Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Vòng Lặp Mối Tình Đầu

Chương 1: Concert

Ngày cập nhật : 2026-03-21 20:22:54

Ôn Chước Hoa nộp bài vừa vặn sát giờ, khi bước ra khỏi tòa nhà giảng đường, cô nghe thấy một tiếng sấm rền vang.

Đang là cuối tháng 6, thành phố Nam Xuyên đã hoàn toàn vào hè, thời tiết thay đổi còn nhanh hơn cả những số liệu thí nghiệm biến động mỗi ngày của cậu sư đệ cô.

Lúc vào phòng thi rõ ràng trời vẫn còn trong xanh, mà giờ đây đã đột ngột trút cơn mưa xối xả.

Người đi đường không mang ô bị dội cho ướt sũng vì không kịp đề phòng, tuy Ôn Chước Hoa không bị dính mưa, nhưng cũng không khỏi nhìn màn mưa mà sầu muộn.

Vai trái bị ai đó vỗ nhẹ một cái, Ôn Chước Hoa khẽ quay đầu, phía sau bên trái có một chàng trai.

Khá cao, khá trắng.

Cậu ta gãi đầu, vẻ mặt rất ngại ngùng: “Bạn học ơi, mình có ô, bạn muốn đi đâu mình có thể...”

Chàng trai đó còn chưa nói hết câu.

Bất chợt, một chiếc Maserati thực hiện một cú vẩy đuôi đẹp mắt tại khoảng sân trống trước tòa nhà giảng đường, một người phụ nữ mặc váy dài màu đỏ bước xuống xe, cô ấy có kiểu tóc xoăn sóng lớn kiểu gái hư, còn đeo một chiếc kính râm.

Mặc kệ ánh nhìn của đám đông, Trần Hòe thản nhiên cầm ô, vẫy tay về phía Ôn Chước Hoa: “Yêu Yêu! Bên này!”

Ôn Chước Hoa mỉm cười xin lỗi chàng trai kia, rồi dưới ánh mắt hóng hớt của những người xung quanh, cô đường hoàng lên xe cùng Trần Hòe.

Trước khi khởi động xe rời đi, Trần Hòe không quên liếc nhìn biểu cảm của chàng trai đó qua gương chiếu hậu.

“Chậc chậc.” Trần Hòe cảm thán: “Lại thêm một người anh em nữa đánh mất ước mơ từ đây.”

Đúng lúc giáo viên hướng dẫn gửi tin nhắn WeChat hỏi cô tình hình thi đấu thế nào.

Ôn Chước Hoa lười biếng nép mình trên ghế phụ để trả lời tin nhắn, cô soạn dòng chữ [Cũng tạm ổn ạ, chắc là lấy được giải đặc biệt đấy ạ] rồi gửi đi, đồng thời ôn tồn lên tiếng: “Còn nói nữa à, chẳng phải mình đã bảo cậu lái chiếc xe nào rẻ tiền đến đón mình sao? Mình ở trường đã đủ nổi tiếng lắm rồi.”

Chỉ riêng việc thảo luận xem mỗi lần xuất hiện, bạn của cô lái xe gì, túi xách trị giá bao nhiêu tiền, cũng đủ để người ta lập một chủ đề dài trên diễn đàn trường.

Như hiểu rõ tâm tư của Ôn Chước Hoa, Trần Hòe nhìn lại khuôn mặt xinh đẹp của cô bạn thân, có chút không hài lòng: “Vậy cậu thử suy nghĩ kỹ xem, cậu nổi tiếng chỉ đơn giản là vì mình có tiền thôi sao?”

“Hơn nữa.” Trần Hòe ra vẻ rèn sắt không thành thép: “Trong gara của mình, chiếc xe này đã là rẻ nhất rồi! Nếu còn không giàu bằng mình thì lấy tư cách gì mà theo đuổi cậu?”

Ôn Chước Hoa: “?”

Dù biết rõ bản tính mê trai đẹp của bạn thân, Ôn Chước Hoa cũng không nhịn được mà khựng lại một chút.

Giọng điệu của cô vẫn nhẹ nhàng và dịu dàng: “Đại tiểu thư yêu quý của mình ơi, giàu hơn cậu thì có mấy người chứ?”

Trần Hòe vẫn không phục: “Sao nào! Chẳng phải Du Việt, bạn nối khố của mình vừa về nước sao? Cậu ta rất giàu đấy.”

Nói rồi, Trần Hòe còn thử kiểm tra: “Yêu Yêu, có phải cậu không nhớ cậu ta là ai không?”

Đôi tay gõ chữ của Ôn Chước Hoa không hề dừng lại, chỉ mỉm cười không nói gì.

“Cậu không nhớ cũng bình thường, dù sao hồi đó trong lòng cậu chỉ có học tập thôi.” Trần Hòe tự mình nói tiếp: “À còn nữa, người lợi hại nhất trong hội của cậu ta...”

Lần này, Ôn Chước Hoa hơi khựng lại hai giây, khi lấy lại tinh thần mới nhấn phím gửi đi.

Tin nhắn được gửi đi, Ôn Chước Hoa nghe thấy Trần Hòe thốt ra một cái tên.

“... Lộ Kinh Đường.” Trần Hòe quay đầu nhìn cô bạn đang thản nhiên: “Khoan đã, Du Việt thì thôi đi, không lẽ đến Lộ Kinh Đường mà cậu cũng không nhớ?”

Ngón tay của Ôn Chước Hoa khẽ miết nhẹ phím âm lượng.

Cô khẽ lặp lại, giọng điệu mang theo vẻ thắc mắc vừa đủ: “Lộ Kinh Đường?”

“Trời ơi, cậu không nhớ thật đấy à?”

Lần này Ôn Chước Hoa không đáp lời, chỉ nhìn chằm chằm vào Trần Hòe.

“Bạn học cấp ba của chúng ta, cùng khối, người ở lớp quốc tế ấy.” Đúng lúc đèn đỏ, Trần Hòe hào hứng hẳn lên, cô ấy dừng xe giữa dòng người, bắt đầu xòe ngón tay ra phổ cập kiến thức cho Ôn Chước Hoa: “Mấy lần giành giải nhất thi Vật Lý, ảnh dán đầy trên bảng vinh danh, chơi bời cực giỏi, là nhân vật nòng cốt trong hội đó, con gái theo đuổi cậu ta xếp hàng dài dằng dặc, đẹp trai ngời ngời thì thôi đi, quan trọng nhất là...”

Trần Hòe lắc đầu, tặc lưỡi cảm thán: “Cậu ta họ Lộ đấy.”

“Đẹp trai đến thế sao?” Ôn Chước Hoa khẽ nhướng mày, nhìn tấm vé xem ca nhạc đặt trên ghế, lại hỏi: “Vậy so với thần tượng của cậu thì sao?”

Trần Hòe, người luôn dùng thần tượng của bản thân để dìm hàng tất cả đàn ông trên thế giới, lần này lại hiếm khi cân nhắc vài giây, khó khăn trả lời: “...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/vong-lap-moi-tinh-au&chuong=1]

Mỗi người có một vẻ đẹp riêng.”

Nhưng vừa nói xong, Trần đại tiểu thư đã vội vàng bày tỏ lòng trung thành: “Nhưng vẫn là thần tượng của mình trông dễ gần hơn, kiểu người như Lộ Kinh Đường ấy mà, nhìn qua là biết cực kỳ khó đối phó rồi.”

...

Trong lúc trò chuyện, họ đã đến giao lộ gần địa điểm tổ chức concert.

Thần tượng của Trần Hòe thực sự là một ngôi sao hàng đầu, người hâm mộ còn nhiều hơn cả kiến đi đường, nhìn một vòng xung quanh, đâu đâu cũng thấy những người cầm biểu ngữ và bảng đèn trò chuyện ríu rít.

Lúc này, chiếc Maserati phiên bản giới hạn toàn cầu của Trần Hòe cũng đành chịu cảnh phải nhích từng chút một.

Khó khăn lắm mới xếp hàng soát vé vào được bên trong, Trần Hòe thở phào nhẹ nhõm, cầm vé dẫn Ôn Chước Hoa đi thẳng đến vị trí SVIP ở hàng đầu của sân vận động rồi ngồi xuống.

Vị trí thực sự rất tốt, hàng đầu tiên hơi lệch về bên trái một chút, Trần Hòe đắc ý: “Cảm giác như chỉ cần vươn tay ra là chạm được vào anh nhà mình rồi.”

Đúng là vậy thật.

Cách một cái hàng rào, Ôn Chước Hoa còn có thể cảm nhận được sự ngưỡng mộ của những người hâm mộ ở khu vực khán đài.

Người hâm mộ kia bắt đầu tương tác với hai người: “Chị gái ơi, làm sao hai người mua được vé hàng đầu tiên vậy?”

Trần Hòe trả lời ngắn gọn: “Thêm tiền.”

Vé là do Trần Hòe mua, cô ấy sống chết cũng phải kéo Ôn Chước Hoa đi xem cùng. Lúc này, Ôn Chước Hoa cũng tò mò: “Cậu đã tốn bao nhiêu tiền thế?”

Trần Hòe ra dấu một con số.

Cô bạn kia hít vào một hơi lạnh, còn Ôn Chước Hoa thì không một chút do dự mà đứng phắt dậy.

Trần Hòe ngẩn ra: “Yêu Yêu, cậu làm gì thế?”

Giọng điệu Ôn Chước Hoa rất dịu dàng, nhưng lời nói ra lại hoàn toàn không phải vậy.

“Mình đi xem thử có thể bán lại vé với giá gấp đôi không, rồi chia đôi với cậu.”

Trần Hòe: “...”

Cô ấy dở khóc dở cười kéo cánh tay Ôn Chước Hoa lại, vì quá hiểu tính nết của bạn thân nên mắng: “Đồ cuồng tiền!”

Ôn Chước Hoa thản nhiên chấp nhận lời đánh giá này.

Nói thì nói vậy, cô cũng chỉ đùa thôi, khi ngồi xuống cũng không quên nói với Trần Hòe: “Lát nữa tan làm, mình mời cậu đi ăn.”

Trần Hòe tùy tiện “Ừm” một tiếng, không mấy để tâm.

... Cô ấy và Ôn Chước Hoa quen nhau từ thời cấp ba đến bây giờ, cô bạn này vẫn luôn như vậy.

Dù là vì lý do kinh tế, giá trị của bữa ăn được mời chắc chắn không thấm vào đâu so với tấm vé này, nhưng Ôn Chước Hoa hoàn toàn không thích chiếm hời của ai.

Lúc này, Trần Hòe đang giơ điện thoại, thay đổi các tư thế để tự sướng, chụp ảnh cùng video quay sẵn trên màn hình lớn. Ôn Chước Hoa liếc nhìn thời gian, lấy máy tính từ trong túi ra, tranh thủ từng giây từng phút để sửa luận văn.

Điện thoại của Trần Hòe hơi lệch một chút, Ôn Chước Hoa lập tức lọt vào khung hình.

Nhìn rõ cô đang làm gì, Trần Hòe: “...”

Trần Hòe thong thả cảm thán: “Thì ra trên đời lại có người có thể đối diện với nhan sắc tuyệt đỉnh của thần tượng mình mà vẫn bình tĩnh sửa luận văn được, Yêu Yêu, không hổ là cậu.”

Ôn Chước Hoa chẳng thấy có chút áp lực nào: “Anh ta đẹp trai đến mấy đi nữa thì có liên quan gì đến việc mình có sửa luận văn không?”

...

Gần đến giờ bắt đầu, chỗ ngồi trong sân vận động hầu như đã được lấp đầy, không khí cũng trở nên ồn ào hơn, Ôn Chước Hoa còn có thể nghe thấy những cô gái ở hàng sau thảo luận vô cùng rôm rả.

“Địa điểm này đúng là hoành tráng thật, thế này mới xứng đáng với vị thế của anh nhà mình chứ. Nghe nói đây là sân vận động tư nhân, thật hay giả vậy nhỉ? Nhà tài trợ là bên nào thế?”

Giọng một cô gái khác có phần điềm đạm hơn: “Cụ thể thì mình cũng không rõ lắm, chỉ nghe loáng thoáng là của một gia tộc cực kỳ lợi hại.”

Cô gái còn lại tặc lưỡi, rồi hất cằm về phía trước: “Còn hai mươi phút nữa là bắt đầu rồi, sao mấy người phía trước chúng mình vẫn chưa đến nhỉ? Mua được vé đắt thế này, là mình thì đã vào từ tối hôm qua rồi.”

Lúc này Ôn Chước Hoa mới nhận ra, hai vị trí bên phải cô vẫn còn trống.

Nhưng cô cũng không quá bận tâm, vẫn tranh thủ từng giây từng phút tập trung vào bài luận văn của mình.

Đợi đến khi Trần Hòe gọi thêm một tiếng, Ôn Chước Hoa nhìn đồng hồ, chỉ còn mười phút nữa thôi.

Cô thấy hàng ghế bên cạnh giờ đã có người, cô liền tùy ý liếc mắt nhìn qua...

Ngoài dự tính, bên cạnh là hai người đàn ông.

Người ngồi sát ngay cạnh cô lười biếng tựa vào lưng ghế, dáng người cao ráo với đôi chân dài, khiến chiếc ghế trong sân vận động này có phần hơi chật chội với anh.

Nhưng người đàn ông trông có vẻ chẳng hề để tâm. Anh mặc một chiếc áo đen tuyền, quần cũng đen tuyền, thậm chí còn đội mũ và đeo khẩu trang.

Người ở phía bên kia khẽ nói gì đó, người đàn ông cười khẽ một tiếng đáp lại, rồi đưa tay kéo nhẹ vành mũ xuống.

Thái độ đó không giống như người bỏ số tiền lớn mua vé hàng đầu có tiền cũng khó mua này để xem ca nhạc, mà giống như một ngôi sao lớn đang tranh thủ chút thời gian rảnh rỗi đến xem đồng nghiệp biểu diễn vậy.

Ôn Chước Hoa cảm thấy người này có thể lên sân khấu phá đám bất cứ lúc nào, rồi nói với ngôi sao hàng đầu đang được muôn người mong đợi kia một câu: “Anh không được rồi, xuống đi, để tôi.”

...

Du Việt đứng cách một người, nhìn cô gái đang mỉm cười, giọng càng hạ thấp hơn: “Được đấy anh Lộ, cô gái bên cạnh vừa nhìn cậu mấy lần liền, nhìn xong còn cười nữa. Tôi đi nước ngoài về, anh Lộ của chúng ta quả nhiên vẫn đào hoa như cũ.”

Vừa nói, Du Việt còn không quên giơ ngón tay cái về phía Lộ Kinh Đường.

Nhưng Lộ Kinh Đường chẳng hề thay vui hay kiêu ngạo về việc đào hoa, thậm chí không biết có nghe lọt tai câu nào không.

Anh cúi đầu thản nhiên trả lời một tin nhắn WeChat, hờ hững “Ừm” một tiếng, cộng thêm bộ đồ đen từ đầu đến chân, trông anh thực sự có chút lạnh lùng.

Du Việt lại chẳng hề thấy lạnh chút nào, tiếp tục cười đùa: “Nhưng nói thật nhé, cô gái này xinh đẹp thật đấy, đúng chuẩn mỹ nhân luôn, chẳng trang điểm gì mấy mà vẫn đẹp thế này. Ơ mà nói thế này, trông cũng hơi quen mắt...”

Cậu ta càng nói giọng càng lớn, định rướn đầu qua nhìn thêm lần nữa để xác nhận, còn muốn trưng cầu ý kiến của người bên cạnh: “Đúng không anh Lộ?”

Anh Lộ của cậu ta tiện tay ấn cái đầu không yên phận của cậu ta trở về.

Thấy Lộ Kinh Đường lười chẳng buồn tiếp lời, Du Việt thuận tay mở nhóm chat WeChat lên.

Trong nhóm rất náo nhiệt, phần lớn là bạn bè trong hội của họ.

Bình thường lúc rảnh rỗi, Du Việt rất thích vào nhóm chém gió vài câu, tối nay lại im hơi lặng tiếng, khiến bạn bè cũng thấy tò mò.

[Tối nay Tiểu Du làm gì thế, sao cả tối không thấy tăm hơi đâu, ra ngoài uống rượu tẩy trần đi chứ @Du Việt.]

[Đúng thế, anh Lộ không nói gì thì bọn này quen rồi, còn Tiểu Du đâu?]

Có lẽ thấy Du Việt không trả lời, lại biết Lộ Kinh Đường gần như chẳng bao giờ xem nhóm, mấy cô gái trong nhóm cũng lén lút ló mặt ra.

[Tổ chức tiệc tẩy trần cho anh Du, anh Lộ có đến không?]

[Chắc anh Lộ không có thời gian đâu... Đâu còn như hồi cấp ba nữa.]

Du Việt lướt thêm vài cái, đã sớm quen với việc mọi người luôn chú ý đến Lộ Kinh Đường, cậu ta dứt khoát chụp một tấm ảnh sân vận động rồi gửi vào nhóm: [Đang đi xem ca nhạc với anh Lộ của các cậu đây, mọi người cứ chơi đi.]

Trong nhóm lập tức hiện lên một loạt dòng chữ “Mẹ nó”, ai nấy đều chấn động trước việc Lộ Kinh Đường tham gia hoạt động kiểu này.

Du Việt cười hì hì: [Cả tối nay tôi gặp hai người xin phương thức liên lạc của anh Lộ rồi, bên cạnh cậu ấy còn có một mỹ nhân nữa, cũng vừa nhìn anh Lộ mấy lần liền đấy.]

Khoảnh khắc đó, trong nhóm ngập tràn tiếng cười đùa.

Du Việt còn nhân cơ hội ngẩng đầu trêu chọc Lộ Kinh Đường vốn chẳng hề xem nhóm chat: “Vẫn cứ là anh Lộ của chúng ta.”

Lộ Kinh Đường đưa tay kéo vành mũ, coi như không nghe thấy.

... Chỉ có Ôn Chước Hoa ở phía bên kia nghe thấy cách xưng hô đó.

Ma xui quỷ khiến gì đây không biết.

Chiều nay vừa nghe Trần Hòe nhắc đến cái tên Lộ Kinh Đường một lần, giờ lại nghe thấy có người gọi anh Lộ.

Mặc dù không chắc là chữ Lộ nào, nhưng lòng Ôn Chước Hoa vẫn hẫng đi một nhịp. Bản luận văn vừa rồi còn khiến cô tập trung, giờ đây lại có chút không sửa nổi nữa.

Đây thực sự không phải là điềm báo gì tốt lành.

Đúng lúc buổi diễn sắp bắt đầu, Ôn Chước Hoa dứt khoát gập máy tính lại, ngẩng đầu nhìn lên màn hình lớn.

Chăm chú quan sát nam ca sĩ trong video vài lần, lúc này cô mới thực sự chân thành khen Trần Hòe một câu: “Thần tượng của cậu đúng là rất đẹp trai.”

“Đúng không đúng không?” Đôi mắt của Trần Hòe sáng lên, Ôn Chước Hoa cứ ngỡ bạn thân sẽ nhân cơ hội này mà tâng bốc thần tượng tiếp, nào ngờ cô ấy lại xoay chuyển câu chuyện, hỏi: “Vậy cậu thấy giữa thần tượng của mình và Lộ Kinh Đường, ai đẹp trai hơn?”

Ôn Chước Hoa: “?”

Lộ Kinh Đường đang tựa vào lưng ghế bên cạnh, chán nản trả lời tin nhắn của cấp dưới: “?”

Trong khoảnh khắc đó, anh cứ ngỡ mình nghe lầm, nhưng vẫn lười biếng nghiêng đầu liếc thử một cái.

Ôn Chước Hoa khựng lại hai giây: “... Mình có biết Lộ Kinh Đường trông như thế nào đâu.”

Trần Hòe chẳng chút do dự, mở một trang web tài chính ra tìm kiếm một hồi, đưa một tấm ảnh cho Ôn Chước Hoa xem.

Chiếc điện thoại đó cứ như hòn than nóng, Ôn Chước Hoa không dám cầm, chỉ nhanh chóng nhìn lướt qua.

... Người đàn ông trong ảnh mặc một bộ vest, đôi chân dài gập lại, ngồi tựa vào ghế sô pha đón nhận phỏng vấn với vẻ thư thái, khuôn mặt hơi nghiêng đi.

Dáng mắt hơi xếch lên, ở đuôi mắt dài hẹp có một nốt ruồi rất nhạt, gương mặt không có biểu cảm gì, có phần lạnh lùng nhưng lại đẹp trai đến lạ lùng.

Ôn Chước Hoa lại ngẩng đầu nhìn nghệ sĩ trên màn hình, như thể đang làm một phép so sánh, nhưng lại nhân cơ hội đó khẽ thở hắt ra một hơi.

Lộ Kinh Đường trả lời xong tin nhắn của cấp dưới, quay lại danh sách trò chuyện, vừa vặn nhìn thấy tin nhắn trong nhóm của Du Việt được đẩy lên trên cùng, anh nhìn mấy chữ cuối cùng...

[... Bên cạnh cậu ấy còn có một mỹ nhân nữa, cũng vừa nhìn anh Lộ mấy lần liền đấy.]

Hai giây sau.

Anh nghe thấy “mỹ nhân đã nhìn anh Lộ mấy lần” kia dùng giọng điệu bình thản, không chút do dự trả lời.

“Thế thì đương nhiên là thần tượng của cậu đẹp trai hơn rồi.”

Bình Luận

0 Thảo luận