Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Cô Giáo Bá Đạo

Chương 7

Ngày cập nhật : 2025-11-17 13:57:14
Cuộc sống lại trở về quỹ đạo bình lặng. Chẳng mấy chốc, hội thao mùa thu của trường Gia Lan cũng sắp bắt đầu. Lớp F tuy không nổi bật về thành tích học tập, nhưng về thể thao thì đúng là “bá chủ”. Cả lớp ai cũng năng động, nhanh nhẹn, sức bền tốt đến mức khiến giáo viên thể dục nào cũng phải gật gù khen ngợi.
Du Giang Hàm, lớp phó thể dục, hăng hái đăng ký tận năm hạng mục thi đấu. Ngày nào nó cũng bận tối mắt, vừa chạy vừa cười, thần thái tươi rói như được tiếp thêm năng lượng. Trong lúc cả lớp đang rộn ràng bàn bạc chuyện tham gia, Từ Thuần rụt rè gõ cửa phòng làm việc của tôi. Cậu bé lí nhí: “Cô An ơi, cô từng nói lớp mình còn thiếu linh vật đúng không ạ? Em… muốn thử thiết kế một cái. Xong rồi, nếu được, em sẽ thuê người làm thật.”
Ban đầu, tôi định bảo không cần vất vả như thế. Nhưng nhìn ánh mắt đen láy tràn đầy chờ mong của cậu bé, tôi lại mỉm cười, đặt tay lên vai em: “Tuy lớp 12 ít hoạt động văn nghệ, nhưng lớp mình vẫn chưa có lớp phó phụ trách mảng đó. Em nhận không?”
Đôi mắt Từ Thuần sáng lên tức thì: “Em đồng ý ạ!”
Tôi cong môi cười: “Vậy thì cố gắng nhé, em rất giỏi đấy.”
Cậu bé vui vẻ rời đi. Chẳng bao lâu sau, Từ Thuần mang đến mấy bản vẽ nháp. Cả lớp cùng bỏ phiếu chọn ra linh vật một chú gấu nhỏ ngây ngô, đáng yêu.
Từ Thuần hồ hởi nói: “Em có thể tự may luôn, khi căng biểu ngữ, mình để gấu lên vai bạn đứng đầu hàng cho nổi bật.”
Tôi lắng nghe, không giấu nổi niềm tự hào. Có lẽ, chưa bao giờ tôi thấy học sinh của mình năng động và tích cực đến vậy.
Thế nhưng, một ngày trước hội thao, mẹ của Từ Thuần bất ngờ tìm đến trường.
Tôi đang soạn giáo án thì nghe tiếng ồn ào vọng lên từ hành lang. Giang Hinh hấp tấp chạy tới: “Cô ơi! Có chuyện rồi, nhanh lên!”
Tôi vội vã bước về phía lớp F. Cảnh tượng trước mắt khiến tôi chết lặng. Từ Thuần run rẩy đứng ở giữa lớp. Trước mặt em là một người phụ nữ ăn mặc chỉn chu, gương mặt đỏ bừng vì giận. Trên tay bà ta là chú gấu nhỏ bị cắt nát, vải vụn và kim chỉ văng tung tóe khắp sàn.
“Đồ không biết điều!” bà ta quát, rồi hất đổ luôn bàn học của con trai.
Từ Thuần cúi gằm, sắc mặt tái nhợt, nước mắt chực trào. “Tao cứ thắc mắc sao điểm mày dạo này tệ thế,” giọng bà ta the thé “hóa ra suốt ngày làm mấy thứ vớ vẩn này! Tao cho mày học ở Gia Lan để làm gì hả? Để bày đồ con gái à? Mày với thằng bố chết tiệt của mày đúng là cùng một ruột chỉ biết làm tao thất vọng!”
Từ Thuần mím môi, không đáp. “Tao nuôi mày còn không bằng nuôi heo!” bà ta giận dữ vung tay, định tát.
Nhưng bàn tay ấy không chạm được vào mặt cậu bé vì tôi đã bước đến chắn trước mặt em. “Chị bình tĩnh chút đi,” tôi nói, giọng điềm tĩnh.
Người phụ nữ khựng lại, quan sát tôi từ đầu đến chân:“Cô là giáo viên chủ nhiệm mới à? Trẻ nhỉ.”
“Vâng,” tôi gật đầu, “Chị thấy đấy, các em sắp vào tiết rồi. Mời chị ra phòng giáo viên ngồi tạm, tôi sắp xếp cho lớp tự học, sau đó mình nói chuyện.”
Bà ta miễn cưỡng đồng ý, hừ khẽ rồi bỏ ra ngoài. Tôi ngồi xuống nhặt lại kim chỉ, vải vụn dưới sàn. Cả lớp im lặng phụ giúp. Khi nhìn thấy chú gấu bị rách nát, lòng tôi thắt lại.
“Cô xin con gấu này nhé?” tôi khẽ hỏi.
Từ Thuần không đáp, chỉ cúi đầu. Nước mắt rơi lã chã xuống nền nhà, thấm vào mảnh vải.
Tôi nâng phần tai gấu bị đứt, lấy khăn tay đưa cho em.
“Cô ơi…” giọng cậu bé run run “Em thật sự đáng ghét đến thế sao? Em… tệ đến mức đó à?”
Tôi đặt tay lên vai em, nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngấn lệ: “Không, Từ Thuần. Em không hề đáng ghét. Em rất giỏi, và rất đáng yêu. Việc em thích thiết kế, thích may vá không có gì sai cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/co-giao-ba-ao&chuong=7]

Cô thấy được nỗ lực của em kỳ vừa rồi em tăng mười ba hạng, cô đều biết.”
Tôi nói chậm rãi: “Người khác có thể xem thường em, nhưng em không được xem thường chính mình. Người khác có thể ghét em, nhưng em không được phép ghét bản thân. Cô ở đây, cô sẽ bảo vệ em.”
Trong ánh mắt ảm đạm kia, một tia sáng yếu ớt lại được thắp lên. Tôi trở về phòng làm việc, rót nước mời mẹ của Từ Thuần. Bà ta nhíu mày: “Cô An, tôi biết nhà trường khuyến khích học sinh tham gia hoạt động, nhưng lớp 12 rồi, quan trọng nhất vẫn là học. Tôi không muốn con mình phí thời gian vào mấy chuyện linh tinh.”
Tôi nhẹ nhàng đẩy phiếu điểm của Từ Thuần tới trước mặt bà: “Chị xem đi, tháng này em ấy tiến bộ rất rõ. Môn tiếng Anh còn đạt điểm cao, đề vốn khó lắm. Em ấy cũng đang chủ động làm kế hoạch ôn tập với các thầy cô bộ môn.”
Bà ta thoáng dịu đi, nhưng vẫn cau mày: “Tối qua tôi thấy nó may vá mấy thứ linh tinh, búp bê, vải vóc toàn đồ con gái. Cô bảo xem, con trai mà vậy thì ra gì? Nếu nó chơi bóng rổ thì tôi còn tự hào, chứ thế này…”
Tôi im lặng một lát. Có những định kiến, tranh luận chỉ khiến người ta càng khép lòng hơn. Cuối cùng, tôi nói nhẹ: “Tôi hiểu chị đã rất vất vả. Một mình nuôi con, chắc hẳn không dễ dàng gì.”
Ánh mắt bà ta thoáng dao động. Tôi tiếp lời: “Hôm trước tôi cho học sinh viết điều ước tương lai, Từ Thuần ghi rằng muốn trở thành nhà thiết kế thời trang. Em ấy nói, mẹ luôn mua quần áo cho con mà quên bản thân, nên muốn tạo ra thương hiệu riêng, trong đó mẹ sẽ là người mặc thử đầu tiên.”
Người phụ nữ chết lặng. Khuôn mặt căng thẳng của bà thoáng run rẩy, đôi mắt chớp nhanh như đang kiềm nước mắt. Một lúc sau, bà khịt mũi, quay mặt đi: “Thì… cũng chẳng có tương lai gì đâu.”
Nhưng giọng đã dịu hẳn. “Tôi chỉ muốn nó học giỏi, đậu đại học, có công việc ổn định. Tôi không muốn nó khổ như tôi.”
Tôi khẽ nói: “Không đâu. Với Từ Thuần, chị là niềm tự hào lớn nhất. Chị hãy tin em ấy một lần. Hội thao này, để em làm linh vật cũng tốt không ảnh hưởng đến việc học, chỉ giúp em tự tin hơn thôi.”
Bà im lặng rất lâu, rồi đột ngột đứng dậy, quay đi. Ngoài hành lang, Từ Thuần ngồi xổm bên lan can, mũi đỏ hoe. Khi thấy mẹ bước ra, cậu vội đứng dậy, tay chân lóng ngóng. Mẹ em mím môi, lục trong túi lấy ra một túi nilon đựng đầy tiền lẻ những đồng bạc nhàu nát, lẫn cả tiền xu. “Hội thao mệt, mày mua đồ ăn với bạn. Hôm qua mẹ tính đưa tiền mà chưa kịp.”
Nói rồi, bà nhét túi tiền vào tay con trai, quay lưng bước đi.
“Mẹ…” Từ Thuần gọi, giọng run run.
Bà dừng lại, hít sâu, rồi nói nhanh: “Mẹ mày có áo mặc rồi, ngại phiền nên chưa mua thêm thôi. Lo học, thỉnh thoảng cũng ra ngoài chơi đi, đừng ru rú trong nhà.”
Nói xong, bà khẽ gật đầu chào tôi rồi vội vã rời đi. Từ Thuần đứng lặng. Giọt nước mắt đầu tiên rơi xuống, rồi thêm giọt nữa, nóng hổi. Cậu cố lau, nhưng càng lau càng không dừng được.
“Cô An, cảm ơn cô…” tiếng nói nghẹn ngào.
Tôi nhìn em, khẽ mỉm cười, rồi ngẩng lên nhìn bầu trời xanh thẳm ngoài cửa sổ.
“Hai ngày hội thao sắp tới, trời chắc vẫn đẹp như hôm nay.” tôi nói, nhẹ như gió. “Chơi cho thật vui nhé, Từ Thuần.”

Bình Luận

0 Thảo luận