Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Xuyên Vào Truyện Tranh Người Lớn Thối Nát, Tôi Cùng Nhóm Thiếu Gia Đấu Trí Ngày Đêm

Chương 11: Có kịch hay để xem

Ngày cập nhật : 2026-06-13 17:26:33
Cô cười tủm tỉm nhìn hắn, nói từng chữ một: "Đồ dối trá."
Đôi mắt Baek Jinho đen sẫm lạnh lùng, yết hầu trượt lên trượt xuống nặng nề, lửa giận bùng cháy trong lồng ngực. Hắn bị những lời lẽ ngang ngược của Bae Gawon chọc tức đến không biết phải phản bác thế nào.
Đúng là miệng lưỡi sắc bén.
Bae Gawon nhìn hắn tức đến mức môi hơi run run, sắc mặt lạnh như sương, không nhịn được bật cười thành tiếng. Thấy tốt thì nên dừng lại, cô chọn đọc lại lưu trữ.
Bảng điều khiển hiện ra hộp thoại: [Có xác nhận đọc lại lưu trữ không?]
Cô nhấp xác nhận.
[Chúc mừng ký chủ, đọc lại lưu trữ thành công.]
Giây tiếp theo, trong phòng thay đồ chỉ còn lại một mình Bae Gawon, tấm rèm vẫn treo ngay ngắn, không hề lay động.
Sau đó, cô nghe thấy tiếng nhân viên bên ngoài mang quần áo đến.
Baek Jinho nhận lấy, bảo người kia rời đi.
Hắn nói vọng qua tấm rèm nói với cô: "Quần áo cho cô đây, nhận lấy đi."
Bae Gawon vén một góc rèm, duỗi bàn tay trắng nõn thon thả ra.
Sắc mặt Baek Jinho lạnh lùng, hắn cụp mắt xuống, treo chiếc túi lên tay cô.
Bae Gawon rụt tay lại, tấm rèm khẽ lay động.
Baek Jinho đợi bên ngoài, cô thay quần áo rất chậm, một lúc lâu sau mới đi ra. Chiếc váy đồng phục được thiết kế cho đợt đấu thầu lần này hơi ngắn, áo sơ mi ngắn tay bên trên cũng ôm sát người hơn.
Bae Gawon mặc vào không hề lộ ra nét lẳng lơ dung tục, ngược lại còn rất năng động, tươi tắn.
Cô liếc hắn một cái, thay đổi thái độ hẳn, người vừa nãy nói năng kỳ quặc qua tấm rèm dường như đã biến mất, giờ đây cô cười tủm tỉm, vẻ mặt trong sáng ngây thơ: "Cảm ơn anh nhiều nhé, thiếu gia, vậy tôi đi chụp hình trước đây."
Cô thay đổi quá nhanh, Baek Jinho không biết phải phản ứng thế nào, sắc mặt vẫn lạnh lùng, thậm chí còn chưa kịp thay đổi, chỉ có thể nhìn cô rời đi.
Một lúc lâu sau, hắn quay đầu nhìn vào phòng thay đồ.
Tấm rèm đã được kéo ra, trên đất là bộ đồng phục và đồ lót cô vừa cởi ra.
Baek Jinho nhíu mày nhặt lên, phủi bụi trên bộ đồng phục, duy chỉ có đồ lót của cô, hắn không biết phải xử lý thế nào.
Màu hồng đào, viền ren, nóng bỏng tay.
Thậm chí còn bay thoang thoảng một mùi hương dịu nhẹ. Hắn không cố ý ngửi, mùi hương không thể kiểm soát, tự nó bay vào mũi hắn.
Ngón tay Baek Jinho căng cứng, chỉ dùng ngón trỏ móc vào quai áo màu hồng đào, mày nhíu chặt, máu toàn thân dường như đang dồn lên má, nhưng lại cố gắng duy trì vẻ lạnh lùng như sương tuyết.
Hắn không phóng túng như cô.
Lúc trụ sở chính chọn Bae Gawon, hắn đã nghe nói cô là tiểu thư nhà giàu vừa từ nước ngoài trở về. Sao thế chứ, nước ngoài phóng khoáng đến vậy sao? Chỉ học được mỗi cái này rồi về nước à?
...
Buổi chụp hình chiều được hoàn thành dưới sự giám sát của Baek Jinho.
Một hắn, một quản lý, cả hai đều nhìn chằm chằm Bae Gawon. Một người sợ cô không chịu chụp hình tử tế, một người sợ cô "ăn thịt" Baek Gyeongu.
Nhưng biết làm sao đây, thật ngại quá, cô đã "ăn" xong rồi, lại còn "ăn" hai lần.
Cũng không đúng, nói chính xác là Baek Gyeongu "ăn" cô.
Cô ngồi trên mặt hắn, cọ tới cọ lui.
Sau khi buổi chụp hình kết thúc, người rời đi đầu tiên là Bae Gawon. Để củng cố hình tượng tiểu thư nhà giàu của mình, cô đặc biệt dặn tài xế đến đón sớm.
Dù sao thì Baek Jinho cũng đang học ở trường Sligao, nếu thân phận tiểu thư nhà giàu vừa từ nước ngoài về của cô được truyền ra từ miệng hắn, vậy thì sẽ không có ai nghi ngờ nữa.
Trở về khách sạn Herose, Bae Gawon tắm rửa qua loa rồi nằm lướt Instagram, cô tình cờ nhìn thấy một bài đăng bóc phốt, vừa đăng được vài phút, lượt xem không cao, bình luận cũng không nhiều.
[Mọi người không biết đâu nhỉ, tôi có một tin còn sốc hơn cả việc ngày mai Trái Đất nổ tung nữa. Mấy hôm trước, cháu đích tôn của Hanon lái mô tô quá tốc độ, đâm vào cửa hàng đồ hiệu ven đường, kính vỡ tan tành. May mà không có khách hàng nào bị thương, nhưng nghe bạn tôi nói cậu ta bất tỉnh nhập viện rồi. Chuyện lớn như vậy mà cũng ém nhẹm được, quả nhiên là thế lực của Hanon.]
Bae Gawon ngạc nhiên, truyện tranh sắp bắt đầu rồi, nam chính vậy mà lại vào bệnh viện sao?
Thôi được rồi, đáng đời, nhưng so với bệnh viện, cô cảm thấy hắn nên vào tù thì đúng hơn.
Cũng may là không có ai bị thương, còn có thể dùng tiền để ém nhẹm.
Bên dưới bài đăng có người bình luận.
[Lúc đó tôi có mặt ở hiện trường, thật sự sợ chết khiếp luôn. Tiếng kính vỡ rất lớn, còn có tiếng gầm rú của xe mô tô phân khối lớn, bây giờ nghĩ lại tim vẫn còn đập nhanh đây này. Nhưng mà sau đó tiền bồi thường được trả rất nhiều.]
[Con nhà tài phiệt đúng là tùy hứng.]
[Mấy hôm trước tôi còn lướt thấy tin chủ tịch Hanon ngoại tình, sau đó tìm lại thì không thấy nữa. Là ảo giác của tôi sao, mọi người có thấy không?]
[Ssibal, lũ nhà giàu này rốt cuộc coi mạng người là cái gì vậy!]
[Im Jiseong?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-vao-truyen-tranh-nguoi-lon-thoi-nat-toi-cung-nhom-thieu-gia-au-tri-ngay-em&chuong=11]

Tôi còn tưởng mấy thiếu gia ngậm thìa vàng như cậu ta đều lái siêu xe chứ, không ngờ cậu ta lại thích chơi mô tô à?]
Lúc Bae Gawon kéo xuống xem bình luận thì tải lại trang, kết quả là bài đăng liền không còn nữa, không biết là chủ bài đăng tự xóa hay bị nền tảng chặn.
Khả năng cao là vế sau, dù sao cũng là bê bối, Hanon chắc chắn sẽ ém nhẹm.
Xem ra chuyện Im Jiseong phanh phui việc cha mình ngoại tình cũng bị cho qua, bị ém nhẹm luôn rồi.
Bae Gawon xem qua cổ phiếu của Hanon, rất ổn định, không hề giảm.
Cô thở dài, nếu thật sự có một người cha mua cổ phiếu Hanon giúp cô có được cuộc sống sung túc thì tốt biết mấy, tiếc là giả thôi.
...
Poster quảng cáo cho đợt đấu thầu đồng phục mùa hè của Vibe nhanh chóng được hoàn thành.
Giám đốc gửi bản điện tử bức ảnh cho Bae Gawon.
Trong sáng thanh tú, Bae Gawon rất hài lòng, trả lời: "Mong là sẽ có kết quả tốt ạ."
Giám đốc: "Chắc chắn sẽ như vậy, vì có người mẫu như cô mà."
Vibe đóng gói ảnh chi tiết đồng phục và poster quảng cáo gửi vào hòm thư của trường Sligao.
trường Sligao đa phần là con cháu tài phiệt, con cái giới tinh hoa theo học, thực hiện chế độ học sinh tự quản, cấp cao hơn chỉ có Hội phụ huynh và Ủy ban kỷ luật bạo lực học đường chịu trách nhiệm giám sát và biểu quyết các vấn đề quan trọng.
Những việc như chọn đồng phục sẽ do Hội học sinh sàng lọc trước, sau đó giao cho học sinh trường Sligao bỏ phiếu, hoàn toàn dân chủ.
Hòm thư của trường Sligao do Hội học sinh quản lý, hôm nay là hạn chót nộp hồ sơ dự thầu.
Hội học sinh có khu văn phòng riêng.
Có người gõ cửa.
Một giọng nói ôn hòa vọng ra từ bên trong: "Mời vào."
Nam sinh ôm tập tài liệu, một tay đẩy cửa bước vào, nhìn về phía thiếu niên đang ngồi sau bàn làm việc. Hắn ta mặc đồng phục mùa xuân của trường Sligao, áo sơ mi trắng, áo gile len màu xám, cà vạt sọc cùng tông màu được thắt ngay ngắn.
"Yewon, tính đến bốn giờ chiều, có tổng cộng mười thương hiệu tham gia đấu thầu đồng phục mùa hè lần này. Đây là những hồ sơ tôi đã sàng lọc, còn lại bốn nhà."
"Sori, Vibe, Green Jasmine, Elite."
Ryang Yewon ngẩng đầu, mỉm cười dịu dàng: "Được rồi, cảm ơn cậu."
"Giờ tôi xem qua chút, cậu đi làm việc của mình đi."
Giọng nói của hắn cũng dịu dàng như vẻ ngoài của hắn, nghe như gió xuân thổi qua.
Sau khi nam sinh kia rời đi, Ryang Yewon mở tập tài liệu ra, xem xét cẩn thận.
Sori vẫn giữ phong độ ổn định như mọi khi, không có gì nổi bật cũng không có gì đáng chê.
Green Jasmine năm nay tìm người mẫu nước ngoài, tỷ lệ cơ thể của người nước ngoài tốt hơn một chút, poster quảng cáo trông rất ổn, nhưng không biết học sinh trường Sligao mặc vào thực tế sẽ ra sao.
Có vẻ như vì Elite thua Sori mấy năm liền nên tức điên lên, năm nay thiết kế một bộ đồng phục chủ đạo là màu xanh lá, cũng không phải là không đẹp, chỉ là... phải nói thế nào nhỉ, tóm lại là trông kỳ kỳ.
Cuối cùng Ryang Yewon xem đến Vibe. Ban đầu hắn không đặt nhiều kỳ vọng, thậm chí còn hơi lo lắng, sợ sẽ nhìn thấy thiết kế còn kỳ quái hơn cả Elite. Dù sao Vibe cũng đã thua Sori mấy năm rồi, sợ nhà thiết kế của họ cũng phát điên như vậy.
Nhưng vừa mở tập tài liệu ra, nhìn rõ poster lần này của Vibe, ánh mắt hắn liền sâu hơn một chút.
Chiếc váy rất ngắn, gương mặt rất trong sáng.
Ryang Yewon kéo ngăn kéo ra, lật tìm một tờ đơn, đó chính là đơn xin chuyển trường của Bae Gawon.
Góc trên bên phải còn có ảnh thẻ một inch của cô, mái tóc đen nhánh vén hết ra sau tai, gương mặt mộc, trắng trẻo trong sáng, giống như một quả đào được rửa qua nước lạnh mấy lần, sạch sẽ tinh khiết, lớp vỏ mỏng manh, chỉ cần khẽ bóp là sẽ chảy ra dòng nước ngọt ngào.
Ryang Yewon đặt poster đồng phục và đơn xin chuyển trường cạnh nhau để so sánh, hắn khẽ nhướng mày, cười như không cười: "Đúng là cùng một người thật."
Ánh mắt hắn dừng lại ở mục tên, lẩm bẩm đọc tên cô: "Bae Gawon..."
Giọng Ryang Yewon rất dịu dàng, mang theo nét quyến luyến khó tả, nhưng lúc này nghe lại có vài phần nguy hiểm.
Ánh mắt hắn lướt xuống dưới, mục gia đình ghi là viện bảo trợ Roka, Ulsan.
Ryang Yewon khẽ nhếch môi, đôi mắt dịu dàng thoáng lộ ra chút ác ý.
Lần này có kịch hay để xem rồi.
Gần đây trường Sligao đang rất ồn ào, đòi bãi bỏ chế độ học sinh thuộc diện hỗ trợ xã hội, đuổi hết những học sinh nghèo khó thuộc diện này ra khỏi trường.
...
Bộ đồng phục lấy màu xanh lá làm chủ đạo quả thực có chút quá khác người.
Ryang Yewon loại Elite ra, cuối cùng chỉ còn lại Sori, Vibe, Green Jasmine.
Hắn ra lệnh cho người dán poster của ba thương hiệu này lên bảng thông báo để các bạn học sinh bỏ phiếu một cách dân chủ.

Bình Luận

0 Thảo luận