Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Trọng Sinh Tôi Bị Thiếu Soái Độc Ác Điên Cuồng Quấn Lấy

Chương 5: Thiếu soái, tôi không muốn theo anh

Ngày cập nhật : 2026-06-10 19:35:35

Nhan Tâm đứng dậy, rụt người vào góc phòng.

Sắc mặt Cảnh Nguyên Chiêu trông rất tốt. thuốc Tiểu Kiến Trung dùng đúng bệnh nên cơn đau đầu dai dẳng suốt hai tháng của hắn đã gần như khỏi hẳn sau hai ngày uống thuốc. Hắn liên tục uống bốn ngày, xác định bệnh đau đầu của mình đã hoàn toàn khỏi hẳn thì lúc này hắn mới lên lầu.

“Tôi tin lời cô nói, cô mới là tiểu thần y của nhà họ Nhan.” Cảnh Nguyên Chiêu nói, đôi mắt đen láy sâu thẳm.

Nhan Tâm rất muốn nhân cơ hội này nói: “Nhan Uyển Uyển không biết y thuật, chỉ có tôi biết,” để gây chia rẽ.

Tuy nhiên, cô không nắm chắc vì cô hoàn toàn không biết Cảnh Nguyên Chiêu dành tình cảm như thế nào cho Nhan Uyển Uyển. Cô sợ sẽ làm hỏng chuyện.

Cô trầm ngâm một lát, chỉ nói: “Tôi không phải gián điệp.”

“Cô đúng là không phải, tôi đã thẩm vấn xong rồi.” Cảnh Nguyên Chiêu cười nhẹ.

“Vậy tôi có thể về nhà không?” Nhan Tâm cố gắng kiềm chế sự nôn nóng của mình.

Đôi mắt đen thẳm của Cảnh Nguyên Chiêu chợt nheo lại có chút không vui.

Cô ấy lại muốn rời xa hắn đến thế sao?

“Đúng vậy, cô phải hỏi ý kiến chồng và mẹ chồng của cô thì mới có thể đến bầu bạn cùng với tôi.” Hắn dường như mới nhớ ra, “Thật phiền phức, bây giờ đã là chính phủ dân chủ rồi, không phải đã đề xướng tự do hôn nhân sao?”

Nhan Tâm siết chặt các ngón tay.

“...Nếu họ không đồng ý thì sao?”

“Vậy thì đương nhiên tôi sẽ khiến nhà họ tan cửa nát nhà. Đến lúc đó, chính cô phải quỳ xuống cầu xin tôi ngủ với cô.” Hắn cười.

Trong con ngươi của hắn dường như có ánh sáng âm u, lạnh lẽo.

Chân Nhan Tâm hơi mềm nhũn.

Cô dù sao cũng không phải là cô gái mười bảy tuổi thật sự, cô biết thế sự hiểm nguy. Quân phiệt nắm quyền, sinh sát dự đoạt (quyền sinh quyền chết) chẳng phải đều tùy theo ý hắn sao?

Nhan Tâm chỉ không hiểu rốt cuộc số phận đã đùa giỡn với cô kiểu gì.

Vì sao trọng sinh rồi cô lại từ một nỗi khổ này rơi vào một hiểm cảnh khác?

“Tôi đã chữa khỏi bệnh cho anh.” Cơ thể Nhan Tâm khẽ run lên, “Anh không thể vô lương tâm như vậy.”

Cảnh Nguyên Chiêu cảm thấy thú vị.

Hắn tiến lên ôm cô.

Cô giãy giụa không thoát liền nghiêng mặt đi.

Hơi thở nóng rực mang mùi thuốc lá của đàn ông phả vào bên mặt cô, nóng bỏng khiến cô không thể trốn thoát.

Cảnh Nguyên Chiêu nhẹ nhàng mút vành tai cô.

Vành tai là nơi nhạy cảm nhất của Nhan Tâm, cô run rẩy khắp người cố hết sức muốn tránh xa.

Hắn đã dự đoán trước, một tay đỡ sau gáy cô, buộc cô quay mặt lại, ghé sát vào môi của hắn.

Hắn hôn lên cô, có mùi thơm nhàn nhạt của ô dược, đó là hơi thở của cô khiến hắn nghiện.

Cảnh Nguyên Chiêu giống như đang đi dạo bên đường, đột nhiên nhìn thấy một viên minh châu vô giá.

Lúc này, đang nâng niu trong lòng bàn tay, hắn yêu không nỡ rời.

Hắn vừa hôn, môi vừa lướt trên má cô, rồi hôn lên chiếc cằm tinh xảo, chiếc cổ trắng nõn mảnh mai.

Chiếc cổ trắng quá mềm mại, mang theo chút lành lạnh, Cảnh Nguyên Chiêu trong khoảnh khắc này hận không thể ăn luôn cô.

Răng hắn nhẹ nhàng lướt trên chiếc cổ trắng của cô, hơi dùng sức một chút để lại một vết răng rất rõ ràng.

Khi buông ra, cô không biết là vì động tình hay tức giận, khuôn mặt trắng như tuyết ửng đỏ.

Dưới màu đỏ ửng đó, khuôn mặt của cô càng thêm mê hoặc.

Mắt Nhan Tâm rất long lanh và ướt át, còn đôi môi anh đào đầy đặn thì có khóe miệng cong lên tự nhiên.

Vì vậy, ngay cả khi cô không biểu cảm gì, lặng lẽ nhìn hắn, đôi mắt long lanh đó cũng tựa như cười mà không phải cười, giống như đang câu dẫn người khác.

Đúng là yêu tinh trời sinh.

Học thức của Cảnh Nguyên Chiêu không được tốt lắm, hắn chỉ có thể nghĩ ra bốn chữ “Yêu mị trời sinh” là quá phù hợp với Nhan Tâm.

Chồng của cô, chắc chắn ngày đêm muốn chết trên thân thể của cô.

Cảnh Nguyên Chiêu nghĩ đến đây, trong lòng chợt thắt lại, hắn không khỏi có chút không vui.

Vừa nghĩ đến cảnh cô trở về, đêm khuya trong màn đỏ, khi y phục cô bị lột bỏ, một người đàn ông khác dùng bàn tay rộng lớn nắm lấy vòng eo thon của cô, Cảnh Nguyên Chiêu không khỏi nổi lửa trong lòng.

“Nhan Tâm, ở bên tôi ba tháng, cô cũng không thiệt gì.” Hơi thở hắn trở nên thô nặng, “Ba tháng sau, cô chính là quan thái phu nhân quan lớn rồi, chồng của cô sẽ phát đạt.”

Tay Nhan Tâm siết chặt áo sơ mi của hắn.

Cô run rẩy càng dữ dội hơn.

Cô muốn Khương Tự Kiệu chết chứ không phải dùng thân thể của mình để đổi lấy địa vị cao cho hắn ta.

Cô là đích tiểu thư đàng hoàng của nhà họ Nhan không phải là kỹ nữ chốn phong trần.

“Tôi không muốn.” Cô ngẩng mặt lên, “Tôi không muốn làm vợ quan lớn, tôi cũng không muốn theo ngài. Thiếu soái, ngài hãy giết tôi đi.”

Nói câu này ra, cô cảm thấy thanh thản.

Thà chết đi còn hơn.

Dù sao cũng đã chết một lần rồi, cô sống tiếp thì mong cầu điều gì nữa?

Cô chưa từng có một ngày vui vẻ.

Trên đời này, ngoài ông bà thì không còn ai trân trọng cô.

Người sống, cần phải có phẩm giá, Nhan Tâm kiếm tiền, kiếm thể diện bằng y thuật, cô sống quang minh chính đại tại sao phải tự biến mình thành gái điếm?

“Ngài giết tôi đi.” Nhan Tâm lặp lại, “Giết người đối với ngài là chuyện thường ngày như cơm bữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/trong-sinh-toi-bi-thieu-soai-oc-c-ien-cuong-quan-lay&chuong=5]

Tôi còn sống, tôi sẽ không nguyện ý đi theo ngài.”

Ánh mắt Cảnh Nguyên Chiêu nheo lại.

Hắn cười lạnh lùng, đẩy cô ra.

“Không biết điều.” Hắn nhìn cô, “Một người phụ nữ thì đừng quá tự đề cao bản thân.”

“Vâng, tôi thấp kém. Nhưng người thấp kém cũng không muốn làm kỹ nữ.” Nhan Tâm nói, “Tôi thà chết một cách trong sạch.”

Cảnh Nguyên Chiêu bỗng cảm thấy mất hứng hoàn toàn.

Cô tiểu phu nhân diễm lệ, mềm mại này quả thực đáng yêu như một miếng thịt thơm lừng khiến người ta thèm thuồng.

Nhưng khi cô bắt đầu nói về trinh tiết, liệt nữ và sự trong sạch mọi thứ lập tức trở nên nhạt nhẽo vô vị còn khiến người ta chán hơn cả cơm thiu.

Cảnh Nguyên Chiêu thiếu gì phụ nữ?

Hắn chỉ cần tùy ý thả ra một chút thiện ý thì những người phụ nữ kia sẽ liều mạng lao vào hắn.

Hắn có cần thiết phải nhìn một người phụ nữ dựng tượng đài trinh tiết trước mặt hắn sao?

“Về đi.” Cảnh Nguyên Chiêu nói.

Hắn đi ra ngoài trước.

Hắn còn chưa kịp ăn thì miếng điểm tâm nhỏ đã hóa thành đá cứng, quả thật có chút khó chịu.

Phó quan trưởng của hắn đưa Nhan Tâm về nhà.

“Đến Nhan Công Quán.” Nhan Tâm nói.

Phó quan trưởng trắng trẻo sạch sẽ, cười hì hì: “Được. Tôi biết đường.”

Phó quan trưởng này tên là Đường Bạch, là con trai của vú nuôi Cảnh Nguyên Chiêu và anh ta luôn đi theo Cảnh Nguyên Chiêu.

Khi Cảnh Nguyên Chiêu trở thành Đốc Quân, Phó quan trưởng Đường Bạch chính là Tổng Tham mưu của chính phủ quân sự, dưới một người mà trên vạn người.

Nhan Tâm kiếp trước quen biết phu nhân của anh ta nên thường xuyên lui tới phủ đệ của anh ta.

Phu nhân Đường đối xử với Nhan Tâm rất tốt, là người bạn duy nhất của Nhan Tâm.

Lúc đó Nhan Tâm còn nghĩ, nếu tiệm thuốc của mình không giữ được nữa thì cô sẽ cầu xin phu nhân Đường.

Đáng tiếc, cô chưa kịp làm gì đã bị chính con trai ruột của mình làm cho tức chết.

Nhan Tâm nhìn anh ta thêm hai lần.

Phó quan trưởng cười cười: “Nhan tiểu thư là người ở đâu?”

“Là người Nghi Thành.” Nhan Tâm nói, rồi sửa lại, “Phó quan trưởng, tôi là Tứ Thiếu phu nhân nhà họ Khương.”

Phó quan trưởng không phản bác, lại hỏi cô: “Tứ Thiếu phu nhân, cô từng sống ở Quảng Thành sao?”

Nhan Tâm hơi sững sờ.

Nhan Uyển Uyển và Cảnh Nguyên Chiêu kết duyên ở Quảng Thành, tại sao hắn cũng hỏi cô có từng đến Quảng Thành không?

Cô chưa từng đi.

Ông nội của cô được đưa về Quảng Thành, nơi đây là quê hương của ông ấy để an táng, Nhan Tâm vẫn luôn muốn đến thắp hương cho mộ của ông.

Nhưng vài tháng trước khi cô bị bệnh nặng. Trong cơn bệnh rất nhiều ký ức của cô đều đã mơ hồ nên cô đã không đi được.

“Không.” Nhan Tâm thành thật trả lời.

Phó quan trưởng quay đầu nhìn cô một cái liền có chút thất vọng.

Cô ấy hẳn không phải là A Vân mà Thiếu soái đang tìm.

Thiếu soái tự mình cũng nói không giống vì Nhan Tâm da trắng như tuyết, còn A Vân mà Thiếu soái nhìn thấy trong lúc thị lực mơ hồ lại có làn da ngăm đen.

“Tứ Thiếu phu nhân vì sao cô rất thích dùng ô dược?” Phó quan trưởng lại hỏi.

Nhan Tâm nghĩ đến việc ở trong nhà lao, lần đầu tiên gặp mặt Cảnh Nguyên Chiêu đã hôn cô vì hơi thở cô có mùi thơm nhàn nhạt của ô dược.

“Ô dược có nhiều lợi ích.” Nhan Tâm nói, “Tôi không đặc biệt thích chỉ là hôm đó tình cờ dùng bột thuốc để đánh răng.”

Phó quan trưởng không hỏi thêm gì nữa.

Nhan Tâm xuống xe ở cổng góc phía Đông Nam của Nhan Công Quán, khi xuống xe cô liền chạy nhanh đến gõ cửa.

Bà già giữ cổng là người của bà nội, khi thấy cô thì hơi kinh ngạc.

“Bà Tôn, tôi...”

Bà ấy kéo cô vào, ra hiệu im lặng: “Mau vào đi.”

Nhan Tâm cúi đầu bước nhanh vào cổng.

Đi qua một sân nhỏ, cô đến chính viện của bà nội.

Bà nội đang quỳ trước tượng Phật.

Nhìn thấy cô trở về, bà nội thở phào nhẹ nhõm, nỗi lo lắng trong mắt dần tan biến: “Con bé này!”

“Bà nội, con... con gặp chút chuyện.”

“Về là tốt rồi.” Bà nội nắm chặt tay cô, “Nhà họ Khương đến tìm con, bà nói con bị ấm ức nên ở lại nhà mẹ đẻ bầu bạn cùng ta niệm Phật.”

Nhan Tâm trong lòng vô cùng biết ơn.

Cô đã biến mất suốt bốn ngày.

“Nhà họ Khương không đến nữa sao ạ?”

“Không.” Bà nội nói đầy ẩn ý, “Châu Châu à, nhà đó rốt cuộc là loại nhà gì? Sao không giống như mẹ kế của con nói tốt đẹp như vậy?”

Trong khoảnh khắc này, Nhan Tâm rất muốn kể hết mọi chuyện cho bà nội. Kể cho bà nội nghe mẹ kế đã lừa dối cô như thế nào, lại cấu kết với Khương phu nhân, dùng Khương Tự Kiệu để hủy hoại danh tiết cô, ép cô gả cho một người con thứ.

Nhưng không thể.

Bà nội sẽ tức chết, người già sức khỏe rất yếu, bà lại nhiều năm không quản chuyện gì.

Số phận của cô thì phải tự mình đấu tranh.

Nhan Tâm muốn tự mình chiến đấu.

Cô muốn những kẻ đã từng hại cô đều phải trả giá.

Cưới cô vào cửa thì dễ dàng.

Nhà họ Khương mà không bị lột một tầng da thì cô sẽ không rời đi.

“Nhà họ Khương, cũng tạm được.” Nhan Tâm nói, “Bà nội, con sẽ sống tốt, bà đừng lo lắng.”

Cháu sẽ không bao giờ nhân từ như kiếp trước nữa.

Bình Luận

0 Thảo luận