Hệ thống hỏi: "Ký chủ, cô đã nghĩ ra cách làm chưa?"
Bae Gawon khẽ nhướng mày: "Đến Seoul trước đã, phải tìm cách kiếm chút tiền, giả làm tiểu thư nhà giàu chỗ nào cũng cần tiền, chỗ ở phải đủ cao cấp, còn phải có siêu xe đưa đón, quần áo phụ kiện cũng phải là hàng hiệu, nếu không thì chắc chắn vừa vào Sligao là lộ tẩy ngay."
"Chỉ với hai triệu won Hàn Quốc trong tay này thì làm được gì chứ, đừng nói mua túi hiệu, ngay cả đồng phục của Sligao cũng không mua nổi."
Hai triệu won Hàn Quốc này quy đổi ra nhân dân tệ bằng khoảng mười ngàn tệ, là học bổng mà Sligao cấp cho cô, một học sinh thuộc diện hỗ trợ xã hội.
Hệ thống gật đầu: "Được, tôi sẽ hỗ trợ cô hết mình, ký chủ."
Bae Gawon mở bảng điều khiển hệ thống ra, giống như chơi game chiến thuật vậy, có năm ô lưu trữ, cô vẫn chưa lưu lần nào, hiện tại đều trống không.
Cô đưa tay nhấp vào ô lưu trữ đầu tiên, một hộp thoại hiện ra: [Có xác nhận lưu trữ không?]
Bae Gawon nhấp xác nhận.
[Chúc mừng ký chủ, lưu trữ thành công.]
Giống như chơi game vậy, thú vị thật.
Bae Gawon khẽ cong khóe môi, đôi mắt xinh đẹp đen láy, vẻ trong trẻo thanh khiết như làn gió xuân ùa đến.
Cô đang cười thì một bé gái mặt tròn lặng lẽ di chuyển đến bên cạnh Bae Gawon, tuy cô bé có khuôn mặt tròn trịa nhưng người lại gầy yếu, vẻ mặt cũng có chút rụt rè, hướng nội, khóe mắt có một vết bầm tím, giống như bị đá cuội ném trúng.
Trên người mặc một chiếc váy nhỏ màu cam, hơi cũ, viền váy đã sờn, là quần áo do những người tốt bụng quyên góp cho Viện bảo trợ Roka.
Cô bé cẩn thận khẽ kéo nhẹ ống tay áo của Bae Gawon, ngẩng mặt lên, nặn ra một nụ cười với cô, vì đang tuổi thay răng nên răng cửa đã rụng hết: "Chị Gawon, cái này tặng chị."
Thứ đầu tiên lọt vào mắt Bae Gawon là bàn tay của cô bé, viện bảo trợ là một tổ chức từ thiện công ích, không phải trường mẫu giáo thu phí nên việc chăm sóc sẽ không được tỉ mỉ chu đáo nhiều, trong kẽ móng tay cô bé có đất, mu bàn tay có vết xước, trông rất bẩn thỉu.
Cô bé đang nắm chặt một miếng dán hình chú chó trong tay, nét vẽ nguệch ngoạc nhưng rất đáng yêu.
Bae Gawon nhận lấy, cười dịu dàng xoa đầu cô bé: "Cảm ơn em nhé, Chucheon."
Nghe viện trưởng nói, cô bé này bị bỏ lại chỗ cổng viện bảo trợ vào mùa thu, nên được đặt tên là Chucheon.
Chucheon cười toe toét, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết: "Không có gì ạ."
Trẻ con rất dễ dỗ, Bae Gawon lấy khăn ướt từ trong túi áo thể thao ra lau tay cho cô bé.
Mắt Chucheon sáng long lanh, cứ nhìn chằm chằm vào gò má của Bae Gawon, trong ánh mắt có cả sự ngưỡng mộ lẫn không nỡ: "Chị Gawon, có phải chị sắp rời Ulsan đi đến Seoul rồi không ạ? Lúc nãy em nghe trộm viện trưởng với cô giáo nói chuyện, bảo là ngày mai sẽ gửi hồ sơ học bạ của chị đến Seoul rồi đó."
Bae Gawon gật đầu: "Ừ, chị sắp đi Seoul học rồi, Chucheon, em cũng phải học hành chăm chỉ nhé."
Chucheon gật đầu lia lịa, cười hỏi: "Chị Gawon, đến lúc đó em có thể đến Seoul chơi với chị được không ạ? Seoul chắc lớn và sầm uất lắm nhỉ, em chỉ mới thấy trên tivi thôi."
Bae Gawon nhếch mép, giọng nói tuy mềm mại nhưng lời thốt ra lại vô cùng lạnh lùng: "Không được đâu nhen."
"Chị không muốn các bạn học ở Seoul biết chị là trẻ mồ côi, Chucheon em cũng là trẻ mồ côi, chắc em hiểu cảm giác của chị mà, đúng không? Bọn trẻ con bên ngoài biết em là trẻ ở viện bảo trợ, chẳng phải đứa nào cũng bắt nạt em sao?"
"Nếu họ biết chị xuất thân từ viện bảo trợ, họ sẽ cô lập, bắt nạt chị đó."
Bae Gawon xoa vết thương trên khóe mắt cô bé, cười nhạt: "Em muốn chị bị các bạn ở Seoul bắt nạt sao?"
Chucheon hoảng đến sắp khóc: "Không ạ, em không muốn chị Gawon bị bắt nạt đâu! Em không đến Seoul nữa, cả đời này cũng không đến Seoul nữa!"
Bae Gawon xoa đầu cô bé, đôi mắt trong veo nhưng lại ánh lên vẻ thờ ơ, lạnh nhạt: "Ngoan."
…
Buổi chiều, Bae Gawon tìm gặp viện trưởng.
Cô đến văn phòng viện trưởng, các tổ chức công ích đâu đâu cũng toát lên vẻ giản dị, văn phòng viện trưởng cũng không ngoại lệ, bài trí rất đơn giản.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-vao-truyen-tranh-nguoi-lon-thoi-nat-toi-cung-nhom-thieu-gia-au-tri-ngay-em&chuong=2]
Vì viện bảo trợ tên là Roka, nên phong cách trang trí lấy màu xanh lá làm chủ đạo, làm tăng thêm vài phần sinh khí và ấm áp.
Viện bảo trợ Roka do Tập đoàn Agang tài trợ, rất nhiều nơi đều có logo đặc trưng của Agang, bao gồm cả bảng tin, còn dán poster của chủ tịch Tập đoàn Agang.
Trong phòng làm việc của viện trưởng, trên tường treo ảnh chụp chung của viện trưởng và chủ tịch tập đoàn, cúp lưu niệm đặt trong tủ gần như cũng đều do Tập đoàn Agang trao tặng, trên đó khắc logo, ngay cả biển tên mica đặt trên bàn làm việc của viện trưởng cũng là sự kết hợp giữa logo của Roka và Agang.
Lĩnh vực kinh doanh của tập đoàn Agang rộng khắp, nhưng chủ yếu vẫn là sản xuất điện thoại di động, công nghệ chip lại càng là vua về hiệu năng, không chỉ chiếm vị trí bá chủ một phương ở Seoul mà thậm chí còn một tay che trời ở Ulsan, bởi vì Agang đã xây dựng nhà máy chip lớn nhất tại Ulsan, Ulsan tương đương với quê nhà của Agang.
Tuy Bae Gawon mới xuyên sách ngày hôm qua, nhưng khả năng quan sát của cô vô cùng tỉ mỉ. Trong viện bảo trợ, bất cứ ai có điện thoại di động đều dùng hàng của Agang, từ viện trưởng, giáo viên cho đến đầu bếp, nhân viên vệ sinh, đủ để thấy sức ảnh hưởng của thương hiệu này lớn đến mức nào.
Bae Gawon đang nhìn chằm chằm vào logo của Agang đến xuất thần thì viện trưởng lên tiếng mới kéo suy nghĩ của cô trở lại.
"Gawon, con tìm ta có chuyện gì?"
Bae Gawon cười dịu dàng, trông rất ngoan ngoãn: "Dạ thưa viện trưởng, con muốn lên đường đến Seoul sớm một chút, tranh thủ làm quen với môi trường trước khi nhập học. Viện trưởng cũng biết đấy ạ, con chưa bao giờ rời khỏi Ulsan, con sợ đến đó sẽ không quen."
Viện trưởng hơi suy nghĩ: "Cũng được, cũng không còn bao nhiêu ngày nữa là con nhập học rồi, đi Seoul sớm một chút rồi xem xét, làm quen cũng tốt."
"Con định khi nào đi?"
Bae Gawon: "Ngày mai ạ."
Viện trưởng nói “Được”, rồi cầm lấy chiếc túi tote bên cạnh, lục tìm ví tiền bên trong, rút ra một xấp tiền mặt đưa cho Bae Gawon, giọng dịu dàng: "Seoul chi tiêu đắt đỏ, học bổng Sligao cho con có hạn, con lại phải mua đồng phục, còn phải để dành tiền sinh hoạt nữa, đây là tiền riêng ta cho con, con cầm lấy đi Gawon."
Theo lẽ thường, một đứa trẻ lớn lên từ viện bảo trợ hẳn sẽ rất nhạy cảm, lương thiện, không thích làm phiền người khác, nghe viện trưởng nói vậy chắc chắn sẽ từ chối, rồi cảm động nói: "Con cảm ơn tấm lòng của viện trưởng, nhưng con không cần đâu ạ, tiền con đủ tiêu rồi."
Nhưng trớ trêu thay, người đang đứng trước mặt viện trưởng lại là Bae Gawon, kẻ thấy tiền là mắt sáng rỡ. Cô tươi cười thản nhiên nhận lấy, đôi mắt trong veo, cười lên càng thêm rạng rỡ: "Con cảm ơn viện trưởng, con đang lo không đủ tiền đây ạ. Viện trưởng tốt với con quá, con sẽ mãi mãi ghi nhớ lòng tốt của người, sau này nhất định con sẽ báo đáp ạ."
Ruồi muỗi tuy nhỏ nhưng cũng là thịt mà, biết đâu lại đủ để cô mua một chiếc kẹp tóc Miu Miu, giúp tiến độ giả làm tiểu thư nhà giàu của cô tăng thêm 1 điểm.
Miệng ngọt, biết "vẽ bánh" là bài học bắt buộc của mỗi kẻ phù phiếm ham vật chất.
Quả nhiên viện trưởng được dỗ dành đến nở nụ cười: "Ta không mong các con báo đáp, chỉ cần các con trưởng thành thành người lương thiện, chính trực là tốt rồi."
Bae Gawon thực ra không mấy tin trên đời sẽ có người hoàn toàn vô tư, không cầu báo đáp, có lẽ có, nhưng chắc chắn không phải là cô. Bất cứ việc gì cô làm cũng đều mong có hồi đáp, tốt nhất là cho cô tiền.
Khóe môi cô vẫn giữ nụ cười, đang định nói thêm vài câu ngọt ngào thì điện thoại của viện trưởng đột nhiên reo lên, bà bắt máy: "Xin chào, Choe Silmang."
"A, ngày mai Ryul thiếu gia sẽ đến sao? Sao đột nhiên lại đến sớm vậy ạ?"
Bae Gawon đang nghe lén, Ryul thiếu gia? Ai vậy nhỉ, có phải nam phụ không? Cô chỉ mới đọc giới thiệu truyện và chương đầu tiên, chẳng có ấn tượng gì về Ryul thiếu gia này cả.
Các nam chính nam phụ đều ở Seoul cả mà, chắc không xuất hiện ở nơi nhỏ bé như Ulsan này đâu.
Viện trưởng liếc thấy Bae Gawon, ra hiệu cho cô có thể đi rồi.
Bae Gawon mỉm cười bình tĩnh, cúi đầu chào rồi cầm tiền xoay người ra khỏi văn phòng viện trưởng.
Mặc kệ là thiếu gia nào, cứ đến Seoul trước rồi tính.
Bae Gawon về phòng thu dọn hành lý, cô ở phòng hai người, căn phòng không lớn nhưng rất sạch sẽ, có hai chiếc giường đơn.
Tuy nhiên, hiện tại chỉ có mình cô ở, cô gái kia lớn tuổi hơn cô, không thi đỗ đại học, đã rời viện bảo trợ đi làm thuê rồi.
Vậy nên, bây giờ căn phòng này thuộc về cô.
Nói là thu dọn hành lý, nhưng sau khi Bae Gawon xếp xong, cô phát hiện cả một vali toàn đồ cũ nát, tâm trạng lập tức tụt dốc. Không có một bộ quần áo nào ra hồn, phần lớn đều là đồ do người tốt bụng quyên góp, có cái còn may logo màu xanh lá của Viện bảo trợ Roka, thậm chí viền quần lót cũng đã cong lại, bàn chải đánh răng đã xòe lông, sữa rửa mặt, thậm chí đồ dưỡng da, mỹ phẩm còn là hàng rẻ tiền.
Bae Gawon đá chiếc vali sang một bên, thở dài nằm xuống, tay gối sau đầu, đôi mắt xinh đẹp nhìn lên trần nhà. Đúng là phí công vô ích, cái vali rách nát này thì có gì đáng để thu dọn chứ, nếu mang theo đống đồ này đi giả làm tiểu thư nhà giàu, chỉ một giây là lộ tẩy ngay.
Không mang nữa, đến Seoul mua đồ mới hết.
Cô nằm một lúc lâu mới ngồi dậy, bắt đầu đếm tiền, tiền học bổng Sligao cho và tiền viện trưởng cho, đếm đi đếm lại.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận