Sáng / Tối
Thật lòng mà nói, Ôn Chước Hoa cảm thấy ngay khi vừa dứt lời, sự ngượng ngùng trong không khí như đặc quánh lại rồi phun trào ra.
Trong lòng cô có chút hối hận, thực sự không hiểu nổi tại sao mình lại có thể thốt ra một câu kỳ quặc đến thế.
Nhưng chuyện nói năng không giống như nhắn tin WeChat, chẳng có cách nào thu hồi trong vòng hai phút, thế là cô vẫn giữ vẻ bình tĩnh, như thể mình thực sự chỉ là một người tối bụng đi ngang qua vậy.
Sau khi tốt bụng nhắc nhở xong, Ôn Chước Hoa khẽ gật đầu với người trong xe, cực kỳ lịch sự: “Vậy tôi đi trước đây...”
“Ôn Chước Hoa?”
Cô còn chưa nói hết câu, thanh niên ở ghế lái đột nhiên lên tiếng gọi cô lại.
Ôn Chước Hoa ngẩn ra.
Có lẽ thấy cô không phản ứng, thanh niên kia bất mãn nhếch môi, tháo kính râm xuống, giọng điệu mang chút chế giễu: “Đúng là người cao quý hay quên, ngay cả người bạn học cũ này mà cũng không nhớ rõ sao?”
Lại vượt qua một màn nữa.
Lộ Kinh Đường cất điện thoại, tựa vào lưng ghế, thản nhiên tiếp lời: “Không nhớ cậu chẳng phải là chuyện bình thường sao?”
Dù sao nếu anh nhớ không lầm, vị thủ khoa khối luôn chỉ có học hành trong đầu này, đến cả anh mà còn chẳng thèm nhớ.
Thanh niên kia: “?”
Dựa trên sự hiểu biết về tính tự luyến của Lộ Kinh Đường, Ôn Chước Hoa dễ dàng đọc được ẩn ý trong câu nói của anh.
Sự nổi loạn trỗi dậy mãnh liệt và nhanh chóng, cô thậm chí còn chẳng suy nghĩ kỹ đã bốc đồng thốt ra: “Tôi nhớ cậu chứ, Quý Hòa Dự đúng không?”
Lộ Kinh Đường khẽ nhướng mày nhìn sang, rõ ràng vẫn rất lạnh lùng, nhưng Quý Hòa Dự lại cảm thấy dường như anh Lộ đang khó chịu.
... Thậm chí, đối với việc Ôn Chước Hoa nhớ tên mình, Quý Hòa Dự còn cảm thấy mừng rỡ một cách khó hiểu.
Sao lại có thể như thế được.
Có lẽ do tính tự luyến không được thỏa mãn, lần này đổi lại là Lộ Kinh Đường dùng giọng điệu chế giễu: “Nhớ nhầm rồi.”
Tính hiếu thắng của Ôn Chước Hoa từ nhỏ đã rất mạnh, lúc này cô không phục mà hỏi vặn lại Quý Hòa Dự: “Vậy cậu là ai?”
“Tôi là...” Quý Hòa Dự im lặng hai giây, vẻ vênh váo khi đeo kính râm lúc nãy đã biến mất không còn tăm hơi, cậu ta quay đầu nhìn Lộ Kinh Đường hỏi ý kiến: “Tôi là... Ai nhỉ?”
“...”
May mà điện thoại của Quý Hòa Dự vang lên, phá vỡ sự im lặng này, cậu ta thở phào nhẹ nhõm như được giải thoát mà nhấc máy: “Alo, chị họ ạ?”
Ôn Chước Hoa thầm kêu “Hỏng rồi”, quả nhiên xung quanh quá yên tĩnh, dù không mở loa ngoài, giọng của Hướng Thuần vẫn truyền ra rõ mồn một: “Đón được người chưa?”
“Chưa ạ, vừa gặp một người bạn cũ,” Quý Hòa Dự lại ngó ra ngoài vài lần, “Không thấy ai khác cả.”
Cổng trường to thế này, nãy giờ chỉ có mỗi người bạn cũ đang quay lưng đi vào thôi.
Hướng Thuần cũng rất thắc mắc: “Không thể nào? Yêu Yêu... À không, Chước Hoa luôn cực kỳ đúng giờ mà? Để chị hỏi em ấy xem.”
...
Không khí im lặng trong ba giây.
Nhìn bóng lưng thanh mảnh đang rón rén định chuồn lẹ của cô gái, Lộ Kinh Đường không nhịn được trầm giọng cười khẩy một tiếng, khóe môi khẽ cong lên một chút, anh đón lấy điện thoại rồi nói bâng quơ: “Đàn chị Hướng, không cần hỏi nữa, vừa đón được người rồi.”
...
“Người vừa đón được” đang ngồi im lìm ở ghế sau, không nói một lời, tiện thể thầm hối hận trong lòng tại sao lúc nãy không đi sớm hơn một chút.
Lộ Kinh Đường cũng không tiếp tục chơi trò nối hình xếp gạch kia nữa, anh tựa vào ghế nhắm mắt dưỡng thần, tiếng thở rất khẽ và nông, dáng vẻ rất phóng khoáng.
Nhưng Quý Hòa Dự biết anh Lộ chưa hề ngủ.
Nhìn qua gương chiếu hậu một cái, vài chủ đề lướt qua trong đầu Quý Hòa Dự. Do dự hồi lâu, cậu ta vẫn không nén nổi trí tò mò, chọn một khởi đầu hòa nhã và ít sai sót nhất: “Cũng trùng hợp thật đấy, không ngờ người chị họ nhờ tôi đón lại là cậu.”
Đúng là trùng hợp thật.
Nếu sớm biết người em họ mà Hướng Thuần nói là Quý Hòa Dự, Ôn Chước Hoa có bị đánh chết cũng sẽ tự mình đi đến cửa hàng.
Nhưng bây giờ nói gì cũng đã muộn, Ôn Chước Hoa khẽ đáp một tiếng, trên khuôn mặt quá đỗi xinh đẹp vẫn mang theo ba phần ý cười nhàn nhạt như thường lệ.
Đèn đỏ, Quý Hòa Dự dừng xe, vừa vặn bắt được biểu cảm này của Ôn Chước Hoa qua gương chiếu hậu.
Dịu dàng, tĩnh lặng, trông như một người chẳng chút nóng nảy.
Cậu ta lờ mờ nhớ lại, người bạn cũ này hồi cấp ba luôn là như vậy, Cơ Giản trong nhóm của họ cũng bị vẻ ngoài này làm cho mê muội, nhưng Quý Hòa Dự chỉ thấy Ôn Chước Hoa trông thật giả tạo.
Nghĩ đến Cơ Giản, tâm trạng của Quý Hòa Dự tệ thêm vài phần, cậu ta cố tình tìm chuyện để gây hấn, nhưng vẫn giả vờ như đang tán gẫu: “Tôi nghe Du Việt nói, cô nàng theo đuổi Cơ Giản dạo này ngày càng nỗ lực, ngày nào cũng gửi hoa đến văn phòng cậu ấy, hai ngày nay còn đang dò hỏi khắp nơi xem Cơ Giản thích xe gì để định tặng cậu ấy một chiếc.”
Nói xong, cậu ta tặc lưỡi hai tiếng, quay đầu lại nhìn Ôn Chước Hoa.
... Ôn Chước Hoa chẳng có phản ứng gì.
Quý Hòa Dự: “?”
Cậu ta không cam tâm, dứt khoát gọi đích danh để nói móc: “Bạn cũ, cậu thấy thế nào?”
Ôn Chước Hoa thu hồi tầm mắt đang nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ thở dài, lúc này mới dùng giọng điệu chậm rãi để an ủi Quý Hòa Dự.
“Đừng buồn.” Nụ cười của cô tràn đầy sự khích lệ: “Biết đâu sau này cũng sẽ có cô gái mắt nhìn không tốt lắm theo đuổi cậu như thế.”
Quý Hòa Dự: “...”
Lộ Kinh Đường đang nhắm mắt dưỡng thần ở ghế phụ lại hoàn toàn không màng đến người bạn đang sắp sửa thẹn quá hóa giận của mình, đột nhiên bật cười thành tiếng.
Ôn Chước Hoa “ngạc nhiên” một chút, giọng điệu ung dung: “Anh Lộ, nằm mơ thấy mộng đẹp cũng cười thành tiếng sao?”
Quý Hòa Dự: “...”
Cậu ta biết ngay mà! Rốt cuộc là ngày xưa Cơ Giản bị Ôn Chước Hoa cho uống bùa mê thuốc lú gì mà ngày nào cũng khen cô dịu dàng ngoan ngoãn cơ chứ!
Lộ Kinh Đường lại uể oải gật đầu, giọng điệu hờ hững, nhưng lời nói ra lại là...
“Phải, vừa mơ thấy một giấc mộng đẹp.” Anh chậm rãi nói với Ôn Chước Hoa: “Mơ thấy ngày nào cậu cũng gửi hoa đến văn phòng tôi, còn đi hỏi khắp nơi xem tôi thích xe gì để định tặng tôi một chiếc.”
Người đàn ông thanh tú hơi nghiêng đầu, khẽ gật đầu với Ôn Chước Hoa một cái: “Tương đối thích Maybach, cảm ơn nhé.”
Ôn Chước Hoa: “?”
Lại đánh giá lần nữa, đúng là một người đàn ông thù dai.
...
So với người ung dung tự tại như anh Lộ, Quý Hòa Dự đã tức đến sắp ngất, thế nhưng chiếc điện thoại của cậu ta hiển nhiên chẳng biết nhìn sắc mặt người khác, cứ thế kêu liên hồi.
Cậu ta liếc nhìn màn hình hiển thị, là cô bạn gái nhỏ mới quen được ba tháng.
Có lẽ vừa rồi bị Ôn Chước Hoa kích động, Quý Hòa Dự bỗng thấy mất hết hứng thú với bạn gái, tùy tiện cúp máy.
Đầu dây bên kia lại gọi tới thêm ba cuộc nữa, Quý Hòa Dự đều không nghe, càng về sau lông mày cậu ta càng nhíu chặt.
Lộ Kinh Đường thuận miệng hỏi: “Sao thế, cảm thấy nhạc chuông của mình đặc biệt hay à?”
Quý Hòa Dự: “Mẹ nó...”
Cậu ta nhịn câu chửi thề định thốt ra, chỉ cảm thấy như thể vừa rơi xuống đáy xã hội.
Điện thoại lại vang lên lần nữa, Quý Hòa Dự dứt khoát bắt máy, tốc độ nói cực nhanh: “Đừng gọi nữa!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/vong-lap-moi-tinh-au&chuong=6]
Đã lấy được chữ ký của Giang Liễm Chu mà em muốn rồi, em lại muốn mua túi gì nữa à...”
Hiển nhiên, cơn thịnh nộ của cậu ta mới phát tiết được một nửa.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói bá đạo của Hướng Thuần: “Thằng nhóc kia, em đang nói lăng nhăng cái gì đấy?”
Quý Hòa Dự im bặt.
Ôn Chước Hoa khẽ cười một tiếng, thấy ánh mắt muốn giết người của Quý Hòa Dự, cô còn vô tội chĩa mũi dùi sang Lộ Kinh Đường: “Anh Lộ cười gì thế?”
Lộ Kinh Đường tùy cơ ứng biến, nâng cốc Americano bên cạnh lên, lười biếng nhấp một ngụm: “Cậu cười gì thì tôi cười nấy.”
Trước khi Quý Hòa Dự kịp lái xe đâm vào đâu đó để chết chung với bọn họ, Hướng Thuần ở đầu dây bên kia đã kịp thời ngăn cản: “Chị vừa quên mất một việc, các em sắp đến đường Lê Viên rồi nhỉ? Hòa Dự, đừng quên ủng hộ việc kinh doanh của tiệm trà sữa nhé.”
Đầu Quý Hòa Dự đầy dấu hỏi chấm.
Làm tài xế miễn phí cho người mình ghét đã đành, còn mong cậu ta đến ủng hộ kinh doanh nữa à?
Hướng Thuần: “Tất nhiên, nếu em không muốn ủng hộ tiệm của chị cũng được.” Cô ấy hơi dừng lại, bổ sung trước khi Quý Hòa Dự kịp reo mừng: “Chiếc siêu xe hôm qua chị hứa cho em mượn chạy cho sướng tay, coi như chị chưa nói gì nhé.”
Quý Hòa Dự lập tức im lặng, hồi lâu sau mới lầm bầm một tiếng: “Em đi là được chứu gì?”
Cậu ta hậm hực cúp máy, còn không quên lẩm bẩm: “Trà sữa có gì ngon đâu, Hướng Thuần đâu phải không biết mình chỉ uống cà phê.”
Nói xong, Quý Hòa Dự còn nhìn sang Lộ Kinh Đường đang cầm cốc Americano để trưng cầu ý kiến: “Phải không anh Lộ? Loại cà phê Geisha mà tôi giới thiệu này đúng là cực phẩm phải không?”
Lộ Kinh Đường không biểu cảm mà tựa lưng vào ghế, đáp một tiếng, rồi lại nếm thêm một ngụm nhỏ.
... Vừa chua vừa đắng.
Sao lại có thứ khó uống đến nhường này chứ.
Anh nén lại ý định phun ra, nghe Quý Hòa Dự vẫn đang hớn hở chia sẻ: “Còn hạt cà phê của một tiệm khác mà tôi cũng thích, hôm nào tôi mang cho cậu một cốc, chua hơn cái này một chút. Americano đậm đặc thì sao?”
Lộ Kinh Đường bóp nhẹ chiếc cốc trong tay, phong thái của anh vẫn thanh nhàn, thư thái và biếng nhác đến thế.
Ngay cả giọng điệu cũng vẫn là vẻ hờ hững như thường lệ: “Hôm khác rồi nói.”
Ôn Chước Hoa không nhịn được mà ngẩng đầu nhìn anh một cái.
Hướng Thuần bảo những người không thích đồ ngọt như họ đi ủng hộ tiệm, thà bảo họ đưa thẳng tiền cho rồi.
Nhưng nghĩ lại thì cũng đúng là vậy.
Hồi cấp ba, sau khi Lộ Kinh Đường chơi bóng rổ xong luôn có nữ sinh tặng nước, nhưng anh cũng chỉ nhận nước khoáng. Chỉ cần là đồ uống có đường, anh không bao giờ nhận.
Du Việt còn trêu chọc các cô gái: “Không được rồi, thông tin của mấy cậu không đủ chính xác đâu, không phải cả vũ trụ đều biết chuyện anh Lộ không thích đồ ngọt sao?”
Lộ Kinh Đường ngửa đầu uống vài ngụm nước, có vài giọt mồ hôi lăn dọc theo xương hàm, dưới lớp áo đồng phục là những đường nét rõ ràng và sắc sảo.
Anh tùy ý vặn nắp chai, liếc nhìn đồ uống có đường trong tay cô gái, nói với Du Việt bằng giọng điệu hơi lạnh nhạt: “Nói nhảm xong chưa?”
Du Việt lập tức im bặt, lùi lại phía sau Lộ Kinh Đường một bước, bá vai bá cổ Quý Hòa Dự.
Đi ngang qua Ôn Chước Hoa, cô tình cờ nghe thấy Du Việt thấp giọng nói với Quý Hòa Dự: “Anh Lộ của chúng ta đúng là biết thương hoa tiếc ngọc, thấy con gái nhà người ta ngượng ngùng là tôi thành kẻ nói nhảm ngay.”
...
Ôn Chước Hoa cảm thấy trong lòng đột nhiên có chút không thoải mái.
Cô mím môi, không tiếp tục nghĩ ngợi nữa, mở sổ tay xem những hạng mục cần cải thiện ở Vân Vụ Lý mà mình đã viết.
Có lẽ vì không muốn tiếp tục bị Ôn Chước Hoa và Lộ Kinh Đường đâm vào chỗ đau nữa, tài xế Quý phóng xe rất nhanh, không lâu sau đã đến đường Lê Viên.
Đường Lê Viên được coi là một trong những khu vực sầm uất nhất thành phố Nam Xuyên, nhà cao tầng san sát, không ít trụ sở công ty được đặt tại đây. Thời điểm này vừa qua giờ cao điểm buổi sáng, nhưng vẫn có thể thấy những nhân viên văn phòng ăn mặc chỉnh tề, trang điểm tinh xảo đang vội vã qua lại trên phố.
Ngoài các tòa nhà văn phòng, con phố này còn có không ít tiệm trà, cà phê và quán ăn nhanh, chủ yếu phục vụ đối tượng tinh anh công sở.
Vân Vụ Lý cũng không ngoại lệ.
Vừa đến đầu phố, Quý Hòa Dự đã quen đường định đi tìm chỗ đỗ xe, quay đầu lại nhìn Ôn Chước Hoa với nụ cười không thân thiện lắm: “Tôi và anh Lộ đi đỗ xe, cậu tự đến quán trước nhé?”
Ôn Chước Hoa còn chưa kịp nói gì, Lộ Kinh Đường đang cầm cốc Americano vẫn còn đầy đến tám phần đã lên tiếng, vô cùng thong thả: “Cậu tự đi đi.”
Quý Hòa Dự như kẻ tiểu nhân đắc ý, phụ họa theo: “Phải đấy bạn cũ, cậu tự đi...”
Chưa để cậu ta nói xong, Lộ Kinh Đường đã dùng vẻ mặt thư thái liếc cậu ta một cái: “Tôi bảo cậu.”
Quý Hòa Dự: “?”
Lộ Kinh Đường vỗ vai cậu ta, một tay tháo dây an toàn bước xuống xe, đứng bên đường đợi Ôn Chước Hoa xuống xe xong mới vẫy tay với Quý Hòa Dự.
Dường như Ôn Chước Hoa sợ Quý Hòa Dự chưa đủ tức, bèn bồi thêm một câu: “Bác tài cứ yên tâm, lát nữa tôi sẽ thanh toán trực tuyến.”
Lúc đầu Quý Hòa Dự chưa hiểu, định hỏi thanh toán trực tuyến gì, nhưng ngay sau đó đã chửi thầm trong lòng.
Mẹ kiếp, coi cậu ta như tài xế xe công nghệ thật à!
Nhìn thấy Quý Hòa Dự tức đến méo cả mũi, Ôn Chước Hoa đang thực hiện tôn chỉ “ghi thù, trả thù” vui vẻ quay đầu lại, phát hiện Lộ Kinh Đường đang vừa dùng giấy lau tay, vừa đi về phía cô, cách khoảng vài mét.
Cô luôn cảm thấy có gì đó không đúng, suy nghĩ kỹ lại mới nhận ra...
Hình như cốc Americano của Lộ Kinh Đường đã biến mất rồi? Uống hết nhanh vậy sao?
Ôn Chước Hoa không biết trong lúc cô trêu tức Quý Hòa Dự, Lộ Kinh Đường đã đi đâu một chuyến, thấy nét mặt của anh rất tự nhiên, cô bèn nhìn ra sau lưng anh một cái.
Trống trơn, chỉ có một cô gái mặc váy trắng đi ngang qua thùng rác phía sau anh.
Lộ Kinh Đường dùng giọng điệu chậm rãi pha chút lãng tử hỏi cô, cực kỳ tự luyến: “Lén nhìn tôi làm gì thế?”
Ôn Chước Hoa có chút cạn lời, lại có chút chột dạ không rõ nguyên do.
Cô dứt khoát hỏi ngược lại: “Cậu vừa đi xin phương thức liên lạc đấy à?”
Lộ Kinh Đường nghe vậy thì khá ngạc nhiên, giọng nói vẫn lười biếng như cũ, còn vương chút ý cười mập mờ, hỏi: “Tôi?”
Anh chỉ nói đúng một từ, nhưng Ôn Chước Hoa lại hiểu được ý của anh...
Tôi mà phải đi xin phương thức liên lạc của người khác à?
Ôn Chước Hoa im lặng hai giây, nói: “Ai mà biết được, con người ai chẳng có lúc thấy sắc nảy lòng tham.”
Lần này Lộ Kinh Đường lại tỏ vẻ đồng tình với lời nói của cô, khẽ gật đầu như đã hiểu ra điều gì.
Ôn Chước Hoa cảm thấy chủ đề này nên kết thúc ở đây, đang định cất bước đi về phía tiệm trà sữa thì lại liếc thấy Lộ Kinh Đường mở điện thoại ra, không biết ấn cái gì, rồi thản nhiên đưa về phía cô.
Ôn Chước Hoa: “?”
Lộ Kinh Đường mỉm cười lịch thiệp.
Diện mạo của anh thực sự rất đẹp, đẹp nhất chính là đôi mắt, nốt ruồi nơi đuôi mắt lại càng làm tăng thêm vẻ rạng ngời.
Ôn Chước Hoa hơi ngẩn ngơ một giây, rồi nhanh chóng tỉnh táo lại.
Vừa vặn nghe thấy Lộ Kinh Đường mở lời.
Anh kiệm lời như vàng, nhưng giọng điệu thì lại rất hào phóng, giống như đang thỏa mãn nguyện vọng của cô vậy.
“Thế thì cậu quét đi.”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận