Sáng / Tối
Dù Trưởng lão đã cảnh báo, Khương Ưu vẫn quyết định dành ngày cuối cùng để đi dạo khắp lãnh địa tộc Sói. Yêu giới hiện lên lung linh với những loài sinh vật kỳ ảo: bướm phát sáng, bạch long dài hàng chục mét dưới hồ sâu, và cả những loài thực vật biết cử động.
Khi một dây leo định quấn lấy Khương Ưu, Ngữ Bạch đã nhanh chóng kéo cô vào lòng và chặt đứt nó. Ánh mắt trầm ổn nhưng đầy chiếm hữu của anh khiến Khương Ưu có chút ngượng ngùng. Để phá tan bầu không khí, cô vội chạy theo Ngữ Triệt và Cơ Dã. Ngữ Triệt phấn khích hóa thành một con sói trắng khổng lồ, mời cô cưỡi lên lưng. Cảm giác được vùi mặt vào lớp lông mềm mại, ấm áp của "Tiểu Bạch" phiên bản đại bồn địa khiến Khương Ưu hạnh phúc vô cùng, bỏ lại Ngữ Bạch đứng nhìn theo với bờ môi mím chặt.
Lời hứa về tương lai và đêm trăng tròn định mệnh
Tại một thác nước tuyệt đẹp, Ngữ Bạch hứa với Khương Ưu rằng sau này cô vẫn có thể quay lại đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/dan-uong-xinh-ep-lun-sau-vao-tu-la-trang&chuong=125]
Anh tiết lộ một bí mật về thời gian: Một năm ở Yêu giới chỉ bằng một ngày ở Nhân giới. Khương Ưu nảy ra ý định biến nơi này thành nơi "tu luyện" để lấy bằng thạc sĩ, tiến sĩ mà không tốn thời gian ở nhà.
Khi trời tối, không khí trong tộc Sói thay đổi hẳn. Các lang yêu đực đều biến mất, chỉ còn lại lang yêu cái. Khương Ưu về phòng định đi ngủ thì một bóng đen lẻn qua cửa sổ. Đó là Cố Ôn Ngôn (Con rắn đen).
Con rắn này không chỉ bò lên giường mà còn dùng lưỡi liếm môi và bò vào trong váy cô. Khi Khương Ưu tỉnh dậy và phát hiện hành vi "biến thái" này, cô tức giận ném nó ra ngoài. Cố Ôn Ngôn hóa thành nửa người nửa rắn, trơ trẽn đề nghị "song tu" để hồi phục yêu lực đưa cô về. Khương Ưu không chịu nổi, liền chạy sang tìm Ngữ Bạch cứu viện.
Sự đối lập giữa hai anh em nhà Sói
Ngữ Bạch xuất hiện trong bộ áo choàng lỏng lẻo, mồ hôi đầm đìa vì đang phải kiềm chế bản năng đêm trăng tròn. Khi biết Cố Ôn Ngôn bò lên giường Khương Ưu, anh nổi giận lôi đình, lao vào đánh con rắn đến mức nó phải bỏ chạy.
Trong lúc Ngữ Bạch đang mải đánh nhau, Khương Ưu vì cảm thấy khó chịu do dính phải dịch của rắn nên đã gõ cửa phòng Ngữ Triệt. Trái với sự nghiêm nghị của anh trai, Ngữ Triệt lúc này hoàn toàn buông thả. Cậu đỏ bừng mặt, ánh mắt mê ly, cầu xin Khương Ưu: “Vưu Vưu, vào đây với em... em sẽ không phản kháng đâu...”
Khương Ưu đồng ý bước vào phòng và đóng cửa lại.
Bên ngoài, Ngữ Bạch sau khi đuổi được Cố Ôn Ngôn, mệt mỏi đi ngang qua phòng em trai. Anh chết lặng khi nghe thấy tiếng cười đùa thân mật của Khương Ưu bên trong: “Á, đừng cắn, răng em sắc quá...”
Đứng ngoài cửa, Ngữ Bạch cảm thấy trái tim như bị bóp nghẹt. Anh đau đớn nhận ra Khương Ưu có vẻ sợ hãi và giữ khoảng cách với hình dạng con người của mình, nhưng lại cực kỳ thân thiết với Ngữ Triệt dù ở bất kỳ hình dạng nào. Sự đố kỵ và chua xót trào dâng, khiến đôi mắt lam của vị thiếu chủ lạnh lùng nhòe đi vì hơi nước.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận