Sáng / Tối
"Vậy tạm biệt, có dịp gặp lại." Chung Nhất Nhiên hơi không tự nhiên dựa vào cửa.
Hứa Trạch xoa đầu anh: "Anh vào đi, tôi về đây, lần sau có dịp mời anh đến nhà tôi."
"...Ừm." Chung Nhất Nhiên khẽ đáp.
Đợi đến khi tiễn Hứa Trạch vào thang máy, anh mới quay lại phòng gọi điện cho Lương Thành.
Sau một đêm xác nhận hôm qua, anh đại khái cũng có thể đưa ra kết luận rồi.
"Anh Lương Thành, em đến báo cáo kết quả đây."
Lương Thành nhận được điện thoại của Chung Nhất Nhiên, quầng thâm mắt cực kỳ rõ ràng, như thể chưa ngủ cả đêm: "Kết quả gì?"
"Em cảm thấy em hình như... khụ... có chút thích cậu ấy."
"Tối qua hai đứa làm gì?"
"À? Thì cậu ấy... ôm em ngủ cả đêm, sao vậy ạ?" Chung Nhất Nhiên hỏi một cách kỳ lạ.
"...Không có gì." Lương Thành kiềm chế suy nghĩ lung tung của mình, "Em dựa vào một giấc ngủ mà kết luận em thích cậu ấy rồi à?"
Trái tim Lương Thành vốn đã treo lơ lửng suốt đêm cuối cùng cũng hạ xuống, anh vốn còn lo lắng Chung Nhất Nhiên sau đêm nay sẽ thoát khỏi đội ngũ trai tân, nhưng không ngờ đối phương chỉ là đã thông suốt chuyện này. Nhưng anh lại có cảm giác mất mát không rõ nguyên nhân, điều này giống như đứa con mình nuôi dưỡng nhiều năm "gả đi" vậy?
"Anh còn tưởng em đã thích cậu ấy từ lâu rồi chứ." Lương Thành nói câu này có chút buồn cười.
"...Có sao ạ?" Chung Nhất Nhiên nghe anh nói vậy, đột nhiên không chắc chắn nữa, mình lại không tự giác đến vậy sao?
"Cậu ấy hình như không ít lần hôn hít ôm ấp em, anh nghe mấy nhân viên của đoàn làm phim 'quasn trọ tình yêu' nói không ít, nếu đổi người đó thành anh, em có đồng ý không?" Lương Thành đùa với anh.
Chung Nhất Nhiên đối mặt với câu hỏi như vậy, chọn im lặng.
Lương Thành lập tức không vui: "Em chọn im lặng còn đau lòng hơn là trực tiếp từ chối đấy em biết không?"
"Nhưng em nghĩ nếu em nói em sẽ thấy ghê tởm, chẳng phải còn quá đáng hơn sao?"
Lương Thành nghe anh nói vậy, hoàn toàn đầu hàng: "Anh thua rồi, em quả thực có thể từ chối rất đau lòng."
"Anh Lương Thành, em... muốn giành được vai diễn đó." Chung Nhất Nhiên đột ngột chuyển chủ đề, nhưng Lương Thành vẫn hiểu.
Không gì khác ngoài vai nam chính trong "Ám Hà", Hứa Trạch đã tốn bao nhiêu công sức để trở thành biên kịch, để người mình muốn đóng. Nếu cuối cùng Chung Nhất Nhiên không giành được, tất cả những gì Hứa Trạch đã làm sẽ là công cốc.
"Anh... không làm được." Lương Thành thở dài một tiếng, anh ấy nói thật, người khác có cửa sau, còn anh và nghệ sĩ của mình chỉ có thể dựa vào sự nỗ lực và thực lực.
Chung Nhất Nhiên khẽ cười: "Em biết, dựa vào sự nỗ lực của em, thực ra em đã cố gắng hết sức rồi, nhưng hôm đó em thể hiện không tốt lắm."
"Tại sao? Anh nghe Chu Giao Kiều nói em thể hiện rất tốt, cậu ấy đã xem đoạn ghi hình tại chỗ."
"Quá mức rồi, nếu có các vai diễn khác, là các cảnh khác, thì diễn xuất mạnh mẽ như vậy của em sẽ che lấp ánh sáng của người khác."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ban-trai-tu-tren-troi-roi-xuong&chuong=39]
Chung Nhất Nhiên nói, "Quá nổi bật chưa chắc đã là điều tốt."
Lương Thành không bình luận về điều này: "Anh không có mặt ở đó, anh không hiểu, nhưng anh biết nếu em thực sự xuất sắc, sẽ luôn có người phát hiện ra."
Chung Nhất Nhiên nghe anh nói vậy, mãi một lúc sau mới khẽ nói lời cảm ơn: "Cảm ơn anh, anh Lương Thành."
"Quản lý và nghệ sĩ phải cùng nhau chia sẻ vinh nhục, đó mới là đối tác tốt."
——
Sau khi Hứa Trạch về nhà, cậu vùi đầu viết lách hơn ba tiếng đồng hồ, khi nghỉ ngơi rót một cốc nước thì đột nhiên nhận được một mail từ Thế Kỷ Điện Ảnh, người gửi mail là từ nhóm sản xuất.
Cindy từ nhóm sản xuất "Ám Hà" của Thế Kỷ Điện Ảnh:
Xin chào, tôi là Cindy từ nhóm sản xuất "Ám Hà" của Thế Kỷ Điện Ảnh, xin thông báo với quý vị, 8 giờ tối mai sẽ công bố danh sách nam nữ chính trên "@Weibo chính thức của phim 'Ám Hà'". Nếu xác nhận không có vấn đề gì, xin vui lòng trả lời "Đã biết", nếu có bất kỳ câu hỏi nào, xin vui lòng liên hệ trực tiếp với tôi theo số 0XX-XXXX.
Hứa Trạch nhìn chằm chằm vào mail đó rất lâu, xác nhận không có bất kỳ tệp đính kèm hay thông báo nào liên quan đến danh sách, liền gọi điện trực tiếp cho đối phương.
Đầu dây bên kia nhanh chóng nhấc máy: "Xin chào, đây là Cindy từ nhóm sản xuất 'Ám Hà', xin hỏi quý vị là ai?"
"Xin chào, tôi là Hứa Trạch, tác giả của 'Ám Hà'."
"À! Hứa lão sư, xin chào, đã nghe danh từ lâu!"
"Không dám nhận, tôi có thể hỏi một chút chuyện không?"
"Mời thầy nói, đừng khách sáo với tôi như vậy." Cindy vừa nói vừa cầm một cây bút, "Tôi nhất định sẽ ghi chép cẩn thận."
"...Cũng không khoa trương đến vậy." Hứa Trạch dừng lại một chút, hỏi, "Tôi vừa nhận được một mail xác nhận nam nữ chính từ cô, nhưng tôi không thấy danh sách nam nữ chính."
"Vì tôi cũng không rõ rốt cuộc là ai, đạo diễn Nhậm và đạo diễn Lâm đều giữ bí mật." Cindy cười nói, "Họ nói ngày mai sẽ công bố trực tiếp."
"Được, cảm ơn, muộn nhất khi nào thì xác định?" Hứa Trạch hỏi.
"Theo ý đạo diễn Lâm thì muộn nhất là trưa mai."
"Tôi biết rồi, cảm ơn." Hứa Trạch hỏi xong, trực tiếp cúp điện thoại.
Cậu không ngừng suy nghĩ về ý của hai đạo diễn trong lòng, xét theo tình hình tuyển chọn hôm qua, đạo diễn Nhậm Cảnh Quốc tạm thời không nói đến, Lâm Miểu rõ ràng là thiên vị Lục Lập Quần hơn, dù sao nhà đầu tư cũng ở đó, anh ta cũng không ít lần ca ngợi Mã Ánh Liên.
Suy đi nghĩ lại, Hứa Trạch không nghĩ ra được lý do gì, dù sao quyền quyết định thực sự có thể vẫn nằm ở Nhậm Cảnh Quốc, nhưng đối phương thực sự quá khó đoán, tại hiện trường cũng không thể hiện sự thiên vị rõ ràng.
Hứa Trạch vẫn chưa xác nhận được gì cho đến tối thì bị một bài đăng trên Weibo làm cho bất ngờ, ban đầu cậu đang cố gắng tự nấu cháo, không gọi đồ ăn ngoài nữa, đang bận rộn trong bếp thì nhận được điện thoại của Chung Nhất Nhiên.
"Alo, cậu xem Weibo chưa?"
"Chưa, có chuyện gì vậy?" Hứa Trạch vừa cầm điện thoại vừa khuấy cháo.
Chung Nhất Nhiên thực ra khi nhìn thấy cũng không tin lắm: "Đạo diễn Lâm Miểu đăng Weibo rồi, tôi còn tưởng cậu đã nhận được thông báo trước."
"Tôi xem một chút, đợi một lát." Hứa Trạch nói, rồi hỏi anh, "Hay là anh chia sẻ link cho tôi? Tôi còn chưa biết Weibo của anh ấy."
"Được." Chung Nhất Nhiên nhanh chóng cúp điện thoại, gửi link cho đối phương.
Z Nhiên: cậu xem đi.
Z Nhiên: [Link]
Hứa Trạch nhấp vào link, thấy trên đó là một câu rất đơn giản.
Lâm Miểu V: Cuối cùng cũng đưa ra quyết định rồi, quả nhiên ZYR là lựa chọn tốt nhất [Cố lên]
Hứa Trạch lướt xem các bình luận bên dưới, phát hiện bình luận hot nhất là của chính Lâm Miểu.
—Lâm Miểu V: "Ám Hà"
Lượt thích của bình luận này đã vượt quá một nghìn, lượt chia sẻ của bài đăng Weibo này cũng đã vượt qua sáu nghìn, đây dường như là bài đăng Weibo được nhiều người quan tâm nhất của Lâm Miểu cho đến nay.
Hứa Trạch xem kỹ bài đăng Weibo này ba lần, luôn cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng đối phương đã nói rõ ràng như vậy, rõ ràng là đang ám chỉ nam chính của "Ám Hà" đã được chốt là Chung Nhất Nhiên.
Tắt Weibo, chuyển sang giao diện WeChat, cậu và Chung Nhất Nhiên trò chuyện.
Hứa Trạch: Thực ra hôm nay tôi đã nhận được mail xác nhận nam nữ chính.
Z Nhiên: !
Z Nhiên: Vậy cậu có thấy danh sách không?
Hứa Trạch: Không, họ không gửi danh sách, nói tối mai sẽ thông báo trực tiếp.
Hứa Trạch: Cho nên cho đến vừa nãy, tôi vẫn không biết nam chính rốt cuộc là ai.
Hứa Trạch: Hôm đó chúng tôi không quyết định, mời đạo diễn Nhậm và đạo diễn Lâm về bàn bạc.
Z Nhiên: Ừm, thôi vậy!
Z Nhiên: Nếu tôi được chọn, tôi nhất định sẽ diễn thật tốt!
Hứa Trạch: Được, cố lên, tôi tin anh.
Cười nói chuyện với đối phương xong, Hứa Trạch lại xác nhận lại bài đăng Weibo đó một lần nữa, xác nhận không bị xóa, sau đó cậu ngồi trước máy tính trả lời mail xác nhận cho Cindy của nhóm sản xuất.
——
Tối hôm sau, 8 giờ, Chung Nhất Nhiên đang ăn cơm ở nhà Hứa Trạch, trước đó đã nói sẽ đưa người về nhà ăn một bữa, kết quả Hứa Trạch hôm sau đã mời đối phương đến, lấy cớ là để chúc mừng anh giành được vai diễn.
Ăn được nửa chừng, điện thoại của Chung Nhất Nhiên rung điên cuồng, anh cầm lên xem, là Lương Thành gọi đến.
"Anh Lương Thành, sao vậy ạ?"
"Em đang ở đâu?" Giọng Lương Thành rất gấp gáp, như thể có chuyện gì đó xảy ra.
"Em đang ăn cơm ở nhà Hứa Trạch, sao vậy ạ?" Chung Nhất Nhiên cảm nhận được sự nghiêm túc trong giọng điệu của đối phương, phản xạ đặt đũa xuống. Lương Thành lướt máy tính, đầu đau như búa bổ: "Hôm qua Lâm Miểu đăng Weibo ám chỉ em là nam chính, anh cứ nghĩ anh ta sẽ không đùa giỡn chuyện này. Ai ngờ vừa rồi tám giờ công bố vai diễn, Weibo chính thức lại tag Lục Lập Quần chứ không phải em."
Chung Nhất Nhiên nghe anh ấy nói vậy, đột nhiên im lặng.
"Chuyện đó thì thôi đi, Lâm Miểu đã xóa Weibo, ngay sau khi chính thức công bố." Tay Lương Thành nắm chuột càng lúc càng chặt, "Hành động này quá giống kiểu 'lạy ông tôi ở bụi này', bị người ta nắm thóp rồi, fan của Lục Lập Quần lũ lượt chạy đến Weibo mới nhất của Lâm Miểu hỏi, còn có người nói em là..."
"Đi cửa sau, thông đồng với nhau." Chung Nhất Nhiên tự mình nói tiếp.
Lương Thành thấy đối phương đã nói ra, nhất thời không nói tiếp được nữa.
"Thôi được rồi, em không sao." Chung Nhất Nhiên an ủi, "Không phải chỉ là mất vai diễn, còn bị bôi nhọ một cách vô cớ sao? Em quen rồi."
Đối mặt với những chuyện này, Chung Nhất Nhiên luôn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, như thể sẽ không bao giờ tức giận, không bao giờ buồn bã, trông cực kỳ trưởng thành.
"Nhất Nhiên à..." Lương Thành còn muốn nói gì đó, nhưng bị đối phương dứt khoát cắt ngang.
"Anh Lương Thành, nếu không xử lý được nữa thì cứ liên hệ em để lên tiếng, bây giờ em ăn cơm xong đã, được không?"
"...Được."
Hứa Trạch trong lúc nghe Chung Nhất Nhiên nói chuyện đã lên Weibo xem qua, cậu đột nhiên bắt đầu hối hận vì tối qua đã không cẩn thận hơn một chút, tại sao đối phương công khai rồi mình lại tin chứ?
Đây đã là lần thứ hai, ngay trước mặt mình, để Chung Nhất Nhiên bị tổn thương.
Hứa Trạch đột nhiên đứng dậy, tức giận muốn gọi điện cho Lâm Miểu, nhưng Chung Nhất Nhiên lại vươn tay kéo cậu lại: "Chúng ta ăn cơm đi? Thức ăn nguội hết rồi, hiếm khi cậu tự tay vào bếp mà."
"Muối còn chưa rắc đều, mấy món này còn bị cháy nữa." Hứa Trạch nhìn anh, không hiểu sao cảm thấy lòng đau nhói.
Vì Hứa Trạch vẫn đứng đó, như thể có thể nhìn thấu mọi thứ, Chung Nhất Nhiên cố gắng giữ bình tĩnh, cầm đũa mãi mà không gắp được món nào, cuối cùng anh đặt đũa xuống, khẽ thở dài: "Là tôi quá đắc ý quên mình rồi."
"Sẽ không bao giờ." Hứa Trạch đi tới ôm chặt anh vào lòng.
Lâm Miểu và những người đứng sau dám liên thủ làm những chuyện này, thì phải chuẩn bị tinh thần bị cậu lật đổ.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận