Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Dẫn Đường Xinh Đẹp Lún Sâu Vào Tu La Tràng

Ép mua ép bán

Ngày cập nhật : 2026-03-25 13:59:12

Giọng Olin khàn đặc, ý thức cũng không mấy tỉnh táo. Dục vọng sắp sửa giải phóng mới vừa leo đến đỉnh điểm, còn chưa kịp chạm tới thì Khương Ưu đã dừng lại.


Hàng lông mày anh khí cau lại, hốc mắt sâu thẳm hạ áp, nhưng cậu căn bản không dám manh động, chỉ căng cứng cơ thể, bàn tay ôm eo Khương Ưu siết chặt trong thoáng chốc, hơi thở dồn dập.


"Ưm..."


Dù là cách một lớp vải thì nơi đó vẫn nóng đến kinh người.


Khương Ưu nhìn dáng vẻ mặt đỏ gay của Olin, động tác khựng lại một chút, lòng hơi do dự.


... Chiều nay cô còn phải ra ngoài mà. Chẳng lẽ lúc đến buổi liên hoan đó lại để người ta nhìn ra vừa mới làm chuyện gì sao?


Sau khi dục vọng dâng trào ép được tác dụng của thuốc viên xuống, Khương Ưu thực ra đã chẳng còn tâm trí gì nữa. Hết lạnh lại nóng, thay phiên nhau lâu như vậy, bây giờ cô chỉ cảm thấy buồn ngủ vô cùng, mí mắt lười biếng sụp xuống một nửa.


Nhưng đưa Olin đến đây rồi lại bỏ mặc cậu giữa chừng, hình như có chút hơi quá đáng.


Thong thả cọ xát một lúc, Khương Ưu lại dừng lại, buồn ngủ đến mức không muốn cử động nữa. Nhưng Olin lại bị sự thân mật chậm chạp này làm cho dục vọng càng thêm mãnh liệt, hơi thở nóng hổi dồn dập phả lên mu bàn tay Khương Ưu đang chống trên ngực cậu, nóng đến mức cô không nhịn được mà co ngón tay lại, để lại vài vệt đỏ trên khối cơ ngực đang căng cứng của cậu.


Tim Olin thắt lại, từ trong tủy xương dâng lên một luồng ngứa ngáy khó nhịn khiến da đầu tê dại, ý thức càng thêm mơ hồ, cậu chỉ muốn bất chấp tất cả để giải tỏa cơn ngứa này ra.


Nhưng không được, Lính gác không được phép cưỡng ép Dẫn đường. Vì vậy, cậu chỉ có thể dốc hết sức bình sinh để ức chế, đè nén khát khao khiến mình thần hồn điên đảo xuống đáy lòng.


"Ưm... Ưu Ưu..."


Olin đã có chút thần trí không rõ rồi, mỗi một cái chạm của Khương Ưu đều giống như một đốm lửa nhỏ, vừa chạm vào là cơ thể cậu lại run lên vì nóng bỏng.


"Ừm."


Khương Ưu khẽ đáp một tiếng, vươn dài cánh tay ôm lấy cổ Olin, ép thân trên xuống. Cô vừa nhẹ nhàng vuốt ve xương chân mày của cậu, vừa thấp giọng hỏi han.


"Tại sao trưa nay anh lại ở đó? Anh biết chuyện tôi và Cố Ôn Ngôn hẹn nhau sao?"


"..." Olin hơi nghiêng đầu, trong đồng tử là một màn sương mù, phải một hồi lâu cậu mới phản ứng được Khương Ưu đang hỏi mình.


"... Tôi, ừm biết, lần trước tôi đã nhìn thấy rồi."


Nghe Olin nói vậy, cơn buồn ngủ của Khương Ưu tan biến không ít: "Lần trước anh đã biết rồi? Thế là anh cứ thế im hơi lặng tiếng lén lút đi theo sao?"


Trong đôi mắt mơ màng của Olin xẹt qua một tia tỉnh táo, hàng mi cậu run rẩy rồi rủ xuống. Bàn tay đang ôm eo Khương Ưu di chuyển lên trên, ấn vào lưng cô, sau đó siết chặt, giọng nói trầm đục.


"... Tôi không dám nói."


"Có gì mà không dám? Chẳng lẽ tôi lại hung dữ với anh chắc?" Khương Ưu nghiêng người sang một bên, từ trên người cậu ngã xuống, nằm lên chiếc gối bên cạnh.


Đồng tử Olin co rút, tưởng cô muốn rời đi, bàn tay đang ôm cô lại siết chặt trong tích tắc, thuận theo lực của cô mà ôm nghiêng lấy, một chân cũng thuận thế đặt vào giữa hai chân Khương Ưu.


Giam cầm cô hoàn toàn trong lòng mình.


Vừa bày ra tư thế đó xong, Olin đã phản ứng lại được, có lẽ Khương Ưu không muốn tiếp tục chuyện lúc nãy nữa. Cậu cảm thấy thất vọng trong lòng, bèn nhịn dục vọng mà lùi lại một chút.


Nhưng Khương Ưu lại không buông cậu ra, ngược lại còn chống tay vào cánh tay cậu ngồi dậy, để cậu dựa vào lòng mình, đôi chân co lại thì dán chặt lấy Olin, giẫm lên cậu.


Cơ bắp Olin run lên bần bật, ngây người ra.


"Trả lời tôi đi chứ?" Khương Ưu thấy vẻ mặt ngây ngốc của cậu, không nhịn được vươn tay véo véo tai cậu.


Mặt Olin "xoẹt" một cái càng thêm đỏ rực, bàn tay ôm eo cô thu lại, cơ thể vừa mới lùi ra một chút lại dán chặt vào, giống như một lò lửa.


"Tôi... Ngài muốn đánh dấu Cố Ôn Ngôn, tôi sợ ngài biết tôi hay tin sẽ ghét tôi..."


"Và lại... tôi, tôi không muốn ngài đánh dấu anh ta... Nhưng, tôi lại muốn biết, rốt cuộc anh ta có điểm gì khiến ngài thích, mới khiến ngài quyết định đánh dấu anh ta..."


Cậu vùi đầu vào lòng Khương Ưu, hít hà mùi hương hoa nhài đó, giọng nói trầm thấp nghẹn lại.


"Tôi muốn... học tập theo anh ta..."


Dù biết mình là Lính gác hệ côn trùng thì không thể xa xỉ hy vọng nhiều hơn, nhưng cậu vẫn mong Khương Ưu có thể thích cậu thêm một chút nữa. Chỉ một chút thôi, chỉ cần một chút là đủ rồi...


Cậu đố kỵ với việc Cố Ôn Ngôn dễ dàng khiến Dẫn đường đánh dấu, cũng đố kỵ với diện mạo trắng trẻo tuấn tú cùng tính cách dịu dàng chu đáo của anh ta. Đó đều là những thứ cậu không có.


Chỉ là, nghĩ nhiều như vậy, cuối cùng đến nơi cậu lại căn bản không dám nhìn vào trong. Sợ mình nhìn thấy cảnh Khương Ưu đối xử dịu dàng với Cố Ôn Ngôn rồi sẽ suy sụp đến mức không khống chế nổi bản thân. Cuối cùng cậu chỉ dám thu mình đứng dưới gốc cây, cả người cứng đờ đứng chờ Khương Ưu từ bên trong đi ra.


Dưới chân Khương Ưu cử động một chút, thân trên ngả ra sau dựa vào đầu giường, tay thì men theo tai cậu đi xuống, đặt trên cằm cậu, nhẹ nhàng gãi gãi như đang trêu đùa một chú chó.


"Anh không cần phải học theo người khác, anh bây giờ như thế này đã rất tốt rồi, tôi rất thích."


Học theo cái gã Cố Ôn Ngôn đó, khéo lại càng học càng biến thái mất. Olin cứ như hiện tại, ngoan ngoãn nghe lời là được rồi, cô cũng không cần cậu phải làm gì cho mình.


Đầu ngón tay mềm mại gãi nhẹ, giống như một sợi lông vũ lướt qua nhẹ tênh, ngứa đến mức cậu không nhịn được khẽ hừ một tiếng.


Lực đạo bên dưới lại vô cùng rõ ràng, một nhẹ một nặng, Olin càng thêm thẹn thùng, cậu co hai chân lại, khom người, vùi gương mặt đang phát nóng vào bụng Khương Ưu.


Mùi hoa nhài nồng đậm đến mức khiến người ta choáng váng ập đến, trong lòng Olin cũng vì câu nói "tôi rất thích" của Khương Ưu mà trào dâng một niềm hân hoan không thể kìm nén, trái tim nhảy nhót trong lồng ngực, rung động đến mức Khương Ưu cũng cảm thấy cơ thể mình đang run lên.


Cô vươn tay xoa xoa đỉnh đầu Olin, không nói gì thêm. Tầm mắt men theo đỉnh đầu khi cậu nghiêng người dựa vào đi xuống, thoáng thấy lớp cơ lưng săn chắc màu sô-cô-la, đường nét cơ bắp trôi chảy và đầy sức mạnh. Một đường rãnh sâu ở giữa trượt thẳng xuống dưới, lọt vào bờ mông vểnh hơi cong lên.


Váy ngắn bị vén lên, Olin khom lưng, quỳ trước mặt cô, thành kính dập đầu xuống.


Động tác xanh rờn và vụng về. Thân thiết không kẽ hở.


...


Khương Ưu nhận được tin nhắn của Cố Ôn Ngôn khi đã là ba bốn giờ chiều. Cô đẩy Olin - người vẫn đang ôm chặt eo mình không chịu buông tay - ra, đứng dậy thay một bộ quần áo sạch sẽ, rồi mới trả lời Cố Ôn Ngôn rằng mình sẽ đến ngay.


Olin ngoan ngoãn ngồi trên giường, thân trên trần trụi săn chắc vẫn còn những vết móng tay cào xước khi Khương Ưu cao hứng. Trên gương mặt tuấn tú hồng hào, ánh mắt tập trung và nghiêm túc, cậu nắm chặt tấm chăn che đi bộ phận quan trọng: "Ưu Ưu, tôi đi cùng ngài..."


Nghe Olin nói, Khương Ưu vừa buộc tóc đuôi ngựa vừa quay đầu lại, ánh mắt quét qua người cậu từ trên xuống dưới, đột nhiên nhớ ra điều gì đó.


"Olin, chiều nay hình như anh vẫn còn tiết học đúng không?"


Lính gác đều có lịch học và huấn luyện cả ngày, không giống như Dẫn đường. Nhưng chiều nay cậu lại không đi học, ngược lại còn ở đây lãng phí cả buổi chiều với cô.


Đôi môi mỏng của Olin mím lại, có chút căng thẳng: "Có tiết học, nhưng nếu Dẫn đường có việc, học viện cho phép xin nghỉ..."


"Thế thì anh cũng đã nghỉ học rồi. Tại sao không nói với tôi?" Khương Ưu nhíu mày. Nếu nhớ ra cậu có tiết học, cô căn bản sẽ không cùng cậu làm loạn lâu như vậy.


"Ưm..." Olin có chút lúng túng đáp một tiếng, sau đó vội vàng từ trên giường bước xuống mặc quần áo: "Vậy, vậy tôi đi học bù những tiết đã thiếu."


"Ừm." Khương Ưu hài lòng gật đầu.


Sau khi buộc xong tóc đuôi ngựa, Khương Ưu quay đầu nhìn đống hỗn độn trên giường, cuối cùng vẫn đi đến phòng kho bật robot quản gia lên để giúp thay ga giường và dọn dẹp. Trước đây vì không quen dùng robot nên Khương Ưu luôn tắt máy cất đi, nhưng bây giờ thì không dùng không được rồi.


Olin đi theo phía sau, nhìn Khương Ưu nhập lệnh cho robot, trên người lại một trận phát nóng, cúi gầm mặt, đỏ mặt tía tai.


Hai người rời khỏi biệt thự, Olin còn muốn đưa Khương Ưu qua đó nhưng bị cô trực tiếp đuổi về đi học bù. Olin mím môi, gương mặt tuấn tú lộ ra chút lưu luyến, nhưng vẫn ngoan ngoãn vâng lời, đi về phía học viện Lính gác.


Đồng phục Lính gác vẫn còn ướt, vì màu sẫm nên dù ướt cũng không nhìn thấy rõ lắm. Tuy nhiên mặc trên người vẫn có chút khó chịu. Cậu bước nhanh hơn, muốn sớm về ký túc xá thay quần áo, sau đó đi học bù những tiết đã thiếu hôm nay.


Khi lên lầu ký túc xá, tình cờ gặp được Eugene đang đi ra ngoài, định đi nhận nhiệm vụ đổi lấy suất thanh lọc. Dù hai người trước đó từng gặp nhau một lần ở T3321, nhưng quan hệ cũng chỉ bình thường, căn bản không thể nói là tốt.


Hai bên nhìn nhau một cái rồi bình thản dời tầm mắt đi, đều không có ý định chào hỏi đối phương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/dan-uong-xinh-ep-lun-sau-vao-tu-la-trang&chuong=82]

Tuy nhiên, mùi hoa nhài trên người Olin thực sự quá nồng nặc, Eugene dù muốn phớt lờ cũng không thể, bèn không nhịn được liếc nhìn người cậu một cái.


Chỉ một cái liếc mắt này, Eugene đã khựng lại, không nhịn được dời ánh mắt xuống quần cậu. Ớt một mảng lớn, cậu ta tè dầm à? Không đúng... nếu là tè dầm thì mùi vị sao có thể là...


Eugene đứng chôn chân tại chỗ, nhìn bóng lưng Olin biến mất sau lối hành lang, nhịp tim đột nhiên đập thình thịch, cơ thể cũng không tự chủ được mà run lên một cái. Vốn dĩ đã âm thầm học hỏi được không ít thứ từ Nhạc Nghiệp, đầu óc Eugene lúc này ngay lập tức xẹt qua rất nhiều hình ảnh. Có điều nhân vật chính trong ảnh đều là tiểu thư Dẫn đường và cậu.


Bị cái liếc mắt này của Olin khơi dậy chút tâm tư đặc biệt, bước chân định đi nhận nhiệm vụ của Eugene không còn bước tiếp nữa, cuối cùng xoay người, tư thế kỳ quái quay trở lại ký túc xá.


...


Vết thương bị đánh trên mặt Cố Ôn Ngôn sau khi bôi thuốc đã không còn rõ lắm, nhưng vẫn có thể nhìn ra hơi ửng đỏ.


Thấy Khương Ưu đến, trên mặt Cố Ôn Ngôn lại dâng lên những cơn đau nhói li ti, ngay cả tim cũng như cảm nhận được cái lạnh từ con dao găm đó, nảy lên một cái mạnh mẽ. Anh ta nở nụ cười, hiện ra vẻ thanh khiết ôn hòa thường ngày, tự nhiên bước tới chào hỏi: "Dẫn đường Khương."


Cứ như thể chuyện anh ta bị Khương Ưu đè xuống tát tai trước đó chỉ là một ảo giác. Tuy nhiên, vết dao chưa lành trên cằm lại minh chứng rõ ràng rằng mọi chuyện vừa xảy ra đều là thật.


Vẻ mặt Khương Ưu lạnh lùng, chẳng thèm để ý đến anh ta, gật đầu: "Dẫn đường đi."


"Vâng." Cố Ôn Ngôn mỉm cười gật đầu, đi phía trước dẫn đường cho Khương Ưu. Tiện thể giới thiệu cho cô quy trình của buổi liên hoan.


"Dẫn đường Khương chắc là lần đầu tham gia liên hoan nhỉ? Thực ra quy trình cũng gần giống như chơi trò xin thanh lọc ở Bạch Tháp thôi. Chỉ có điều xin thanh lọc ở Bạch Tháp là Lính gác hẹn trước, Lính gác có thể chọn Dẫn đường mình thích, còn buổi liên hoan thì hoàn toàn ngược lại, Dẫn đường làm chủ đạo, đi chọn Lính gác mình thích."


Cố Ôn Ngôn vừa nói vừa không nhịn được xích lại gần Khương Ưu một chút, ngửi thấy mùi hương trên người cô. Nụ cười sâu thêm vài phần, anh ta tiếp tục nói: "Hơn nữa Lính gác được chọn không được phép từ chối, chỉ có thể đồng ý."


Khương Ưu: "Ép mua ép bán?"


Cố Ôn Ngôn lắc đầu: "Không, Dẫn đường Khương nói thế thì hơi quá rồi, sao có thể coi là ép mua ép bán được chứ?"


"Cái này cùng lắm là ép mua, không tính là ép bán." Cố Ôn Ngôn cười thấp, khóe môi hơi nhếch lên: "Dù Dẫn đường cần Lính gác để hoàn thành kỳ thi cuối kỳ, nhưng đó không phải là bắt buộc, ngược lại, Lính gác cần Dẫn đường mới là bắt buộc."


"Ngài không nghĩ rằng quy tắc này là do Lính gác đặt ra để tự ébán mình cho Dẫn đường sao?"


Lính gác không được từ chối, chỉ có thể đồng ý. Vậy nên, đây coi như là lùi để tiến?


Khương Ưu nhướng mày, không nói gì thêm.


Địa điểm của buổi liên hoan được Liêu Cẩn đặc biệt lựa chọn, là một sảnh tiệc thường tổ chức các buổi dạ hội, trang trí xa hoa, trong không khí cũng tràn ngập mùi vị của sự phù phiếm.


Cố Ôn Ngôn mở cửa, khom người ra hiệu mời Khương Ưu vào trong, trên mặt là nụ cười dịu dàng tao nhã. Chỉ có điều vào khoảnh khắc Khương Ưu ngước mắt nhìn lên mặt anh ta, anh ta lại khẽ nheo mắt, lưỡi rắn lướt qua môi một cái, để lộ ra chút bản tính ẩn giấu.


Khương Ưu nhíu mày, bình thản dời tầm mắt đi, thực chất trong lòng đã sớm bị cái lưỡi rắn đó làm cho kinh hãi. Vậy nên bộ phận dị hóa của anh ta ngoài đôi chân hóa thành đuôi rắn thì lưỡi cũng biến thành lưỡi rắn sao? May mà trưa nay anh ta không thè lưỡi trước mặt cô, nếu không cô thực sự có thể vì buồn nôn mà bứt nó ra mất... Không kìm được một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, Khương Ưu rảo bước đi vào trong vài bước.


Các Lính gác mặc đồng phục Lính gác màu đen, rải rác khắp sảnh tiệc, hoặc đứng hoặc ngồi. Và không ngoại lệ, ai nấy đều cao ráo chân dài, gương mặt thanh tú điển trai, thậm chí nhan sắc có thể coi là hàng đầu trong học viện Lính gác.


Khương Ưu đi theo Cố Ôn Ngôn về phía Liêu Cẩn, dọc đường quan sát những Lính gác đó, khi thu hồi tầm mắt nhìn thẳng phía trước thì thấy Cố Ôn Ngôn vốn đi trước cô không xa đã chậm bước lại, đi song song bên cạnh cô.


Khương Ưu: "... Lo mà dẫn đường cho tốt đi."


Nụ cười trên mặt Cố Ôn Ngôn thu lại đôi chút, đuôi mắt cụp xuống mang theo vẻ ủy khuất ngây ngô: "Dẫn đường Khương, nếu ngài không định đánh dấu bọn họ thì tại sao còn nhìn họ? Là tôi lại có chỗ nào khiến ngài không hài lòng sao?"


"..." Khương Ưu không nói gì, chỉ ngước mắt liếc anh ta một cái. Chỗ nào không hài lòng còn phải hỏi? Trong lòng không tự biết sao?


Cố Ôn Ngôn đương nhiên vẫn còn nhớ chuyện xảy ra trưa nay, tuy rằng giữa chừng có chút bất ổn nhưng ít nhất kết quả anh ta vẫn được đánh dấu thành công. Như nguyện ý trả.


Cố Ôn Ngôn khẽ cười: "Được rồi Dẫn đường Khương, tôi hứa với ngài chuyện như trưa nay tuyệt đối sẽ không có lần thứ hai."


Còn muốn có lần thứ hai? Có lần thứ hai nữa thì con dao găm của cô chưa chắc đã cầm vững đâu.


Khương Ưu không nói gì, tầm mắt men theo khuôn mặt anh ta hạ xuống nơi đùi, sau đó lại thản nhiên dời đi. Cố Ôn Ngôn bị ánh mắt đó nhìn đến nổi da gà, như thể nghĩ đến điều gì đó, bèn ngậm miệng không dám lên tiếng nữa, im lặng đưa Khương Ưu đi vòng qua sảnh tiệc lên lầu.


Liêu Cẩn cùng các Dẫn đường khác đều đang đợi Cố Ôn Ngôn đến, thấy cửa được gõ mở, ngoài Cố Ôn Ngôn ra còn có một Dẫn đường khác, Liêu Cẩn đang ngồi trên chiếc ghế sofa chính giữa cũng ngẩn người ra. Đợi đến khi thấy Cố Ôn Ngôn kéo ghế cho vị Dẫn đường đó, lại mỉm cười khom người hỏi cô muốn uống gì, Liêu Cẩn mới phản ứng lại, nhếch môi: "Cô chính là vị Dẫn đường mà Cố Ôn Ngôn nói đó sao?"


Khương Ưu nhìn Liêu Cẩn, gật đầu với cô, mỉm cười nhẹ nhàng: "Chào cô, tôi là Khương Ưu."


Đây là một Dẫn đường có mái tóc xoăn màu nâu nhạt, diện mạo rạng rỡ phóng khoáng, có lẽ vì thân phận Dẫn đường cấp S nên cằm cô hơi hếch lên, đôi mắt nheo lại, trên mặt lộ rõ vẻ kiêu ngạo tự tin nhưng không quá mức gây khó chịu.


Liêu Cẩn nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới như muốn soi xét, đột nhiên cô nhận ra điều gì đó, đứng dậy đi đến trước mặt Khương Ưu, vẻ mặt kinh ngạc nghi ngờ: "Cô thực sự là Dẫn đường sao? Tại sao tôi không cảm nhận được dao động tinh thần lực trên người cô?"


Nghe lời Liêu Cẩn nói, một nhóm Dẫn đường đang xem kịch bên cạnh cũng không khỏi nhìn về phía Khương Ưu, sau đó sắc mặt đồng loạt biến đổi dữ dội.


"Thực sự không có? Cô ta không phải là người bình thường mà Cố Ôn Ngôn tùy tiện lôi đến chứ?"


"Dẫn đường mà không có dao động tinh thần lực? Cho dù là cấp D kém nhất thì cũng không đến mức một chút xíu cũng không có chứ?"


"... Tôi hình như nghe một Dẫn đường năm ba tên Hack nói qua, lớp họ mới chuyển đến một vị Dẫn đường không có dao động tinh thần lực, là cô ta phải không?"


"Nhưng tôi nghe nói vị Dẫn đường đó đã cướp Lính gác của Hack... Cơ mà đã có Lính gác như Cố Ôn Ngôn rồi, cô ta đi cướp Lính gác của người khác làm gì? Còn chẳng bằng một ngón tay của Cố Ôn Ngôn..."


"Ai mà biết... Có lẽ người ta có sở thích đặc biệt chăng?"


Mấy Dẫn đường tụ tập lại trao đổi thông tin, giọng nói tuy đã cố ý hạ thấp nhưng Liêu Cẩn và những người khác vẫn nghe thấy rất rõ ràng.


Vẻ mặt Khương Ưu vẫn bình thường, lần đầu nghe có lẽ sẽ tức giận, đến bây giờ cô đã sớm quen rồi, chẳng bận tâm đến những lời đó. Thậm chí cô còn tốt tính mỉm cười với những người kia rồi mới mở lời đáp lại: "Tinh thần lực của tôi có chút đặc thù, các cô không cảm nhận được cũng là bình thường. Tuy nhiên về thân phận Dẫn đường của tôi, người có thể đánh dấu Lính gác chắc chỉ có Dẫn đường thôi đúng không?"


Cô giơ tay vẫy vẫy Cố Ôn Ngôn. Cố Ôn Ngôn hiểu ý, đôi mắt dịu dàng mỉm cười khom lưng xuống, để Khương Ưu giơ tay chạm vào bên mặt. Dấu ấn tinh thần thuộc về cô phát ra một chút ánh sáng xanh nhạt, những ký hiệu phức tạp hiện lên trên mặt Cố Ôn Ngôn, mọi người đều nhìn thấy rõ ràng.


Đúng là dấu ấn tinh thần của Dẫn đường.


Mặt Cố Ôn Ngôn thoáng ửng hồng, đôi môi mỏng mím chặt, nhân lúc Khương Ưu thu tay lại, anh ta còn lén lút rướn tới cọ cọ một cái rồi mới chậm rãi đứng dậy, gương mặt tuấn tú thoáng qua nét thẹn thùng. Hàng mi rủ xuống run rẩy, che đi vẻ si mê nơi đáy mắt.


Liêu Cẩn thấy vậy nheo mắt lại, mới quay trở lại ghế ngồi: "Nếu cô đã đánh dấu Cố Ôn Ngôn rồi mà còn đến buổi liên hoan này, là suất Lính gác vẫn chưa đầy sao?"


Cô ta muốn dò xét cấp bậc của Khương Ưu, đồng thời cũng đang hỏi mục đích Khương Ưu đến đây. Không thể dò ra dao động tinh thần lực thì ngay cả cấp bậc cũng không biết.


Khương Ưu khẽ lắc đầu: “Tôi đến để tìm cô, Chủ tịch Liêu, có thể mượn bước nói chuyện không?”

Bình Luận

0 Thảo luận