Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Bị Kẻ Cuồng Chấp Bám Lấy

Chương 4: Đoạt lấy cô con dâu nuôi từ bé 1

Ngày cập nhật : 2025-09-26 13:24:48
Cô bị vị hôn phu vứt bỏ sau khi anh ta đi du học về. Anh ta ở bên nữ sinh cùng học với mình, bọn họ nói vứt bỏ cặn bã phong kiến, theo đuổi tình yêu tự do chân chính, cự tuyệt những tư tưởng phong kiến độc hại.
Anh ta và nữ sinh ấy còn đăng tải những lời lẽ của bọn họ khắp các mặt báo buổi chiều. Cô khóc đến mờ mắt, không rõ rốt cuộc mình đã làm sai điều gì mà phải bị vứt bỏ.
Năm bốn tuổi, cô đã bị bán đi để trở thành con dâu nuôi từ bé của anh ta. Năm mười hai tuổi, cô đứng trên đầu thuyền nhìn anh ta rời xa về phía chân trời, sang nơi khác để học tập. Sáu năm trôi qua, cô trở thành một cô gái lỡ thì, lại còn bị chính vị hôn phu kia vứt bỏ.
Bên cạnh vị hôn phu ấy là nữ sinh tuyệt đối không chấp nhận cùng những người phụ nữ khác chung một người đàn ông!
Một đêm nọ, khi cô đi thỉnh an mẫu thân, thậm chí nghe thấy tin rằng muốn đem cô bán cho nhà khác.
Đó là lần gan lớn nhất trong đời cô. Đêm ấy, cô chui qua lỗ chó ra ngoài. Cô không muốn bị bán cho lão Trương gia bên cạnh làm bà mười một.
Cô đứng ở đầu cầu, đông lạnh cả đêm. Sau khi trời sáng, mới hướng ra ngoài thành mà đi. Cô mang theo một ít tiền riêng, trong lòng mặc sức tưởng tượng về sau: Cô sẽ thêu hoa, quét rác, rửa chén, giặt quần áo, cô có thể tay làm hàm nhai. Rồi cô sẽ gặp một người đàn ông nguyện ý cưới cô, cô sẽ có một mái nhà tha thiết ước mơ, còn có những đứa con thuộc về chính mình.
Đáng tiếc, hiện thực so với ảo tưởng càng tàn khốc hơn. Chỉ vừa bước đi trên đường thôi đã đủ để bào mòn tự tin và dũng khí trong cô. Cô mặc áo bông vá chằng chịt, trong khi trên phố những cô gái khác đã khoác lên đồng phục học sinh xanh lam, hoặc những chiếc váy tiểu dương tinh xảo sang trọng, cùng sườn xám thướt tha.
Cô cảm giác những ánh mắt dừng lại trên người mình càng lúc càng nhiều. Nước mắt không kìm được mà rơi xuống, đầu cúi thấp hơn, tựa như muốn tìm một góc nhỏ nào đó trên thế giới này thuộc về riêng mình.
Rồi cô va vào lòng một người đàn ông.
Cô bị đụng đến đỏ cả sống mũi, tâm trạng ấm ức khiến cô không kìm nổi, vừa khóc vừa xin lỗi: "Thực xin lỗi..."
Nước mắt mờ nhòe khiến thị lực vốn đã kém của cô càng tệ hơn. Bởi vì cô ngày đêm cặm cụi dưới ánh đèn dầu thêu áo cưới, thêu những kỳ vọng và xúc động của mình, mong một ngày gả cho vị hôn phu.
Trước mắt, Tần Trạc bật cười thành tiếng, còn chưa kịp nói gì thì cô đã bị hắn kéo vào trong ngực. Ngay khi cô định giãy giụa, bên tai vang lên tiếng súng chát chúa, khiến cô sợ đến mức quên cả khóc.
Sau đó, cô bị nhét vào một chiếc xe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/bi-ke-cuong-chap-bam-lay&chuong=4]

Phải thật lâu sau mới hoàn hồn, cô run rẩy hỏi: "Anh... anh là ai?"
Tần Trạc nhìn chằm chằm thân hình yếu ớt của cô, gần như chỉ trong nửa khắc đã nhận ra cô không thích hợp để sinh con nối dõi cho hắn. Đầu lưỡi hắn đẩy lên vòm họng, ánh mắt vẫn luôn dừng lại nơi gương mặt và vòng eo của cô.
Cô hoảng sợ rụt mình về phía góc trong xe: "Anh... anh muốn bao nhiêu tiền?"
Cô run rẩy mở miệng, ý định thương lượng với người đàn ông trước mặt, cô có bốn lượng mười một tiền, có thể cho hắn tất cả.
"Anh đừng g/i/ế/t tôi. Anh g/i/ế/t tôi cũng vô ích, g/i/ế/t tôi còn lãng phí đạn của anh."
Nhìn cô gái lải nhải trước mắt, hắn nghĩ rồi làm luôn, cô bị kéo vào lòng một lần nữa, môi bị chặn kín, khoang miệng lập tức bị Tần Trạc xa lạ xông thẳng vào.
Chuyện sau đó dường như tự nhiên mà xảy ra, cô bị Tần Trạc đè dưới thân, quần áo bị cởi đi một phần. Cô không kìm được mà tát hắn một cái: "Đồ đồi bại!"
Trong mắt Tần Trạc lóe lên sát ý, hắn không ngờ bị một con nhóc yếu đuối ngu ngốc đánh vào mặt. Hắn cởi dây lưng, trói chặt đôi tay cô, bế cô xuống xe. Ánh mặt trời chói chang khiến cô mở mắt không nổi, khi kịp hoàn hồn thì đã bị ném lên giường.
Trong đáy mắt Tần Trạc cuộn trào d/ụ/c vọng mãnh liệt. Cô liên tục co người né tránh, chưa từng trải qua chuyện nam nữ, thiên tính sợ hãi khiến cô run như cầy sấy, giọng đứt quãng: "Xin... xin lỗi..."
Tần Trạc bật cười lạnh lùng, bước nhanh tới, đè cô dưới thân. Trong lúc giãy giụa, tay cô chạm phải khẩu súng bên hông hắn, sợ đến mức không dám động đậy.
Từ đêm đó trở đi, cô bị nhốt trong một căn nhà kiểu Tây. Cô được mặc những chiếc váy tiểu dương và sườn xám mà trước kia cô cực kỳ hâm mộ. Nhưng đổi lại, đó là cái giá bằng thứ quý giá nhất của cô.
Một đêm khác, cô còn đang say ngủ, thì bị bàn tay lạnh buốt làm tỉnh giấc. Tần Trạc trên người còn mang theo mùi m/á/u tanh nồng, dường như vừa mới g/i/ế/t người.
Cô vùng vẫy hất tay hắn, trong mắt tràn đầy sợ hãi. Tần Trạc không thích ánh mắt sợ hãi và sự chống cự của cô, gương mặt không chút biểu cảm mà xé nát chiếc sườn xám trên người cô.
Cô bị giày vò đến mức gần ngất lịm, tiếng khóc khàn cả giọng, cả đêm đều cầu xin tha thứ, mà không hiểu rốt cuộc Tần Trạc hưng phấn vì điều gì.
Mãi thật lâu sau này, cô mới biết. Thì ra đêm đó, người hắn g/i/ế/t là vị hôn phu đã vứt bỏ cô và kẻ có ý định bán cô đi. Từ đó về sau, một cô gái đáng thương như cô hoàn toàn chỉ có thể dựa vào hắn.
-
Tần Trạc tựa hồ thực sự rất thích cô. Cô bị nhốt hơn một tháng, rồi bị ép cùng hắn cử hành hôn lễ.
Ngày diễn ra hôn lễ ấy, cô chạy trốn.
Cô chạy trốn, lao vào lòng một người đàn ông khác.
Cô không muốn nửa đời sau bị khóa chặt bên cạnh một người như Tần Trạc, cho nên nhân lúc mất điện, cô liều mình bỏ trốn.
Khoác trên người váy cưới trắng tinh, cô hoảng loạn chạy bừa không chọn đường, cho đến khi ngã vào lòng một người đàn ông.
Cô vừa định kinh hô, miệng mũi đã bị người ta che kín, ý thức dần dần tan rã.
Lần nữa tỉnh lại, cô cảm giác toàn bộ thế giới như đang lắc lư.
Cô chưa từng đi tàu, cho nên cũng không biết mình đã bị người ta khiêng lên một con tàu khách chạy định kỳ.
Cánh cửa căn phòng tối tăm bị đẩy ra, cô nhìn không rõ mặt người đàn ông ngược sáng. Cô cực kỳ sợ hãi, cả người cuộn tròn trong một góc giường.
Người đàn ông đi đến bên cạnh cô, ngón tay hắn tùy ý vuốt nhẹ tóc cô: "Tôi tên là Đoạn Lâm Trú, là vị hôn phu tương lai của em."
Cẩn thận nhận ra, cô cuối cùng cũng phân biệt được ai là kẻ đã bắt cóc mình, kinh sợ đến mức gần như ngất xỉu.
Cô hoàn toàn không quen biết người đàn ông kỳ lạ này, chỉ là vô tình xông nhầm vào phòng hắn rồi bị hắn trói mang đến đây.
Chỉ vô tình va chạm, vậy mà bị hắn giam giữ.
Đoạn Lâm Trú đã từng gặp cô, chính là ngày cô gặp Tần Trạc trên phố.
Chính là người của hắn đã ám sát Tần Trạc ngày hôm đó.
Lần này cũng vậy, hắn lựa chọn ngay tại hôn lễ của Tần Trạc để thực hiện ám sát.
Tuy rằng không g/i/ế/t được Tần Trạc, nhưng lại cướp đi vị hôn thê của hắn.
Điều này khiến Đoạn Lâm Trú trong lòng cực kỳ hả hê.
Ngón tay Đoạn Lâm Trú chậm rãi trượt từ đỉnh tóc cô xuống, dừng ở cằm cô.
Cô cuối cùng sụp đổ, nước mắt lặng lẽ tràn xuống.
Trong không gian tối tăm, đối diện với một người đàn ông giống như kẻ điên, cô cố gắng cắn chặt môi, khóc không thành tiếng.
Đoạn Lâm Trú quỳ bên mép giường, chậm rãi cúi đầu, đưa đầu lưỡi l/i/ế/m đi nước mắt trên mặt cô.
"Hửm? Khóc cái gì?" Hắn nhíu mày, giọng trầm thấp: "Em không muốn ở cùng ta sao?"
"Em muốn cùng ai?"
"Tần Trạc?"
"Hay là... tên vị hôn phu bất lực kia của em?"
Trái tim cô đập kịch liệt. Dù là người đàn ông trước mặt hay là Tần Trạc, bọn họ đều là những kẻ cực kỳ đáng sợ.
"Không... đừng..." Cô cố gắng bò ra ngoài.
Cô còn chưa kịp xuống giường, đã bị hắn túm chặt cổ chân kéo mạnh trở lại.
Đoạn Lâm Trú chỉ hơi dùng sức, cô lập tức bị kéo xuống dưới thân hắn.
Mái tóc rối tung, khuôn mặt nhỏ bé ướt đẫm nước mắt, đôi môi đỏ bừng...
Vốn dĩ... hắn không định để chuyện ấy xảy ra ngay trên thuyền.
Nhưng mà... cô thật sự quá không ngoan ngoãn.
Dám có ý đồ chạy trốn ngay dưới mắt hắn.
Ánh mắt lạnh lẽo của Đoạn Lâm Trú khiến cơ thể cô cứng đờ.
Hắn và Tần Trạc hoàn toàn khác biệt về diện mạo.
Nếu nói Tần Trạc khoác quân phục, mang vẻ ngoài văn nhã nhưng bại hoại, đôi khi còn có thể dựa vào gương mặt để lừa gạt cô, thì Đoạn Lâm Trú với diện mạo hung ác, chỉ cần dựa vào đó cũng đủ khiến cô sợ đến mức không dám phản kháng.

Bình Luận

0 Thảo luận