Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Tiệm Bánh Ngọt Phố Nam Thập Niên 90

Chương 8: Dì Úc xinh đẹp

Ngày cập nhật : 2026-06-13 16:13:28
Dì Úc có tên đầy đủ là Úc Mỹ Trân.
Dì bằng tuổi với Đào Quảng Chí, có một đôi mắt to với mí mắt hơi hẹp y hệt như Úc Luyến, gương mặt gầy dài, làn môi hơi dày, sống mũi tuy không cao nhưng đầu mũi lại nhỏ nhắn tinh xảo, nước da rất trắng, dáng người lại cao ráo, thon thả.
Dì không phải kiểu người có ngũ quan đặc biệt xuất sắc, nhưng dì luôn biết cách sửa sang, trau chuốt cho bản thân một cách chỉn chu nhất. Cứ nhìn ngày hôm nay mà xem, dì đạp xe ra tiệm thịt quay để mua vịt quay, nếu là người khác thì chắc chắn sẽ mặc bừa một chiếc áo may ô với đôi dép lê rồi đi luôn.
Dì Úc thì không đời nào như thế, dì chải mái tóc uốn xoăn của mình thành kiểu búi thấp thanh lịch, dùng một chiếc kẹp tóc hình nơ bướm bằng lụa màu đỏ cài ở sau gáy, tô một lớp son môi nhạt, mặc chiếc váy liền thân sát nách họa tiết chấm bi màu đỏ trắng, chân xỏ đôi giày xăng đan bằng da màu đỏ có quai cài. Cho dù đang hồ hởi xách nửa con vịt quay bước vào nhà như thế này, trông dì vẫn đặc biệt thời thượng và quý phái.
Tuy Đào Đào trước đây không thích dì Úc, nhưng cũng không thể phủ nhận rằng, có thể cưới được một người dì xinh đẹp như dì Úc về làm vợ, ban đêm có khi bố cô nằm ngủ cũng phải bật cười đến tỉnh giấc ấy chứ.
Thế nhưng Đào Đào cũng từng nghe thấy các cô bác hàng xóm láng giềng bàn tán rằng: "...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tiem-banh-ngot-pho-nam-thap-nien-90&chuong=8]

Cháu đừng có mà coi thường bố cháu nhé, ngày xưa ông ấy đẹp trai đến mức nổi tiếng khắp mấy con phố liền đấy, được ví là Lưu Đức Hoa của thị trấn Chương Khê tụi mình cơ mà, ông ấy lại còn làm việc trong nhà máy, tháng nào cũng có khoản tiền lương ba trăm tệ chắc nịch luôn đó!"
Mặc dù Đào Đào chẳng nhìn ra bố cô giống Lưu Đức Hoa ở cái điểm nào.
Bố cô còn bị mất việc nữa chứ.
Đừng nói là mỗi tháng ba trăm tệ, mở cái tiệm bánh ngọt này được hai năm rồi, chẳng biết Đào Quảng Chí đã thu hồi lại được vốn liếng chưa nữa. Đào Đào nhớ lúc bố mở cửa hàng còn phải vay tiền của nhà bác cả, hình như vay tận mấy nghìn tệ, cô không nhớ rõ cho lắm. Nhưng hồi nhỏ cô thường xuyên nhận được điện thoại do bác gái cả gọi đến, vừa nghe thấy đầu dây bên này là cô nhấc máy, bác gái cả hỏi han cô vài câu xem đã ăn cơm chưa, có ngoan không, tình hình buôn bán của gia đình như thế nào, cuối cùng lúc nào cũng thở dài mấy tiếng: "Thôi... Bỏ đi, không có chuyện gì đâu con." Rồi cúp máy.
Về sau này Đào Đào mới hiểu được, thực ra là bác gái cả gọi điện đến để đòi nợ.
Nghĩ đến đây, Đào Đào cũng sầu não đến mức muốn thở dài.
Trong nhà thì đang gánh một khoản nợ, tình hình buôn bán của cửa hàng thì cứ sống dở chết dở, vài năm nữa là phải đóng cửa đến nơi rồi, cô thì lại còn nhỏ thế này. Tuy rằng trước khi trọng sinh cô đã học làm bánh suốt mấy năm trời, cũng có thể một mình đảm đương mở một cửa hàng rồi, nhưng làm thế nào cô mới có thể khiến cho bố cô tin tưởng những lời cô nói là sự thật, chứ không phải là bị ma làm đây?
Lát nữa mà nói cho bà nội đang ở dưới quê biết, cô sẽ bị bắt đi cúng bái trừ tà ngay lập tức cho mà xem.
Thị trấn Chương Khê có phong tục tập quán truyền thống rất đậm nét, vô cùng nhiều thần linh, các bậc trưởng bối còn rất thích cho con cháu nhận vạn vật trên đời làm mẹ đỡ đầu. Ví dụ như mẹ đỡ đầu của Đào Đào chính là cây đa cổ thụ hơn năm trăm năm tuổi ở ngay ngã tư phố Thắng Lợi, nghe nói là do một vị quan huyện thời nhà Minh trồng từ những năm Gia Tĩnh. Như thế này đã được coi là rất tốt rồi, mẹ đỡ đầu của Nhiêu Lị Lị là tảng đá lớn trước cửa chùa Thanh Tuyền, mẹ đỡ đầu của Trương Gia Minh thì hiện tại đã không còn nữa, bởi vì mẹ đỡ đầu của cậu ấy là một chú chó già đã sống được hơn hai mươi năm.
Điều quan trọng nhất là, cô lại phải làm thế nào để giúp gia đình vượt qua giai đoạn khó khăn này đây?
Kiếp trước cô chỉ là một người vô cùng bình thường và phổ thông, chẳng nhớ nổi con số độc đắc của tờ vé số nào, chưa từng mua cổ phiếu, cũng chẳng có vốn liếng để đầu cơ tích trữ bất động sản, làn sóng internet này nọ thì lại càng đừng mơ tưởng đến, cô sửa máy tính cũng chỉ biết vỗ vỗ vào cái thùng máy vài cái rồi khởi động lại mà thôi.
---

Bình Luận

0 Thảo luận