Thật ra, sau khi lớn lên Đào Đào cũng từng gặp Úc Luyến vài lần.
Bà ngoại, dì út cùng một số người thân họ hàng của cậu dù sao vẫn sống ở thị trấn Chương Khê, cho nên cơ bản năm nào vào dịp Tết cậu và dì Úc cũng đều trở về.
Lần cuối cùng cô nhìn thấy cậu là vào mùa đông năm lớp mười một.
Bà nội của Đào Đào đổ bệnh, Đào Quảng Chí cùng bác cả, chú hai, cô út luân phiên nhau vào bệnh viện chăm sóc. Đào Đào được nghỉ đông nên ngày nào cũng ở nhà ninh cháo nấu cơm, rồi lại bất chấp gió rét, ra sức đạp xe mang vào viện.
Hôm đó, cô vừa đưa cơm vào viện về xong.
Cô nhớ mùa đông năm ấy rất lạnh, ngay cả những bó cải bẹ phơi trên sân thượng cũng bị đóng một lớp sương giá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tiem-banh-ngot-pho-nam-thap-nien-90&chuong=11]
Đào Đào cũng phải lục tìm bộ quần áo bông dày cộp và quần giữ nhiệt cả năm chẳng mấy khi sờ tới ra mặc.
Ánh mặt trời mỏng manh bao phủ lên lớp vôi tường cũ kỹ và mặt đường xi măng ở đoạn phố nam đường Thắng Lợi. Rõ ràng là một ngày nắng ráo, thế nhưng lại chẳng khiến người ta cảm nhận được chút hơi ấm nào, không khí khô khốc và lạnh lẽo, hít vào mũi theo chiều gió cảm thấy nhức nhối nhói đau.
Cô rẽ vào đầu con ngõ nhà mình, vừa ngước mắt lên liền nhìn thấy có một người đang đứng trước cửa tiệm.
Người đó dáng dấp rất cao nhưng gầy, cậu hơi ngửa đầu, đang nhìn vào cái biển hiệu vốn đã bị tháo xuống từ lâu trên khung cửa nhà Đào Đào. Nơi đó vẫn còn loang lổ vài vết keo bẩn thỉu, lờ mờ còn nhận ra được mấy chữ Tiệm bánh ngọt phố Nam trước đây.
Bước chân của Đào Đào hơi khựng lại.
Cô không nhận ra ngay lập tức.
Cho đến khi đi lại gần, người đó nghe thấy tiếng bước chân liền quay đầu nhìn sang.
Ánh sáng hắt tới từ đầu ngõ, chiếu lên một bên mặt của cậu, thứ đầu tiên Đào Đào nhìn thấy là đường nét xương quai hàm gầy gò, tiếp đó là sống mũi cao thẳng, và cuối cùng là đôi mắt ấy.
Trái tim Đào Đào như bị một chú ong mật chích phải.
Là Úc Luyến.
Đôi mắt của Úc Luyến rất dễ nhận ra, con ngươi của cậu đen hơn so với người bình thường một chút, nhưng lại trong trẻo sáng ngời, vô cùng sạch sẽ. Đào Đào chưa từng thấy đôi mắt của ai đẹp hơn mắt cậu.
Cậu đã cao lớn rồi, khung xương của cậu thiếu niên kéo dài ra gầy mảnh, được bọc trong chiếc áo phao màu đen hơi rộng so với vóc dáng, nhưng vẫn có thể nhìn ra đường vai ngang phẳng. Tóc cậu cắt không ngắn không dài, để lộ ra một nửa vầng trán trắng ngần, lại khiến cho ngũ quan của cậu trông có vẻ rất ngoan ngoãn.
Nhìn thấy cô, cậu liền gọi theo bản năng: "Chị ơi."
Giọng nói quen thuộc, ngữ điệu quen thuộc, hai chữ này giống như hai viên đá nhỏ, vừa ném vào lòng liền khuấy động cả một khoảng lặng tâm tư.
"Tôi đã không phải là chị của cậu nữa từ lâu rồi..." Cô ngượng ngùng cúi đầu, né tránh tầm mắt của cậu.
Năm đó náo loạn đến mức không vui vẻ gì, theo tuổi tác dần lớn lên, mỗi khi nhớ lại những hành vi giống như con gà chọi thích gây sự năm xưa của mình hầu hết đều biến thành sự xấu hổ, càng khó mà tiếp nhận tiếng gọi chị hoàn toàn không chút hiềm khích này của cậu.
Thế nhưng Úc Luyến lại cứ lặng im nhìn cô thật lâu, trong mắt thậm chí còn có cả niềm vui mừng thuần túy khi được gặp cô.
Đào Đào cố gượng ra vẻ bình tĩnh móc chìa khóa ra mở cửa: "Ờ... Hai mẹ con về ăn Tết à?"
"Vâng, ăn Tết, chị ơi."
"Đã bảo tôi không phải là chị của cậu rồi mà!" Đào Đào bỗng nhiên hơi thẹn quá hóa giận.
Sao cậu lớn lên rồi mà vẫn nói chuyện thế này thế nhỉ, cứ coi hai chữ chị ơi như dấu chấm câu để dùng vậy hả?
Úc Luyến cong mắt mỉm cười.
Cậu cười lên vẫn y như hồi nhỏ vậy, đuôi mắt hơi cong cong xuống dưới, hàng lông mi rũ xuống, khóe miệng nhếch lên, nhưng lại có chút thẹn thùng mà khẽ mím môi lại.
---
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận