Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Bạn Trai Từ Trên Trời Rơi Xuống

Chương 28

Ngày cập nhật : 2026-03-09 12:48:59

Cuối cùng hai người vẫn ở lại “Quán trọ tình yêu” một đêm, sáng hôm sau trời còn chưa sáng Lương Thành đã lái xe bảo mẫu đến.


“Anh Lương Thành, sao anh lại đến sớm vậy?” Chung Nhất Nhiên nhớ hôm nay mình không có lịch trình.


“Đến đón em, có việc đột xuất cho em làm.” Lương Thành dựa vào xe lấy bật lửa ra, định châm thuốc, rồi lại cất đi, “Thôi, không hút nữa, đi thôi, bây giờ đi vẫn kịp.”


Chung Nhất Nhiên nhìn Hứa Trạch bên cạnh, rồi lại nhìn những nhân viên khác đang nhìn về phía mình, thở dài: “Vậy em đi chào tạm biệt.”


“Đi đi.” Lương Thành không biết tại sao, trông có vẻ tâm trạng không tốt.


Chung Nhất Nhiên gật đầu, đi về phía nhân viên đoàn làm phim, lần lượt cảm ơn, rồi chào tạm biệt Lâm Hoành Bá và An Trì, những người ở lại qua đêm.


“Cậu có muốn đi cùng không?” Trong lúc Chung Nhất Nhiên làm những việc này, Lương Thành hỏi Hứa Trạch đang đứng.


Hứa Trạch cũng muốn đi cùng, nhưng xe của cậu vẫn đậu gần đây, cậu phải lái xe về, hơn nữa cậu vừa sa thải ông chủ bề ngoài của studio Đồng Môn, cậu còn phải đến xem tình hình.


“Không, xe của tôi ở đây.” Hứa Trạch từ chối, “Đến chỗ làm việc, rảnh rỗi cho Nhiên Nhiên nghỉ ngơi thật tốt, hôm qua anh ấy ngủ không được ngon.”


Lương Thành nhìn cậu một cái đầy ẩn ý, không nhịn được hỏi: “Caauj không có động tay động chân lung tung chứ? Em ấy còn nhỏ.”


Hứa Trạch ngẩn ra, có chút buồn cười, mặt nghiêm túc nói: “Không có, trước khi anh ấy hoàn toàn chấp nhận tôi, tôi sẽ không làm những việc anh ấy không thích.”


Thật ra nếu nói về tuổi tác, Hứa Trạch còn nhỏ hơn một chút, nhưng so với anh thì cậu lại trông lớn tuổi hơn.


“Ừm.” Lương Thành thấy Chung Nhất Nhiên đi tới, không nói nhiều với cậu nữa, trực tiếp ngồi vào ghế lái.


Chung Nhất Nhiên từ xa đã thấy Lương Thành nói gì đó với Hứa Trạch, nhưng lại ngại hỏi, chỉ có thể chào tạm biệt Hứa Trạch: “Vậy tôi đi trước nhé?”


“Ừm, trên đường cẩn thận, làm xong nhớ nghỉ ngơi.” Hứa Trạch muốn đưa tay xoa đầu anh, nhưng nhìn thấy Lương Thành trong xe, lại dừng động tác, không biết tại sao, cậu luôn có cảm giác bị mẹ vợ nhìn chằm chằm.


Chung Nhất Nhiên nhìn cậu thêm mấy lần nữa, mới ngồi vào xe.


Hứa Trạch vẫy tay với anh, nhìn theo chiếc xe chạy xa mới quay lại, cậu thu dọn đồ đạc của mình, trực tiếp lái xe rời khỏi nơi đã ở suốt bảy ngày này.


Trong studio Đồng Môn——


“Trước đây trên mạng không phải nói Ỷ Thủy lão sư đi ghi hình ‘Quán trọ tình yêu’ sao?”


“Đúng vậy, hôm nay hình như là ngày cuối cùng rồi phải không?”


“Đúng đúng đúng, tôi nhớ là bảy ngày.”


“Ỷ Thủy lão sư hôm nay có đến không?”


“Hay là các cậu đi hỏi ông chủ đi? Ông chủ chuyên phụ trách Ỷ Thủy lão sư, nhất định biết.”


Một nhóm người xì xào bàn tán, trung tâm của cuộc trò chuyện chính là Hứa Trạch, người có bút danh Ỷ Thủy.


Thật ra mọi người tò mò về Hứa Trạch như vậy cũng vì trước đây Hứa Trạch chưa bao giờ xuất hiện ở studio Đồng Môn, nhưng sự thật là cậu lại là ông chủ thực sự đứng sau studio Đồng Môn. Phát hiện này còn khiến người ta phấn khích hơn cả việc tiểu thuyết của cậu đoạt giải, đặc biệt là sau khi mọi người biết chuyện tình cảm của cậu và Chung Nhất Nhiên, càng cảm thấy cậu là từ đồng nghĩa với “người chiến thắng cuộc đời”.


“Nói nhiều thế, đã làm xong việc chưa?” Tống A Mễ mặc bộ vest đen kết hợp chân váy ngắn, trông rất phong cách công sở. Kể từ khi cô làm chủ, không chỉ bớt phiền muộn mà còn xinh đẹp hơn rất nhiều, một đám trai đẹp cứ theo đuổi cô.


Nghĩ đi nghĩ lại, Tống A Mễ đều cảm thấy chữ ký to của Chung Nhất Nhiên viết cho cô ngày trước rất linh nghiệm, quả nhiên thần tượng của cô chính là ngôi sao may mắn nhỏ.


Hứa Trạch đỗ xe xong, đi vòng ra khỏi bãi đỗ xe, trực tiếp bước vào studio Đồng Môn.


Studio này được cậu thành lập từ số tiền tích cóp được ở nước ngoài từ những năm đầu, quy mô không lớn, nhân sự cũng không nhiều, chủ yếu chỉ phụ trách các tác phẩm của cậu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ban-trai-tu-tren-troi-roi-xuong&chuong=28]

Nghe có vẻ hơi túng thiếu, nhưng Hứa Trạch rất hào phóng với cấp dưới của mình, bất kể có kiếm được tiền hay không, cậu luôn dành cho các biên tập viên trong studio mức lương và phúc lợi cao nhất, vì vậy studio Đồng Môn có tiếng tăm rất lớn trong ngành.


“Chết tiệt! Thật sự đến rồi!”


“Đẹp trai quá!”


Mấy nữ biên tập viên vừa nhìn thấy Hứa Trạch bước vào từ bên ngoài, mắt đều sáng rực.


Tống A Mễ đã nhận được tin Hứa Trạch sắp đến từ trước, lúc này vừa ra khỏi văn phòng thì tình cờ gặp cậu.


Tống A Mễ ăn mặc chỉnh tề như vậy khiến Hứa Trạch có một khoảnh khắc xa lạ, nhất thời không nói gì.


“Tất cả làm việc chăm chỉ đi!” Tống A Mễ vỗ bàn, rồi vẫy tay ra hiệu cho Hứa Trạch, dẫn cậu vào văn phòng.


Hứa Trạch trơ mắt nhìn Tống A Mễ vừa bước vào văn phòng đã bị trẹo chân, không nể mặt mà khẽ bật cười, mặc dù ngay lập tức thu lại nụ cười, nhưng vẫn bị đối phương lườm một cái.


“Sếp, cậu không thể như vậy được.”


“Cậu là sếp.” Hứa Trạch khiêm tốn nói.


“…Được rồi.” Tống A Mễ ho khan một tiếng, “Trước khi chúng ta nói chuyện chính, tôi có thể hỏi một chuyện bát quái không?”


“Chuyện gì?” Hứa Trạch lạnh nhạt nhìn cô.


“Chuyện của Phan Xảo và An Trì cậu có thể làm rõ được không?” Tống A Mễ mong đợi nhìn cậu, mặc dù cô không quen thuộc lắm với hai người này, nhưng là một người phụ nữ, nhiệt huyết bát quái làm sao có thể dễ dàng dập tắt được?


“Cậu biết không?”


“Cái gì?”


Hứa Trạch nghiêm túc nói: “Thường thì biết càng nhiều, … càng sớm.”


“…Tại sao cậu lại tự tắt tiếng, cậu có giỏi thì nói ra đi!” Tống A Mễ tức giận nói, “Đừng tưởng cậu yêu tôi mà tôi không dám giết cậu!”


“Thật sao?”


“…Tôi thật sự không dám, mẹ kiếp!” Tống A Mễ nhảy hai cái tại chỗ, tức đến đỏ mặt.


“Công việc studio có dễ làm không?”


“Có gì mà dễ làm hay không dễ làm, so với việc giục bản thảo của cậu thì hạnh phúc hơn nhiều.” Tống A Mễ đảo mắt, “Làm gì? Đột nhiên quan tâm đến cuộc sống của nhân viên à? Tôi nói cho cậu biết, vị trí sếp này tôi sẽ không nhường đâu.”


“Không cần nhường.” Hứa Trạch lấy ra một chiếc USB từ túi, “Đây là hợp đồng tôi đã soạn thảo trước khi đến, cậu xem qua, nếu không có vấn đề gì thì in ra chúng ta cùng ký tên.”


“Cái gì?” Tống A Mễ nhận lấy USB, cắm vào máy tính xem xong thì kinh ngạc kêu lên, “Hứa Trạch cậu không bị điên đấy chứ?”


Hứa Trạch lắc đầu: “Không.”


“Không phải, tôi làm sếp bề ngoài của studio Đồng Môn cho cậu thì cũng được, nhưng cậu giao cả studio cho tôi làm gì?” Tống A Mễ cảm thấy Hứa Trạch bị điên rồi, “Chẳng lẽ tài sản của cậu không nên để lại cho Nhiên của tôi sao? Cậu làm vậy tôi phải đối mặt với Nhiên của tôi thế nào? Cậu sẽ không có ý đồ gì với tôi chứ?”


“Cậu bị điên à?” Hứa Trạch không nhịn được mắng cô, “Cậu nghĩ tại sao tôi lại muốn đưa cho cậu?”


“Không biết.” Tống A Mễ thành thật lắc đầu.


“Cuốn sách đang viết dở, nếu tương lai có thể, tôi hy vọng Chung Nhất Nhiên có thể làm diễn viên chính, mặc dù cuốn sách này có thể phải viết mất một năm rưỡi.” Hứa Trạch khẽ nhếch môi, “Để viết xong cuốn sách này một cách tốt đẹp, tôi hy vọng các cậu có thể coi tôi như một tác giả bình thường, chứ không phải là sếp.”


“…Nói thì hay đấy.” Tống A Mễ bĩu môi, “Cậu không sợ tôi mang studio bỏ trốn sao?”


“Cậu cứ chạy đi, tôi không thiếu tiền.”


“… Cậu có tiền cậu giỏi!” Tống A Mễ tức giận giơ ngón giữa, “Nhưng Nhiên của tôi chưa bao giờ nhận vai chính, anh ấy chỉ đóng vai phụ từ nam ba trở đi.”


“Vấn đề này tôi đã muốn hỏi từ rất lâu rồi, tại sao anh ấy không đóng vai chính, tôi đã xem những bộ phim anh ấy đóng, diễn xuất không hề tệ chút nào.”


“Không chỉ không tệ, mà còn quá tốt.” Tống A Mễ nghiêm túc nhìn cậu, “Tôi nói cho cậu biết, cậu đừng nói cho người khác, đây cũng là tin đồn nội bộ mà chỉ những fan cấp cao của chúng tôi mới biết, thật giả không thể đảm bảo, nhưng…”


“Tôi biết.” Hứa Trạch gật đầu.


“Bộ phim đầu tiên anh ấy đóng vai chính cũng là bộ duy nhất bị flop.”


Hứa Trạch nhíu mày, ý nghĩa của từ “flop” ở đây có lẽ không phải là doanh thu không tốt, bởi vì cậu đã xem tất cả các bộ phim của Chung Nhất Nhiên, tất cả đều là vai phụ.


“Đó là một bộ phim nghệ thuật lấy nam chính làm trung tâm, lúc đó một nữ diễn viên đóng cùng với Nhiên của tôi đã chết.” Tống A Mễ thở dài, “Sau đó bộ phim đó cũng không quay xong.”


“Ừm.” Hứa Trạch gật đầu, “Nữ diễn viên đó là ai?”


“Không biết, tôi cũng chỉ nghe nói, có bạn trong giới fan nói người đó là chị gái của Nhiên của tôi, nhưng ai biết được? Nhiên của tôi chưa bao giờ nhắc đến gia đình trên các kênh công khai.”


Hứa Trạch cũng không hiểu sao, trong lòng có chút đau nhói: “Từ hôm nay trở đi studio Đồng Môn là của cậu, tôi muốn nghỉ ngơi một thời gian sau khi viết xong cuốn sách này, muốn làm biên kịch cho anh ấy, bất kể anh ấy có muốn đóng vai chính hay không.”


____


Tác giả có lời muốn nói:


Tống A Mễ: Kẻ giàu có đáng ghét, hừ.


Bình Luận

0 Thảo luận