Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Vòng Lặp Mối Tình Đầu

Chương 5: Nợ tình duyên

Ngày cập nhật : 2026-03-23 21:11:08

Bằng chứng như núi.

Tông Tông ngây người nhìn điện thoại của cậu mình, hồi lâu sau mới ngẩng đầu lên, ngây ngô hỏi: “Cậu ơi, cậu thật sự đi du học ở nước ngoài về à?”

Ôn Chước Hoa khẽ lên tiếng an ủi cậu bé đang chịu đả kích: “Biết đâu là đi du học Pháp về thì sao?”

Tông Tông ngay lập tức nhen nhóm lại hy vọng, đôi mắt to tròn tràn đầy ý chí chiến đấu nhìn chằm chằm Lộ Kinh Đường: “Thế cậu ơi, thịt gà tiếng Pháp nói thế nào ạ?”

“...”

Lộ Kinh Đường liếc nhìn Ôn Chước Hoa một cái, thản nhiên thu hồi tầm mắt, nói với Tông Tông: “Đi gọi một phần khoai tây chiên đi.”

Tông Tông lập tức ném chuyện tiếng Pháp với tiếng Anh ra sau đầu, hớn hở chạy đi gọi món ở quầy.

Vừa ngẩng đầu lên, lại thấy Ôn Chước Hoa đang định rời đi, trái tim yêu cái đẹp của cậu bé Tông Tông lập tức sống dậy.

Cậu bé túm lấy gấu áo của Ôn Chước Hoa, chớp chớp mắt: “Chị xinh đẹp ăn cùng bọn em đi mà, Tông Tông chia cho chị một nửa chỗ khoai tây chiên này đấy.”

Đây là bàn bốn người, vẫn còn chỗ trống khá rộng.

Ôn Chước Hoa bưng khay thức ăn đứng yên tại chỗ, có chút thẫn thờ.

Hồi học cấp ba, lớp quốc tế và lớp thi đại học thường không ăn cùng một nhà ăn.

Trường Trung học Thanh Trí chia thành hai khu nam bắc, dùng chung một sân vận động lớn, lớp quốc tế ở phía nam, lớp thi đại học ở phía bắc, rạch ròi dứt khoát, không làm phiền lẫn nhau.

Sự giao thoa trong suốt cả năm chỉ có đêm văn nghệ Tết Dương lịch và đại hội thể thao.

Có một lần vào học kỳ một năm lớp 11, đúng lúc tiết Toán và tiết Thể Dục của lớp Ôn Chước Hoa đổi chỗ cho nhau, nên lớp cô đã đụng độ với tiết Thể Dục của lớp quốc tế.

Vừa mới tới sân vận động cùng với Trần Hòe, Ôn Chước Hoa đã thấy các bạn nữ trong lớp xôn xao, không ngừng ghé tai nhau bàn tán.

Trong lòng cô cảm thấy lạ , lại nghe thấy Trần Hòe chào hỏi một người: “Du Việt, tiết này lớp các cậu cũng học Thể Dục à?”

Du Việt?

Vậy chẳng phải là nói...

Quả nhiên.

Ôn Chước Hoa nhìn về phía trước, thấy Lộ Kinh Đường đang được vây quanh bởi những người bên cạnh Du Việt.

Chàng thiếu niên mặc bộ đồng phục xanh trắng, dưới ánh nắng rực rỡ, anh uể oải ngáp một cái, những lọn tóc bay bổng theo làn gió mùa hè đầy ngạo nghễ.

Tình cờ chạm phải ánh mắt của Ôn Chước Hoa, người đã quen với việc bị người khác nhìn ngắm như Lộ Kinh Đường không hề ngạc nhiên, cũng chẳng tò mò về ánh mắt của Ôn Chước Hoa, chỉ lạnh lùng gật đầu với cô một cái.

Cảm giác đó mong manh đến mức Ôn Chước Hoa thậm chí còn nghĩ là do mình nghĩ nhiều.

Du Việt đáp một tiếng, đột nhiên nhận ra: “Tiết này của bọn tôi vốn là Thể Dục mà.”

Trần Hòe không ngờ ngay cả một vấn đề như vậy mà Du Việt cũng muốn phân cao thấp với mình, lập tức bước vào trạng thái chiến đấu.

Mọi người xung quanh cũng rộn ràng cười theo, Ôn Chước Hoa vừa cười cùng họ, vừa nhẹ nhàng dời tầm mắt sang người Lộ Kinh Đường.

Lộ Kinh Đường có một nhóm bạn chơi thân với nhau, lúc này, một chàng trai tên Quý Hòa Dự trong nhóm đang nói nhỏ gì đó với anh.

Không biết Quý Hòa Dự đã nói gì, đuôi mắt của Lộ Kinh Đường khẽ nhếch lên, quay đầu nhìn sang phía bên trái.

Ôn Chước Hoa cũng nhìn theo.

Đó là một cô gái có mái tóc nhuộm hồng, dáng người thanh mảnh, e thẹn cầm một chai nước đi tới: “Anh Lộ, cái đó... Mình vô tình đi ngang qua, mua thừa một chai nước, tặng cậu.”

Quý Hòa Dự huýt sáo một tiếng, quay đầu nói với Du Việt: “Không phải lớp họ đang có tiết Tiếng Anh à? Giờ học Tiếng Anh cũng phải đi ngang qua sân vận động sao?”

“Tất nhiên rồi, trong lòng có sân tập thì tiết gì cũng phải đi ngang qua chứ.”

Trong tiếng trêu chọc của đám đông, khuôn mặt của cô gái tóc hồng càng đỏ thêm.

Cô ấy ngước nhìn Lộ Kinh Đường, dường như không biết nên nói gì cho phải, nhưng lại không nỡ rời đi ngay như vậy.

Ngày càng có nhiều người tò mò nhìn về phía này, nhưng người ở trung tâm cơn bão vẫn tùy ý và dịu dàng như cũ.

Anh nhẹ nhàng tiến lên vài bước, đón lấy ánh mắt vui mừng khôn xiết của cô gái kia, lười biếng gật đầu, thậm chí còn chủ động đưa tay ra: “Cảm ơn chai nước của cậu.”

Cô gái vội vàng đưa nước qua, sau đó kéo bạn mình chạy mất, ngay cả bóng lưng cũng tràn ngập niềm vui sướng.

Sự chú ý của Ôn Chước Hoa bị Trần Hòe kéo trở lại, Trần đại tiểu thư hạ thấp giọng, ghé sát tai cô bàn tán: “Sao Lộ Kinh Đường lại thế này, xấu quá đi mất?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/vong-lap-moi-tinh-au&chuong=5]

Mình thấy mấy lần rồi, người khác tặng nước, đưa khăn giấy, gửi thư tình, cậu ta đều nhận hết. Kết quả thì sao? Trong mắt cậu ta, chúng sinh bình đẳng, chủ yếu là không từ chối cũng không thừa nhận.”

Trong mắt Ôn Chước Hoa chỉ chú ý đến việc Lộ Kinh Đường cùng nhóm nam sinh đi về phía trung tâm sân tập, cô cũng không nhịn được mà thành thật phụ họa: “Đúng vậy, xấu thật đấy.”

“Phải không?” Trần Hòe như tìm được tri kỷ, vô cùng vui mừng: “Vẫn phải là cậu, Yêu Yêu bảo bối của mình.”

Ôn Chước Hoa chậm rãi gật đầu: “Vậy cậu đi hỏi cậu ta xem, tại sao lại xấu như thế?”

Trần Hòe: “?”

Trần Hòe: “Nếu cậu muốn năm sau đi tảo mộ cho mình thì cứ việc nói thẳng.”

...

Sau khi tiết Thể Dục kết thúc, Trần Hòe kéo Ôn Chước Hoa đến nhà ăn của lớp quốc tế khu nam để ăn cơm, lấy thức ăn xong liền bưng khay đi tìm chỗ.

Trần Hòe mắt tinh, liếc mắt một cái đã thấy Du Việt, lập tức dắt Ôn Chước Hoa đi về phía đó.

Cho đến khi đến gần, Ôn Chước Hoa mới nhìn thấy Lộ Kinh Đường đang ngồi đối diện Du Việt.

Cô khựng lại hai giây, Trần Hòe đã trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Du Việt, còn mời Ôn Chước Hoa: “Ngồi đi, Yêu Yêu, đứng đó làm gì?”

Lộ Kinh Đường đang uể oải gắp những sợi cà rốt trong đĩa ra, trông đại thiếu gia có vẻ không kiên nhẫn lắm, cũng chẳng buồn ngẩng đầu lên.

Thế nhưng, giọng của một cô gái đột ngột xen vào.

Vẫn là mái tóc hồng quen thuộc, vẫn là vẻ e thẹn quen thuộc.

“Anh Lộ, bên cạnh cậu còn trống, mình có thể... Ngồi đây không?”

Trần Hòe lập tức nổi nóng.

Chỉ là cô ấy còn chưa kịp mở miệng, Lộ Kinh Đường đã lười biếng đặt đũa xuống, không chút biểu cảm mà hất cằm về phía Ôn Chước Hoa bên cạnh.

Nhưng lại nói với cô gái tóc hồng: “Cậu ấy mua vé rồi, hay là cậu trả giá cao hơn chút?”

...

“Chị xinh đẹp ơi?”

Ôn Chước Hoa hoàn hồn, cúi đầu nhìn Tông Tông đang nghiêng đầu.

Đó là lần đầu tiên, cũng là lần duy nhất trong suốt ba năm cấp ba, cô ngồi cùng bàn ăn với Lộ Kinh Đường.

Ôn Chước Hoa luôn trân trọng thức ăn, nhưng lần đó cô thực sự đã ăn mà chẳng thấy mùi vị gì.

Quả nhiên. Ôn Chước Hoa nghĩ...

Tránh xa Lộ Kinh Đường mới là phương hướng đúng đắn của cuộc đời cô.

Cô ngước mắt lên.

Tông Tông quá đỗi thông minh lanh lợi, nhìn theo ánh mắt của Ôn Chước Hoa là hiểu ngay, nhanh chóng cầu cứu cậu mình: “Cậu ơi, Tông Tông muốn chị xinh đẹp ngồi cùng chúng ta, có được không ạ?”

Lộ Kinh Đường đang thong thả dùng khăn giấy lau vết sốt salad mà Tông Tông làm rớt trên ghế trống, nghe vậy thì một tay chống cằm, tùy ý gật đầu một cái: “Chỗ đó cũng đâu có viết tên uncle của cháu.”

Ôn Chước Hoa: “...”

Mẹ kiếp.

Đúng là một người đàn ông thù dai.

Cô nhìn vào chỗ trống, khẽ mím môi, sau đó nói với Tông Tông: “Cảm ơn em, nhưng túi của chị vẫn đang để ở chỗ kia, không thể ngồi chung đâu.”

Giọng điệu vô cùng dịu dàng, ngay cả nụ cười cũng nhu hòa.

Chỉ là sau khi nói xong, cô chẳng thèm nhìn Lộ Kinh Đường lấy một cái, xoay người quay về chỗ ngồi ban đầu.

Tông Tông thất bại trong việc bắt chuyện, cả người ủ rũ, nhưng vẫn không quên chạy ra quầy gọi món khoai tây chiên yêu thích của mình.

Lộ Kinh Đường thản nhiên liếc nhìn bóng lưng của Ôn Chước Hoa, cảm thấy nực cười không thôi.

Anh lướt điện thoại một lát, sau đó mới lười biếng gửi tin nhắn WeChat cho Du Việt.

Lu: [Hồi cấp ba, tôi có nợ nần gì không nhỉ?]

Du Việt trả lời rất nhanh: [Thế thì hơi bị nhiều đấy, anh Lộ, cậu nói cụ thể xem là đoạn nào?]

Lộ Kinh Đường dùng một tay gõ lại một dấu hỏi chấm.

Du Việt lập tức không dám cợt nhả nữa, nhanh chóng phản hồi: [Đùa chút thôi, cậu thì nợ được gì chứ, cùng lắm là nợ tình duyên thôi?]

Nợ tình duyên?

Lộ Kinh Đường không nhịn được mà khẽ cười một tiếng.

Nếu nói là người khác thì còn nghe được, chứ cứ nhìn biểu hiện của Ôn Chước Hoa hai lần vừa rồi, bảo là anh cướp mất người yêu của cô có khi còn đáng tin hơn.

Du Việt: [Sao thế anh Lộ? Có việc gì cứ nói, anh em sẵn sàng giúp cậu giải ưu sầu bất cứ lúc nào.]

Tông Tông đã mua xong khoai tây chiên, hớn hở chạy về, Lộ Kinh Đường cũng lười giải thích thêm: [Không có gì, lui xuống đi.]

Du Việt: [Tuân lệnh.]

...

Những ngày sau khi từ đường Lê Viên trở về không có quá nhiều khác biệt so với trước đây.

Ôn Chước Hoa vẫn là người đến phòng thí nghiệm sớm nhất và trở về ký túc xá muộn nhất, cuối tuần rảnh rỗi sẽ cùng Trần Hòe ra ngoài ăn một bữa cơm.

Cô nói với giáo viên hướng dẫn về việc hè này sẽ đi làm thêm ở quán trà sữa, vị giáo sư đang chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ, đầu cũng không ngoảnh lại: “Được, thầy biết rồi, em cứ yên tâm đi đi, cần gì thì cứ bảo thầy.”

Ôn Chước Hoa: “... Thầy không có gì dặn dò em sao?”

Ví dụ như đi làm thêm cũng đừng quên đọc tài liệu chẳng hạn?

Lúc này giáo sư mới chịu ban cho đứa học trò cưng một ánh mắt, đánh giá cô từ trên xuống dưới.

Có lẽ thấy không khí đã đến tầm này, không nói gì thì không hợp lắm, giáo sư tự tin mở lời: “Ồ, có chứ. Em ăn nhiều vào, hình như dạo này lại gầy đi rồi à?”

“...”

Giáo sư đã chuyển chủ đề, đầy hứng thú mà ra hiệu cho Ôn Chước Hoa nhìn ra ngoài: “Đó là Tiểu Khương phải không? Cô bé bên cạnh trông hơi quen mắt, là học trò của giáo sư Lý bên cạnh à?”

Ôn Chước Hoa nhìn theo, mới nhận ra hai người đó đúng là người quen...

Khương Hồi và Thôi Lộ.

Hai người trông như vừa cùng nhau đi ăn về, vừa trò chuyện vừa đi bộ vào trong.

Không biết Khương Hồi ghé tai Thôi Lộ nói cái gì, Thôi Lộ che miệng cười khúc khích, vừa cười vừa liếc Khương Hồi một cái đầy tình tứ.

Có lẽ là Khương Hồi nhìn đến ngẩn người, vài giây sau mới ngượng ngùng quay đầu đi, gãi đầu, đôi tai đỏ bừng.

“Chà chà, nhìn kìa,” Giáo sư xem kịch không sợ chuyện lớn, gọi Ôn Chước Hoa: “Tiểu Khương được đấy chứ, nhìn xem, sắp nắm tay rồi kìa!”

Ôn Chước Hoa: “...”

Ôn Chước Hoa: “Quỹ nghiên cứu của thầy viết đến đâu rồi ạ?”

Giáo sư im lặng hai giây, hậm hực thu lại bàn tay đang chỉ trỏ ra ngoài, ấp úng hai giây rồi ho khan một tiếng: “Trẻ con nên ít quản chuyện người lớn.”

Thấy giáo sư lại rầu rĩ ngồi xuống trước máy tính, Ôn Chước Hoa nhìn ra ngoài một lần cuối, vừa vặn thấy Khương Hồi đã nắm tay Thôi Lộ thành công.

Cô mỉm cười, xem ra không lâu nữa là sẽ được ăn bữa cơm mừng đàn em thoát kiếp độc thân rồi.

Sau khi nhận được sự đồng ý của giáo sư một cách dễ dàng, vào một ngày thứ hai đầu tháng 7, cuối cùng Ôn Chước Hoa cũng chính thức nhậm chức, trở thành quản lý chi nhánh đường Lê Viên của thương hiệu trà sữa Vân Vụ Lý.

Để bày tỏ sự coi trọng đối với quản lý mới, trước ngày nhậm chức, bà chủ Hướng Thuần đã đặc biệt quan tâm đến Ôn Chước Hoa.

Càng Nhiều Tiểu Nãi Cẩu Càng Tốt: [Yêu Yêu, mai chị qua đón em đến đường Lê Viên, trường các em cũng khá xa đấy.]

Stray: [Cảm ơn bà chủ.]

Hướng Thuần đặc biệt thích Ôn Chước Hoa ở điểm này, tính tình dịu dàng nhưng hiếm khi khách sáo đẩy đưa, cứ đường đường chính chính nói một câu cảm ơn, khiến ai nghe cũng thấy thoải mái.

Càng nghĩ càng thấy ưng ý, cô ấy thuận miệng hỏi một câu: [Chị tò mò từ ngày kết bạn với em rồi, tên WeChat của em có nghĩa là gì vậy?]

Ôn Chước Hoa nhìn tên WeChat “Càng Nhiều Tiểu Nãi Cẩu Càng Tốt” của Hướng Thuần, rồi lại nhìn của mình, im lặng một lát rồi trả lời: [Nghĩa đen thôi, em hơi mù đường.]

Hướng Thuần: “?”

Sinh viên ưu tú thời nay yêu cầu bản thân cao vậy sao? Chỉ là một khuyết điểm nhỏ như vậy thôi mà cũng phải đặt làm tên WeChat để lúc nào cũng cảnh tỉnh bản thân?

Thế chẳng lẽ cô ấy phải đổi tên WeChat thành “Tham Sắc Tham Lam Ngạo Mạn Lười Biếng Phàm Ăn” à? Định viết thất hình đại tội ở đây à?

*Thất hình đại tội: Là khái niệm trong thần học Công giáo chỉ 7 thói xấu gốc rễ, nghiêm trọng, là nguyên nhân dẫn đến các hành vi tội lỗi khác.

...

Sáng hôm sau, thanh niên gương mẫu Ôn Chước Hoa đã thu dọn xong xuôi từ sớm, vừa ở ký túc xá đọc tài liệu vừa đợi Hướng Thuần.

Gần đến giờ hẹn, Ôn Chước Hoa bước ra cổng trường, nhưng Hướng Thuần đột nhiên gọi điện tới: “Yêu Yêu, thật ngại quá, ở nhà gọi điện báo có việc gấp, chị không qua được rồi.”

Ôn Chước Hoa còn chưa kịp nói câu “Không sao đâu”, Hướng Thuần đã tự nói tiếp: “Vừa hay em họ chị đang ở gần trường các em, chị nhờ thằng bé qua đón em, sắp đến cổng trường rồi đấy. Đuôi xe 6688, màu đen nhé.”

Ôn Chước Hoa: “?”

Cô còn chưa kịp từ chối thì bên phía Hướng Thuần đã có người gọi, cô ấy vội vàng nói một câu “Có việc thì để lại lời nhắn cho chị” rồi cúp máy.

Ôn Chước Hoa nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đã tối đen, im lặng đúng ba giây.

Ba giây sau, một chiếc xe màu đen biển đuôi 6688 từ từ dừng lại trước cổng trường.

“...”

Cơn gió mùa hè nóng nực thổi qua, Ôn Chước Hoa khẽ lau mồ hôi trên trán, lúc này mới chậm chạp bước tới.

Dự liệu trước bầu không khí gượng gạo sắp tới, Ôn Chước Hoa liều mình gõ nhẹ vào cửa kính xe.

Cửa sổ từ từ hạ xuống, ở ghế lái là một thanh niên đeo kính râm.

Ôn Chước Hoa lịch sự mở lời: “Xin chào, có phải là Hướng...”

Mấy chữ “Thuần nhờ anh qua đón một chuyến không?” còn chưa kịp ra khỏi miệng.

Cô phát hiện ra, ngoài người thanh niên đang lái xe ở ghế lái, trong xe còn có một người nữa.

Chỉ nhìn qua đã thấy chiếc xe này cực kỳ đắt đỏ, còn đặc biệt đỗ ở chỗ có bóng râm.

Máy lạnh trong xe mở rất thấp, hình thành sự tương phản rõ rệt với nhiệt độ ngoài trời, ngay cả người còn lại trong xe...

Cũng hiện lên vẻ thanh lãnh như ngọc.

Người đàn ông đang uể oải tựa vào ghế xe, cầm điện thoại chơi trò chơi nối hình xếp gạch một cách thiếu hứng thú, vừa mệt mỏi ngáp một cái, vừa nghe tiếng “unbelievable”, “amazing” và “excellent” liên tục truyền ra.

Thanh niên lái xe nhìn Ôn Chước Hoa, vẫn đang đợi cô nói tiếp, còn người đàn ông cao quý đang chơi game cuối cùng cũng nhướng mi mắt nhìn sang.

Ôn Chước Hoa liếc nhìn nốt ruồi nhạt ở đuôi mắt của người đàn ông, đầu óc trống rỗng trong chốc lát.

...

Gặp ma rồi.

Một lần nữa nhẩm lại câu “Tránh xa Lộ Kinh Đường mới là phương hướng đúng đắn của cuộc đời”, Ôn Chước Hoa cố gắng giữ vững nét mặt, bày ra vẻ bình thản, tiếp nối câu nói vừa nãy.

“... Là muốn nói với các anh một tiếng, chỗ này không cho phép đỗ xe.”

Bình Luận

0 Thảo luận