Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 114 / 263  ·  43.3%
Bị Bệnh Kiều Tà Thần Cưỡng Hôn! Tôi Ở Livestream Kinh Dị Bạo Hồng Rồi
Chương 114: Ảnh đế cấm dục không phải người (11)
03/03/2026 13:18· 1,197 từ

Phân cảnh tiếp theo Từ Thừa Phong đội bão lái xe rời biệt thự. Lúc này, ta đi đi lại trong phòng khách, nôn nóng bất Cứ nghĩ đến việc vật tiếp theo "lĩnh cơm chính là mình, mặt mũi Thừa Phong trắng bệch không giọt máu.

Cuối cùng, anh ta ra một quyết định.

"Y Hy Nhuế, chúng cần hợp tác." Từ Phong nghiêm túc nói.

Y Hy Nhuế đang lại lớp trang điểm, thấy câu nói không không đuôi của anh liền mất kiên nhẫn "Anh có bệnh à!"

Từ Thừa Phong ngẩn thốt ra: "Cô không người chơi?"

Y Hy Nhuế cau khó hiểu hỏi: "Người gì cơ?"

Thấy dáng vẻ ngơ của cô ta, Từ Phong mới nhận ra đã tìm nhầm đối Anh ta gượng gạo lỗi rồi rời đi. Y Hy không phải người chơi, hai người chơi còn lại cuộc là ai?

Ánh mắt Từ Thừa đảo qua đảo lại Tang Du và Lục rồi lại nhìn sang viên thủ vai lệ vốn chưa từng xuất hiện. Dựa thái độ nịnh nọt đạo diễn đối với Lục anh ta loại trừ Lục đầu tiên. Còn diễn viên vai lệ quỷ kia thì run như bị Parkinson, nhìn biết hạng phế vật vô dụng. cùng, ánh mắt Từ Phong dừng lại trên người Du.

Từ khi bắt đầu bản, người phụ nữ luôn tỏ ra rất tĩnh, nếu cô là chơi thì hẳn là lão làng dày dặn kinh nghiệm.

"Tang Du, hai chúng hợp tác đi!" Từ Phong đi thẳng vào đề.

Tang Du nhướng mày, chối một cách tuyệt "Tôi không muốn hợp với anh."

Từ Thừa Phong sững không ngờ cô lại khoát như vậy.

"Phó bản lần này tổng cộng năm người hiện tại đã chết hai, chúng ta chỉ hợp tác mới có hội sống sót." Từ Thừa Phong khó chịu, cảm thấy Du không biết điều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/bi-benh-kieu-ta-than-cu-ng-hon-toi-livestream-kinh-di-bao-hong-roi&chuong=114]

Tang Du nghiêng đầu anh ta, cười như cười hỏi: "Nếu đã sao anh không tìm chơi còn lại mà tác?"

Nhắc đến người chơi Từ Thừa Phong khinh nói: "Cái kẻ nhát đó nhìn là biết vật rồi, không đáng hợp tác." Anh ta sẽ không phí thời gian vào người vô dụng, đến lúc nguy hiểm lại dễ làm lụy đến mình.

Tang Du tán đồng đầu: "Đúng thế, nhưng mắt tôi, anh cũng một phế vật vô không đáng để tôi tác."

Từ Thừa Phong: "..."

【Từ Thừa Phong ơi, của chị Du nhà mà anh muốn ôm ôm được sao?】

【Anh ta chê người là phế vật, chị đương nhiên cũng chê anh ta là vật rồi.】

【Từ Thừa Phong này cơ quá nặng, trước từng vì giữ mạng đánh gãy chân người để hiến tế cho đấy.】

Từ Thừa Phong cảm mình bị nhục nhã, mặt đen như nhọ "Con mụ thối tha, mặt mũi mà không nhận." Anh ta đột ngột giơ định tát vào mặt Du.

Nhưng giây tiếp theo, tay anh ta đã Lục Sâm tóm chặt.

"Rắc" một tiếng giòn tay của Từ Thừa rủ xuống theo một độ vặn vẹo. Anh gào lên thảm thiết: á á, tay của tôi!"

Lục Sâm buông cổ anh ta ra, lạnh thốt ra một chữ:

Nhìn thấy đôi mắt rực của Lục Sâm, Thừa Phong rùng mình cái, không màng đến tay bị gãy, vội lăn bò càng chạy mất. Sâm thu lại ánh lúc này mới quay sang Tang Du, trầm giọng hỏi: không sao chứ?"

Tang Du như một thỏ nhỏ bị dọa cô nhào thẳng vào Lục Sâm, giọng còn rẩy: "Tiền bối Lục, ơn anh, lúc nãy tôi sợ đi mất!" Cơ thể mại dán chặt vào người Sâm. Hệ thống nhìn thanh cảm lại nhích lên một thầm cảm thán: Ký chủ diễn càng ngày càng giỏi, nhân cơ hội ăn đậu của đối tượng công đây? Cái đồ phụ nữ xa nhiều mưu mô!

Sau khi nghỉ ngơi ngủi, việc quay phim tục.

Từ Thừa Phong nén đau thấu xương tay để nhập vai. ta cùng Y Hy trong căn phòng đầy máu, hạ thấp giọng nói: "Hy anh phải rời khỏi

Y Hy Nhuế khóc "Không được, nếu anh thì em biết làm

Từ Thừa Phong nghiêm nói: "Đừng khóc, nghe nói. Anh nghi ngờ chết của Vũ Bân Tiểu Điềm không phải nạn mà có người cố ý hại. Hiện giờ chỉ Lục Sâm và Tang Du khả nghi nhất. Em cứ vờ như không biết gì, lại biệt thự đợi anh dẫn sát tới cứu."

Dặn dò xong, Từ Phong cầm chìa khóa rời đi. Xe đỗ gara tầng một, anh đội mưa chạy nhanh phía gara, kết quả chân đột trượt một cái, cả ngã nhào xuống đất.

"Cắt cắt cắt" Đạo mắng lớn: "Thật vật, chạy có hai cũng ngã."

Từ Thừa Phong đau khắp người, anh ta bò dậy nhưng phát cả cơ thể không chút sức lực nào. giọt mưa to đập vào mặt rát. Tại sao nhân đoàn phim không đến đỡ ta dậy?

"Rắc "

"Rắc"

"Rắc"

Tiếng xương cốt gãy vang lên rợn người màn mưa. Từ Thừa cảm nhận rõ rệt sức mạnh vô hình vặn gãy chân tay mình. Anh muốn kêu cứu nhưng họng không phát ra được thanh nào.

Rốt cuộc là chuyện thế này? Anh ta chưa xong vai, đáng không kích hoạt điều tử vong mới đúng... không phải!

Từ Thừa Phong trợn mắt, đột nhiên nhận một vấn đề đã bỏ qua. NG... ta đã NG tổng 3 lần. Nhiệm vụ chính là thành bộ phim, vì trò chơi sẽ không cho người chơi NG quá nhiều Quá giới hạn đó sẽ hoạt cái chết.

Nhưng tiếc thay, anh chỉ nhận ra manh này khi mọi chuyện không thể cứu vãn. sự không cam tâm tuyệt vọng, đầu của Từ Thừa bị vặn ngược ra

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận