Trời sáng.
Vài tia sáng yếu ớt xuyên qua những lỗ hổng trên tường chiếu vào trong phòng. Trình Dịch mở mắt, lập tức phát hiện trong phòng thiếu mất một người.
Dương Triều đâu?
Anh ta đẩy cửa phòng ra, ánh mắt dừng lại trên hai bức di ảnh đặt phía trên gian nhà chính, con ngươi khẽ run rẩy. Ngay đêm qua, khuôn mặt trên di ảnh rõ ràng không có ngũ quan, vậy mà bây giờ... ngũ quan đen trắng trên đó đã hiện ra rõ mồn một và gương mặt đó... chính là khuôn mặt của gã thôn dân đã tiếp đãi bọn họ!
"Chẳng lẽ chúng ta thực sự đang ở trong mộ người chết?" Trình Dịch cảm thấy da đầu tê dại, cơ thể không kìm được mà rùng mình một cái.
Lúc này, anh ta phát hiện cửa căn phòng đối diện đang khép hờ, lộ ra một khe hở rộng bằng ngón tay cái. Trình Dịch kiễng chân, lén lút áp mắt vào khe hở đó. Trong tích tắc, mặt anh ta không còn một giọt máu.
Chỉ thấy trong căn phòng bên cạnh đặt hai chiếc quan tài đỏ rực, bên trong nằm hai xác chết đã phân hủy trầm trọng, vô số con chuột chạy tới chạy lui trên xác chết, mà quần áo chúng đang mặc lại y hệt bộ đồ của gã thôn dân kia!
Trình Dịch cẩn thận dời người đi, nhưng lại không phát hiện ra rằng, đôi mắt của hai khuôn mặt đen trắng trên di ảnh đang nhìn chằm chằm vào anh ta.
Bây giờ là 7 giờ rưỡi sáng, theo sự sắp xếp của đoàn phim, 8 giờ mọi người sẽ tập hợp tại nhà lão thôn trưởng. Các người chơi khác cũng lần lượt thức dậy, định bụng rửa mặt sạch sẽ rồi mới đi tập hợp, nhưng lại phát hiện đâu đâu cũng không tìm thấy nước. Thế là họ đành phải mua ít nước khoáng trong cửa hàng trò chơi để dùng tạm.
Lúc này, không một ai quan tâm đến sự mất tích của Dương Triều. Bởi lẽ đây là trò chơi kinh dị, đối với cái chết và sự mất tích của người chơi, họ đã sớm trở nên tê liệt.
Mãi đến khi rời khỏi căn nhà đất, Lý Lộ với khuôn mặt tiều tụy mới hạ thấp giọng nói: "Nửa đêm qua, tôi nghe thấy tiếng rắc rắc, giống như tiếng nhai xương vậy, Dương Triều không lẽ bị ăn thịt rồi chứ!"
Âm thanh đó thực sự khiến người ta sởn gai ốc, cứ văng vẳng bên tai cô ta mãi không tan.
"Nhiệm vụ 4 sao không đơn giản như vậy, trong làng này ngoại trừ chúng ta và đoàn phim kia ra, chắc chắn không có người sống, các người nhất định phải tránh đi riêng lẻ một mình." Trình Dịch nghiêm túc nói.
Thôn Bách Quỷ là một nơi quỷ dị thực sự, muốn sống sót qua 5 ngày ở đây khó hơn cả lên trời. Nhưng dù phó bản khó đến đâu cũng có điều kiện thông quan, họ nhất định phải mau chóng tìm ra cách.
Chẳng mấy chốc họ đã đến nhà lão thôn trưởng, đoàn phim cũng đã chuẩn bị xong thiết bị. Một lúc sau, Tang Du và Lục Sâm cũng đến tập hợp.
Chỉ có điều, trên tay Tang Du đang xách một cái lồng chim và bên trong lồng nhốt một con chuột lông đen dài tới 30cm. Con chuột đó giống như ruồi không đầu, đâm sầm loạn xạ trong lồng, hai con mắt đỏ ngầu vì sung huyết.
Lý Lộ nhìn thấy con chuột lớn như vậy, theo bản năng hét lên: "Mau mang nó đi đi!" Con chuột đêm qua đã để lại bóng ma tâm lý không nhỏ cho cô ta.
Tang Du chớp mắt: "Nhưng trông nó xù xì thế này chắc là ngon lắm mà!" Đêm qua cô đã phải tốn không ít công sức mới bắt được con chuột to béo thế này, định bụng hôm nay sẽ nướng ăn.
Lý Lộ: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/bi-benh-kieu-ta-than-cu-ng-hon-toi-livestream-kinh-di-bao-hong-roi&chuong=132]
Chữ "ngon" có thể dùng trên người con chuột sao?
Lý Lộ sau đó mới phản ứng lại, trợn tròn mắt: "Cô định ăn nó?"
Tang Du gật đầu, nghiêm túc nói: "Đúng vậy, con chuột béo thế này mà mang đi nướng than thì chắc chắn là tuyệt lắm."
Lý Lộ: "..."
【Con chuột đáng yêu thế này, trông ngon mắt thật đấy.】
【Nước miếng đã chảy ra từ khóe miệng rồi.】
【Chuột chuột tôi đây, hôm nay tèo rồi.】
【Thông báo cho gia đình chuột, hôm nay tôi không về nhà ăn cơm đâu.】
Thấy Tang Du thực sự định ăn chuột, sắc mặt trắng bệch của Lý Lộ lập tức chuyển sang vàng vọt, trong bụng cồn cào buồn nôn. Ngược lại, đạo diễn nhìn thấy thì mắt sáng rực lên, vội lại gần hỏi: "Tiểu Tang Tang, cô bắt được con chuột to thế này ở đâu vậy?"
Tang Du thật thà đáp: "Nó tự dâng tận cửa đấy ạ." Đêm qua vô số con chuột chui vào từ lỗ hổng trên tường định cắn xé họ, Tang Du đã đập chết hết những con nhỏ, chỉ để lại con to béo nhất này để cải thiện bữa ăn hôm nay.
Đạo diễn bảo nhiếp ảnh gia quay cận cảnh con chuột. Lông nó đen bóng, hàm răng không giống chuột thường mà lởm chởm như răng cá mập, móng vuốt sắc lẹm như móc câu, nếu cào vào người chắc chắn sẽ xé xuống vài miếng thịt máu me.
"Con chuột này trông không bình thường, không lẽ nó lớn lên bằng cách ăn xác thối?" Đạo diễn lầm bầm.
Các nếp nhăn trên mặt lão thôn trưởng giật giật, ánh mắt nhìn Tang Du trở nên có chút oán hận, lão giận dữ nói: "Trong thôn không được ăn chuột."
Tang Du gật đầu: "Ồ, vậy lát nữa tôi ra ngoài thôn ăn."
Thôn trưởng: "..."
"Đạo diễn, bây giờ là 8 giờ 10 rồi, Hạ Tuyển và Ngũ Lâm vẫn chưa đến, không lẽ ngủ quên rồi chứ!" Nhiếp ảnh gia nói. Thấy người nhắc nhở, đạo diễn mới phát hiện hai nam khách mời kia mãi chưa thấy đâu. Vì trong rừng sâu không có tín hiệu nên điện thoại cũng không gọi được.
"Thôi bỏ đi, chúng ta trực tiếp đi tìm họ, sẵn tiện quay luôn xem hai người họ đang làm gì. Biết đâu lại quay được những cảnh tượng không ngờ tới." Đạo diễn xoa tay đầy phấn khích. Thế là cả đoàn phim đi về phía Tây của thôn.
Ánh mặt trời ban mai vàng óng bao phủ cả thôn, những chiếc lồng đèn đã tắt treo dưới mái hiên, trên nền gạch xanh đâu đâu cũng thấy những vệt lệ nến đã đông cứng. Ban ngày, thôn còn yên tĩnh hơn cả ban đêm.
"Chính là nhà này, đêm qua lão thôn trưởng sắp xếp cho hai người họ ở đây." Nhiếp ảnh gia hướng ống kính về phía cánh cửa gỗ đang đóng chặt. Câu đối dán hai bên cửa đã bạc màu theo thời gian, nhưng nếu nhìn kỹ vẫn thấy rõ nội dung:
Vế đối trên: Thanh sơn thường lục thác tiên linh (Núi xanh luôn thắm gửi linh hồn tổ tiên)
Vế đối dưới: Phúc ấm vĩnh thùy hựu hậu khải (Phúc đức để lại mãi che chở con cháu sau này)
"Không giống câu đối, sao trông giống bia văn thế này!" Nhiếp ảnh gia lầm bầm, ống kính quay cận cảnh câu đối hai bên cửa.
"Thầy Lục, Tiểu Tang Tang, giao cho hai người một nhiệm vụ đặc biệt, hai người phụ trách gọi hai nam khách mời dậy nhé." Đạo diễn nói.
Lục Sâm gật đầu: "Được."
Tang Du trêu chọc con chuột trong lồng, mỉm cười: "Vâng thưa đạo diễn."
"Kẽo kẹt" Lục Sâm đẩy cửa bước vào đầu tiên.
Ngay khi Tang Du vừa nhấc chân bước qua ngưỡng cửa, con chuột trong lồng lập tức trở nên hung bạo, dùng hàm răng sắc nhọn xé cắn cái lồng. Tang Du rũ mắt, thản nhiên liếc nhìn nó.
Nó đang hưng phấn...
Ngôi nhà này cũng không khác gì căn nhà đất Tang Du ở đêm qua, trên những bức tường đắp bằng bùn đất đâu đâu cũng thấy những lỗ hổng lớn nhỏ. Nghe thấy tiếng bước chân người, từ những cái lỗ đó, từng cái đầu chuột thò ra. Những con mắt đỏ ngầu của lũ chuột xoay tít, chằm chằm nhìn vào những kẻ lạ mặt vừa đột nhập...
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận