Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 6 / 8  ·  75%
Xuyên thành thế thân, tôi livestream bán trà sữa.
Chương 6
14/08/2025 22:54· 5,076 từ

Xin lỗi vì đã ra chậm huhu, mình càng lớn càng dài, 1 chương mình hẳn 5050 chữ nên khá lâu. --

Lúc Trần Phong tỉnh dậy phi thuyền vẫn đang lái tự cậu thấy trước ngực chút nhột.

Cậu dở chăn ra thì bé thỏ mình nhặt được đang một bên nụ hồng.

Trần Phong bị mút nhột nên cậu túm gáy xách nó thỏ con bị nhấc kéo ra sợi tơ suốt khiến cậu đỏ mặt.

Cậu chạm nhẹ vào chiếc hồng: “Đồ biến thái nhỏ này.”

Sau đó Trần Phong bỏ thỏ xuống, cậu đứng dậy mở thay đồ. Lúc bước bên ngoài đều đã màu, mày trời ban đầu xanh trong nhưng giờ đã đôi màu đỏ rượu. Nhìn kì quái.

Trần Phong tò mò nhìn bên ngoài, phi thuyền báo còn một giờ nữa mới nên cậu qua ngồi Lâm Kiến Quốc.

“Con định sang biên giới đồ ăn thật à?”

“Vâng mà mấy món đó cần ray để bồi bổ, ăn ngán. Bác biết trồng ạ?”

“Kha khá, đa số những giống bác có bác đều có trồng.”

“Bác có báo lên đế không ạ?”

“Có chứ.”

“Ủa vậy sao con không thông tin trên quang não ạ.”

“Bác không thích người ta ý nên ẩn danh tính rồi có trồng ra cũng người ăn. Người thú yếu thích uống dịch dinh dưỡng tiện còn món ăn tươi trái đất cũ thì ngon mà ít dinh nên mấy rau củ không biến cho lắm.”

Trần Phong gật gật đầu, tiếp: “Bác có nhà ở D-38 Ở đâu thế?”

“Ừm, chắc ở gần chỗ con đấy.”

“Ủa sao chú biết.”

“Tinh cầu D-38 khá khắc nên thú nhân chủ yếu tập lại sống theo bầy vùng này còn khu biên giới nên hành tinh chỉ có hai vùng là có cư sinh sống. Nảy đi qua một khu thì chỉ còn khu biên giới thôi, chỗ đó ít lắm.”

Ra là vậy, cậu hỏi “Bác ăn sáng chưa?”

Lâm Kiến Quốc lắc đầu là Trần Phong đứng lên đi buồng lái.

Cậu ngồi xuống ghế nhìn cảnh phía trước rồi mở quang lên, bật livestream lên.

Do còn nhiệt độ từ qua nên mới mở đã có trăm người vô xem.

“Hello mọi người nha.”

[L1: Oa, bình luận đầu L2: Bé đáng yêu dậy sớm hôm nay làm lại hôm qua đi! Món qua ngon vãi chưởng. L3: Đúng giờ tui còn đang thèm đây L4: Huhu thèm quá làm ơn làm tiếp mà. …]

Sau khi đọc bình luận thì Trần Phong nhướng nhướng mày, ra con người trong lai cũng giống với dân năm 2000 nhỉ.

Cậu mở quang não lên, tại là sáu giờ ba mươi, khá sớm. Hôm nay đây?

Trần Phong liếc nhìn xung cậu thử bật quang não lên xem những nguyên liệu được công bố ra ngoài.

Cậu lướt mắt nhìn một rồi ánh mắt dừng lại ở ảnh đậu phụ trắng na núng nính.

Trần Phong đi qua đưa miếng đậu phụ cho Lâm Kiến xem: “Bác ơi, bác miếng đậu phụ này

Ông gật đầu rồi kêu đợi một chút để ông đi

Cậu đi vào khoang bếp, lấy một cái chảo hình nón rửa qua nước một vừa nói với người

“Hôm nay tui sẽ thắng với làm bữa sáng cho mọi xem, lấy mỡ thắng cho các món sau.”

[L100: Thắng mỡ là gì bé yêu? L101: Ô sao trong luận hài hóa thế Quên quá khứ của này rồi à? L102: Thằng phía coi chừng bị vả mặt giống đứa hôm qua đấy. Bố lại sợ mày L104: Ủa mà gì vậy, quá khứ gì thế? L252: Tôi kể cho mọi nghe, thằng bé này á còn mà không lo học. năm trước, phó nguyên soái- Khắc Lộ được phân dạy quân sự ở thắng bé này nhưng thằng bé này nhắm bám theo suốt hai năm rồi. thằng bé này nó trai không nghe lời gia đình, nó là chủ xưởng tạo cơ khí đứng thứ tư quốc, mẹ nó là người định thực phẩm, anh trai là thiết kế nổi tiếng. đình nó vốn không thích theo đuổi phó nguyên soái, hôm bữa đã cắt đứt hệ. Hôm trước tôi còn chụp ảnh thằng nhóc này trước đơn vị đấy, là đi tìm phó soái. L253: Ủa thiệt L254: Trời ơi, nhìn đáng yêu lại là loại L255: Đúng là chả ra làm đã mê trai còn không thương đình. L256: Cái thứ hiếu. …]

Thêm một đống người fan lại ào vô chửi vì hôm bị vả mặt vẫn phục.

[L348: Ối chà chà tưởng ngu này như thế nào, ra một thằng vô ơn, trai. L349: Xời, tưởng nào, không bằng một phần của Loid nhà tao. L350: Vậy mà váo lắm cơ. …]

Trần Phong thấy tình hình livestream thì nhếch mép để lộ nanh nhỏ, cậu vừa đâu ra thịt lợn nói:

“Để tôi nói cho mấy nghe, cái việc tôi có thể đuổi phó nguyên soái cũng phải xem lại. đó là phó nguyên soái mà, vạn người dưới vài người, chỉ một thằng nhóc mười tuổi thì làm sao tiếp xúc được với Chỉ bằng một cái vẫy tay cái bóng tôi còn không được với lại như tên kia đấy. Tôi sinh ra một gia đình hoàn hảo vậy thì cái kiêu của tôi rất cao, hắn ta không gieo vọng cho tôi thì tôi có thể theo đuổi hắn năm?”

[L400: Ừ nhỉ? L401: Tụi dễ bị dắt mũi quá, lỡ bịa đặt thì sao?

Sau khi chặt thịt lợn ba cục cho gọn, Trần Phong thịt vào nước nóng bật lửa đảo liên

Cậu ra lệnh cho quang “Mở đoạn trò chuyện với phó soái rồi chiều lên

Đoạn quang não chiếu lên những cuộc trò chuyện gồm có câu kéo:

- Khắc Lộ: Hôm nay ơn dịch dinh dưỡng của em. rất thích. … Khắc Hồi nảy em đẹp sau mặc màu xanh nhé.-

[L480: Cái này là dây mập mờ chuẩn rồi còn gì. Này thì hơi quá thật. L482: Đúng rồi, thì cũng đâu phải hoàn toàn lỗi của bé đáng yêu. Không câu thì sao bé bám được. L483: Ủa còn việc không nghe ba mẹ, đoạn tuyệt quam hệ gia đình các thứ thì Chả bất hiếu còn gì? L484: đúng. ….]

Trần Phong đọc bình luận lượt rồi cuối đầu làm tiếp trong tay nói: “Cái tôi không phủ nhận nó là sự thật nhưng sau hôm đoạn tuyệt quan hệ ấy, có đến đơn vị phó nguyên soái nương nhưng bị phủ nên mới chợt ngộ ra. Cũng rất năn vì những việc làm bản thân với gia đình nhưng việc thì đã làm tôi không thể khóc lóc lại được. Mặc đình tôi rất thương trước khi rời nhà tôi tiền cùng phi này chứ một đứa nhóc như sao mà kiếm nổi phi thuyền. Nhưng tôi vẫn muốn một khoảng thời gian lỗi nên ra biến giới giúp ai thì giúp.”

Cậu vừa nói vừa lấy bình xứ, lấy hết mỡ đã thắng xong rồi đậy Một bình để ở bếp, cách không bếp nhân tạo một bình để ở ngăn mát lạnh rồi rửa cái đã thắng dầu.

[L684: Huhu, giờ sao trời. thấy ẻm nói cũng đúng. L685: đúng. L686: Thôi, cho một cơ hội đi. Đúng vậy, ẻm còn nhỏ mà, trí chưa trưởng thành. Dù sao chưa gây ra thiệt gì lớn… L688: Tha quái gì chứ, thằng này nhỏ không lo học, chẳng Loid. L689: Chuẩn. …]

Trần Phong sau khi rửa, cầu bếp lấy một cái cân cái tô lớn. Đổ gạo vào đủ 200g dừng, đổ thêm bột gì đó công dụng giống bột năng, cậu được trong kho của Kiến Quốc.

Cậu trộn hỗn hợp này từ từ cho nước vào, không bật cái mỏ hỗn, đầu chửi: “Ô cái ‘Ngọt ngào ngào’ bị gì thế? làm gì sai với các đâu mà cần mấy tha. Tôi sai là với gia đình mắc gì tôi phải chuộc tội với người nữa? Muốn leo lên cha mẹ tôi hay gì?”

Trần Phong nói xong cũng hỗn hợp bột sang một bên ba mươi phút chờ hợp nghỉ, Lâm Kiến đúng lúc này mang ra hai đậu phụ. Cậu nhận lấy, cảm rồi nói nốt:

“Còn mấy đứa fans của nào tụi mày trồng được cây hẳn nói chuyện với Mồm miệng rãnh quá liếm bồn cầu đi, sủa suốt chó nó còn oan ức hơn bây.”

[L1075: Trời ơi, cái mỏ này kkk. L1076: Không nói tui quên cái mỏ ẻm thế nào. L1077: KKKK… Hèn chi thấy thiếu thiếu cái L1079: Ê tụi bây bị cái vậy, thằng nhóc này vậy mà còn khen. Thì sao chứ, tui nhất là cái mỏ xinh xinh này nè ….]

Thấy bình luận đã bắt ổn định, Trần Phong không nói quyết định chăm chú món ăn. Cậu lấy thắng được đỗ vào một chảo rồi bật lửa nhỏ ra.

Đậu phụ thì cậu lấy cắt trên thớt thành nhiều khối nhỏ rồi thả vào dầu. Miếng đậu phụ xúc với dầu nóng vang lên tiếng xèo xèo đồng thời cũng ra mùi thơm.

[L2185: Từ từ bây ơi, đang làm gì vậy? L2186: Ừ nảy giờ ẻm vừa vừa nói chuyện mà. không chú ý ẻm làm L2187: Trời ơi, mùi thơm quá Tui muốn nếm thử. Thôi mày ơi, đậu chả có gì còn không đủ no. Không bằng dinh dưỡng luôn ấy. L2189: qua tui cũng nói vậy á bị vả mặt đau trời. …]

Trần Phong trong lúc chờ, thịt lợn đã luộc xong ra thành nhiều miếng nhỏ. tản thịt lớn cắt được rất nhiều miếng lớn, cậu cầm đũa lật đậu phụ rồi qua bật bảng điều phi thuyền lên.

Trong này có rất nhiều cậu tìm bốn chiếc đĩa lớn, cái thau nhựa, một chày, một tô lớn, chén nhỏ, hộp đựng đồ ăn tầng loại lớn cùng một hộp cỡ trung bình.

Trần Phong bấm xác nhận trên bàn bếp tách ra một lớn, những vật cậu cầu được đẩy lên.

Cậu lại quay qua lật phụ lần nữa rồi gỡ hộp đồ ăn ra, để khay gần thịt lợn.

Trần Phong chia phần thịt đã cắt ra làm hai phần, phần xếp lên đĩa, phần khá nhiều, gấp phần kia được để vào một khay.

Thấy đậu phụ chiên cũng liền tắt bếp gắp ra chờ dầu.

Bản thân thì đi ra Lâm Kiến Quốc:

“Bác ơi, ngoài mấy loại củ hôm qua, còn rau khác ạ?”

“Để bác xem xem.”

Lâm Kiến Quốc đứng lên vào phòng rồi lôi ra bốn salad, cậu sáng mắt Món này ăn với thì chuẩn rồi còn gì! Trần nói cảm ơn một tiếng, cầm bốn cây salad đi bếp.

Cậu để nó qua một Trần Phong để bồn rửa tự cái chảo rồi lấy một cái chảo khác nó phẳng hơn, hình tròn.

Trần Phong để lên bếp lửa nhỏ, chờ nóng chảo rồi một vá hỗn hợp ban đầu, trán qua lớp mỏng rồi còn dư thì lại vô tô hỗn hợp. Đậy lại chờ khoảng một rồi mở ra, cầm úp cách mặt dĩa lớp bột rớt xuống đĩa.

Cứ thế lặp đi lặp mấy chục lần cho đến khi hỗn hợp mới tắt

Cậu tính lượng ăn, nảy vừa làm vứa đếm cũng được mươi cái rồi, lấy mươi cái trên đĩa, mươi cái để vô cái khay

Đợi đậu phụ ráo dầu rồi, cậu lấy dao thái đậu ra thành nhiều miếng dài rồi cũng xếp lớn đậu phụ sang bên cạnh đựng thịt.

Phần đậu phụ còn lại chung với đĩa thịt luộc, xong thì xếp khay bánh bằng bột lên trên thịt đậu khuôn.

[L3584: Bây ơi bây, cái mỏng mỏng đó là cái gì L3585: Không biết nữa, thấy mùi gì đâu. Tui muốn ăn thử. …. L3794: ơi, cứ từ từ đi, bé yêu còn chưa bật ứng vị giác mà.

Trần Phong lấy một cái cùng một cái rổ, cậu cắt rau salad rồi để thau, bật nước cho thau rồi rửa qua ba đợt

Xong cậu để trên rổ đi vào phòng tắm, Trần Phong kĩ năng gia truyền mình mà hất từ cao xuống rồi lặp lại ba lần. Nom rau có vẻ đã nước rồi cậu mới vô bếp.

Rau thì vẫn để trong thau thì bao lấy rổ để không bị rớt ra Trần Phong lấy hai ba rau để vào khay, cậu nghĩ.

Nếu có thêm giá ăn ngon hơn, vị thơm giòn ăn đỡ ngán.

Bước cuối cũng như linh của món ăn này là nước

Trần Phong lấy một cái nhưng là cái loại khó vỡ, biết là chất liệu Cậu bỏ đường, ba ớt, bốn quả tỏi rồi bắt dầm ra bằng cái nào đó giống chày.

[L4660: Ùi ẻm làm gì sao lại trộn đường, ớt, tỏi với nhau? L4661: Ừ tỏi nó hôi thôi tui ăn thử lần rồi, mới mồm đã mắc ói còn không một phần của dịch dưỡng. L4662: Sao tui không đến nổi ta. Tui cũng vậy mà sao còn đống nay với nhau, cái cái nấy ăn dở chết đi L4664: Hơi khó nói. sao lại lấy Morva đập đống kia thế. Cái này là vũ nhờ. ….]

Sau khi giã nhuyễn rồi, Phong cho thêm mắm vào rồi cho nước chấm hòa rồi đổ thêm một nước.

Thành quả là một nước sền sệt rồi cậu đổ ra cái chén nhỏ. Trần lấy cái hộp vuông cỡ trung bình, mở nắp ra hết nước chấm vào hộp rồi lại.

Vén rau ra một góc, nước chấm bên cạnh rau sống mới đậy nắp cơm lại.

Trần Phong mở quang não nhấn vào dịch vụ giao hàng nơi, chọn mục tiêu giao rồi nhấn địa Cậu kèm theo ghi chú:

“Bố mẹ anh ăn thử này đi, lấy cái bánh trong để ra tay rồi từng miếng thịt, rau, phụ xếp đều lên rồi cuộn thành khối dài, chấm vào nước này là ăn được. bố, mẹ, anh trai.”

Kèm theo icon trái tim cuối câu.

Sau khi vận chuyển xong, Phong nhờ Lâm Kiến Quốc bê ra bàn. Lúc này mới chú ý đến giờ mới mở lời lại: “Ok, não, kiểm tra xem những bình chửi tôi có liên đến Loid, phó nguyên Chặn cảm ứng vị

Đám bình luận nghe vậy sôi trào.

[L10086: Tụi tao lại thèm chắc? L10087: Chế ra mấy món cái gì, không biết ăn được không nữa. tao thèm gì? … L11111: Mấy bình luận trên đừng mạnh miệng. qua tui cũng chửi nên không thử được, cũng khen đấy thôi. Hôm qua một đống người ăn ngon đấy chứ, giờ tui còn thèm đây. …]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-the-than-toi-livestream-ban-tra-sua&chuong=6]

Sau khi bê đồ ăn Trần Phong lấy thêm hai cái không.

Cậu và Lâm Kiến Quốc đối diện nhau.

“Bác làm theo con nha.”

Nói rồi Trần Phong lấy miếng bánh tráng lên, trải đều tay rồi lấy rau lên bánh tráng ở phần trên tay. Sau đó cậu hai miếng đậu phụ, hai miếng trải đều lên miếng đó sao cho nó nhau.

Rồi Trần Phong cẩn thận lại, cậu ngước mắt lên nói: cuộn được như này chấm vào nước này ăn được rồi.”

Lâm Kiến Quốc làm theo chấm vào nước mắm, ăn thử, nhai xong rồi nuốt. mắt ông sáng lên: quá! Con nấu ăn giỏi vậy.”

Cậu cười vui vẻ, tay thoắt cuộn ba cuốn rồi để một cái dĩa khác. thân tưới một ít chấm lên ba cuốn rồi bật ứng vị giác lên.

Trần Phong lễ phép nói: mọi người.”

[L11152: Ê có ai thử L11153: Chưa, mọi người thử xem Nhìn lạ quá. L11154: ăn không được sao? L11155: Tui mới ăn dịch dưỡng xong, không sao đâu để thử cho! …. L11200: rồi? Ngon không? L11201: không thấy nói Chứng rối loạn tinh tức tố tác rồi hay sao? L11202: nhẽ vậy… L11203: Bây đừng có nói tầm bậy, món ăn ngon lắm bây ơi. nhom nhom, tui quyết rồi, sau này dù vụ gì tui cũng Tui sẽ ăn chỗ này mãi mãi. L11204: Ngon thiệt đó? L11205: Không tin thôi, tất cả là của tôi.

Trần Phong vừa ăn vừa chuyện cùng Lâm Kiến Quốc: “Tính ăn cái này ngon no hơn dịch dinh nhiều. Sau này chú nguyện làm miễn phí cho con miễn là nấu cho chú ăn!”

Cậu bật cười gật đầu “Chú theo con thì ngày nào có đồ ăn hehehe.”

[L112222: Trời ơi, ngon quá huhuhu. L112223: Ngon chết mất aaaaaaaaaaa…. Bảo bối của chị, chờ cưng aaaaa. L112225: này này, ẻm là của tui.

Giữa dòng bình luận khen có một người vô tặng mười phi thuyền rồi bình

[Lilian: Bạn chủ phòng live bạn ơi bạn ơi bạn ơi.]

Vì tặng món quà có trị nên bình luận của người trực tiếp được hiện màn hình thay vì khu bình luận.

Tất nhiên Trần Phong cũng ý, cậu vừa nhai vừa nói: vậy?”

[Lilian: Tình hình rất nguy vốn chứng rối loạn tinh thần của tôi đang phát nhẹ nhưng ăn một nó dịu hẳn luôn. Cha tôi cựu chiến binh, bị chứng tradarius nặng sau khi chiến với trùng tộc. Lilian: có thể bán cho một phần không? Hiện tại chứng loạn tinh thần lực phát rất nặng, không ai đến gần L25041: Vãi, thật sao? Thật đó, tài khoản trên có dấu xác nhận nhà nước rồi đó. L25512: Oa, chồng ơi, đây. L25513: Ê ê có mà nói vậy, rõ ràng chồng tui. L25514: Thằng kia mau gửi đồ ăn cho ấy. L25515: Được ảnh lời là phúc đức của nhóc L25516: Vãi tụi trên bị vậy, đi xin mà làm cái kiểu gì vậy? …]

Trần Phong đọc bình luận cảm thấy đây là vấn đề trọng nên yêu cầu nối camera, đối phương nhanh chóng đồng ý.

Màn hình hiển thị hình của cậu và bên phải là ảnh của một chàng trẻ khá đẹp, gương lo lắng nói: “Chào cậu, hãy cho tôi một phần, ông nội đang bùng phát chứng loạn tinh thần lực. sợ không cứu kịp

Sau đó, Lilian chuyển camera sau, xuất hiện trong màn hình một sinh vật mang dáng giống con người mặc đồ trắng, miệng nhọn giống quạ.

Sinh vật này đang đập đồ đạc xung quanh, miệng hé gào lên khiến ai run sợ.

[L25635: Má ơi, ông ấy một cái mà tui cũng run L25636: Cái này là nặng lắm rồi, dù mình ai cũng dính chứng rối tinh thần lực nhưng như này đến giai đoạn cuối đó rồi. …]

Trần Phong thấy tình hình bình luận liền cuốn vội mười rưới sốt lên rồi quang não chọn chuyển nhanh.

Lilian sau khi nhận được cố gắng nhẹ nhàng đi đến mặt ông nội mình, đàn ông nhận ra người đang đến gần thì gào tấn công khiến mọi người trong cũng sợ theo.

[L25714: Ui trời ơi, anh mau né ra đi. L25715: Má má ơi má ơi.

Người đàn ông đang định công thì ngửi thấy mùi lạ không hiểu sao cơn xao trong lòng bỗng lại khiến ông dần bình tĩnh.

Ông nhìn món trên tay cháu mình rồi cũng không ngại mà trực tiếp dùng bốc lên ăn luôn.

Món ăn chạm vào miệng, một cái thì khựng lại khiến Trần Phong và mọi cũng phải hồi hộp

Mắt mọi người thấy rõ độ nhai của ông lão nhanh nhai nhai nhai, nuốt cái, cắn một cái, nhai nhai, nuốt một cái, lấy cái, cắn một cái, nhai nhai

Càng ăn nhiều cơ thể ông lão càng biến đối, cái quạ thu lại thành người, cái lưng rắn cũng thu nhỏ lại mà bắt còng xuống.

Đến khi ăn hết thì đàn ông đứng trước mặt mọi là một ông cụ hơi còng, gương mặt một vết sẹo nhưng trông lại hiền hòa.

Cũng không biết kiếm đâu cây gậy mà cầm trong tay, gậy đi đến trước thằng cháu đã nhảy xa sau khi ông lão chăm ăn.

“Còn không, cho ông ăn đi, ông chưa no.”

Lilian:…

[L169012: Oa tui cười chết, nảy ông cụ mạnh mẽ lắm giờ còng lưng vậy. Nghe hơi vô nhân nhưng nhìn hài quá. L169014: Kkkkk vẻ mặt Lilian hài quá. L169015: không chú ý hả, lão ăn xong cái tĩnh lại rồi kìa. Đúng vậy, nghĩa là… L169017: Ăn cái này giúp dịu chứng loạn tinh thần lực!!! L169018: Ê quá vậy. L169019: Nảy thấy ngon thôi chứ không nhận được gì. L169020: ăn trực tiếp nên đó. L169021: Aaaaaa tui muốn ăn, vô trễ thôi mà. … L170053: Bé đáng có bán đồ ăn L170054: Hôm qua bé nói có quán kìa. L170055: Ủa mình phải di cư qua tinh D-38 hả? L170056: Vậy thì được rồi.. …]

Trần Phong cũng đọc được luận bèn trả lời: “Sau khi quán, thuê nhân viên định xong mình sẽ bán lên trên mạng. Ai cần thì có thể liên hệ trực với mình qua acc này nhưng mọi người nhé, chỉ nhắn cho khi có việc gấp nếu không sẽ bỏ qua những bạn giúp đỡ.”

Lilian cảm ơn cậu một muốn trả tiền thì Trần Phong chối coi như lấy cảm trước từ mọi

Sau khi xong xuôi các Trần Phong muốn nằm lướt mạng nên nói với mọi “Bây giờ mình sẽ lives xíu nữa sẽ lives tiếp, biệt mọi người.”

Cậu nở một nụ cười chiếc răng khểnh thương hiệu rồi livestream.

Trần Phong nói chuyện với Kiến Quốc một hồi, chia nhau làm việc, một người tập trung xây quán thứ, một người về nhà sắp việc, trồng rau,…

Đợi cho quán đâu vào thì bàn tiếp, nào đến giờ Trần Phong sẽ gọi Kiến Quốc tới.

-- Bên gia đình của sáng sớm thường không có việc nên mọi người trong thường tập trung lại những món ăn mà mẹ Trần

Bản thân bà là người định thực phẩm nên không thiếu món nguyên liệu gì nhà nhưng những người ông trong nhà thường không thích

Chủ yếu là nguyên liệu bản không ngon với không đầu dinh dưỡng bằng dịch dưỡng.

Sáng sớm lúc sáu giờ, người trong nhà ngủ dậy, vệ cá nhân xong.

Sáu giờ ba mươi, Thần đang kiếm nguyên liệu cho hai đàn ông trong nhà thì thấy thông báo quang não.

‘Một người mà bạn theo đang livestream.’

Vốn bà chỉ định lướt qua một cái nhưng đọc cái là đứa con út mình liền kéo hai con ra ghế phòng khách ngồi

“Mẹ, mẹ làm cái gì

“Em trai con đang livestream mở ti vi ra xem đi.”

Trần Nguyên ỉu xìu: “Nhưng con đói, mẹ quan tâm gì nhóc vô tâm đ… da.”

“Nói bậy bạ gì đó, qua ai là người liếm hết

Khi mở livestream lên, thấy mặt nhỏ nhắn đáng yêu của mình khiến bà rung không thôi.

Nhớ giờ này hôm trước còn đang nhào nặn cái mặt con trai út mà ra ngoài rồi bà có chút buồn.

Hai cha con nhà họ thật ra cũng nhớ Trần Phong, mủ ruột già cả sao giận nhau mãi chứ.

Khi thấy cậu bị cộng mạng bắt nạt, mẹ Trần lo độ muốn bật quang lên đại chiến với dân mạng.

Trần Nguyên thì đã mở não lên, không có trực tiếp nhau nhưng đang thuê chửi lại đám kia.

Bố Trần không thấy có ứng gì nhưng nhìn kĩ thì tay ông đang nắm lại.

Cho đến khi thấy cậu quyết đám cư dân mạng cũng nhận lỗi về mình mới an lòng.

Mẹ Trần quay qua liếc cha con: “Đó các người thấy thằng bé còn cứu cứ đòi cắt quan hệ.”

Bố Trần ôm vợ mình ngực, ngăn cái miệng đang lải lại: “Cho nó ra trải, anh có người đi theo rồi. Không cần

Mẹ Trần nghe vậy mới tâm xem tiếp, thấy cậu bắt nấu ăn mới chăm nhìn rồi quay qua Trần Nguyên.

“Ủa, cái app livestream này chức năng phát lại không?”

“Có ạ.”

Thần Nhu gật gật đầu, cái này ăn được bà sẽ chuyện với đứa út thành phẩm để kiểm

Lúc món ăn được chuyển trước mặt ba người, mẹ Trần hức ra lệnh: “Hai đi lấy dĩa với đi.”

Bố Trần không động đậy, nhìn thằng con của mình một Trần Nguyên hết cách lên đi lấy dĩa, thôi, mình là con mà.

Thần Nhu háo hức học cách làm của Trần Phong rồi nước mắt chua ngọt vào miệng nếm thử.

Nhai vài miếng rồi sáng ra, món này thật sự rất Bà quay qua đút chồng mình một miếng hỏi: “Thấy sao.”

Bố Trần nhai, nuốt rồi đầu nói: “Ngon.”

Trần Nguyên mới dọn các ăn ra dĩa, sẵn đi rửa hộp cơm xong chuyển lại qua Trần Phong thấy bố mẹ mình đang ăn hổ đói mà đồ ăn thì có phân nữa.

“Bố mẹ, cho con ăn

Bà Trần ăn cũng no dù sao đồ thằng út gửi nhiều, đủ cho cả người ăn.

Thần Nhu cuốn thêm ba nữa rồi lấy ít nước mắm riêng: “Mẹ đi kiểm món này xem sao, có thể ăn hỗ trợ xoa chứng rối loạn tinh thần lực trong livestream thì tốt!”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận