Sáng / Tối
Hình xăm ở gáy Hứa Trạch mất nửa tháng để hồi phục hoàn toàn, sờ vào rất phẳng, cộng thêm hình vẽ rất nhỏ, trông giống như vết bớt.
“Hứa lão sư xăm hình à?” Một nhân viên tinh mắt nhận ra, tiến lại hỏi.
Hứa Trạch gật đầu: “Ừm, xăm cách đây một thời gian rồi.”
“Đây là chữ cái à?” Người nhân viên đó lại nhìn kỹ một lúc, như thể đã nhìn ra điều gì đó, phát ra một tiếng cười quái dị, “Ôi, ngọt ngào quá, Chung lão sư có xăm một cặp không?”
Hứa Trạch liếc nhìn Chung Nhất Nhiên đang quay phim, cười nói: “Không có, anh ấy khắc tôi trong tim rồi.”
Người nhân viên đó có lẽ không ngờ Hứa Trạch lại nói ra những lời sến sẩm như vậy, nửa ngày không phản ứng lại, đến khi hoàn hồn thì Hứa Trạch đã hoàn toàn đắm chìm vào diễn xuất của Chung Nhất Nhiên.
“Chung lão sư không thể xăm hình thật đáng tiếc.” Thật ra, so với một người xăm, nếu cả hai người đều có thì sẽ ngọt ngào hơn.
“Anh ấy là người sẽ lên màn ảnh rộng, hơn nữa chuyện này tôi làm là được rồi.” Hứa Trạch nói xong, lại đắm chìm vào thế giới của riêng mình.
Người nhân viên đó cũng không dám nói nhiều, dù sao bây giờ vẫn đang quay phim, lặng lẽ quay về một bên làm việc của mình.
Tối tan làm, Chung Nhất Nhiên chụp một bức ảnh gáy của Hứa Trạch đã hồi phục: “Em thật sự muốn đăng Weibo à?”
“Ừm.” Hứa Trạch gật đầu, bảo đối phương gửi ảnh cho mình, “Fan của em không phải rất lo lắng sao?”
“Họ… chỉ nói vậy thôi.” Chung Nhất Nhiên kéo Hứa Trạch lại, “Nếu em đăng, có ảnh hưởng đến sự nghiệp và hình ảnh của em không?”
“Của em?” Hứa Trạch ngẩn ra, cười híp mắt nhìn anh, “Sao lại thế? Em chỉ là một người viết tiểu thuyết, chứ không phải làm gì to tát, vả lại thích tiểu thuyết của em không có nghĩa là thích con người em.”
“Nói thì là vậy…” Chung Nhất Nhiên vẫn hơi lo lắng sẽ có người nói ra nói vào, dù sao trên mạng có đủ loại người, nhìn ai không vừa mắt thì họ sẽ không quan tâm người đó làm đúng hay sai, dù sao cũng sẽ tìm cách bới móc.
“Không sao đâu, hơn nữa em đã xăm rồi, là để cho người khác xem mà.” Hứa Trạch nói, nhấn nút “Gửi”, “Có muốn nhanh chóng online giúp em like không?”
Chung Nhất Nhiên liếc nhìn màn hình điện thoại của cậu, quả quyết rút điện thoại ra để giành ghế sofa, nhưng thực tế là có rất nhiều fan hành động cực nhanh, đừng nói là ghế sofa, anh còn không có cả gạch lát sàn để ngồi.
@ChungNhấtNhiên_mỗi_ngày_đều_muốnlafm_giàu_V: Yêu em [tim] // @HứaTrạch_V: ZR [ảnh]
—ThầnTiênDễThươngNhiên_V: Lại khoe ân ái rồi huhu
—Mẹ NhiênV: Tôi vẫn chưa hồi phục sau đống thức ăn chó ngày Valentine [khóc lớn]
——ThiênThầnNhỏ_V: +1 Chó độc thân cũng cần quyền được sống!
—ParisMộng: Chỉ có tôi tò mò là thợ xăm nào không? Cảm giác hiệu quả siêu tốt [ghen tị]
…
Fan lần lượt xuất hiện, bình luận thì bình luận, chia sẻ thì chia sẻ, mặc dù có người nghi ngờ “tam quan bất chính” của Hứa Trạch, nhưng đó chỉ là số ít, nhanh chóng bị đám đông fan khổng lồ nhấn chìm.
Chung Nhất Nhiên chọn vài bình luận khen hình xăm đẹp để like, rồi chọn một bình luận hỏi khi nào “Ám Hà” quay xong để trả lời.
Hứa Trạch cũng đang lướt bình luận, trượt xuống thấy có fan hỏi “Chung Nhất Nhiên định đón sinh nhật thế nào”, cậu chợt nhớ ra mười ngày nữa là sinh nhật Chung Nhất Nhiên rồi.
“Nhiên Nhiên, lại đây.” Vứt điện thoại sang một bên, Hứa Trạch đưa tay kéo Chung Nhất Nhiên vào lòng, “Đã nghĩ xong sinh nhật sẽ đón thế nào chưa?”
Chung Nhất Nhiên nghe câu hỏi của cậu, nửa ngày không trả lời, như thể đột nhiên gặp phải vấn đề khó khăn: “Anh… trước đây chưa bao giờ đón sinh nhật.”
“Chưa bao giờ đón sao?” Hứa Trạch lặp lại câu hỏi.
Chung Nhất Nhiên nhìn cậu thật sâu, cuối cùng vẫn quyết định nói thật: “Anh và người nhà quan hệ không tốt, trước đây khi còn tốt thì có đón, sau này cắt đứt liên lạc thì không đón nữa.”
“Vậy em sẽ đón cùng anh.” Hứa Trạch cũng không hỏi thêm gì, nhiều khi những chuyện này đến lúc cần biết, lúc đối phương muốn nói, tự nhiên sẽ cho cậu biết, “Chúng ta có thể đón ba mẹ qua, cùng ăn một bữa cơm, nếu họ bận thì em sẽ nấu cho anh, rồi chúng ta cùng đi chơi.”
“Còn phải quay phim nữa.” Chung Nhất Nhiên trong lòng có chút kháng cự không rõ.
Hứa Trạch nhìn anh, rất lâu sau mới nói: “Sự ra đời của anh đối với em là điều tốt đẹp nhất.”
Nghe cậu nói vậy, mặc dù cảm thấy hơi sến sẩm, nhưng Chung Nhất Nhiên lại có một cảm giác muốn rơi nước mắt không rõ, chưa từng có ai nói với anh như vậy.
“Vậy thì đón một lần đi, nhưng mọi thứ đơn giản thôi, em cũng đừng mua gì cả, chúng ta hai người cùng ăn một cái bánh kem nhé?”
Hứa Trạch gật đầu: “Được, anh muốn đón thế nào thì đón thế đó.”
Càng gần đến sinh nhật Chung Nhất Nhiên, động tĩnh trên Weibo càng lớn, Hứa Trạch trước đây hoàn toàn không hiểu giới giải trí, nên không biết fan thường chúc mừng sinh nhật thần tượng như thế nào, nhưng bây giờ cậu đã biết.
Khi nhìn thấy trên Weibo hết hội nhóm này đến hội nhóm khác đăng bài chúc mừng sinh nhật, Hứa Trạch chợt cảm thấy, những fan này thật mạnh mẽ, tiền không hỏi người khác, hoạt động tự mình lên kế hoạch, một buổi chúc mừng sinh nhật hoàn chỉnh không chỉ cần tiền, mà còn cần đủ mối quan hệ và sự sáng tạo.
“Chung lão sư, nghe nói fan của thầy đã quyên góp 3,12 triệu nhân dân tệ cho trường tiểu học hy vọng dưới danh nghĩa của thầy?”
Chung Nhất Nhiên nghe nhân viên hỏi vậy, bước chân khựng lại, thậm chí không biết nói gì: “Sáng nay tôi có thấy rồi.”
“Fan của thầy thật sự rất giàu, nhưng số tiền này cảm giác cũng đi nhanh quá.”
“À…” Chung Nhất Nhiên không ngờ đối phương lại nói về chuyện này, nhất thời không biết phải tiếp lời thế nào.
Hứa Trạch đi đến bên Chung Nhất Nhiên, cười nói với người nhân viên đó: “Chẳng lẽ không thấy những fan như vậy rất tuyệt sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ban-trai-tu-tren-troi-roi-xuong&chuong=57]
Bình thường cũng không ồn ào, có hoạt động ủng hộ cũng đều làm rất tốt.”
“Hứa lão sư nói đúng.” Người nhân viên đó cười gượng gạo, anh ta quả thật có chút ghen tị khi nói về fan, nhưng bây giờ Hứa Trạch đứng đây, anh ta không dám nói thêm gì nữa.
“Fan của Chung lão sư rất lịch sự, trước đây cũng từng hợp tác với Chung lão sư, những fan đó sẽ tặng đồ ăn thức uống cho những nhân viên không đáng chú ý như chúng tôi, cũng không ồn ào, rất có chừng mực.” Có người bên cạnh không chịu nổi, chen vào nói vài câu.
Ngay lập tức có những nhân viên khác cũng ra giúp đỡ, người ban đầu đặt câu hỏi hoàn toàn im lặng, lủi thủi chui vào đám đông.
Khi Sở Hòa Sinh từ bên ngoài bước vào, y thấy mọi người đang nói tốt về fan của Chung Nhất Nhiên, y đi đến trước mặt Chung Nhất Nhiên hỏi: “Chung lão sư sắp sinh nhật à?”
“Ừm, chỉ còn… vài ngày nữa thôi.” Chung Nhất Nhiên không thường đón sinh nhật, khiến anh nhất thời không tính rõ mình còn bao nhiêu ngày nữa là sinh nhật, chỉ nói đại khái.
“Còn bốn ngày nữa.” Hứa Trạch ở bên cạnh trả lời thay.
“Đến lúc đó chúng ta có thể cùng nhau chúc mừng sinh nhật Chung lão sư!” Nữ chính Kiều Minh Minh cũng từ bên ngoài bước vào, vừa nói vừa nhìn về phía Sở Diệu Thành đang đứng bên cạnh, “Anh Diệu Thành nói đúng không?”
Chung Nhất Nhiên gật đầu cảm ơn, ánh mắt nhìn qua lại giữa Sở Diệu Thành và Kiều Minh Minh hai lần, không hiểu sao hai người họ lại đi cùng nhau.
Tào Bân từ xa đi tới, nhìn Kiều Minh Minh và Sở Diệu Thành một lúc, không nhịn được nói: “Tiểu Kiều và Sở lão sư thật xứng đôi, chiều cao cũng hợp, trai tài gái sắc.”
Kiều Minh Minh nghe vậy, rõ ràng vui mừng, phấn khích chỉ vào mình: “Thật sao? Rất hợp đúng không? Em cũng thấy vậy!”
Sở Diệu Thành đứng bên cạnh không nói gì, mà nhìn Sở Hòa Sinh, ánh mắt đó khiến người ta nhìn một cái cũng thấy căng thẳng.
Cho đến khi đạo diễn Nhậm Kính Quốc hô chuẩn bị quay phim, mọi người mới tản ra, người thì trang điểm lại, người thì ôn kịch bản.
Chung Nhất Nhiên và Sở Hòa Sinh đứng rất gần, nhưng không tiện hỏi y rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cho đến tối tan làm đi qua hành lang thì gặp phải tình huống rất khó xử.
“Sở Diệu Thành!” Giọng Sở Hòa Sinh vọng ra từ cầu thang giữa hành lang khách sạn.
Hứa Trạch và Chung Nhất Nhiên đang chuẩn bị về phòng đều khựng lại, hai người nhìn nhau, vừa định đi xem có chuyện gì. Kết quả là những âm thanh tiếp theo khiến hai người không thể phớt lờ, tiếng hôn môi ám muội khiến không khí cả cầu thang thay đổi, cộng thêm tiếng phản kháng của Sở Hòa Sinh, nếu có người khác đi qua tầng này thì xong đời rồi.
Sở Hòa Sinh bị Sở Diệu Thành ép vào tường, hôn một cách cực kỳ thô bạo, hay nói đúng hơn đó không phải là hôn, nói khó nghe thì là chó gặm.
Đạp mạnh vào chân Sở Diệu Thành một cái, Sở Hòa Sinh đột nhiên đẩy người ra, trực tiếp lao ra khỏi cầu thang, lại đụng trúng Hứa Trạch và Chung Nhất Nhiên đang đứng ngoài cầu thang.
"Chung… Chung lão sư, Hứa lão sư, xin lỗi." Trên mặt Sở Hòa Sinh thoáng qua một tia xấu hổ, y cúi người, không quay đầu lại mà chạy thẳng vào phòng mình.
Chung Nhất Nhiên ho khan một tiếng, rất muốn coi như không có chuyện gì xảy ra, nhưng người liên quan khác là Sở Diệu Thành cũng bước ra, vừa đi vừa xoa sau gáy. Cú đẩy của Sở Hòa Sinh khiến anh ta đập đầu vào sau gáy, tuy không đau lắm nhưng cũng hơi choáng váng.
"Thật trùng hợp." Sở Diệu Thành mặt không đổi sắc chào hỏi, "Sở Hòa Sinh về phòng rồi à?"
"...Ừm." Chung Nhất Nhiên gật đầu.
"Được." Sở Diệu Thành đáp một tiếng, bước hai bước về phía trước.
Chung Nhất Nhiên cứ nghĩ anh ta sẽ gõ cửa phòng Sở Hòa Sinh, nhưng không ngờ lại đi vào phòng mình.
Đối với cách sống chung của hai người này, Chung Nhất Nhiên không còn thấy lạ nữa, vốn dĩ không muốn tò mò nhiều như vậy, nhưng sáng hôm sau, Sở Hòa Sinh đã tìm đến anh.
"Chung lão sư, sáng nay thầy không có cảnh quay có thể nói chuyện với tôi không?"
"Được thôi." Chung Nhất Nhiên liếc nhìn Hứa Trạch bên cạnh, ra hiệu cho đối phương đi làm việc trước, dù sao sáng nay anh cũng không có việc gì làm, chỉ cần nghỉ ngơi ở khách sạn là được.
Hứa Trạch xoa đầu anh: "Muốn ăn gì thì nói em, em đi mua cho anh."
"Được." Chung Nhất Nhiên gật đầu.
Hứa Trạch chỉ vào má mình: "Hôn một cái."
Trước mặt Sở Hòa Sinh, Chung Nhất Nhiên vốn dĩ mặt mỏng lập tức đỏ bừng, do dự hồi lâu, kiễng chân nhẹ nhàng hôn một cái, Hứa Trạch lập tức mãn nguyện rời đi.
"Chung lão sư và Hứa lão sư tình cảm thật tốt." Sở Hòa Sinh cười nhạt một tiếng.
"Hình như trước đây cũng từng nghe cậu nói vậy rồi." Chung Nhất Nhiên lấy ra hai túi dứa khô từ ngăn kéo, "Cùng ăn đi, vừa ăn vừa nói chuyện."
Sở Hòa Sinh nói lời cảm ơn, cầm dứa khô nhưng không ăn: "Về chuyện tối qua, có thể giúp tôi giữ bí mật không?"
Động tác nhai của Chung Nhất Nhiên dừng lại, gật đầu: "Tôi không thấy gì cả."
"Ừm, cảm ơn." Sở Hòa Sinh nói, "Thật ra là tôi thích anh ấy trước."
Nói đến chuyện nghiêm túc, Chung Nhất Nhiên đột nhiên im lặng, anh luôn cảm thấy nên tạo cho đối phương một môi trường thích hợp để kể chuyện.
"Tôi được nhà họ Sở nhận nuôi khi còn chưa hiểu chuyện, tôi bị ba mẹ ruột bỏ rơi, hồi nhỏ sức khỏe của tôi rất kém, mẹ anh ấy... tức là mẹ của Sở Diệu Thành từng nói với toii rằng khi tôi bị bỏ rơi bên ngoài, tôi đã gần như tắt thở, không chỉ một lần nói với tôi rằng có thể giữ được mạng sống là một phúc khí." Sở Hòa Sinh nói đến đây, lắc đầu, "Nhưng tôi cảm thấy giữ được mạng sống ngược lại là không đúng, Sở Diệu Thành anh ấy quá chói sáng, khi tôi nhận ra mình thích anh ấy, tôi đã không thể thoát ra được nữa."
"Vậy thì đừng trốn nữa." Chung Nhất Nhiên nghiêng đầu nhìn y, "Tại sao phải trốn?"
"Tôi..." Sở Hòa Sinh không nói nên lời.
"Sợ làm tổn thương lòng ba mẹ anh ấy sao?" Chung Nhất Nhiên nói, "Bây giờ đâu phải xã hội cổ hủ, hôn nhân đồng giới đã hợp pháp từ lâu rồi, hai người lại không có quan hệ huyết thống, đã thích thì ở bên nhau không phải là chuyện đương nhiên sao?"
Những lời Chung Nhất Nhiên nói quá hợp lý, Sở Hòa Sinh cảm thấy mình không thể phản bác.
"Cùng là người Trái Đất, sống theo trái tim một chút cũng không có gì xấu." Chung Nhất Nhiên cười nói, "Chẳng lẽ thật sự muốn giao anh ấy cho người khác thì cậu mới vui sao?"
Tác giả có lời muốn nói: Chúc mọi người ngủ ngon nhé =3=
Ngày mai và ngày kia sẽ có hai chương, sau khi giải quyết xong chuyện của Tiểu Sở sẽ tiến tới sự nghiệp vĩ đại hơn ~
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận