Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 19 / 303  ·  6.3%
Xuyên Về Năm 90, Trở Thành Vợ Của Đại Lão
Chương 19: C19
12/08/2026 02:10· 1,337 từ

Giờ chỉ còn chờ nhà họ đến làm lễ nạp

Thứ Sáu là ngày tốt để lễ nạp sính.

Dương Hòa Bình và Dương Khánh xin nghỉ nửa ngày đến nhà họ Mạnh. Cả hai ăn mặc rất trang trọng.

Dương Hòa Bình mặc một bộ Tôn Trung Sơn đã nhưng vẫn rất sạch sẽ, còn Khánh thì mặc một bộ may đo mới.

Lần này đến, hai người cũng theo rất nhiều quà.

Mấy ngày qua, Lý Mai cũng rộn chuẩn bị đồ cho Mạnh Nhược, chăn, ga, gối,

Chăn bông thì phải mang đến đập bông làm, còn trải giường thì cô dâu tự màu sắc rồi đem đến may để đặt làm.

Lý Mai bận tối tăm mặt vừa phải lo việc vừa lo liệu đồ cưới cho Nhược.

Dù khổ, dù tiếc tiền, nhưng ta chỉ có một nghĩ duy nhất: [Chỉ mong đám này đừng xảy ra chuyện bất trắc, để Mạnh Nhược nhanh lấy chồng. Chỉ cần xuất giá, cả nhà họ Mạnh do mình định đoạt.]

Trong ngày làm lễ nạp sính, Uyển không đến quán làm việc, mà cứ nằng nặc lại nhà họ Mạnh xem náo nhiệt.

Lý Mai vốn định đuổi cô đi, nhưng hôm nay ngày vui, Mạnh Quân khuyên bà nhịn một chút.

Mạnh Quân nhìn số tiền sính do Dương Hòa Bình đến, trong lòng không khỏi cảm tiếc nuối.

Nói không thèm là giả.

Thật ra, chỉ một ngày sau vung tay hào phóng, ta đã hối hận.

Bởi vì ngay chiều hôm sau, Mai đưa hóa đơn trang sức vàng của Mạnh Nhược ông ta xem... hai ngàn trăm tệ.

Người ta gả con gái là tiền vào nhà.

Còn ông ta gả con gái phải bỏ thêm tiền.

Không chỉ có trang sức vàng, cả rương hồi môn, đệm, ga trải giường... tất cả tốn tiền.

Sau đó còn phải mở tiệc lại chịu thêm một lỗ lớn.

Mạnh Quân càng nghĩ càng hối nhưng vì sĩ diện ông, dù có tiếc đứt ruột ta cũng không dám nói

Trong khi Mạnh Quân tươi cười ngoài nhưng ruột gan nhói bên trong, thì Trịnh Uyển tràn đầy ghen tị khi thấy tiền sính lễ.

Ba ngàn tám!

Nói đưa là đưa ngay, không chần chừ.

Nhà họ Dương thật sự quá có!

Nhưng dù có thèm thuồng, cô cũng không hẳn là tị.

Dù sao thì ba ngàn tám với cô ta cũng đáng là bao.

Chờ sau này cô ta gả Du Triệt, số tiền vặt một ngày của cô ta đã đủ ba ngàn tám

Đống ba món, năm món vàng cũng chẳng có gì để hâm mộ.

Sau này, khi cô ta gả nhà họ Du, vàng muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.

Cô ta sẽ như những nhân trong phim, đeo cả chiếc vòng vàng trên tay, xâu mấy sợi dây chuyền quanh

Đến lúc đó, cô ta mới người được mọi người tị.

Sau khi nhà họ Dương làm lễ nạp sính, Trịnh lập tức chạy vào bếp tìm Mai.

"Thế là xong rồi hả? Chẳng Mạnh Nhược cứ thế thuận lợi gả đi?" Giọng điệu ta tràn đầy ghen và không cam lòng.

Lý Mai ngạc nhiên nhìn cô

"Sao vậy? Nghe giọng điệu này, lẽ con còn không xa nó?"

"Nó gả đi không tốt hơn Đỡ phải ở đây đầu với dì."

Từ sau lần bà ta ép Nhược lấy cháu họ ngoại, hai người đã tranh cãi liệt.

Sau lần đó, cô như thể thành một người khác.

Mồm miệng sắc bén, đối đáp nhạy, nhiều lần khiến ta bị cứng họng không thể bác.

Không chỉ vậy, cô còn trở thông minh hơn trước nhiều.

Vậy nên, cô gả đi sớm nào, bà ta càng tâm ngày ấy.

Mạnh Nhược gả cho ai bà không quan tâm, miễn cô đừng ở lại nhà họ để cản đường bà ta.

Vả lại, nghe nói Dương Khánh không phải người dễ chung.

Đến lúc hai vợ chồng cô nhau "gà bay chó bà ta chỉ cần đứng một xem kịch vui.

Sau khi làm xong lễ nạp Dương Khánh liền bàn với Mạnh Nhược về việc đăng kết hôn.

"Sổ hộ khẩu của anh đang thủ tục đổi tên, phải hai ngày nữa mới có đi đăng ký kết hôn."

"Đổi tên?" Mạnh Nhược hơi bất

Dương Khánh chỉ khẽ gật đầu, giải thích gì thêm.

Thấy vậy, Mạnh Nhược cũng không tiếp.

Nếu anh không muốn nói, chứng chuyện này có lý riêng.

Cô cảm thấy giữa hai người chưa thân thiết đến có thể tùy tiện hỏi về chuyện riêng tư như thế.

Cuối tuần sắp đến, Mạnh Nhược thủ ngày nghỉ lôi Lý Mai đi chọn váy cưới.

Dẫn bà ta theo tất nhiên để bà ta trả

Chỉ còn mấy ngày nữa là sẽ xuất giá, sau sẽ không còn cơ hội vặt con cừu này nữa, thế phải tranh thủ vặt cho thật

Lý Mai đương nhiên hiểu rõ đồ của cô, ban bà ta không muốn đi, viện phải dọn dẹp nhà cửa, có thời gian.

Lúc đó, Mạnh Quân vẫn còn ngồi trong phòng khách trà.

Mạnh Nhược bỗng nhiên lên tiếng, vừa đủ để lọt tai ông ta:

"Dì Lý ơi, chiếc vòng vàng cháu để lại, lần dì bảo cất ở đâu ấy

Lý Mai lập tức buông chổi, đến bịt miệng cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-ve-nam-90-tro-thanh-vo-cua-ai-lao&chuong=19]

Nhưng Mạnh Nhược nhanh chóng né nở một nụ cười tạo:

"Dì Lý, vậy dì có đi cháu chọn váy cưới

Lý Mai tức đến nghiến răng két, cuối cùng vẫn gật đầu cắn răng đồng ý:

"Đi! Đi! Đi!"

Sợ bà ta lật lọng, Mạnh lập tức nói to Mạnh Quân:

"Ba ơi, dì Lý đồng ý chọn váy cưới với rồi ạ!"

Mạnh Quân uống ngụm trà, cười lòng:

"Tốt lắm! Không ngờ con sắp chồng rồi mà tình của hai mẹ con lại càng đẹp như vậy."

Ông ta rất tin vào câu đình hòa thuận thì việc suôn sẻ", nghĩ rằng nhà hòa thuận, công việc kinh cũng sẽ càng phát đạt.

Lý Mai nghe vậy chỉ muốn trắng mắt, nghĩ thầm: thuận cái quái gì chứ! Con này ăn thịt người không xương, còn mẹ con gì nữa! không sớm gả chẳng biết còn bị nó vặt đến mức nào!]

Thời điểm này, váy cưới vẫn phổ biến.

Cô dâu nào muốn thời thượng chọn váy cưới màu còn chú rể mặc vest.

Nhưng vì váy cưới vẫn còn mẻ, kiểu dáng không Mạnh Nhược đi một vòng vẫn chọn được mẫu nào vừa

Cuối cùng, cô đành chọn một váy đỏ dài thay

Sau đó, hai người ghé qua hàng giày bên cạnh mua một đôi giày cao gót đỏ.

Tất nhiên, tất cả đều do Mai trả tiền.

Khi bà ta thanh toán, Mạnh vẫn đứng bên cạnh cười cảm ơn ngọt ngào.

Ông chủ cửa hàng nhận ra Mai là mẹ kế cô, cười khen:

"Hai mẹ con tình cảm tốt chẳng khác gì ruột

Mạnh Nhược cười ha hả:

"Thật sao?"

Lý Mai nghe vậy mặt lập xám xịt, trong lòng tối: [Tốt cái gì mà tốt! nhóc này mà là con của tôi thì tôi đã bị ăn đến xương cũng còn rồi!]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận