Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Bị Kẻ Cuồng Chấp Bám Lấy

Chương 2: Cô thiếu nữ loài người xuyên đến thế giới viễn cổ 2

Ngày cập nhật : 2025-09-26 13:24:48
Một tay hơi hơi dùng sức, Bùi Trọng Nghiêu liền đem cô ôm lên, cô ngồi ở trên cánh tay màu đồng cổ của hắn. Đây là lần đầu tiên cô rời khỏi phòng sau hơn ba tháng bị giam giữ.
Bên ngoài ánh mặt trời thậm chí có chút tươi đẹp đến chói mắt. Ánh mặt trời ấm áp chiếu lên thân thể yếu ớt mảnh khảnh của cô, trên cô chỉ mặc một chiếc váy dài màu trắng, cả cô thoạt nhìn thập phần vô tội đáng thương giống như dưới ánh mặt trời liền sẽ hóa thành bọt biển tan biến.
Bùi Trọng Nghiêu một tay khác che lên mắt của cô, đợi đến khi cô thích ứng mới chậm rãi dời tay ra.
Cô dựa vào trong lòng ngực hắn, nhìn ra biển hoa bên ngoài.
Sinh mệnh kia thật sáng rực rỡ và mỹ lệ.
Hoàn toàn bất đồng với cô.
"Chớ chọc ta tức giận, ta sẽ mỗi ngày đều mang nàng ra ngoài giải sầu?"
Bùi Trọng Nghiêu hôn một cái lên trán cô, hắn là thương tiếc cô, ít nhất ở dưới giường thời điểm là thương tiếc cô.
Chỉ là cô thật sự quá mức không ngoan, hết lần này đến lần khác chọc giận hắn. Những thú nhân trước kia đều đã đầu lìa khỏi cổ, chỉ riêng cô bởi vì hắn quá thích cô, nên mới cam lòng chịu đựng tất thảy sự bướng bỉnh, ngang ngạnh của cô.
Cô hẳn là phải cảm ơn hắn.
Cô kéo kéo khóe miệng.
Cô hẳn là nên cảm ơn.
Đúng vậy, xuyên qua đến cái thế giới rác rưởi này, là hắn cứu cô, cô hẳn là cảm ơn.
Nếu nghĩ như vậy có thể khiến cô dễ chịu một chút, vậy thì đắm chìm trong cái thế giới giả dối này đi.
Đây là ý nghĩ cuối cùng của cô.
Cô ngoan ngoãn suốt nửa năm, không còn có bất luận ý định chạy trốn nào nữa, thuận theo mà tiếp nhận hết thảy của Bùi Trọng Nghiêu, bao gồm tất cả những thủ đoạn hoa hòe loè loẹt mà hắn nghĩ ra, cô đều tiếp nhận, đều đồng ý.
Bùi Trọng Nghiêu an ủi mà vỗ vỗ đầu cô: "Ngoan lắm."
Những chiếc gai nhọn trên cô đều bị nhổ sạch sẽ, Bùi Trọng Nghiêu đưa ngón tay lau lên đôi môi đỏ thắm của cô.
Mùi vị dày đặc nồng nặc kia làm cô cực kỳ buồn nôn.
Cô theo bản năng muốn phun hết những thứ trong miệng ra, lại bị Bùi Trọng Nghiêu trực tiếp bóp lấy cổ, cưỡng ép cô đem toàn bộ nuốt xuống.
Bùi Trọng Nghiêu đột nhiên nhớ tới chuyện sáng sớm hôm qua cô không ăn cơm, đôi mắt hắn tối thêm vài phần: "Nếu có lần sau......"
Âm điệu ngoan lệ trong miệng nam nhân làm cô run rẩy không ngừng.
Kẻ điên...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/bi-ke-cuong-chap-bam-lay&chuong=2]

Quả thực là kẻ điên.
Hắn không cho phép cô có bất cứ hành vi nào vượt khỏi sự khống chế của hắn, bất kể là ăn cơm, uống nước, thậm chí ngay cả ánh mắt của cô không thể rời khỏi hắn dù chỉ một khắc, bằng không hắn sẽ nổi điên, đem cô dày vò đến c/h/ế/t.
Mãi cho đến khi Bùi Trọng Nghiêu vì một số việc mà buộc phải xuất chinh một chuyến.
Ngày đó, khi biết tin, cô cao hứng đến mức có thể thấy được bằng mắt thường, trong ánh mắt tựa hồ lóe lên một tia sáng tươi đẹp.
Khác hẳn với kiểu cố gắng chống đỡ vui vẻ trước mặt hắn, lần này là một hơi thở sinh mệnh tươi mới phát ra từ trong ra ngoài.
Giống như dáng vẻ của cô khi Bùi Trọng Nghiêu vừa mới nhặt cô về, sau khi bị hắn khóa chặt bên cô, hắn chưa bao giờ còn nhìn thấy được loại cảm xúc này nữa.
Chỉ một điểm khác thường ấy, đã đủ khiến hắn phát hiện kế hoạch chạy trốn lần thứ hai của cô.
-
Khi bị hắn nhặt về, cô cũng không lập tức trở thành vương hậu của hắn, mà trước tiên là trở thành một cung nữ bên người.
Cô bị thế giới kỳ quái này dọa sợ, nơi đây tất cả mọi cô đều có tai thú, đuôi thú, lúc đầu cô còn tự an ủi rằng bọn họ chỉ đang cosplay.
Cho đến khi có người ám sát Bùi Trọng Nghiêu.
Nam thú nhân kia bị chém đứt đầu ngay trước mặt cô, m/á/u tươi ấm nóng bắn lên mặt cô.
Cái đầu người bị chặt rơi xuống biến thành đầu sư tử.
Lúc ấy, cô rốt cuộc ý thức được, tất cả đều không phải mộng, cô đang tự lừa mình dối cô.
Cô giống như Alice, bước vào một thế giới huyền huyễn tràn ngập ma pháp, trực tiếp bị dọa đến hôn mê bất tỉnh.
Sau khi tỉnh lại, cô thử hỏi cung nữ bên cạnh về thủ tục rời cung.
Ngày hôm đó, vào buổi tối, Bùi Trọng Nghiêu liền sai cô đến hầu hạ hắn tắm rửa.
Sau đó là một đêm tựa ác mộng, cô không muốn bao giờ nhớ lại nữa.
Ngày hôm sau, cô lấy hết can đảm đưa ra yêu cầu rời đi.
Nhưng ngay khi hai chữ "rời đi" vừa thoát ra khỏi miệng, sắc mặt Bùi Trọng Nghiêu lập tức trầm xuống.
Hắn hung hăng bóp chặt cằm cô: "Rời đi?"
"Nàng chẳng lẽ không biết nàng là ta nhặt về sao?"
Cô lắp bắp xin lỗi: "Ta thật sự cảm kích ngươi đã cứu ta, nhưng ta phải trở về, cha mẹ ta vẫn còn đang đợi ta."
Bùi Trọng Nghiêu đối với huyết thống vô cùng lạnh nhạt, mười bốn tuổi đã g/i/ế/t c/h/ế/t bảy huynh đệ tỷ muội ruột, mười bảy tuổi chặt đầu luôn người cha vô năng của hắn.
Hắn căn bản không quan tâm đến những lý do cô đưa ra, người nhà với hắn mà nói chỉ là những vật phẩm vô dụng.
Khi hóa thành sư hình tuần tra lãnh địa, hắn đã sớm nghe thấy mùi hương đặc biệt trên cơ thể cô, mùi đó dẫn hắn tìm được cô.
Cô bị thời tiết lạnh buốt đông cứng dưới gốc cây đại thụ, Bùi Trọng Nghiêu đem cô mang về cung điện của hắn.
Cô là bảo vật mà hắn nhặt về.
Hiện tại lại dám nảy sinh ý định thoát khỏi hắn.
Bùi Trọng Nghiêu vốn định ngay khi nhặt được cô sẽ tuyên bố cô là vương hậu tương lai của hắn.
Nhưng đám lão già cố chấp trong triều lại dùng cái c/h/ế/t để bức ép hắn, vì huyết mạch thuần khiết mà buộc hắn phải cưới tiểu muội muội nhỏ hơn hắn sáu tuổi.
Hắn đã nhiều ngày liên tục xử lý bọn họ, từng bước từng bước ném bọn họ vào hồ cá sấu làm chất dinh dưỡng.
Những kẻ phản đối toàn bộ đều bị xử tử.
Bọn họ đều c/h/ế/t cả, không ai còn có thể chống lại hắn nữa.
Vậy mà hiện tại, cô cư nhiên lại nói muốn rời đi.
Cô thật sự bị thế giới kỳ quái này dọa sợ, hơn nữa Bùi Trọng Nghiêu với bộ dáng tàn nhẫn độc ác kia, hắn nhất định đã g/i/ế/t rất nhiều thú nhân.
Cho dù là vì tự bảo vệ mình hay vì nguyên nhân nào khác, cái bộ dạng coi thường sinh mạng của hắn khiến đáy lòng cô run rẩy sợ hãi.
Cô sợ một ngày nào đó chính mình cũng sẽ bị hắn như ném một con mèo con, chó con, không lưu tình chút nào mà quẳng vào hồ cá sấu kia.
Cho nên cô cẩn thận tích góp một chút tiền của thế giới này, tìm kiếm một cơ hội, ý đồ cùng hắn thương lượng việc rời đi.
Bùi Trọng Nghiêu đem cô ép ngã trên mặt đất, may mà dưới đất trải thảm mềm mại, thân hình nam nhân quá mức cường tráng hoàn toàn bao phủ bóng cô, khiến cô sợ đến sắc mặt trắng bệch.
Ngay trong khoảnh khắc cô bị sợ hãi bao phủ, cằm bị bàn tay của Bùi Trọng Nghiêu nắm lấy, hắn dễ dàng cúi xuống hôn lên môi cô.
"Ưm......" Cô không thể tin nổi mà trợn to hai mắt.
Bàn tay nắm cằm hơi dùng sức, cô đau đến mở miệng.
Nam nhân lập tức xông vào khoang miệng cô.
Trong mắt Bùi Trọng Nghiêu xẹt qua vài phần không kiên nhẫn, miệng hắn niệm một câu ngôn ngữ cô nghe không hiểu, trong tay liền xuất hiện một lọ dược thủy màu đỏ.
Cô theo bản năng kháng cự thứ trong tay hắn, lại bị hắn dùng môi lưỡi cưỡng ép truyền dược vào bụng.
"Không cần......"
Cô kháng cự quá kịch liệt, làm cho hứng thú của Bùi Trọng Nghiêu cũng dần tiêu tán.
Loại chuyện này, nam nữ đều phải chủ động mới có lạc thú.
Dược hiệu phát tác cực nhanh, chẳng bao lâu cô liền cảm giác thân thể khô nóng khó nhịn.
"Ngươi... cho ta... uống cái gì?" Cô cắm móng tay vào lòng bàn tay, cố gắng dùng đau đớn để duy trì thanh tỉnh.
Cô lảo đảo vươn tay muốn lấy ấm trà trên bàn trà cách đó không xa.
Bùi Trọng Nghiêu ngược lại không tiếp tục đè ép cô, hắn rất có hứng thú mà buông cô ra, chống một bên khuỷu tay, nhìn cô thất tha thất thểu từng bước một đi tới bàn trà.
Cô đem nước trà đổ hết vào trong miệng.
Nước trà từ khóe miệng chảy xuống, ướt đẫm quần áo cô.
Bùi Trọng Nghiêu thấy quần áo trước ngực cô ướt nhẹp, ánh mắt hắn càng thêm u ám, thật lâu sau, hắn từ từ thở dài một hơi.
Hắn có chút thương hại mà nhìn cô đã vì dược lực mà mất đi ý thức, chỉ còn có thể không ngừng cọ mặt vào bàn trà lạnh lẽo.
Váy áo của cô bị lột bỏ, lộ ra làn da mềm mại, Bùi Trọng Nghiêu bước lên bóp chặt cằm cô, đem phần nước trà còn sót lại đổ vào miệng cô.
"Khụ... khụ..." Cô bị sặc đến ho không ngừng.
Chỉ còn cảm nhận được thứ lạnh lẽo đặt trên cằm, cô chủ động nghiêng qua: "Nóng quá......"

Bình Luận

0 Thảo luận