Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 14 / 303  ·  4.6%
Xuyên Về Năm 90, Trở Thành Vợ Của Đại Lão
Chương 14: C14
12/08/2026 01:20· 1,341 từ

"Sao có thể như vậy Ông sốt ruột đến mức suýt cãi nhau với họ: "Chắc chắn người cố ý phá danh tiếng của nó! Tôi bác của nó, tôi còn không tính nó sao?"

Thế nhưng, chẳng ai tin

Rồi từ đó, chẳng còn mối nào đến nhà họ Dương

Hóa ra, tất cả là Lưu Tú Anh!

Dương Hòa Bình tức giận bàn:

"Lưu Tú Anh, bà bị à? Sao bà không tin ai chỉ tin lời của chính mình?"

"Chân Dương Vũ Tường là nó tự trèo cây mà gãy! đã nói thế! Nó đã nhận lỗi! Sao khăng khăng đổ tội cho Khánh?"

Lưu Tú Anh hung hăng

"Ai biết nó có bị nói vậy không? Khi đó chỉ hai người bọn nó, không phải Dương Khánh, chẳng lẽ do ma quỷ?"

Bà ta cứng miệng, không thừa nhận mình sai.

Dương Hòa Bình thở dài, lùng nói:

"Được thôi, bà muốn nghĩ thì nghĩ."

"Dương Khánh sớm muộn gì sẽ lấy vợ, sớm rời khỏi nhà này, khỏi phải nhìn sắc bà mà sống."

Lưu Tú Anh đập bàn hơn:

"Nó không được lấy vợ! con trai tôi độc thân cả cũng đừng mong cưới ai!"

"Bà có quyền gì mà thế?" Dương Hòa Bình cười lạnh.

Lưu Tú Anh giận đến điên, la lớn:

"Tôi không có quyền sao? sẽ làm loạn! Tôi sẽ đến họ Mạnh mà phá! Tôi sẽ đám cưới! Tôi sẽ trò cười cho cả thành này!"

"Tôi muốn xem, sau khi quậy lên, còn nhà nào dám con gái cho nó nữa!"

"Bà làm ầm lên như mới thực sự hại Tiểu Tường, biết không? Có một bà chồng ngang ngược như ai dám gả con gái nhà chúng ta chứ?"

"Vậy thì tôi chỉ cần nhà họ Mạnh làm..."

Lưu Tú Anh còn chưa thốt ra hai chữ "ầm ĩ", cánh cửa phòng đã bị đẩy với một tiếng "rầm".

Bà ta quay đầu lại chỉ thấy Dương Vũ Tường đang cửa, trừng mắt giận dữ mình.

Lúc này, bà ta mới dạ, chợt nhớ ra rằng Vũ vẫn đang ở trong phòng. Không đã nghe được bao rồi.

Dương Vũ Tường mặt mày ám, lạnh lùng nói với Lưu Anh: "Mẹ, nếu mẹ còn đến họ Mạnh làm loạn, sẽ bỏ nhà đi, không giờ quay về nữa."

Lưu Tú Anh nhìn con mình, giây tiếp theo liền ngồi xuống đất, òa lên khóc.

"Mẹ làm tất cả là ai chứ? Không phải cũng là con sao?" Bà ta vừa khóc đập tay xuống đất: giờ ngay cả con cũng người ngoài, con với bố con cuộc đang nghĩ gì

Dương Vũ Tường không thèm ý đến bà ta, chỉ "rầm" tiếng đóng cửa lại, rồi tiếp nằm trên giường chơi tử.

Lưu Tú Anh ngồi khóc mắng mỏ ngoài phòng khách.

Dương Hòa Bình đi vào mình một chuyến, sau đó lại ra, tiện tay kéo cả Dương ra ngoài rồi dẫn lầu.

Ông xoa nhẹ cuốn sổ kiệm trong túi, mắt đỏ hoe, "Tiểu Khánh, là bác có lỗi cháu, đã làm lỡ bao năm của cháu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-ve-nam-90-tro-thanh-vo-cua-ai-lao&chuong=14]

"Còn chuyện hôm nay bác tìm Mạnh Nhược, cháu cũng giải ràng với người ta đi."

Dương Khánh gật đầu, nhưng lòng vẫn cảm thấy may mắn Mạnh Nhược tin tưởng anh. Nếu tin, cô đã không động hẹn gặp anh để chuyện.

"Tiểu Khánh, bác sẽ tìm đền bù." Dương Hòa Bình nghiêm nói.

Không chỉ giúp Dương Khánh quyết chuyện hôn nhân, ông còn đền bù cho những năm tháng Dương Khánh phải chịu trong nhà.

Ông dự định sáng mai đến ngân hàng rút tiền, chuẩn sính lễ cho hôn sự của Khánh. Nhà có một vợ như Lưu Tú Anh, không nhanh tay, tiền trong sổ kiệm sẽ bị bà giữ lại.

Nhưng ông cũng biết rõ, bây giờ nói chuyện này với Khánh, anh nhất định sẽ từ Vì vậy, ông tính trước, cứ rút tiền ra nhét vào tay cháu trai, dù Khánh có muốn hay

Sau một lúc do dự, Khánh mở miệng nói:

"Bác, cháu có chuyện muốn

Dương Hòa Bình nhìn anh đợi.

"Cháu muốn dọn ra ngoài ngày mai."

Câu nói vừa dứt, căn bỗng trở nên yên tĩnh.

Thực ra, anh luôn muốn ra ngoài, nhưng lại sợ làm thương lòng dạ của bác trai, cứ nhẫn nhịn đề cập đến.

Bác trai có ơn với Năm đó, tiền học đại học anh chính là do Dương Hòa gom góp cho.

Sau khi tốt nghiệp, bác để anh sống tại nhà mình, đãi với anh vô cùng tốt, chí còn tốt hơn cha ruột. Bác trai giống người cha thứ hai của anh

Anh vẫn luôn biết bác không thích mình, cũng biết bà thường nói xấu anh sau lưng. vì bác trai, anh từng để tâm đến những đó.

Trước đây, anh nghĩ rằng cần nhanh chóng lập gia đình, đó việc dọn ra ngoài sẽ chuyện đương nhiên. Như anh có thể rời đi cách hợp lý mà không khiến trai phải buồn lòng.

Thế nhưng hôm nay, lớp đậy cuối cùng đã bị xé Anh cảm thấy đây chính là hội thích hợp để đi. Ít nhất, nếu đề đến chuyện này vào lúc này, trai cũng sẽ không đau lòng.

"Dọn ra ngoài?" Dương Hòa nhìn Dương Khánh chăm chú một lâu, như thể không nỡ rời

"Vì bác gái phải không?" Hòa Bình thở dài.

"Cũng không hẳn..." Dương Khánh giải thích, nhưng bị bác trai tay ngăn lại.

"Dọn ra ngoài cũng tốt, để bác gái ức hiếp cháu." Hòa Bình thở dài đầy cảm

"Cháu định chuyển đi đâu? tìm được chỗ ở chưa?" Ông

"Cháu muốn tạm thời chuyển ký túc xá của nhà máy, tìm được nhà rồi sẽ dọn ngoài. Dù sao sau lập gia đình, cháu cũng tìm nhà riêng mà." Dương Khánh

Thực ra, dạo gần đây đã nhờ đồng nghiệp giúp tìm vài ngày trước vừa hay tìm một căn phù hợp.

Anh không nói ra là sợ bác trai biết mình vốn ý định chuyển đi từ như vậy ông sẽ buồn lòng hơn, nên anh cách im lặng.

"Được rồi." Dương Hòa Bình dài: "Trước khi bàn chuyện cưới chúng ta còn phải sang nhà một chuyến để bàn về sính lễ. Cứ định tối mai đi."

Dương Khánh gật đầu đồng

...

Sáng sớm hôm sau, Dương Bình đã đứng chờ trước cửa hàng tín dụng. Ngay khi ngân vừa mở cửa, ông bước vào quầy để rút ngàn tệ.

Sổ tiết kiệm còn mười ngàn, rút ra sáu ngàn, còn năm ngàn.

Cầm số tiền vừa rút, vội nhét vào túi áo, rồi yên tâm lại liếc nhìn xung

Ông bước nhanh đến nhà điện khí, kéo Dương Khánh ra góc khuất không có ai, rồi tiền ra, nhét vào anh.

"Bác trai, đây là gì Dương Khánh giật mình, vội vàng tay vào túi lấy tiền trả cho Dương Hòa Bình, lại bị ông ngăn lại.

"Đây là trong nhà máy, lấy ra, kẻo bị người khác ý rồi trộm mất." Dương Hòa dè dặt nhắc nhở.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận