Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 5 / 598  ·  0.8%
Thiên Kim Trọng Sinh Rất Phúc Hắc: Cố Thiếu, Xin Tự Trọng
Chương 5: Thẩm Duyên
06/08/2026 00:08· 837 từ

Cái này... không giống với kịch chút nào!

Trong lòng Thẩm Văn Sơn gào không thôi.

Vị đại tiểu thư này vốn sợ Thẩm Duyên nhất. Tuy lão đối xử với cô rất tốt, bình thường cô cứ ông là như chuột thấy mèo, từ xa đã tìm đường tránh. Nếu thực sự tránh được thì cũng chỉ gắng nói không quá ba câu đã tìm cớ chạy mất dạng.

Hôm nay cô chủ động tìm tận cửa đã là chuyện lạ, cũng có thể giải thích được, sao gây ra họa như vậy thì cũng phải tìm đắp chứ? Thế nhưng, là ngày thường, sau nghe ông ta nói mấy đuổi khéo vừa rồi, cô chắc sẽ mừng như mở cờ trong chuồn lẹ, làm có thể ở lại đây chờ chứ?

Thẩm Văn Sơn bất động thanh đánh giá Thẩm Tích Chu thêm lần nữa. Xem ra lần này thực sự đã nghe lời khuyên của Má Đức. Tuy vị đại tiểu thư này những nhát gan mà thiếu trách nhiệm, lại không chút kiên nhẫn nào, hở chút tự mình bỏ cuộc. Ông ta sự muốn xem, lần cô có thể đứng đây đợi bao lâu!

Nghĩ vậy, Thẩm Văn Sơn liền hồi vẻ kinh ngạc trên mặt, trì một nụ cười bình thản, đối diện với Thẩm Chu.

Còn Thẩm Tích Chu, kể từ nói sẽ đợi Thẩm Duyên, cô đứng im phăng phắc như một tượng.

Để duy trì vóc dáng hoàn Thẩm Tích Chu từ nhỏ đã rèn luyện tư thế đứng. Khi bé, có những lúc phải đứng cả ngày trời, không phải giữ nụ cười trên mà ngay cả cơ cũng không được phép cử chỉ một chút, lại còn mang giày cao gót mười phân. sự khổ luyện khắc đó, cô mới có được tư hiên ngang, duyên dáng nhành trúc lúc này.

Vì vậy, việc đứng đợi thế đối với cô chẳng qua chỉ chuyện nhỏ nhặt.

Thẩm Văn Sơn vẫn âm thầm sát Thẩm Tích Chu. Cô đứng không nhúc nhích, hai tay đan trước thân, ánh mắt thẳng về phía xa, trên mặt theo nụ cười lễ độ nhạt. Nhìn thế nào thấy đây là một người nữ được giáo dục vô cùng hảo về lễ nghi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thien-kim-trong-sinh-rat-phuc-hac-co-thieu-xin-tu-trong&chuong=5]

Ban đầu ông ta còn tưởng lớp học lễ nghi trước đây tiểu thư đều học cho có nhưng giờ xem ra hẳn là vậy.

Chỉ là, trong lòng Thẩm Văn vẫn dâng lên một nỗi nghi khó tả.

Vị đại tiểu thư trước mặt diện mạo vẫn là người đó, cảm giác mang lại hoàn toàn phải là người đó.

Hai người đứng im lìm như bức tượng thần canh cửa trước phòng của Thẩm Duyên. Chẳng mấy nửa giờ đã trôi

Thẩm Tích Chu không hề lộ nửa phần mất kiên nhẫn, khí thần nhàn như lúc ban đầu. lại, Thẩm Văn Sơn đầu cảm thấy có chút nóng Đúng lúc này, bên trong phòng vang lên tiếng điện tử tinh xảo, khẽ mấy tiếng.

Đó là tín hiệu Thẩm Duyên Thẩm Văn Sơn.

Thẩm Văn Sơn hướng về phía Tích Chu cười lịch sự, sau bước vào thư phòng. Chỉ một sau, ông ta trở báo rằng Thẩm Duyên muốn gặp

Nói một cách công bằng, lúc Thẩm Tích Chu không cảm thấy trương là chuyện không thể.

Người mà cô sắp sửa đối là Thẩm Duyên - tộc trưởng đệ nhất thế gia tại quốc C, cũng là vị giả nắm giữ vương tọa quyền nhất trong giới tài phiệt đời tại thành phố Nhân vật tầm cỡ như khi cô còn là Tiết Phạn, bản không có cơ hội được kiến. Bây giờ phải tiếp đối đầu, lo lắng là đương nhiên.

Hơn nữa, cô hoàn toàn không tính tình hay thói quen của Duyên, hiện tại chỉ có thể ứng biến, đi nào tính bước ấy.

Bên trong thư phòng rộng lớn, bức tường sách đồ sộ hiện trước mắt. Ngồi sau chiếc bàn việc bằng gỗ trắc xảo là một cụ ông tinh quắc thước, ánh mắt sắc như chim ưng. Đó là Thẩm Duyên.

"Tìm ta có chuyện gì?" Thẩm tựa lưng vào ghế, ánh mắt mạc nhìn Thẩm Tích Chu đang cách đó không xa. mặt bình tĩnh không chút gợn khiến người ta không thể định được tâm tư ông.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận