Giữa lúc hai bên đang giằng co, một trận tiếng vó ngựa dồn dập truyền đến.
Mười mấy con ngựa dừng lại phía trước xe ngựa, dẫn đầu là một con Hãn Huyết bảo mã, trên lưng ngựa là một nam tử mặc áo choàng đen uy phong lẫm liệt.
Vân Sơ ngẩng đầu nhìn lại, lập tức nhận ra, người tới chính là Bình Tây Vương, Sở Dực.
Sở Dực xoay người xuống ngựa, bước đến trước xe ngựa, đứng yên tại chỗ không tiến lên nữa, hắn cất lời: "Thì ra là Tạ phu nhân."
Vân Sơ bế đứa trẻ từ trên xe ngựa bước xuống, lên tiếng: "Thỉnh an Bình Tây Vương, thần phụ muốn hỏi Bình Tây Vương một câu, Vương phủ rộng lớn như vậy, vô số hạ nhân hầu hạ, cớ sao lại để một đứa trẻ nhỏ thế này đêm khuya rời phủ?"
Nàng biết chuyện của Bình Tây Vương phủ không liên quan đến nàng.
Nhưng cứ nghĩ đến việc Du ca nhi ngủ ở Tạ phủ mấy đêm liền mà không ai đến tìm, nghĩ đến một bé gái nhỏ bé thế này đi lạc giữa đêm khuya, nàng lại thấy xót xa thay cho hai đứa trẻ.
Hơn nữa, phụ thân ruột thịt ngay trước mắt, tiểu cô nương trong lòng nàng vậy mà lại dửng dưng, điều này căn bản không bình thường.
Cảm xúc dâng trào, nàng có chút không nhịn được mà mở miệng chất vấn.
Cho dù đối phương là Bình Tây Vương uy danh hiển hách, nàng cũng không hề e sợ.
Sở Dực chạm phải ánh mắt của nàng, giọng nói có chút khàn: "Dạo này bận rộn công vụ, bỏ bê con cái, đây quả thực là sơ suất của người làm phụ thân như ta."
Đám tùy tùng của Bình Tây Vương phủ ai nấy đều kinh ngạc trừng tròn mắt.
Bọn họ theo Vương gia cũng đã nhiều năm, ngần ấy năm qua, chưa từng thấy Vương gia cúi đầu xin lỗi ai bao giờ, vị Tạ phu nhân này là người đầu tiên.
Vân Sơ cũng không ngờ vị Vương gia này lại ôn hòa nhã nhặn đến vậy.
Nàng cúi đầu nhìn đứa trẻ trong lòng: "Cha con đến tìm con rồi, theo cha về nhà đi."
Tiểu cô nương nhìn cũng không thèm nhìn Sở Dực lấy một cái, gục đầu trên vai Vân Sơ, tay chân bám chặt lấy nàng, nhìn là biết không muốn về.
"Trường Sanh, phụ vương đưa con về nhà." Sở Dực tuy đã cố gắng làm dịu giọng điệu, nhưng nghe vẫn rất trầm, "Con nói muốn nuôi mèo, phụ vương đồng ý với con được không?"
Tiểu cô nương lập tức ngóc đầu khỏi vai Vân Sơ, đôi mắt từ từ nhìn về phía Sở Dực, trong đôi con ngươi đen láy mang theo vẻ không dám tin.
Sở Dực gật đầu: "Phụ vương sẽ không lừa con, ngoan, phụ vương bế."
Tiểu cô nương dường như suy nghĩ rất lâu, lúc này mới dang hai tay ra, không tình nguyện chui vào lòng Sở Dực.
Vòng tay Vân Sơ chợt trở nên trống trải.
Tiểu cô nương hờ hững ôm lấy cổ phụ thân, vô cùng lưu luyến nhìn Vân Sơ, đôi mắt to tròn dần phủ một tầng sương mù mờ ảo.
Vân Sơ mỉm cười xoa đầu cô bé: "Ban đêm bên ngoài có rất nhiều người xấu, sau này đừng tùy hứng chạy ra ngoài như vậy nữa nhé."
Tiểu cô nương mím môi, nhẹ nhàng gật đầu.
Sở Dực nhìn Vân Sơ nói: "Đa tạ Tạ phu nhân, nếu Tạ phu nhân có việc gì cần giúp đỡ, cứ việc mở lời."
Vân Sơ nhún mình hành lễ: "Chỉ là tiện tay mà thôi, không cần đa tạ."
Sở Dực gật đầu với nàng, bế đứa trẻ, xoay người lên ngựa.
Tiểu cô nương ôm cổ Sở Dực, mở to mắt nhìn Vân Sơ, cho đến khi bóng dáng Vân Sơ dần biến mất trong màn đêm, cô bé mới thất vọng thu hồi ánh mắt, rúc vào lòng Sở Dực.
Về đến phủ, Sở Dực sai tất cả hạ nhân hầu hạ tập trung ở tiền viện, mấy chục người run rẩy sợ hãi.
Hắn ngồi trên ghế, không giận mà uy, lạnh lùng nói: "Nói, tại sao quận chúa lại rời phủ giữa đêm khuya?"
Lúc hắn đang ở Kinh Triệu Doãn trắng đêm thẩm vấn sơn tặc, người trong phủ đột nhiên chạy đến báo Trường Sanh mất tích, trái tim hắn như bị ném vào chảo dầu, muôn vàn đau đớn.
Hắn lập tức gọi một đội hộ vệ lục soát toàn thành, cuối cùng cũng tìm được đứa trẻ, may mà không xảy ra chuyện gì.
Trường Sanh từ lâu đã muốn nuôi một con mèo, nhưng vì thân thể con bé yếu ớt, chạm vào mèo sẽ nổi mẩn đỏ, nên hắn vẫn luôn không đồng ý. Đêm nay Trường Sanh cứ nằng nặc bám lấy vị Tạ phu nhân kia, hắn bất đắc dĩ mới dùng việc nuôi mèo để dỗ Trường Sanh về lại vòng tay mình, nhưng không có nghĩa là Trường Sanh vì con mèo mà rời phủ.
Đám hạ nhân hầu hạ run rẩy đứng trong sân.
Ánh mắt Sở Dực rơi vào ma ma hầu hạ thiếp thân của đứa trẻ.
Ma ma kia đành phải lên tiếng: "Lúc chập tối, nô tỳ thấy quận chúa đang vẽ tranh, vẽ một nữ tử, viết hai chữ nương thân, còn khóc một trận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/van-so-lenh&chuong=52]
Nô tỳ đoán, quận chúa đêm khuya rời phủ hẳn là muốn đi tìm nương thân..."
Ánh mắt Sở Dực có chút tối tăm.
Hắn có thể thỏa mãn mọi yêu cầu của các con, chỉ trừ điều này.
Hắn đè nén cảm xúc xuống, lạnh lùng nói: "Quận chúa mới là một đứa trẻ bốn tuổi, muốn ra khỏi phủ là ra được sao? Từ viện của con bé đi ra, phải qua ít nhất năm cánh cửa, các ngươi nói xem, rốt cuộc chuyện này là thế nào?"
Lúc Sở Dực đang thẩm vấn hạ nhân trong sân.
Sở Hoằng Du chạy vào phòng muội muội, ra lệnh cho nha hoàn lui xuống, trực tiếp trèo lên giường của tiểu cô nương.
Hắn ôm chầm lấy muội muội vào lòng, khẽ khàng nói.
"Trường Sanh, ta biết muội cũng nhớ nương thân rồi. Nói cho muội một bí mật nhé, thật ra ta đã tìm thấy nương thân rồi, chỉ là đến nhà nương thân hơi phiền phức, nên ta vẫn không dám nói cho muội biết..."
"Nhưng muội nửa đêm lén lút chạy ra khỏi phủ là không đúng, muội hứa với ta sau này không làm vậy nữa, ta sẽ dẫn muội đi gặp nương thân."
Hàng mi dài của tiểu cô nương chớp chớp, con ngươi to tròn lóe lên tia sáng linh động.
Cô bé dùng cả hai tay liên tiếp ra hiệu mấy cái.
Sở Hoằng Du bật cười: "Ca ca sẽ không lừa muội đâu, là thật sự tìm thấy nương thân rồi. Nương thân trông cực kỳ xinh đẹp, rất dịu dàng, đặc biệt thích ta, chắc chắn cũng sẽ thích muội."
Tiểu cô nương múa tay múa chân vui sướng.
"Phụ vương đồng ý cho muội nuôi mèo rồi nhỉ, tốt quá, nhưng muội không được chạm vào mèo đâu, sẽ nổi rất nhiều mẩn nhỏ, ngứa lắm. Đến lúc đó cứ nuôi mèo ở viện của ta..."
Hai huynh muội vừa nói chuyện, vừa dần dần chìm vào giấc ngủ.
Đêm nay, Vân Sơ lại trằn trọc khó ngủ, trong đầu lúc thì hiện lên bóng dáng Du ca nhi, lúc thì hiện lên bóng dáng tiểu quận chúa, hai bóng dáng đan xen, lúc thì cười lớn, lúc thì khóc rống, còn cùng nhau gọi nàng là nương thân.
Trời chưa sáng, Vân Sơ đã tỉnh giấc.
Nàng ngồi dậy cầm lấy bức tượng gỗ trên bàn, cẩn thận vuốt ve một lượt, trong lòng an tâm hơn nhiều.
Sau khi chải chuốt xong, những người đến thỉnh an bên ngoài đều đã tới.
Tạ Thế An mặc y phục mới đứng đợi ở sảnh phụ, Vân Sơ lúc này mới nhớ ra, hôm nay là ngày thi viện khảo.
Nàng ngày ngày bận rộn chuyện này chuyện kia, nhất thời lại quên bẵng mất chuyện này.
Nhớ ngày trước, nàng còn đặc biệt chuẩn bị rất nhiều thứ cho Tạ Thế An, ví như cháo cập đệ, canh trạng nguyên, bữa ăn nhất giáp truyền lô, rượu thiềm cung chiết quế...
Vân Sơ bưng một chén trà lên, đích thân đưa vào tay Tạ Thế An: "Vào trường thi, quan trọng nhất là bình tâm tĩnh khí. Đây là một chén trà thanh khiết, uống nó vào, sẽ xua tan được sự nóng nảy, giành được vị trí đứng đầu."
"Đa tạ mẫu thân."
Tạ Thế An nhận lấy chén trà, uống cạn.
Mấy vị di nương khác trong phòng thi nhau nói những lời cát tường, các ca nhi tỷ nhi cũng chúc hắn thi đỗ tú tài, không khí nhất thời vô cùng hòa thuận.
Hạ thị lén lút nhét một lá bùa cầu được vào tay Tạ Thế An.
Vân Sơ mỉm cười nói: "An ca nhi, hôm nay ta và phụ thân con sẽ đưa con đến trường thi, phụ thân con chắc đang đợi ở tiền viện rồi, đi thôi."
Tạ Thế An gật đầu.
Hai người vừa định đi, một bà tử đột nhiên hoảng hốt chạy vào Sanh Cư: "Phu nhân, không xong rồi, có người muốn nhảy giếng!"
Hạ thị tức giận quát: "Không thấy đại thiếu gia sắp đi thi viện khảo sao, lúc này nói mấy lời xui xẻo đó làm gì, lui xuống!"
Mấy chuyện rách việc này nếu làm ảnh hưởng đến khoa cử của con trai ả, ả nhất định sẽ làm thịt mụ bà tử này.
Bà tử kia vẻ mặt đầy lo lắng nói: "Phu nhân, nô tỳ vừa kéo nó từ miệng giếng về, nó lại đòi đập đầu vào tường, còn chạy khắp nơi tìm kéo tự sát, chuyện này phải làm sao bây giờ."
Vân Sơ nhíu mày: "Là kẻ nào muốn tìm cái chết?"
Bà tử đáp: "Là Cửu Nhi ở viện của nhị thiếu gia."
Nghe vậy, Vân Sơ liền nhớ ra, kiếp trước cũng vào ngày này, một nha đầu ở viện của Tạ Thế Duy làm ầm ĩ đòi chết. Lúc đó nàng bận đưa Tạ Thế An đi thi, giao cho Thính Sương xử lý, lại không ngờ không trông chừng cẩn thận, nha đầu kia cuối cùng nhảy hồ tự vẫn.
Sau đó, nàng đứng ra bồi thường cho cha mẹ Cửu Nhi một khoản tiền mai táng lớn, nhưng lại không đi điều tra kỹ xem vì sao Cửu Nhi lại muốn tìm cái chết.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận