Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Dẫn Đường Xinh Đẹp Lún Sâu Vào Tu La Tràng

Đồ lừa đảo!

Ngày cập nhật : 2026-03-25 13:37:59

"Hơn một tháng... Olin có gì tốt đến thế sao?" Anger nghiến răng nghiến lợi, trầm giọng hỏi.


Cậu không hiểu nổi, một con nhện gớm ghiếc thì rốt cuộc có điểm nào thu hút được Hướng đạo chứ? Chẳng lẽ trên người Olin thực sự có điều gì đặc biệt? Anger mím môi, ánh mắt chẳng hề che giấu sự khát khao của mình, nhìn thẳng vào Khương Ưu, muốn cầu xin một câu trả lời từ miệng cô.


Khoảng cách quá gần. Với cự ly thế này, dù đang quỳ, Cậu vẫn tạo ra cảm giác như đang ép buộc cô.


Khương Ưu có chút không thích, cô nâng chân lên, dẫm vào đùi cậu rồi nhấn xuống một chút để đẩy cậu ra xa, rút tay lại và nói: "Ít nhất, cậu ấy sẽ không mỗi ngày gửi hàng trăm tin nhắn vô bổ để làm phiền tôi."


Nương theo lực đạo của Khương Ưu, Anger ngồi sụp xuống, mông dán vào gót chân đang co lại. Đối với lý do Khương Ưu đưa ra, gò má cậu đỏ bừng, dường như nhớ lại những chuyện ngốc nghếch mình đã làm, nhưng cậu vẫn hừ lạnh một tiếng đầy khinh khỉnh.


"Tôi gửi cho ngài sao có thể gọi là tin nhắn vô bổ được? Khương Hướng đạo, ngài không biết một Lính gác chuyên thuộc đủ tiêu chuẩn là phải báo cáo hành tung cho Hướng đạo bất cứ lúc nào sao? Xem ra, Olin chẳng đủ tiêu chuẩn chút nào."


Nói đoạn, cậu đưa tay dời bàn chân Khương Ưu đang dẫm trên đùi mình sang bên cạnh một chút, mũi giày da của Hướng đạo nhấn lên một vị trí không thể nói thành lời. Trên gương mặt trắng trẻo tuấn mỹ hiện lên một nụ cười mang chút dụ dỗ và khoe khoang, cái cằm sắc lẹm khẽ hếch lên, cậu nhướng mày: "Còn tôi, không chỉ là một Lính gác đủ tiêu chuẩn, mà những phương diện khác cũng... không hề kém cạnh cậu ta chút nào."


Anger dùng thêm lực ở tay, để chân Khương Ưu dẫm xuống mạnh hơn. Qua lớp đế giày da dày, cô có thể cảm nhận được nơi đó đang có xu hướng to dần lên.


Khương Ưu rủ mắt nhìn Anger đang cố tình phô diễn bản thân, đôi lông mày khẽ nhíu lại, cảm thấy có chút nực cười.


"cậu nghĩ rằng, tôi vì cái đó nên mới đi đánh dấu Olin sao?"


Dù là Darian hay Clyde, mỗi một Lính gác đều nghĩ rằng Hướng đạo sẽ thích những thứ này. Cho dù có Hướng đạo thực sự thích đi chăng nữa, nhưng việc các Lính gác mặc định điều đó trong tiềm thức chính là đang phớt lờ ý nguyện thực sự của Hướng đạo, cưỡng chế sở thích cá nhân của họ lên người Hướng đạo. Thậm chí còn cố gắng khiến Hướng đạo cũng đồng tình với quan điểm đó.


Phương thức tịnh hóa tiếp xúc thân mật, hạn ngạch tịnh hóa cưỡng chế, địa vị cao ảo và sự tâng bốc. Điều này khiến Hướng đạo tự mãn với hoàn cảnh hiện tại, quay sang chèn ép Lính gác bình thường; còn Lính gác khi cảm thấy bất mãn với tình trạng đó, lại chĩa mũi nhọn vào Hướng đạo. Cả hai làm tổn thương lẫn nhau, đây không chỉ là sự thuần hóa đối với Hướng đạo, mà còn là sự đè nén đối với Lính gác.


Nghị viện đúng là chơi một ván bài tính toán thật hay. Trong mắt Khương Ưu xẹt qua một tia chán ghét, cô ngày càng cảm thấy ghê tởm Nghị viện. Ngặt nỗi, lúc này cô vẫn chưa có cách nào lật đổ nó.


Anger luôn nhìn chằm chằm Khương Ưu, nhận ra sự chán ghét đó, tim cậu run lên, hơi chật vật quay đầu đi. Giọng cậu trầm khàn, mang theo sự tố cáo: "Nếu không phải vậy, thì tại sao khi Bạch Tháp yêu cầu đánh dấu Lính gác, ngài lại đi đánh dấu Olin."


"Còn đưa cậu ta ra ngoài thử luyện, đến một tin nhắn cũng không thèm trả lời tôi... Rõ ràng..."


"Rõ ràng lần trước ngài đã định đánh dấu tôi rồi mà..."


Ánh mắt Anger tối lại, lồng ngực như bị tảng đá nghìn cân đè nặng, đến thở cũng thấy khó khăn. Lần trước dù bị Cố Ôn Ngôn cắt ngang nên đánh dấu không thành công, nhưng ít nhất cô cũng đã có ý định đánh dấu cậu. Anger nghĩ rằng, có lẽ Khương Hướng đạo vẫn có chút thích mình, nếu không cũng sẽ không biểu hiện sự lung lay khi cậu thỉnh cầu được đánh dấu.


Nhưng niềm vui của cậu chưa kéo dài được một tuần, thì đã nghe tin Olin cùng Hướng đạo của mình rời khỏi thủ đô. Suốt hơn một tháng đó... cậu đã gửi cho cô tổng cộng hơn một vạn tin nhắn! Vậy mà cô, ngoại trừ lúc đầu trả lời cậu sáu dấu chấm ra, thì không còn bất kỳ phản ứng nào nữa.


cậu sắp không nhớ nổi mình đã bao nhiêu lần mở mạng tinh cầu ra, nhìn vào khung chat không có hồi âm mà ghen tị đến mức hận không thể bỏ học trực tiếp đi đuổi theo cô. Sau đó Eamon nhận ra sự bất thường của cậu, bảo với cậu rằng cậu bị lừa rồi. Bạch Tháp dù có yêu cầu Hướng đạo bắt buộc phải đánh dấu Lính gác, thì cũng phải để Hướng đạo tự mình lựa chọn. Việc đánh dấu Olin căn bản là vì Khương Ưu thích, chứ không phải bị Bạch Tháp cưỡng chế như cậu nghĩ.


Đồ lừa đảo! Hướng đạo quả nhiên chẳng có ai tốt lành cả! cậu tuyệt đối sẽ không giống như những Lính gác mà cậu coi thường kia, quỵ lụy cầu xin Hướng đạo. Thế nhưng, cậu mới kiên trì chưa đầy một tuần... khoảnh khắc nhìn thấy Khương Ưu ở cổng trường, cậu lập tức quăng cái quyết tâm mình từng hạ xuống ra sau đầu, trong mắt chỉ toàn là hình bóng của cô.


Thậm chí, cậu còn tìm lý do bào chữa cho Khương Ưu trong lòng! Ít nhất cô cũng không giống như những Hướng đạo khác, không coi Lính gác là người. Cô khác với những Hướng đạo khác...


Bàn tay Anger nắm lấy cổ chân Khương Ưu càng lúc càng siết chặt, hơi thở dồn dập đầy khó khăn. Mặt tối trong lòng bị phóng đại vô hạn, Anger cúi đầu xuống, như tự ngược đãi bản thân mà ấn chân Khương Ưu tiếp tục dẫm xuống mạnh hơn. Giống như nơi đó càng đau, thì càng có thể áp chế được những tà niệm dơ bẩn và hạ lưu của cậu, khiến cậu tỉnh táo lại từ trạng thái hèn mọn này.


Cổ chân Khương Ưu bị cậu nắm hơi đau, cô không nhịn được nâng chân khẽ đá cậu một cái, rút chân lại khép nép đặt xuống mặt đất dưới ghế.


"Hừm!"


Bị đá một cái như vậy, Anger rên rỉ một tiếng, đôi mắt lập tức trợn to, cơn đau xen lẫn với sự hưng phấn khó tả cùng lúc ùa về. Gần như là một cảm giác cực khoái mãnh liệt, mặt cậu đỏ bừng, gân xanh nổi đầy trên cổ, toàn thân run rẩy, chật vật đến cực điểm. Đầu rủ xuống, Anger có chút thất thần nhìn mặt đất, đợi cho cơn run rẩy đó dịu bớt.


Khương Hướng đạo đá cậu, thậm chí còn chán ghét cậu... Cô chê cậu ghê tởm. Anger có chút khó xử cắn chặt môi dưới, vành mắt nóng hổi, một tầng nước mờ ảo phủ lên.


Khương Ưu thấy vậy, lòng cảm thấy bùi ngùi, không nhịn được co chân lùi lại một chút. Cô vừa nãy cũng đâu có dùng lực lắm đâu nhỉ? Không lẽ hỏng thật rồi? Hướng đạo nếu lỡ tay đá nát cái XX của Lính gác, liệu có bị Bộ Tư pháp bắt đi không? Ngón tay Khương Ưu khẽ động, cô đã định lên mạng tinh cầu tìm kiếm thử xem sao.


Tuy nhiên không đợi cô hành động, Anger đột nhiên đưa tay nắm lấy cổ tay cô, đứng dậy ép sát.


"Khương Ưu! Cô là đồ lừa đảo!" Vành mắt cậu đỏ hoe, gào lên đầy dữ tợn.


"Tôi biết ngay mà, các người Hướng đạo đều giống nhau cả thôi! Tôi còn tưởng cô sẽ khác biệt, kết quả cô cũng giống hệt đám Hướng đạo kia! Căn bản chẳng coi Lính gác chúng tôi ra gì!"


"Cao cao tại thượng, ác ý trêu đùa! Nhìn chúng tôi vì các người mà tranh giành lẫn nhau, trong lòng cô đắc ý lắm phải không? Nhìn tôi quỳ xuống cầu xin cô đánh dấu, trong lòng cô sướng thầm lắm đúng không?"


Khương Ưu bị hành động của cậu làm cho sững sờ, vừa định rút tay lại, đã thấy Anger như phát điên, lớn tiếng tố cáo sự bất mãn và oán hận của mình. Vốn dĩ cậu đã cảm thấy hổ thẹn vì sự tự đọa lạc của bản thân, ngặt nỗi Khương Ưu còn hết lần này đến lần khác né tránh cậu.


Vừa nãy cậu nhìn thấy rất rõ, sau khi Khương Ưu thu chân lại, vì chê cậu ghê tởm mà còn lùi thêm một chút nữa. Cậu khiến cô chán ghét đến vậy sao? Chán ghét đến mức một cái chạm cũng không muốn chạm vào cậu? Rõ ràng lần trước... lần trước cô còn dịu dàng giúp cậu tịnh hóa ô nhiễm như thế cơ mà...


Anger nghiến chặt răng, dây thần kinh mang tên lý trí trong não căng như dây đàn, tưởng chừng giây tiếp theo sẽ sụp đổ. cậu ghét Hướng đạo. Rất ghét rất ghét, ghét đến mức cậu thậm chí cảm thấy bản thân mình lúc trước cầu xin Hướng đạo đánh dấu cũng đáng ghét y như vậy!


"Các người chẳng phải chỉ biết tịnh hóa thôi sao? Ngoài tịnh hóa ra Hướng đạo còn làm được cái gì nữa? Dựa vào cái gì mà các người có thể cao cao tại thượng, tận hưởng sự bình yên hòa bình do Lính gác dùng mạng sống đổi lấy, mà lại chẳng có chút lòng biết ơn nào!"


"Thậm chí... nhìn thấy Lính gác chết đi, các người vẫn có thể cười đùa bên cạnh, chẳng có chút buồn bã nào. Trong mắt các người, chúng tôi là cái gì? Rốt cuộc các người coi chúng tôi là cái gì?!"


Anger một tay chống lên tay vịn ghế, một tay nắm lấy cổ tay cô nâng lên, ép sát trên đỉnh đầu. Gương mặt tuấn tú hạ thấp xuống, cậu ép sát Khương Ưu, đôi mắt đỏ ngầu, gầm rú với giọng trầm đục, cả người giống như một con mãnh thú hung dữ, dường như khắc tiếp theo sẽ lột da rút xương cô.


Bầu không khí trong nháy mắt trở nên nặng nề áp bách. Định dùng tinh thần lực để áp chế Anger nhưng Khương Ưu khựng lại, đôi lông mày khẽ nhíu, cô đang tiêu hóa những lời cậu nói.


Một lúc lâu sau. Cô dời tầm mắt đi, thở dài một tiếng, mở miệng: "cậu buông tôi ra trước đã."


"... Tôi không buông." Anger rủ mắt, nhìn vào nửa khuôn mặt dưới của Khương Ưu, không chút do dự từ chối. cậu đã bình tĩnh lại một chút rồi. Nhưng bình tĩnh lại thì đã sao? Đã đến nước này rồi, cậu cũng đành đâm lao phải theo lao thôi.


"Hướng đạo chẳng phải thích nhất là thấy đám Lính gác vì mình mà đánh nhau sứt đầu mẻ trán, ghen tị đến phát điên sao? Sao vậy, ngài không hài lòng à?" cậu nhếch môi, giọng điệu mỉa mai. "Hay là Khương Hướng đạo thích xem tôi và Anger đánh nhau một trận? Như vậy ngài sẽ thích hơn sao?"


Khương Ưu mím môi, không trả lời cậu mà nhắc lại lần nữa: "Buông tay, tôi sẽ trả lời câu hỏi của cậu."


Đôi mắt sâu thẳm của Anger nhìn chằm chằm cô, trong mắt hiện lên những cảm xúc mà cô không hiểu nổi. cậu không cử động, nhưng cũng không nói gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/dan-uong-xinh-ep-lun-sau-vao-tu-la-trang&chuong=73]

Khương Ưu lặng lẽ đợi một lát, thấy cậu vẫn không nhúc nhích, liền định giơ tay đẩy cậu ra.


Tuy nhiên giây tiếp theo, cậu giống như lại phát điên, cúi đầu xuống tìm kiếm đôi môi cô muốn xích lại gần. Đồng tử Khương Ưu giãn ra, cô vội vàng nghiêng đầu, không chút do dự, tinh thần lực trực tiếp ép xuống. Sau đó, nhân lúc Anger bị tinh thần lực áp chế, cơ thể mất lực trong tích tắc, cô vươn tay đẩy cậu ra, giơ tay tát mạnh một cái vào mặt cậu.


"Chát!"


Lòng bàn tay đánh vào mặt cậu, chấn động khiến tay Khương Ưu tê dại, lòng bàn tay dấy lên những cơn đau châm chích li ti. Cô kinh hãi quát: "Anger, cậu phát điên cái gì thế?!" Chẳng lẽ còn muốn cưỡng hôn cô?


Anger bị tinh thần lực của cô khống chế, toàn thân như bị dao cắt, vừa đau vừa không có lực, trực tiếp ngồi bệt xuống đất, hai tay chống ngược ra sau mặt đất.


"Hừ..."


Những sợi tóc mái rủ xuống, che khuất thần sắc trong mắt cậu. Anger nhếch môi, phát ra một tiếng cười lạnh. Chàng Lính gác vốn luôn kiêu ngạo bất tuân rủ mắt xuống, trên gương mặt tuấn tú trắng bệch vì đau đớn hiện lên một tia ủy khuất. Ngặt nỗi cậu bướng bỉnh không muốn để lộ ra dù chỉ một chút, đôi môi mỏng mím chặt, cơ bắp trên cánh tay nổi cuồn cuộn, gân xanh hiện rõ.


"Tôi phát điên chẳng phải là điều ngài muốn thấy sao?" cậu ngước đầu nhìn khuôn mặt Khương Ưu từ trên cao nhìn xuống, nén cơn đau trên người, nói: "Lần trước khi ngài lừa tôi, chẳng phải là hy vọng tôi biết chuyện rồi sẽ vì ngài mà phát điên sao?"


Khương Ưu tặc lưỡi một tiếng, đôi mày nhíu chặt, cảm thấy tình hình hiện tại có chút hóc búa. Cố Ôn Ngôn nói rất đúng, cảm xúc của Anger thực sự rất không ổn định. Dù biết dỗ dành cậu sẽ có chút rắc rối, nhưng cô cũng không ngờ lại rắc rối đến mức này.


Khương Ưu nhìn cậu, tinh thần lực không thu hồi lại mà vẫn giữ trạng thái khống chế đối phương, hỏi: "Những lời này đều là suy nghĩ thật lòng của cậu?"


"Phải." Anger nói đoạn, phần thân trên hơi thả lỏng một chút, chống lên cánh tay trái, nghiêng đầu. Cậu cười nhạo một tiếng, trong ánh mắt mang theo chút lả lơi và tự giễu: "Dựa vào việc giả vờ ngoan ngoãn trước mặt Hướng đạo để có được sự ưu ái, tôi lúc trước đúng là khiến người ta ghê tởm... Khương Hướng đạo chắc cũng nghĩ vậy phải không?"


Anger thong thả mở miệng, giống như đang tán gẫu với Khương Ưu, nhưng giọng điệu lại tràn đầy sự khinh miệt và phỉ nhổ đối với bản thân mình trước kia.


"cậu cảm thấy thân thiện với Hướng đạo là ghê tởm?" Khương Ưu chậm rãi lên tiếng: "Nếu dáng vẻ ngoan ngoãn lúc trước của cậu thực sự là giả vờ, thì tôi đúng là thấy ghê tởm thật."


Nụ cười kiêu ngạo trên mặt Anger không đổi, giống như những lời Khương Ưu nói chẳng là gì đối với cậu. Nhưng tự bản thân cậu biết rõ, lúc này trái tim đau như sắp nổ tung, thậm chí còn lấn át cả cơn đau do tinh thần thể mang lại, khiến cậu theo bản năng muốn cuộn mình trốn đi, ở một mình.


Ánh mắt Khương Ưu rơi trên mặt cậu, nhìn chằm chằm biểu cảm của cậu, nói tiếp: "cậu chẳng phải rất tò mò tại sao tôi lại chọn đánh dấu Olin sao? Vậy bây giờ tôi trả lời anh."


"Bởi vì Olin cậu ấy sẽ không bốc đồng như anh, cậu ấy có cảm xúc ổn định, không mang ác ý quá lớn với Hướng đạo. Cậu ấy rất tỉnh táo, biết mình nên làm gì và không nên làm gì. Đương nhiên, cậu ấy cũng rất nghe lời, không bao giờ trái ý bất kỳ lời nào của tôi."


"Quan trọng nhất là, cậu ấy không giả vờ ngoan ngoãn trước mặt tôi, cậu ấy lúc nào cũng rất ngoan."


Mỗi câu Khương Ưu nói ra, sắc mặt Anger lại trắng thêm một phần, cho đến cuối cùng trắng bệch đến đáng sợ. Đường môi mím lại thành một đường thẳng, cậu cố chấp giữ vẻ mặt bướng bỉnh, vành mắt ửng đỏ: "Hừ, nói nhiều thế... Vậy còn việc ngài lừa tôi thì sao? Giúp tôi tịnh hóa rồi lại không đánh dấu tôi, còn phớt lờ sự tồn tại của tôi suốt cả tháng trời. Nếu ngài không thích tôi, tại sao lại giúp tôi tịnh hóa?"


Bàn tay Anger nắm chặt thành quyền, đốt ngón tay dùng lực ép xuống đất, gần như muốn làm gãy xương. "Ở ngoài rừng thử luyện, Hướng đạo chỉ tịnh hóa cho Lính gác chuyên thuộc của riêng mình thôi."


Biểu cảm của cậu thực sự rất mong manh, gò má trái sưng đỏ, khóe mắt ửng hồng ẩm ướt, đôi môi mỏng bướng bỉnh mím lại, cùng với đường quai hàm căng chặt. Anger cứ thế ngước đầu nhìn cô không chớp mắt, chờ đợi câu trả lời tiếp theo. Cơn giận vốn có vì cậu cưỡng hôn, dưới ánh mắt như thế này cũng chẳng thể dấy lên chút gợn sóng nào nữa.


Khương Ưu bất lực thở dài: "cậu chẳng phải vừa mới nói, Hướng đạo chỉ biết tịnh hóa thôi sao? Vậy thì cái người Hướng đạo chỉ biết tịnh hóa như tôi đây, nhìn thấy Lính gác bị ô nhiễm thì giúp cậu tịnh hóa một cái thì có vấn đề gì?"


"Chẳng lẽ các Hướng đạo trong Bạch Tháp mỗi lần giúp Lính gác tịnh hóa đều phải đánh dấu anh ta sao?"


Anger rủ mắt, nhỏ giọng phản bác: "... Cái đó không giống." Bạch Tháp là phải đặt lịch hẹn đăng ký, đó là công việc của họ, và không phải Lính gác nào cũng được tịnh hóa. Huống hồ Khương Ưu còn là một Hướng đạo của học viện, sao cô có thể so sánh với Hướng đạo của Bạch Tháp được?


"Không giống chỗ nào?" Khương Ưu vén tà váy ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào Anger. "Đều là Hướng đạo cả, có gì mà không giống? Không phải đều có thể tịnh hóa cho Lính gác sao? Hay là cậu thấy tôi tịnh hóa không sạch bằng họ?"


Anger ngơ ngác nhìn cô ngồi xuống trước mặt mình, rồi nghe thấy lời này liền lập tức phản bác: "Không phải! Ngài tịnh hóa chắc chắn tốt hơn bọn họ nhiều!"


Lời vừa thốt ra, Anger đã tự làm mình sững sờ, rồi lại đỏ bừng cả mặt, tức tối quay đầu đi. cậu ghét Hướng đạo. Khương Ưu ngồi xuống chắc chắn là để xem dáng vẻ chật vật hiện tại của cậu, để thỏa mãn cái sở thích quái gở của cô. cậu sẽ không để cô đạt được mục đích đâu. Anger cắn chặt môi dưới, rủ mắt nhìn mặt đất, thần sắc trên mặt vẫn mang vẻ kiêu ngạo.


Khương Ưu ngẫm nghĩ một chút về những lời cậu nói lúc trước, khẽ làm dịu giọng điệu: "Anh ghét Hướng đạo đến vậy, là vì từng xảy ra chuyện gì sao?"


"..." Đồng tử Anger khẽ động, mở miệng: "Không có, chẳng có chuyện gì xảy ra cả." Nhìn dáng vẻ này, đúng là đã xảy ra chuyện gì đó thật.


Khương Ưu chớp mắt, nghiêng đầu: "Không thể nói với tôi sao?"


"Tôi đã bảo là chẳng có chuyện gì xảy ra rồi! Ngài đừng hỏi nữa!" Anger bực bội ngẩng đầu lườm cô. Rồi lại va phải ánh mắt đang mỉm cười nghiêng đầu nhìn mình, mái tóc đuôi ngựa của Khương Ưu hơi lệch sang một bên, rủ xuống. Mái tóc đen mượt mà men theo gương mặt tinh xảo xinh đẹp, trượt xuống xương quai xanh trắng ngần nổi bật, đẹp đến mức khiến tim người ta run rẩy.


Lồng ngực một lần nữa nhảy dựng lên không kiểm soát, Anger bực bội cúi đầu, phỉ nhổ cái trái tim không biết điều của mình. Có thể dừng lại không! Cái người Hướng đạo trước mặt này vừa mới tát ngươi một cái, còn đá ngươi, tấn công ngươi nữa đó! Ngươi không thể đừng nhảy nữa được sao?! Trái tim nhận được mệnh lệnh nào đó, ngược lại càng nhảy tợn hơn, từng nhịp từng nhịp nảy lên như muốn nhảy trực tiếp vào lòng bàn tay Khương Ưu, để cô mặc tình giày xéo giẫm đạp một lần nữa.


Ngặt nỗi cậu... cho dù có phẫn nộ đến điên cuồng vặn vẹo, cũng chỉ là muốn thân mật với cô, muốn cô thích mình. Móng tay bấm sâu vào da thịt, Anger thầm mắng chửi, đúng là đồ không có tiền đồ...


Anger lúc trước là giả vờ sao? Khương Ưu thực ra không nghĩ vậy. Với cái tính cách này của cậu, có thể giả vờ lâu như vậy mà không bị phát hiện cũng là một kỳ tích, lời vừa rồi chắc hẳn là do cậu thêu dệt ra để lừa cô nhằm cứu vãn lòng tự trọng đang lung lay sắp đổ của mình thôi. Khương Ưu rủ mắt, cảm thấy tò mò về việc từng xảy ra với Anger. Cho dù Lính gác bình thường có ghét Hướng đạo, cũng không đến mức kháng cự mãnh liệt như Anger chứ? Thậm chí nói là chán ghét, thì chi bằng nói là... sợ hãi. Anger sợ hãi Hướng đạo, nên mới dùng sự chán ghét để đẩy ra.


"Nếu cậu đã không muốn nói thì thôi vậy." Khương Ưu nhìn vào đùi cậu đang đặt bằng phẳng trên mặt đất, nơi vẫn còn dấu vết cô vừa dẫm ra, vươn tay phủi phủi chút bụi bẩn đó.


Tay vừa mới chạm vào, cô đã cảm nhận được cơ bắp cậu đột ngột căng cứng. Thấy vậy, Khương Ưu ngước mắt nhìn Anger, thu tay lại, bắt đầu giải thích cho cậu về những điểm cậu đang nổi giận.


"Hơn một tháng tôi ra ngoài thử luyện, rất bận, tin nhắn của anh sẽ làm phiền tôi, nên tôi đã tắt thông báo và để chế độ im lặng rồi."


Thà đừng giải thích còn hơn! Anger càng giận hơn, lồng ngực phập phồng kịch liệt hai cái, những lời quá đáng định thốt ra bị cậu kìm nén đè xuống. Khương Ưu như không hề hay biết, nói tiếp: "Còn về chuyện tịnh hóa, tôi vừa mới giải thích rõ với cậu rồi. Còn lần trước tôi đúng là có ý định muốn đánh dấu cậu thật, vì cậu..."


Nói đoạn, cô khựng lại một chút, nhìn Anger. Thấy hàng lông mi đang rủ xuống của cậu khẽ động đậy, muốn ngẩng đầu nhìn cô, rồi lại phát hiện cô đang cười tủm tỉm nhìn mình. Tức đến mức Anger lại hừ hừ quay đầu đi, cậu mới không thèm cô đánh dấu mình đâu, cậu không thèm!


Khương Ưu giơ tay chống cằm, nhìn biểu cảm gần như khác hẳn so với lúc trước của Anger, cười híp mắt nói: "Bởi vì cậu nói lúc đó cậu là giả vờ, cộng thêm vừa nãy cậu còn định cưỡng hôn tôi, lại còn cắn tay tôi, phun nước miếng vào tôi, nên tôi quyết định vẫn là không đánh dấu cậu nữa. Tôi thích Lính gác ngoan một chút cơ."


"Cô!" Anger bị lời này của Khương Ưu làm cho cơn phẫn nộ lại trào dâng, trong lòng dấy lên vị chua xót, trong miệng dường như cũng cảm nhận được một vị đắng ngắt, vành mắt đỏ hoe.


"Không đánh dấu thì thôi, tôi..." Tôi cũng chẳng thèm. Mấy chữ sau cậu nghẹn ngào không dám nói ra, dường như sợ nếu thực sự nói ra, Khương Ưu sẽ thực sự không bao giờ đánh dấu mình nữa. Lúc này, cậu lại bắt đầu thấy hơi hối hận vì phản ứng thái quá lúc nãy của mình, có phải nếu vừa nãy cậu không phát điên, thì Khương Ưu sẽ đánh dấu cậu không? Đôi môi mỏng bướng bỉnh mím lại, Anger không nói gì nữa, mi mắt rủ xuống nhìn mặt đất.


Thấy tâm trạng cậu đã bình tĩnh lại, Khương Ưu cũng không định tiếp tục lãng phí thời gian với cậu nữa. Cô giơ tay nhìn mạng tinh cầu, Nhạc Hàm vẫn chưa gửi tin nhắn cho cô. Nhưng cô định đi tìm cô bạn trước. Khương Ưu đứng dậy, chỉnh lại chiếc váy trên người: "Nếu không còn vấn đề gì khác, vậy tôi đi trước đây, bạn tôi đang đợi tôi."


Nói đoạn, cô nhấc chân định đi vòng qua Anger, lướt qua bên cạnh cậu. Tuy nhiên Anger đột nhiên lại ngẩng đầu lên, nhìn cô, biểu cảm vẫn kiêu ngạo không cam lòng, gò má ửng hồng, nhưng ánh mắt lại vô cùng cố chấp: "Nếu... tôi ngoan, ngài sẽ đánh dấu tôi chứ?"


Khương Ưu rủ mắt, cười khẽ một tiếng: "Vậy phải xem biểu hiện của cậu đã."


Bước chân rời đi không còn chút khựng lại nào, Khương Ưu nháy mắt đã đi đến cửa, mở cánh cửa lớn của nhà hoa bằng kính. Cô đi về phía Nhạc Hàm vài bước, chưa kịp ra khỏi con đường nhỏ này, đã thấy Cố Ôn Ngôn đang đi tới. Anh ta mặc bộ quân phục Lính gác giống hệt Anger. Nhưng trên người anh ta, bộ quân phục này bớt đi vài phần sắc sảo bất cần, ngược lại thêm phần thanh nhã, giống như trang phục kỵ sĩ vậy.


Cố Ôn Ngôn nhìn thấy Khương Ưu, bước chân nhanh hơn một chút, đôi chân dài sải bước, vài bước đã đi đến trước mặt cô. Người đã đến rồi, cô không thể cứ coi như không thấy được. Bất đắc dĩ, cô vẫn chào anh ta một tiếng: "Cố Ôn Ngôn, thật khéo quá."


"Ừm." Cố Ôn Ngôn mỉm cười dịu dàng, nắm lấy bàn tay Khương Ưu vừa bị Anger nắm lấy và cắn nhẹ, nâng lên, chạm vào vết đỏ vẫn chưa tan đó. Anh ta ngẩng đầu: "Khương Hướng đạo, không phải thật khéo đâu, tôi vừa nãy đã nhìn thấy ngài rồi."


"Chỉ là không ngờ, ngài lại ra ngoài sớm như vậy, cái tên Anger đó làm ngài nổi giận sao? Hay là... ngài đã đánh dấu cậu ta rồi?" Ánh mắt Cố Ôn Ngôn tối lại, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Khương Ưu, nhưng trên mặt lại là nụ cười dịu dàng sảng khoái.


Khác với Clyde, sự dịu dàng lịch thiệp của Cố Ôn Ngôn mang một chút âm nhu, vẻ ngoài có sự chu đáo của một người anh hàng xóm, nhưng thực chất lại đạm mạc và máu lạnh vô cùng. Còn sự dịu dàng của Clyde thì hơi giống quý tộc trung cổ, cao quý nhã nhặn, lễ nghi chuẩn mực, trông vô cùng có hàm dưỡng. Bất giác nhớ lại khung cảnh lần trước, Khương Ưu khựng lại... cái hàm dưỡng này cứ tạm thời để đó đã.


Cô nhìn Cố Ôn Ngôn, trong lòng không rõ anh ta rốt cuộc đã nhìn thấy bao nhiêu, hơn nữa... "Chuyện của tôi và Anger thì liên quan gì đến anh?" Khương Ưu nhíu mày.


Cố Ôn Ngôn chẳng hề bận tâm đến sự kháng cự của Khương Ưu, anh ta vẫn chưa buông bàn tay đang nắm của cô ra, thậm chí tâm trạng còn rất tốt mà rủ mắt, xoa xoa vết đỏ bị cắn. "Đương nhiên là có liên quan, bởi vì tôi đến để thỉnh cầu ngài đánh dấu tôi. Nếu ngài vừa đánh dấu Anger, điều đó có nghĩa là việc tôi mở lời thỉnh cầu ngài đánh dấu sẽ có vài phần khả năng thành công; nhưng nếu cậu ta làm ngài nổi giận, tâm trạng ngài không tốt, vậy thì tôi sẽ không định mở lời thỉnh cầu ngài đánh dấu nữa."


Khương Ưu ngước mắt nhìn anh ta. Phải nói rằng, bước đi này của anh ta... quả thực đã thành công thu hút sự chú ý của cô.


"Thỉnh cầu tôi đánh dấu anh? Tại sao?" Khương Ưu không hiểu, cằm hơi hếch lên, đôi mắt nheo lại: "Nếu anh muốn được đánh dấu, chắc chắn sẽ có rất nhiều Hướng đạo sẵn lòng mà?"


Cố Ôn Ngôn nhìn vào đôi mắt Khương Ưu, trong ánh mắt mang theo chút ý vị dụ dỗ, cười khẽ đầy mập mờ: “Phải, sẽ có rất nhiều Hướng đạo sẵn lòng đánh dấu tôi. Nhưng mà, tôi chỉ muốn được ngài đánh dấu thôi, Khương Hướng đạo...”

Bình Luận

0 Thảo luận