Tang Du ngước mắt nhìn, không ngờ người tới lại là dì quản lý ký túc xá.
Nhìn thấy dì quản lý, Tang Du sực nhớ đến chuyện mà nữ quỷ phòng 404 đã nhờ vả mình.
"Dì quản lý, con gái của dì nhờ con nhắn với dì rằng, chị ấy không phải tự sát, lại càng chưa từng trách móc dì, hy vọng dì đừng tự trách mình nữa." Tang Du nói với bóng lưng của dì quản lý.
Thân hình còng xuống của dì quản lý bỗng chốc cứng đờ, bà ta quay mặt lại, ánh mắt thâm hiểm đầy vẻ lạnh lùng, gằn giọng nói: "Tôi không muốn biết chuyện của con ranh con đó, nó chết thế nào chẳng liên quan gì đến tôi, tôi lại càng không vì cái chết của nó mà tự trách."
Trong giọng nói của bà ta tràn đầy sự oán hận cực độ, cứ như thể bà ta và con gái mình có thâm thù đại hận gì vậy.
Tang Du khẽ cau mày, cảm thấy phản ứng của dì quản lý có chút kỳ lạ.
【Dì quản lý đáng ghét quá, trước khi biến mất con gái dì vẫn luôn nghĩ cho dì, hy vọng dì đừng tự trách, kết quả dì lại là một người mẹ máu lạnh thế này.】
【Loại người này căn bản không xứng làm mẹ.】
【Trông hung dữ thế kia, đoán chừng hồi trước thường xuyên đánh chửi con gái mình rồi.】
【Nhưng tôi thấy nếu dì quản lý thực sự ghét con gái mình, thì tại sao bà ta lại ở ngôi trường này làm quản lý ký túc xá làm gì?】
【Mọi người bình tĩnh đừng mắng vội, nếu bà ta thực sự là người mẹ tồi, thì con gái bà ta sau khi chết đã không đứng ngoài cửa sổ nhìn mẹ mình mãi như thế.】
【Tôi nghi ngờ chuyện này còn có ẩn tình khác.】
Biểu hiện của dì quản lý trong mắt một bộ phận khán giả phòng livestream cũng rất kỳ quặc, nhưng đa số mọi người vẫn giữ sự lý trí.
Ánh mắt Tang Du rơi vào trong lòng của dì quản lý. Hiện giờ thời tiết đang rất nóng nực, vậy mà trên người bà ta lại khoác một chiếc áo da dày cộm, không biết bên trong giấu thứ gì mà được bà ta dùng áo che chắn vô cùng kín kẽ.
"Nhìn cái gì mà nhìn."
Dì quản lý lườm Tang Du một cái, rồi siết chặt thứ trong lòng hơn. Bà ta vừa đi vừa lầm bầm chửi rủa: "Đám học sinh bây giờ chỉ biết yêu sớm, chẳng chịu lo học hành gì cả, đúng là tạo nghiệp mà..."
Tang Du nhìn chằm chằm vào bóng lưng đã đi xa của dì quản lý...
"Tiểu Du, bà ta có điểm gì khả nghi sao?" Lục Yếm dõi theo ánh mắt của Tang Du, cũng nhìn chằm chằm vào dì quản lý.
Tang Du lắc đầu, không nói gì.
Cô và Lục Yếm bước vào thư viện. Thư viện vắng hoe không một bóng người, cũng chẳng thấy thủ thư đâu. Xem ra quy tắc thứ năm tạm thời chưa thể vi phạm được rồi.
Tuy nhiên, ánh mắt Tang Du lại hướng về cuốn sổ trên bàn làm việc ngay cửa thư viện. Đó là sổ đăng ký mượn sách, ghi lại lịch sử mượn của từng người. Cái tên cuối cùng là Vương Phương.
Chữ viết của người này rất cứng nhắc, trông giống như học sinh tiểu học nắn nót từng nét một. Và phía sau tên của bà ta là tên cuốn sách đã mượn "Nhân Bì Quyển" (Cuốn sách da người).
Đồng tử Tang Du khẽ co rụt lại, chỉ qua cái tên sách, cô đã cảm nhận được một luồng tà khí.
Ở một diễn biến khác, ngay sau khi dì quản lý trở về phòng nhân viên của mình, bà ta lôi từ trong lòng ra một cuốn sách cũ nát. Trên bìa sách rách rưới, những dòng chữ đỏ tươi nguệch ngoạc viết ba chữ "Nhân Bì Quyển"
Những ngón tay thô ráp của bà ta mơn trớn bìa sách, một luồng khí lạnh thấu xương men theo bìa sách lan tỏa khắp toàn thân. Dì quản lý rùng mình một cái, nhưng trong ánh mắt bà ta lại tràn đầy sự điên cuồng và cố chấp.
Bà ta run rẩy mở bìa sách ra, cảm giác mềm mại của bìa sách giống hệt như da thịt thiếu nữ, khiến bà ta cảm thấy một nỗi sợ hãi đến từ tận sâu trong linh hồn. Nhưng dì quản lý vẫn cắn răng chịu đựng, tiếp tục lật xem nội dung bên trong.
Chữ viết bên trên toàn là những ký hiệu và hình vẽ quái đản, dì quản lý rõ ràng nhìn không hiểu, nhưng linh hồn bà ta lại nghe thấy một giọng nói thanh lãnh. Giọng nói đó đầy sự dẫn dụ, khiến dì quản lý lật cuốn sách đến trang cuối cùng.
Trang cuối cùng là một hình vẽ càng quái dị hơn, dì quản lý chỉ mới nhìn một cái, đôi mắt bỗng đau nhói. Bà ta vô thức sờ lên hốc mắt, chỉ thấy trên ngón tay đầm đìa máu tươi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/bi-benh-kieu-ta-than-cu-ng-hon-toi-livestream-kinh-di-bao-hong-roi&chuong=83]
Hai giọt huyết lệ rơi xuống hình vẽ đó, máu liền biến mất không sủi tăm...
Đáy mắt dì quản lý lóe lên sự sợ hãi, nhưng lòng căm thù nhanh chóng nhấn chìm nỗi sợ. Bà ta lấy từ trong ngăn kéo ra một con dao gọt bút chì, rạch nát cổ tay mình. Máu đỏ tươi tuôn ra từ vết thương, bà ta dùng máu của chính mình, vẽ lại hoàn chỉnh hình vẽ ở trang cuối cuốn sách lên sàn nhà, không dám sai sót dù chỉ một chút.
Sau khi vẽ xong, dì quản lý vì mất máu quá nhiều mà quỳ sụp xuống đất, sắc mặt trắng bệch, trên người tỏa ra một luồng tử khí.
"Tôi không biết phải triệu hồi ngài như thế nào, nhưng tôi nguyện dâng hiến linh hồn, máu thịt và tất cả của tôi... chỉ cầu xin ngài hãy báo thù cho con gái tôi."
Nói xong những lời này, dì quản lý rạch nốt cổ tay còn lại. Một cảnh tượng quỷ dị xảy ra. Máu trên người dì quản lý chậm rãi chảy về phía huyết trận. Một bàn tay trắng bệch từ trong huyết trận vươn ra...
Lúc này, kèm theo tiếng chuông tan học vang lên, giờ tự học sáng kết thúc. Những người chơi tham gia phó bản bắt đầu tụ họp để giới thiệu thân phận của nhau.
"Phó bản lần này chẳng phải có tổng cộng 10 người sao? Sao ở đây mới có 9 người chúng ta?" Người chơi Chu Chấn Huy lên tiếng.
Phó Tiểu Nhã định nói đến Tang Du, nhưng nghĩ lại rồi thôi. Tang Du không giống người chơi bình thường, cân nặng của tất cả người chơi ở đây cộng lại chắc cũng không nặng bằng cái "xương phản cốt" trên người cô ấy. Người chơi lần này quá đông, nếu để Tang Du hành động cùng mọi người, khó tránh khỏi mấy kẻ soi mói, chỉ trích cô không hòa đồng.
Nhưng quan trọng nhất là... Phó Tiểu Nhã và Bạch Mạt Ly nhìn nhau, cả hai đều hiểu ý đối phương. Tang Du chỉ có hai cái đùi vàng thôi, họ không muốn chia cho kẻ khác!
Còn Thần Hiên - kẻ vừa sống sót trở về từ văn phòng hiệu trưởng đương nhiên cũng không nói nhảm! Còn tại sao anh ta sống sót trở về được à? Đương nhiên là nhờ tặng thêm cho mông hiệu trưởng một mũi kim nữa rồi.
"Chín người thì chín người, xem ra người chơi còn lại muốn giấu kín thân phận, không muốn hành động cùng chúng ta." Thẩm Thanh Vân cười khẩy, rõ ràng cảm thấy hành động này thật ngu ngốc và nực cười.
Bạch Mạt Ly không nhịn được đảo mắt khinh bỉ. Với tư cách là người chơi mới, từ trước khi vào game cô đã biết Thẩm Thanh Vân là kẻ khét tiếng xấu xa. Thấy hắn mỉa mai Tang Du, cô không nhịn được nói: "Biết đâu đối phương cảm thấy 9 người chúng ta quá rác rưởi, căn bản không muốn chơi cùng thì sao." Để bảo vệ Tang Du, cô nàng gắt đến mức tự chửi luôn cả chính mình.
Thẩm Thanh Vân bị mắng thì thẹn quá hóa giận lườm Bạch Mạt Ly một cái. Nhưng Thần Hiên lại gật đầu đồng tình với cô nàng: "Cô nói đúng, đối với cô ấy thì chúng ta ở đây đúng là rác rưởi thật."
Những người chơi khác: ???
Cái người chơi bí ẩn không chịu lộ mặt này rốt cuộc là lai lịch thế nào, mà ngay cả Thần Hiên lẫy lừng trong trò chơi kinh dị cũng tự nhận mình là rác rưởi! Thẩm Thanh Vân định mỉa mai tiếp, nhưng nghe Thần Hiên nói vậy thì khôn ngoan ngậm miệng lại. Hắn ta tuy háo sắc nhưng không ngu! Người có thể khiến Thần Hiên sợ hãi chắc chắn là một nhân vật tầm cỡ!
Nếu khán giả phòng livestream của Tang Du biết suy nghĩ của Thẩm Thanh Vân, chắc chắn sẽ đính chính giúp hắn. Không, cô ấy không phải nhân vật tầm cỡ gì đâu! Cô ấy là quỷ vật đấy!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận