Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Duyên Tình Với Cảnh

Chương 75

Ngày cập nhật : 2026-05-05 11:23:22

 Ngô Dương ngẩng đầu, đôi mắt đẫm nước nhìn chằm chằm Giang Thời Cảnh, cố gắng tìm kiếm một chút sự chú ý từ cậu. 


Nhưng câụ không có.


Ánh mắt của Giang Thời Cảnh từ đầu đến cuối chỉ dừng lại trên người Quý Du, không rời đi một khắc nào.


 Những lời Quý Du muốn nói cũng đã nói xong, anh chỉnh lại cổ áo cho Ngô Dương, đứng dậy, phủi bụi trên quần, đi về phía Giang Thời Cảnh dưới ánh mắt của cậu.


 Ngô Dương nhìn Giang Thời Cảnh đưa tay ra, giống như lần cậu ta thấy ở nhà Giang Thời Cảnh, nắm lấy tay Quý Du. 


Cậu dường như mỗi lần đều sẽ đón anh như vậy.


 Vì những giọt nước mắt lại dần đọng lại trong mắt, Ngô Dương nheo mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài trên má cậu ta.


Cậu ta nghe Giang Thời Cảnh nói với Quý Du: "Đi thôi."


Triệu Gia Tường quay đầu lại, nhìn Giang Thời Cảnh, giọng điệu vẫn còn mang theo một chút tức giận: "Lão Giang, chỉ có cậu chịu ấm ức nhiều nhất, cậu không nói vài câu sao?"


Bước chân Giang Thời Cảnh kéo Quý Du rời đi khựng lại, nhìn Ngô Dương vẫn đang ngồi đó, môi mấp máy, nhưng không nói được gì.


Còn nói gì nữa? Bạn trai cậu đã nói hết giúp cậu rồi.


Cậu đã không còn ấm ức nữa.


Thế là cậu lắc đầu, ánh mắt rời khỏi Ngô Dương, nhìn Triệu Gia Tường: "Không nói nữa, chúng ta không phải còn phải đi ăn sao?"


Triệu Gia Tường nghe câu này, gãi gãi trán, thở dài.


Cũng đúng, nếu cậu thật sự nói ra điều gì đó, cậu sẽ không phải là Giang Thời Cảnh nữa.


Giang Thời Cảnh kéo Quý Du đi trước, Triệu Gia Tường vẫn đứng tại chỗ. Hắn nhìn Ngô Dương đang ngồi trên đất đáng thương, nhìn vết hằn trên mặt Ngô Dương do mình đánh, có chút không đành lòng.


Hắn đi đến bên Ngô Dương, lại ngồi xổm xuống, lúc này mới phát hiện trên người Ngô Dương dính đầy đất cát.


"Đau không?"


Nghe câu này, Ngô Dương dường như mới hoàn hồn, cậu ta ngẩng mắt nhìn Triệu Gia Tường, nước mắt lăn dài.


Cậu ta quá chột dạ, đặc biệt là khi đối mặt với Triệu Gia Tường.


Rõ ràng Triệu Gia Tường không nên liên quan đến chuyện này, nhưng cậu ta vẫn kéo hắn vào.


Môi Ngô Dương mím chặt run rẩy, nhìn khuôn mặt quan tâm mình, vẫn gật đầu.


"Đau là đúng rồi, không đau thì không nhớ lâu."


Triệu Gia Tường nói xong, đưa tay kéo Ngô Dương đứng dậy, nhìn bộ dạng thảm hại của cậu ta, vỗ vỗ bụi trên người cậu ta. Ngô Dương giống như một con búp bê, đứng đó bất động, mặc cho tay Triệu Gia Tường vỗ tới vỗ lui trên người mình.


Thấy bụi bẩn đã được phủi gần hết, Triệu Gia Tường phủi bụi trong lòng bàn tay, chống nạnh nhìn cậu ta: "Gặp chuyện không biết tìm bạn bè, còn trốn tránh chúng tôi, cậu giỏi thật đấy."


"Tôi... lúc đầu tôi cũng không muốn." Ngô Dương nói nhỏ.


"Vậy cậu không phải vẫn chạy sao?"


Ngô Dương nhìn vẻ mặt dò xét của Triệu Gia Tường, cúi mắt xuống. Triệu Gia Tường cũng không vội, cứ đứng đó từ từ đợi.


Một lúc sau, Ngô Dương mới lại từ từ mở miệng, giọng vẫn rất nhỏ, nếu không phải ở đây rất yên tĩnh, Triệu Gia Tường thật sự không chắc có thể nghe rõ cậu ta nói gì.


"Khi thấy những thứ đó, phản ứng đầu tiên của tôi là Giang Thời Cảnh có thấy không, các câuh có thấy không?"


Đối mặt với người bạn thân nhất, Ngô Dương luôn có thể nói ra những lời trong lòng.


Triệu Gia Tường nhìn người thấp hơn mình nửa cái đầu này – cậu ta cúi đầu, cạy móng tay, thật sự giống như một đứa trẻ làm sai chuyện.


Nhưng đây không phải là lần đầu tiên Triệu Gia Tường thấy những bức ảnh này, trước đó Tôn Châu đã gửi cho hắn rồi.


"Lúc đó tôi hoảng loạn, chỉ muốn chạy... quá mất mặt." Ngô Dương thấy hắn không phản ứng, chỉ có thể hơi ngẩng đầu, cố gắng nhìn biểu cảm của hắn. Nhưng chính cậu ta vẫn không dám có động tác quá lớn, ở góc độ này cậu ta cũng không nhìn rõ.


Cậu ta đành phải tiếp tục nói: "Đợi đến khi tôi phản ứng lại thì đã ở đây rồi. Từ ngày đó trở đi, tôi mỗi ngày đều nhận được điện thoại của các cậu, nhận được tin nhắn của các cậu... Tôi biết tôi đã làm sai, nên... càng không dám quay về."


Triệu Gia Tường có chút không hiểu: "Cậu có gì mà không dám? Chúng tôi còn có thể ăn thịt cậu sao? Vốn dĩ người bị hại trong chuyện này là cậu mà, cậu lại trốn đi."


Không chỉ là không dám quay về, mà còn là không muốn quay về, Triệu Gia Tường chắc chắn vẫn nhớ những lời cậu ta vừa nói về việc nhận được tin nhắn của Giang Thời Cảnh.


Nhưng Triệu Gia Tường không nhắc đến, dường như đã quên những chuyện này rồi.


Ngô Dương lúc này mới dám ngẩng đầu, với khuôn mặt đầy vết nước mắt nhìn Triệu Gia Tường. May thay, hắn không còn tức giận nữa.


"Sợ các cậu... mắng tôi."


"...Vậy hôm nay không phải vẫn bị mắng sao, thậm chí còn bị đánh. Dù sao thì bữa này cũng không thoát được, cậu thà về sớm, chuyện còn có thể giải quyết sớm hơn."


"...Xin lỗi."


Lại là câu "xin lỗi" đầy ấm ức. Triệu Gia Tường hít sâu, nén lại sự bất lực này.


Sao bạn bè tôi hễ gặp vấn đề là hoặc ít nói như câm, hoặc kích động như khỉ vậy...


Hắn đột nhiên có cảm giác mình là người lớn trong gia đình.


“Dù sao thì những gì Quý Du cần nói đều đã nói xong rồi, cậu tự nghĩ cách đối phó với Tôn Châu đi. Còn nữa, đừng kéo lão Giang xuống nước nữa, họ khó khăn lắm mới được yên ổn một chút.”


"..."


Bức ảnh đó Ngô Dương đương nhiên cũng đã thấy. Giang Thời Cảnh vẻ mặt dịu dàng, khóe môi chạm vào tóc Quý Du. Còn Quý Du cười rạng rỡ, cả người tựa vào Giang Thời Cảnh.


Từ ngày đó trở đi, cậu ra rơi vào một cảm xúc khó hiểu.


Cậu ta nhìn bức ảnh đó đáng lẽ phải ghen tị hoặc tức giận.


Nhưng dường như không phải.


Cậu ta mất ngủ cả đêm, màn hình điện thoại hiển thị bức ảnh đó, phóng to, thu nhỏ, thoát ra rồi nhìn những bình luận đó.


[Anh dâu đẹp quá!! J đại anh hạnh phúc quá đi!!!]


"Hạnh phúc".


Cậu ta lại mở bức ảnh đó ra, chăm chú ngắm nhìn một lúc.


À, là hạnh phúc. Thứ mà cậu ta không có.


Cậu ta thật sự rất ghen tị.


Ngô Dương lật người xuống giường, thay quần áo, ngồi trước bàn. Chiếc điện thoại dự phòng được cậu ta dùng ấm nước kê đối diện, cậu ta nhìn hình ảnh của mình trong camera im lặng rất lâu.


"Tôi biết rồi." Ngô Dương nói với Triệu Gia Tường.


Nụ cười đột ngột của Ngô Dương khiến Triệu Gia Tường ngẩn người, bước chân định rời đi sau khi nói xong cũng dừng lại, hắn nhìn chằm chằm vào mặt Ngô Dương xác nhận một lúc: "Cậu không sao chứ?"


"Không sao."


Triệu Gia Tường đi vài bước về phía trước, rồi lại quay người lại, vẻ mặt có chút không tự nhiên: "Mặt cậu... có cần mua thuốc cho cậu không?"


Ngô Dương lắc đầu.


Triệu Gia Tường gãi gãi má, lời nói ra cũng có chút do dự: "Vậy cậu... còn về nhà không?"


Hắn hiểu rõ hơn ai hết, Ngô Dương quá dễ trốn tránh, đặc biệt là sau khi bị họ mắng một trận này, không chừng cậu sẽ lại bỏ chạy.


Vì vậy, đợi đến khi Ngô Dương gật đầu, lòng hắn mới nhẹ nhõm.


"Vậy những chuyện khác đợi cậu về nhà rồi nói đi." Triệu Gia Tường vẫy tay.


-


Trong nhà hàng, ba người rơi vào sự im lặng kéo dài. Nhân viên cầm thực đơn bên cạnh nhận ra điều bất thường, do dự không biết có nên tiến lên hay không, Giang Thời Cảnh đã đưa tay ra nhận lấy thực đơn, mỉm cười với người đó: "Anh cứ đi làm việc đi, lát nữa gọi món xong tôi sẽ gọi anh."


Người phục vụ biết ơn nhìn cậu một cái, vội vàng rời đi.


"Các cậu ăn gì?"


Triệu Gia Tường nhìn thực đơn Giang Thời Cảnh đẩy tới, thở dài: "Không có khẩu vị... Vừa nãy còn đói, kết quả cãi nhau xong không còn sức mà ăn nữa."


Quý Du chống cằm, tùy tiện chỉ một món.


Giang Thời Cảnh nhìn những người vừa nãy là chủ lực cãi nhau bây giờ đều nửa sống nửa chết, chỉ có thể thu lại thực đơn, dựa vào sự hiểu biết của mình về họ mà gọi món, lại trả lại cho nhân viên phục vụ.


Cuối cùng cậu cũng ngả người xuống ghế sofa, đầu ó óc trống rỗng.


Chuyện này xảy ra quá đột ngột, không ai nghĩ rằng đi trên đường lại có thể gặp Ngô Dương. Khi họ đỗ xe và chạy đến khách sạn, cậu đã nghĩ rất nhiều, suy nghĩ xem mình có nên nói gì đó với Ngô Dương không.


Nhưng cuối cùng vẫn không có gì để nói. Cậu đâu phải chưa từng nói với Ngô Dương.


Đối phương cũng không nghe.


Vì vậy cậu cũng không còn cách nào.


Nhưng may thay, vẫn có người có thể giúp cậu giải tỏa cảm xúc, và người này đang tựa vào người cậu, chọc vào cánh tay cậu.


Giang Thời Cảnh khẽ hỏi: "Sao vậy?"


Cậu nắm lấy tay Quý Du, siết chặt từng ngón tay.


Quý Du còn chưa trả lời, người đối diện đột nhiên lên tiếng, vẫn rất bực bội: "Tôi mặc kệ, dù sao thì những gì cần nói cũng đã nói rồi. Sau khi hai người công khai, bình luận không phải cũng ổn định hơn một chút sao, chuyện sau này cứ để Ngô Dương tự xử lý đi."


"Ngô Dương".


Giang Thời Cảnh nhận ra hắn không gọi là "lão Dương".


Xem ra vẫn còn đang giận.


Món ăn đầu tiên được mang lên lúc này, là món bông cải xanh xào mà Quý Du thích, nhân viên phục vụ đặt nó ở giữa bàn ăn, những bông hoa xanh mướt giờ đây bóng loáng.


Triệu Gia Tường hít một hơi thật sâu, như muốn thông suốt ngũ tạng lục phủ: "Không được, thơm quá, ngửi thấy mùi lại đói rồi."


Giang Thời Cảnh đẩy bát cơm đầu tiên mà nhân viên phục vụ đặt trên bàn cho hắn: "Ăn đi, mệt cả buổi sáng rồi."


Triệu Gia Tường cũng không khách sáo với cậu, cầm đũa ăn ngấu nghiến, vừa ăn vừa ngẩng mắt nhìn Giang Thời Cảnh đẩy bát cơm đến trước mặt Quý Du, tiếp tục chủ đề vừa rồi: "Tôi thấy câu 'Chúng ta còn có thể giúp cậu ấy bao lâu nữa' mà lão Giang nói lần trước rất đúng, trước đây tôi không để ý, bây giờ tôi đọc từng chữ một."


Giang Thời Cảnh cúi đầu cười cười, không đáp lời.


Món thứ hai cũng được mang lên, Quý Du kéo đĩa vào trong một chút, để nhân viên phục vụ đặt xuống.


"A, sườn xào chua ngọt yêu thích của tôi!" Triệu Gia Tường nói một cách khoa trương, vẻ mặt như trở về trước đây, giọng điệu như hát opera.


Bầu không khí u ám bao trùm bàn ăn ban đầu bị câu nói này phá tan hoàn toàn, hai người đối diện lúc này không nhịn được bật cười.


Triệu Gia Tường rất hài lòng khi mình có thể chọc cười bạn bè, tự hào hừ hừ hai tiếng, mở điện thoại, bắt đầu tìm thứ gì đó để xem trong khi ăn.


Quý Du gắp một miếng thịt đặt vào bát Giang Thời Cảnh, Giang Thời Cảnh nghĩ đến vẻ mặt muốn nói lại thôi của anh vừa rồi, chạm vào vai anh.


Nhưng cậu cũng không thúc giục, chỉ đơn thuần dùng hành động này để nói cho anh biết rằng anh có thể nói rồi.


Quý Du quả thật có chút hoảng loạn, anh vừa rồi hoàn toàn là một cơn giận bốc lên, muốn nói gì thì nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/duyen-tinh-voi-canh&chuong=75]

Anh quên mất đó là bạn của Giang Thời Cảnh.


Anh không biết nói như vậy có quá đáng không, dù sao thì lập trường của mình quả thật không thể chỉ trích Ngô Dương.


Cảm nhận được sự chạm của Giang Thời Cảnh, anh mới tiếp tục nói ra nỗi lo lắng của mình: "Vừa rồi anh có quá đáng không?"


Giang Thời Cảnh suy nghĩ một chút, nhìn vào mắt Quý Du: "Nhưng anh đã nói ra tất cả những gì em muốn nói, vậy thì em cũng nên vượt qua được."


Đây là câu trả lời ngoài dự đoán của Quý Du.


Anh đột nhiên nhớ lại đêm đó Giang Thời Cảnh đã nói với mình rằng cậu cũng sẽ có những suy nghĩ không tốt.


Thế là anh không còn suy nghĩ về việc mình làm đúng hay sai nữa, mà đổi cách hỏi: "Sau này anh có nên đi xin lỗi cậu ấy không?"


"..."


Câu hỏi này Giang Thời Cảnh quả thật không biết trả lời thế nào, cậu im lặng rất lâu, lâu đến mức người đối diện đã ăn hết nửa bát cơm cậu mới nói: "Cứ xem thái độ của cậu ấy đã, nếu rất tức giận thì chúng ta sẽ nói chuyện với cậu ấy."


Cậu thực ra không muốn xin lỗi, đặc biệt là không muốn Quý Du xin lỗi. Cậu cho rằng mỗi chữ Quý Du nói đều không sai, hơn nữa trong chuyện này rõ ràng Quý Du cũng chịu không ít ấm ức, ngày nào cũng nhìn những bình luận đó không biết anh đau lòng đến mức nào.


Nhưng vì Quý Du đã đề xuất, cậu nên nghiêm túc xem xét. 


Giang Thời Cảnh nhìn người đã chấp nhận câu trả lời của mình đang nhét đầy miệng, hai má cử động, có chút không biết ý tưởng mình đưa ra có đúng không.


Đột nhiên. Người đối diện hét lớn một tiếng: "Mẹ kiếp!"


Nhà hàng vốn đang ồn ào bỗng nhiên im bặt, tất cả mọi người đều nhìn về phía Triệu Gia Tường. Nhưng người sau vẫn chưa nhận ra, chỉ một mực đưa điện thoại về phía Giang Thời Cảnh và Quý Du: "Hai người xem cái này!"


Giang Thời Cảnh đâu có tâm trạng mà xem, cậu vội vàng ra hiệu im lặng cho Triệu Gia Tường, quay đầu lại cười ngượng với những người xung quanh hai cái.


Cho đến khi nghe thấy người bên cạnh cũng khẽ chửi một câu, cậu mới đặt ánh mắt lên màn hình.


Bối cảnh là một căn phòng rất tối, từ góc độ và vị trí này chỉ có thể nhìn rõ chiếc đèn nhỏ ở đầu giường và đầu giường được chiếu sáng, ngoài ra, chỉ có thể nhìn rõ một người nữa.


Và người ở giữa màn hình, chính là Ngô Dương.


Cậu ta mặc một chiếc áo hoodie dài tay màu trắng, ngồi đó, cúi đầu, như đang ấp ủ cảm xúc gì đó. Ba giây sau khi video bắt đầu, cậu ta đột nhiên ngẩng đầu lên, đối diện với camera, cũng như nhìn ra ngoài qua màn hình.


"Chào mọi người, tôi là bạn học đại học của J Island, cũng là người bị lộ ảnh trong sự việc lần này, 'người đáng thương' mà mọi người nói."


Triệu Gia Tường không bật âm lượng quá lớn, nên mặt họ đều rất gần màn hình, cố gắng nghe rõ những gì cậu ta nói trong môi trường lại trở nên ồn ào này.


"Trước hết, tôi muốn nói lời xin lỗi với J Island. Là tôi quá hèn nhát, nên khi sự việc xảy ra đã không tìm cách giải quyết ngay lập tức, mà chọn cách trốn tránh."


Giọng Ngô Dương rất nhẹ, nhưng từng chữ đều chân thật, mắt cậu ta không rời khỏi ống kính một giây nào, những câu nói ra lại rất trôi chảy, như thể đã tập dượt nhiều lần.


"Là người trong cuộc của chuyện này, tôi lẽ ra phải nói lời xin lỗi này từ lâu rồi."


Nói đến đây, cậu ta hơi cúi người.


Giang Thời Cảnh nhíu mày, tâm trạng có chút phức tạp khó tả. Bàn tay đặt trên đùi cũng dần siết chặt, cho đến khi người bên cạnh đưa tay ra, bao lấy nó, vỗ vỗ.


"Thứ hai, tôi cũng muốn nói lời xin lỗi với bạn trai của cậu ấy. Sự việc này xảy ra chắc chắn cũng khiến anh không thoải mái, tôi..." Cậu ta đột nhiên dừng lại, cái miệng vốn muốn nói gì đó run rẩy hai cái rồi vẫn không nói ra được gì, chỉ có thể lặp lại: "Xin lỗi."


Cậu ta lại hơi cúi người.


"Trong thời gian tiếp theo, tôi sẽ nói rõ quá trình sự việc cho mọi người." Ngô Dương hít một hơi thật sâu, như đang tự cổ vũ mình, "Tất cả nguyên nhân của sự việc đều bắt nguồn từ một người tên là Tôn Châu. Tôi và Tôn Châu quen nhau ở cấp ba, yêu nhau vào năm lớp 11, cho đến năm nhất đại học."


Nghĩ đến quá khứ, ánh mắt cậu ta có chút thay đổi, như thể nghĩ đến thứ gì đó bẩn thỉu, rất ghê tởm, rất bực bội: "Tình hình kinh tế gia đình tôi không tốt lắm, lúc đó tôi còn không có điện thoại, nên không hiểu nhiều chuyện... Dù sao cũng không ai nói cho tôi biết. Nên từ nắm tay đến hôn rồi đến... tất cả mọi thứ đều là cậu ta dạy tôi, tôi rất phụ thuộc vào cậu ta trong thời gian đó."


Dù là Giang Thời Cảnh hay Triệu Gia Tường, những chuyện này họ chưa từng nghe nói đến. Triệu Gia Tường nhíu mày, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Giang Thời Cảnh.


"Thật lòng mà nói, lúc đó tôi thật sự ngây thơ nghĩ rằng đây là tình yêu." Ngô Dương tự giễu cười cười, "Nhưng tôi phát hiện không phải, tôi chỉ đang tìm cho mình một lối thoát 'hạnh phúc'. Từ lúc đó, cậu ta bắt tôi chép bài hộ, bắt tôi mua đồ, dạy tôi hút thuốc uống rượu... Cuối cùng mỗi lần đều đè tôi xuống giường... Giống như những gì mọi người thấy, mỗi lần, cậu ta đều để lại ảnh.


"Cậu ta nói là muốn giữ làm kỷ niệm, muốn ghi lại mỗi lần ở bên tôi." Nói đến đây, Ngô Dương đột nhiên cúi đầu, hít thở sâu mấy lần, vai run rẩy, mãi một lúc sau mới thẳng người dậy, giọng nói vô thức mang theo tiếng khóc nức nở, "Tôi cứ nghĩ là như vậy, tôi cứ nghĩ thật sự là như cậu ta nói, nhưng hoàn toàn không phải.


"Sau khi chia tay, cậu ta đã làm một số chuyện không tốt với J đại, tôi vốn muốn đứng về phía J đại để nói giúp cậu ấy, nhưng cậu ta lại cầm ảnh của tôi, đứng trước mặt tôi nói với tôi--" Mắt Ngô Dương lúc này cuối cùng lại đối diện với màn hình, không khó để nhận ra đã đỏ hoe, "'Mày muốn nổi tiếng đúng không? Mày muốn cả trường đều thấy mày bị tao làm như thế nào đúng không?'"


"Chết tiệt..." Triệu Gia Tường chửi một câu.


Năm đó Ngô Dương chỉ nói với họ rằng mình bị Tôn Châu đe dọa, nhưng chi tiết thì không nói với họ.


Hắn không ai nghĩ sẽ là như vậy.


Giang Thời Cảnh đột nhiên cảm thấy buồn nôn.


Thật kinh tởm.


Trên đời này tại sao luôn có những người như vậy.


Cậu cảm nhận được bàn tay của Quý Du đặt người mình dùng sức, lúc này mới phát hiện anh đã tức đến nghiến răng.


Quý Du bây giờ có chút hối hận vì hôm đó ở nhà hàng, đã không đấm vào mặt gã.


Nói xong những điều này, Ngô Dương hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra. Từ khoảnh khắc sự việc này xảy ra, từ khoảnh khắc cậu ta nhìn thấy Tôn Châu cầm những bức ảnh không thể chấp nhận được đó, cậu ta đã dự đoán rằng, sẽ có một ngày cậu ta sẽ nói ra những gì Tôn Châu đã làm với mình.


Cậu ta cứ nghĩ chuyện này sẽ rất khó khăn, nhưng không ngờ nói ra lại cảm thấy nhẹ nhõm.


Tôn Châu, cậu xem, đây không còn là điểm yếu mà cậu có thể uy hiếp tôi nữa.


"Từ khi họ quen nhau, cậu ta luôn ghen tị với J đại, bất kể là ngoại hình, vóc dáng, công việc, năng lực... Tất cả những gì đối phương có cậu ta đều ghen tị, như một con chó điên đuổi theo chúng tôi không buông." Cậu ta cười khẩy một tiếng, bắt đầu đi vào trọng tâm, "Chuyện lần này, bao gồm cả chuyện đạo nhái trước đây đều do cậu ta một tay dàn dựng."


Ngô Dương lúc này mới cầm chiếc điện thoại khác đặt trên bàn, mở ghi âm, nhấn phát——


"Đúng vậy, tao chính là ghen tị, tại sao Giang Thời Cảnh lại có thể dễ dàng đạt được mọi thứ, tại sao tao luôn chậm hơn một chút?"


Tên Giang Thời Cảnh được thay thế bằng tiếng "tít" chói tai, trên phụ đề xuất hiện một dòng chữ "Tên thật của J đại".


Giọng Tôn Châu vẫn còn một chút thở dốc, theo mỗi lần dùng sức đều vô thức tăng âm lượng: "Mày không thích nó sao, hả? Không phải vẫn ngoan ngoãn đến tìm tao ngủ sao?"


Bên Ngô Dương nghe giọng như đang cắn chặt môi, đợi một lúc sau mới nói ra lời, nhưng đã không thành chữ thành câu, vô cùng đau khổ: "Tôn Châu, cậu đã hứa với tôi, làm xong sẽ xóa hết những lời phỉ báng cậu ấy."


Tôn Châu cười một tiếng, trong căn phòng khách sạn trống trải nghe có vẻ đáng sợ. Trong điện thoại truyền đến tiếng vải bị ma sát, ngay sau đó là tiếng Ngô Dương bị ấn chặt mặt vào gối.


"Tao nói vậy mà mày cũng tin thật sao? Ngô Dương, không ngờ mày lâu như vậy vẫn ngây thơ như vậy." Tôn Châu tiếp tục nói, "Tao hứa với mày khi nào, hả?"


Trong đoạn ghi âm, Ngô Dương dùng sức giãy giụa một cái, thứ gì đó bên cạnh bị đẩy xuống đất, phát ra tiếng động trầm đục.


"Ngẩng đầu lên mà xem đi, tất cả những gì xảy ra tối nay tôi sẽ gửi nguyên vẹn cho Giang Thời Cảnh, gửi cho Triệu Gia Tường, gửi cho tất cả bạn bè của mày. Mày còn thật sự nghĩ mình ra khỏi khách sạn này có thể tiếp tục làm người sao?"


Tất cả các tên thật, trừ Tôn Châu đều được thay thế bằng tiếng "tít", sau đó được đánh ra trên phụ đề.


Nghe nội dung đoạn ghi âm, Ngô Dương vẫn có thể nhớ lại cảnh tượng lúc đó, cả người khó thở. Cậu ta ngẩng đầu lên, nhìn thấy ổ cắm phía trên điện thoại vẫn nhấp nháy ánh sáng đỏ.


Cậu ta dùng sức chớp mắt, phát hiện đó chỉ là ảo giác của mình.


Cậu ta tắt ghi âm: "Đây là một phần diễn biến của đêm đó, những cái khác tôi tạm thời không phát ra, vì video này còn phải qua kiểm duyệt. Sau đêm đó, tôi sống trong lo sợ mỗi ngày, tôi rất sợ cậu ta sẽ thật sự gửi những thứ này cho bạn bè của tôi."


"Nhưng cậu ta không chỉ gửi cho bạn bè của tôi, mà còn đăng lên mạng, gửi cho mọi người."


Nghĩ đến những bức ảnh đó, Giang Thời Cảnh vẫn cảm thấy thái dương giật giật.


Trong đoạn ghi âm vừa rồi, vì Ngô Dương biết mình đang ghi âm, nên cố gắng kiềm chế mọi động tĩnh có thể phát ra. Nhưng Tôn Châu quá thô bạo, giọng cậu ta hoàn toàn không thể kìm nén được, môi trường ngột ngạt và áp bức.


Giang Thời Cảnh đột nhiên nhớ lại những gì cậu đã nói với Ngô Dương vào ngày Đông chí. Có lẽ người nên xin lỗi cậu ta nhất là chính mình, lúc đó cậu bị sự tức giận bao trùm, chưa bao giờ nghĩ Ngô Dương lại ở trong hoàn cảnh như vậy.


"Vì vậy, tôi rất xin lỗi, rõ ràng biết mọi chuyện nhưng vẫn để J đại gánh chịu những điều này... Sở dĩ tôi đăng video trước là muốn các bạn biết mọi chuyện, hy vọng tất cả những người đã mắng J đại có thể xin lỗi cậu ấy một cách tử tế. Lát nữa tôi sẽ mang tất cả bằng chứng đến sở cảnh sát, tôi sẽ giải thích với họ để người đáng bị trừng phạt nhận được tất cả những gì cậu ta đáng được nhận."


"Cuối cùng... tôi muốn nói, tôi thực sự xin lỗi tất cả mọi người. J đại và bạn trai của cậu ấy, và những người bạn chung của chúng ta, và những người yêu mến J đại. Tôi biết nói gì cũng đã quá muộn, tôi đã trốn sau lưng các bạn quá lâu rồi. Nhưng hãy tin tôi, tiếp theo, tôi sẽ giải quyết tất cả các vấn đề."


"Cảm ơn các cậu vẫn coi tôi là bạn."


"..."


Video kết thúc, tự động chuyển sang video tiếp theo. Triệu Gia Tường lấy điện thoại lại và nhấn khóa màn hình. Món ăn trên bàn đã nguội, nhưng không ai nói gì, họ đã mất rất lâu để hồi phục, những lời nói đó dường như vẫn còn văng vẳng trong đầu.


Đột nhiên, Triệu Gia Tường chửi một câu, ngẩng đầu hỏi họ: "Video này có phải là do Lão Dương quay trước đây không? Vừa nãy tôi còn đánh bị thương mặt cậu ấy, hơn nữa bộ quần áo này cũng không đúng."


Giang Thời Cảnh gật đầu: "Chắc là vậy."


Quý Du thấy họ mở lời trước, không thể nhịn được nữa, anh muốn lôi Tôn Châu ra đánh một trận ngay lập tức: "Tôn Châu đúng là đồ khốn nạn, loại người nào có thể làm ra chuyện này chứ? Biết thế..."


Tôi thực sự không nên nói những lời nặng nề như vậy với Ngô Dương. Quý Du không nói tiếp.


Giang Thời Cảnh ôm vai anh, lấy điện thoại ra: "Tôi gọi điện hỏi cậu ấy một chút."


Ánh mắt mọi người lập tức đổ dồn vào hành động của Giang Thời Cảnh, nhìn cậu mở WeChat, đặt điện thoại lên bàn.


Ba giây sau, cuộc gọi bị ngắt.


Bình Luận

0 Thảo luận