Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Bị Kẻ Cuồng Chấp Bám Lấy

Chương 3: Cô thiếu nữ loài người xuyên đến thế giới viễn cổ 3

Ngày cập nhật : 2025-09-26 13:24:48
Ngày đó về sau, cô từ một thị nữ bên cạnh hắn biến thành phi tử của nam nhân.
Cô từng thử cùng hắn nói chuyện, nhưng đổi lại chỉ là hết lần này tới lần khác những lần trừng phạt.
Một tên thú nhân độc tài, thô bạo.
Điều đó khiến cô sợ hãi, ghê tởm đến cực điểm.
Cho nên, cô lên kế hoạch cho lần chạy trốn đầu tiên.
Khi Bùi Trọng Nghiêu dẫn cô ra ngoài đi săn xuân, cô đã chuẩn bị đánh dấu đường đi, còn nhân lúc một đêm mưa chuốc say hắn.
Nhưng mưa lớn làm rối loạn dấu hiệu đánh dấu của cô, khiến cô hoàn toàn lạc đường trong rừng rậm.
Lần này, cô thất bại.
Cái giá phải trả laf một năm dài bị g/i/a/m cầm.
Lần thứ hai chạy trốn, cô tự nhủ lần này nhất định không thể thất bại, cô nhất định sẽ thoát khỏi hắn, thoát khỏi thế giới này, vĩnh viễn rời xa. Nghĩ vậy, cô vui mừng đến mức không thể kiềm chế được cảm xúc.
Nhưng ngay cả khi lần thứ hai bỏ trốn còn chưa kịp bắt đầu, đã lại bị hắn phát hiện.
Cô vui vẻ hôn nhẹ lên má hắn, tiễn hắn xuất chinh, trên mặt là một dáng vẻ tràn đầy mong chờ hắn thắng lợi trở về.
Bùi Trọng Nghiêu dùng đôi mắt xanh biếc gắt gao nhìn cô, giọng trầm thấp, cảnh cáo: "Nàng ngoan ngoãn ở lại trong cung, trở về ta sẽ mang lễ vật cho nàng."
"Cảm tạ ngươi,Trọng Nghiêu." Cô lại hôn nhẹ lên má hắn một lần nữa, nhìn qua hoàn toàn không còn chút dáng vẻ phản kháng hừng hực như một năm trước.
Ngay khi Bùi Trọng Nghiêu rời đi, cô lập tức quay về cung điện, tìm cớ đuổi hết tất cả cung nữ trông coi bên người.
Nhưng cô không nhận ra rằng, trong cung điện có thêm một viên dạ minh châu to bằng nắm tay.
Mọi hành động của cô đều bị viên dạ minh châu ghi lại và truyền về cho Bùi Trọng Nghiêu.
Thế giới này không chỉ có một mình cô. Trong suốt một năm lòng đã nguội lạnh, tại Tàng Thư Lâu, cô từng vô tình thấy rất nhiều từ tiếng Anh, ráp nối lại, cô mới giật mình nhận ra, ngoài cô ra, còn có những người đồng loại khác.
Cô đã chạy tới Tàng Thư Lâu ngay trước khi Bùi Trọng Nghiêu rời đi.
Dựa theo gợi ý từ tiếng Anh, cô tìm thấy một nam tử tóc đen, mắt đen trong căn phòng ở tầng bốn. Má hắn ta có một vết sẹo dài.
Nam nhân ấy lấy từ trong ngực ra một miếng ngọc bội xanh biếc, dưới ánh trăng tỏa ra thứ ánh sáng lấp lánh.
Giọng hắn ta khiến cô hơi run sợ, trầm đục như một ông già hấp hối. Cô đè nén bất an trong lòng, hỏi: "Anh nói, nó... có thể đưa chúng ta trở về?"
"Đương nhiên." Nam nhân vẫy tay với cô: "Lại đây, chúng ta cùng nhau về nhà."
Cô hoàn toàn không nhận ra tay còn lại giấu sau lưng hắn ta đang nắm chặt một con dao găm.
Cô muốn rời khỏi Bùi Trọng Nghiêu, rời khỏi thế giới này, quay về thế giới của mình, trở về bên cha mẹ.
Đó là suy nghĩ cuối cùng của cô.
Cô vội vàng bước nhanh, chuẩn bị lao về phía nam nhân kia, thì bỗng nhiên cơ thể cứng đờ, không thể tiến thêm một bước nào.
Một vệt sáng bạc lóe lên. Đầu của nam nhân kia rơi xuống đất. Miếng ngọc bội trong tay hắn ta rơi xuống, vỡ một góc, ánh sáng bên trong cũng dần dần tắt đi.
Cô muốn hét lên, nhưng âm thanh bị chặn nghẹn trong cổ.
Cô bị ôm chặt vào một vòng ngực, trơ mắt nhìn miếng ngọc bội hóa thành tro bụi.
"Không..."
Giọng nói của Bùi Trọng Nghiêu vang lên trên đỉnh đầu cô: "Đây là lần thứ hai nàng bỏ trốn."
Thân thể cô dần khôi phục quyền kiểm soát, răng run lập cập, cả người rã rời, yếu ớt dựa vào lòng hắn.
Cô nhắm chặt mắt, hít thở thật sâu vài lần, rồi mở mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Ngươi không thể g/i/a/m cầm ta vĩnh viễn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/bi-ke-cuong-chap-bam-lay&chuong=3]

Vừa dứt lời, cô rút con dao găm giấu trong tay áo, hung hăng đâm thẳng vào sau lưng hắn.
Bùi Trọng Nghiêu không ngờ một con người nhỏ bé, yếu ớt như cô lại có ý định ám sát hắn.
Trong khoảnh khắc sững sờ ấy, cô đẩy hắn ra, nhảy ra ngoài cửa sổ.
Nhưng cô đã đánh giá sai thế giới này.
Đây là một thế giới tràn ngập ma pháp.
Trong tích tắc cô nhảy xuống, Bùi Trọng Nghiêu bừng tỉnh, chỉ khẽ động ý niệm, một chiếc bong bóng xuất hiện giữa không trung bao lấy thân thể cô, giúp cô rơi xuống đất an toàn.
Hắn nhíu mày, rút dao khỏi lưng, m/á/u phun ướt đẫm, nhưng không hề bận tâm cầm m/á/u, bước thẳng về phía cô.
M/á/u đỏ loang đầy, hắn đưa bàn tay dính m/á/u chạm lên gương mặt cô. Cô sững sờ, chỉ biết nhìn cảnh tượng ấy.
Thậm chí, ngay cả quyền được c/h/ế/t, cô cũng không có.
"Nàng sẽ không c/h/ế/t. Nàng sẽ cùng ta dây dưa đời đời kiếp kiếp." Giọng hắn khàn đục đầy phẫn nộ vang bên tai cô.
"Không..." Cô bật khóc, không thể nào chịu đựng nổi cảnh bị hắn g/i/a/m cầm suốt một năm qua.
Tựa như một con thú bị xiềng xích, ngay cả quyền tự do hít thở, cô cũng bị cướp đoạt.
Bóng tối của Bùi Trọng Nghiêu hoàn toàn bao trùm lấy cô.
Trong mắt cô chỉ còn lại sự bất an vô tận.
"Yểu Yểu mỗi ngày đều tới Tàng Thư Lâu, chắc hẳn đã thấy quyển [Dị Văn Cổ Thuật]." Bàn tay hắn đặt lên sau gáy cô, chậm rãi vuốt ve.
Dị Văn Cổ Thuật?
Cô nhớ ra.
Mấy ngày trước, cô từng thấy quyển sách này bị đặt ở vị trí dễ thấy nhất, cô còn vô tình lật xem vài trang.
"Trang 36."
"Hàng thứ 8."
Gió nhẹ lay động, bóng trúc khẽ đong đưa.
Cô nhớ rất rõ, trang đó vẽ một hình giải phẫu cơ thể thú nhân.
Hàng thứ tám còn được đánh dấu bằng màu đỏ: "Tích trụ loại bỏ".
Cô nhìn thẳng vào đôi mắt xanh u ám của Bùi Trọng Nghiêu.
"Không..." Cô bật dậy, định chạy ra ngoài.
Nhưng Bùi Trọng Nghiêu dễ dàng ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của cô, cúi đầu bóng hắn bao phủ cả ánh sáng trên đỉnh đầu. Đôi mắt lạnh lẽo như băng, giọng nói bình thản, không chứa một chút cảm xúc: "Không đau đâu."
Thân thể cô run rẩy dữ dội, ngay cả lời cầu xin tha thứ cũng không nói nổi.
Sau khi loại bỏ "tích trụ", thú nhân sẽ không c/h/ế/t, nhưng sẽ hoàn toàn trở thành con rối trong tay người khác, bị điều khiển bằng chú ngữ.
Còn cô...
Cô không phải thú nhân. Cô sẽ c/h/ế/t.
Cô sẽ bị hành hạ đến c/h/ế/t.
Bùi Trọng Nghiêu cảm nhận được nỗi sợ của cô, thỏa mãn ôm chặt cô vào lòng, nhân lúc cô chưa kịp phản ứng, bàn tay hắn hóa thành móng sư tử, cào một đường sâu ngang mắt cá chân cô.
"A!!!"
Đau đớn dữ dội bùng nổ.
Cô chỉ biết khóc thét, gào lên chói tai.
Gân chân của cô bị hắn không chút nương tay chặt đứt.
Không có thuốc tê. Không có bất kỳ biện pháp giảm đau nào.
Đây là hình phạt cho việc cô dám bỏ trốn, dám tìm cái c/h/ế/t.
Cơn đau quá dữ dội, cô chỉ muốn cắn lưỡi tự sát, nhưng hắn bóp chặt hai gò má cô, không cho phép.
Tiếng kêu thảm thiết của cô vang vọng khắp sân.
Ngoài viện, một đám thú nhân run rẩy quỳ sát đất, sợ rằng cơn thịnh nộ của vương sẽ giáng xuống đầu họ.
Cô đau đớn đến mức hôn mê.
Lần này, cô bị giam vào phòng tối, không thấy cả ánh mặt trời.
Khi lần nữa xuất hiện trước mọi người, cô đã sinh hai đứa nhỏ.
Trong bụng còn mang một đứa ba tháng.
Gân chân bị chặt đứt, cô chỉ có thể để Bùi Trọng Nghiêu ôm bế mỗi khi di chuyển.
Đứa con trai lớn của cô đã mười một tuổi, thiên phú Sư tộc cực kỳ xuất sắc. Cậu dùng một quân công đổi lấy cho cô nửa ngày ra ngoài.
Nhưng cảm xúc của cô đã hoàn toàn c/h/ế/t lặng.
Ánh mắt cô chỉ dừng trên người Bùi Trọng Nghiêu, không còn vương nửa phần nào lên các con của mình.
Hắn cuối cùng cũng hoàn toàn thuần phục cô.

Bình Luận

0 Thảo luận