Ký ức kỳ lạ này là gì?
Quý Du đang đánh răng, đột nhiên trong đầu bị một thứ gì đó mạnh mẽ xé toạc một vết nứt, sau đó ném những thứ này vào.
Tôi đã nói cái quái gì vậy?
Bàn chải đánh răng đột nhiên tuột khỏi tay, rơi xuống bồn rửa mặt phát ra tiếng leng keng.
Đây là những lời tôi có thể nói ra sao?
Mèo con gì? Khen ngợi gì?
Giang Thời Cảnh nói gì? Nhất gì?
Đầu óc anh như bị gắn máy ghi âm, lặp đi lặp lại mấy câu này.
Cứu mạng... cứu mạng cứu mạng cứu mạng!
Bọt kem đánh răng trong miệng Quý Du còn chưa nhổ ra, anh chạy vào phòng ngủ cầm điện thoại lên xác nhận, mở đoạn ghi âm của mình.
"Lạp Bát nhớ cậu."
Giây tiếp theo điện thoại bị tắt màn hình.
Nhắm mắt, mím môi, anh ngồi phịch xuống đất.
Quý Du chỉ muốn thăng thiên ngay lập tức.
Cuộc đời hai mươi bảy năm trong sạch, bị mấy chai rượu làm cho ra nông nỗi này.
Nói là tán tỉnh Giang Thời Cảnh, sao cuối cùng nghe anh nói mấy câu lại tự mãn đi ngủ rồi?
Quý Du quỳ bên giường, cầu xin thời gian quay ngược lại.
-
Sau khi sắp xếp lại tâm trạng, anh lái xe đi làm. Vừa mua bữa sáng ở tiệm ăn sáng xong, ra ngoài thì thấy một con mèo hoang bên cạnh đang gặm lòng đỏ trứng gà không biết do người tốt bụng nào bẻ cho.
Nhìn vào túi của mình, anh lấy quả trứng ra, vừa định đi tới, trong đầu đột nhiên hiện lên một câu: "Giang Thời Cảnh cậu thật sự coi tôi là mèo sao."
Chết tiệt...
Anh đứng tại chỗ cầm quả trứng, hối hận nửa ngày.
Tại sao lại phải uống rượu chứ.
Sau khi hít thở sâu, anh bẻ trứng ra đặt bên cạnh mèo con cho nguội, sau đó chạy lên xe đạp ga.
-
Đến công ty, Lương Ninh chào anh: "Chào buổi sáng Quý Du, hôm qua em làm tốt thật đấy, khách hàng khó tính như vậy mà em cũng có thể đối phó được. Chậc, không hổ là con trai của chị Chu."
"À ha ha..."
Quý Du gật đầu, nhanh chóng đi vào văn phòng, đóng cửa lại, ngồi xổm ở cửa.
"Giang Thời Cảnh, tôi đã đàm phán thành công một hợp đồng đấy, cậu không khen tôi sao."
"...Chết tiệt."
Đầu óc chết tiệt của mày không phải rất hay quên sao! Mau quên đi! Sao ký ức lại càng ngày càng rõ ràng thế này!
Bây giờ trong đầu anh toàn là hình ảnh Giang Thời Cảnh ngồi bên giường, một tay cầm điện thoại, vừa lau tóc vừa cười với anh.
Tim đập nhanh không kiểm soát, anh gãi đầu mạnh.
Mẹ kiếp, không bao giờ uống rượu nữa... Thôi ông trời ơi coi như ông không nghe thấy đi, tôi rút lại câu này, dù sao cũng chưa quá hai phút.
Nhưng... phải thừa nhận rằng, mấy lời khen cuối cùng của Giang Thời Cảnh anh thực sự rất thích.
Anh bĩu môi, dùng mu bàn tay xoa xoa gò má hơi nóng.
Cũng hơi vui một chút.
Trước khi có người vào, Quý Du cuối cùng cũng đứng dậy, vừa ngồi xuống ghế thì điện thoại đột nhiên reo, Quý Du nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi, do dự một chút, vẫn nghe máy.
"Alo..."
Bên kia chắc đang làm bữa sáng, tiếng dầu nóng xèo xèo, giọng cậu hơi không rõ ràng.
Nhưng anh biết, giọng Giang Thời Cảnh mang theo nụ cười.
"Chào buổi sáng, tỉnh rượu chưa, có đau đầu không?"
Nghe thấy giọng của kẻ gây ra cơn đau đầu cả buổi sáng của mình, anh phức tạp nhếch miệng cười, còn hừ một tiếng: "Đỡ nhiều rồi."
Giang Thời Cảnh không nghe thấy tiếng "hừ" đó, cậu vặn nhỏ lửa: “Vậy thì tốt rồi, không biết tối qua anh uống bao nhiêu, tôi còn hơi lo lắng.” Cậu nhìn viên thuốc giải rượu vừa tìm thấy trên bàn ăn, "Anh đi làm rồi à?"
"Ừm, vừa đến công ty."
"..." Giang Thời Cảnh im lặng một lát, sau đó nói, "Nói thật, tôi còn không biết anh đi làm ở công ty."
Quý Du ngẩn ra: "À? Tôi chưa nói với cậu sao?"
"Chưa nói rõ ràng, nhưng có thể nghe ra."
Dù sao anh cũng không có ý giấu giếm tôi.
"Ừm..." Quý Du hồi tưởng nửa ngày, quả thật không có ấn tượng đã nói với cậu, "Thực ra cũng không có gì, tôi chỉ đến giúp mẹ tôi thôi. Chẳng phải sắp cuối năm rồi sao, công việc sẽ hơi nhiều."
Giang Thời Cảnh múc trứng chiên ra đĩa.
"Vất vả rồi."
Quý Du theo bản năng: "Hôm qua không phải đã nói rồi sao?"
Khoan đã.
Xong rồi.
Sao mình lại tự nhắc đến trước chứ.
"Thì ra anh nhớ." Giang Thời Cảnh cười.
Cứ tưởng anh sẽ giả vờ không biết.
"Tôi..." Tôi cũng không ngờ mình lại nói nhanh thế này!
Quý Du cười khổ hai tiếng, thành thạo chuyển chủ đề: "Hôm nay cậu có kế hoạch gì?"
"Vẽ bản thảo." Giang Thời Cảnh bưng đĩa ra, đặt lên bàn ăn, "Ước tính phải đến tháng một mới xong bản thảo đang làm."
"Vậy cậu còn vất vả hơn." Tôi mà làm nũng có khi không phải làm nữa.
"Kiếm tiền mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/duyen-tinh-voi-canh&chuong=30]
Giang Thời Cảnh nói, "Đâu có ai không mệt, dù sao nuôi sống được bản thân là tốt rồi."
Quý Du gật đầu, nhận ra Giang Thời Cảnh không nhìn thấy mới nói: "Đúng là vậy."
"Hôm nay anh cũng rất bận à?"
Quý Du nhìn đống tài liệu trên bàn: "Đúng là hơi bận."
"Vậy tôi không làm phiền anh nữa nhé?"
"Được, tạm biệ..."
Giang Thời Cảnh cầm điện thoại đặt trên bàn lên, giọng nói mang theo ý cười ngắt lời anh: "Cho tôi địa chỉ, tôi gọi cho anh ly trà sữa đầu tiên của tháng mười hai nhé?"
Quý Du bật cười: "cậu dỗ trẻ con đấy à?"
Giang Thời Cảnh: "Dỗ mèo con đấy."
Một số ký ức tối qua cứ thế được Giang Thời Cảnh tái hiện lại, nhiệt độ trên mặt Quý Du vừa hạ xuống không lâu lại tăng lên.
"Giang Thời Cảnh!"
Điện thoại lập tức bị anh cúp.
Người gì thế này, quá đáng quá rồi!
Quý Du ném điện thoại xuống bàn, tay nắm thành nắm đấm.
-
Giang Thời Cảnh đợi một lúc, nhận được địa chỉ Quý Du gửi cho.
Đây không phải là mèo con sao, lại còn là một con mèo con kiêu ngạo. Giang Thời Cảnh lưu địa chỉ lại.
Nhưng cậu cứ nghĩ có thể nói chuyện thêm một lúc nữa, xem ra là thực sự rất bận.
Câuj nhìn màn hình điện thoại đã tắt.
Hơi không vui.
Hơi nhớ anh.
-
Buổi tối, Quý Du bước ra khỏi cổng công ty, chào tạm biệt Lương Ninh.
"Tạm biệt chị, về thay em hỏi thăm anh rể nhé."
Lương Ninh hơi ngạc nhiên: "Sao em biết anh ấy về rồi?"
"Hai người thay nhau đăng ảnh khoe tình cảm trên vòng bạn bè em muốn không biết cũng không được." Quý Du lấy điện thoại ra khỏi túi, "Để em đọc cho nghe--"
"Im đi im đi!" Lương Ninh đưa tay muốn bịt điện thoại, giây tiếp theo dứt khoát đánh vào đầu anh một cái, "Đừng có bóc mẽ chị nữa."
"Sai rồi sai rồi." Quý Du xoa đầu, chắp tay cầu xin, "Có cần em đưa chị về không?"
"Không cần, anh rể em đang ở nhà hàng gần đây. Chị đi đây, em về nhà sớm nhé."
"Biết rồi."
Quý Du nhìn bóng lưng Lương Ninh rời đi, đột nhiên có chút cảm khái.
Cô ấy năm nay đã gần bốn mươi, làm việc ở công ty hơn mười năm. Lúc mới đến đã nghe nói đã kết hôn, bây giờ vẫn ngọt ngào như vậy.
Quý Du nắm tay lại, cúi đầu cười một tiếng.
"Thêm WeChat đi, coi như quen một người bạn." ?
Ai lại xin WeChat ở cổng công ty chứ?
Sự tò mò khiến Quý Du nhìn theo tiếng, phát hiện bên bồn hoa có một người bị cây xanh che khuất, chỉ lộ ra đỉnh đầu, có một cô gái nhỏ đứng bên cạnh cầm điện thoại.
Cái đầu này sao quen thế nhỉ.
Anh chú ý một chút.
Người đó vẫy tay, không nói gì.
"Thêm đi mà, anh làm công ty nào vậy?"
Cô gái nhỏ đó không chịu bỏ cuộc.
"Xin lỗi, tôi đang đợi bạn trai."
Câu nói này vừa thốt ra, Quý Du và cô gái kia đều ngẩn người.
Giang Thời Cảnh?
Người này là đồng tính luyến ái sao?!
"Xin lỗi nhé, làm phiền rồi." Cô gái thu điện thoại lại, hơi cúi người, vội vàng chạy đi không ngoảnh đầu lại.
Quý Du từng bước đi đến gần, thấy Giang Thời Cảnh ngồi bên bồn hoa cúi đầu thở phào nhẹ nhõm.
Ý nghĩ nghịch ngợm đột nhiên nảy ra, Quý Du lấy điện thoại ra, đưa đến trước mặt cậu: "Soái ca, thêm WeChat nhé?"
Giang Thời Cảnh lập tức ngẩng đầu lên, dưới ánh hoàng hôn, khuôn mặt cậu nhuộm màu cam, đôi mắt đặc biệt sáng. Quý Du thậm chí có thể nhìn thấy chính mình trong mắt Giang Thời Cảnh.
Đột nhiên có chút không tự nhiên. Quý Du vừa định rút tay về, nhưng lại bị người ta nắm lấy.
"Được thôi."
"Được, được cái quái gì, ai đồng ý với cậu?"
Anh đang ám chỉ việc Giang Thời Cảnh nói mình đang đợi bạn trai.
Giang Thời Cảnh ngẩng mặt nhìn anh: "Không thể nói như vậy sao?"
"Đương nhiên là không được, tôi còn chưa đồng ý mà."
"Vậy khi nào anh đồng ý?"
"Tôi..." Quý Du vừa định trả lời, nhưng lại phát hiện mình bị Giang Thời Cảnh lừa vào bẫy, anh cúi đầu nhìn kẻ chủ mưu giả vờ cười vô tội, rút tay ra, "Cậu cố ý đúng không, tôi nhất định phải đồng ý sao, tôi cũng có thể từ chối chứ."
Mặt Giang Thời Cảnh lập tức xụ xuống, miệng còn lẩm bẩm: "Tay cũng nắm rồi, ôm cũng ôm rồi, hôn cũng hôn rồi..."
Trong đầu cậu đột nhiên hiện ra một từ mà Triệu Gia Tường đã nói khi uống rượu với cậu trước đây.
"Tra nam."
"Tôi...?" Chết tiệt?
Quý Du muốn nói gì đó để biện minh cho mình, nhưng anh phát hiện mình không thể phản bác được.
Hắng giọng, anh quyết định dùng chiêu quen thuộc của mình - chuyển chủ đề: "Sao cậu lại ở đây?"
Giang Thời Cảnh đứng dậy: "Vì muốn gặp anh."
"Vậy sao cậu không nhắn tin cho tôi, đợi ở đây bao lâu rồi, không sợ công cốc sao?"
Giang Thời Cảnh lắc đầu: "Không sợ, tôi lo anh bận, sẽ làm phiền anh."
Một đoạn đối thoại quen thuộc. Quý Du nghĩ.
Anh nhấc chân đi về một hướng, Giang Thời Cảnh đi theo sau anh.
"Cậu có thể nhắn tin cho tôi, tôi vẫn có thời gian trả lời cậu. Lần sau đừng ngốc nghếch đợi tôi nữa."
Quý Du dừng lại, quay đầu nhìn xem cậu có theo kịp không, kết quả Giang Thời Cảnh không phanh kịp, hai người va vào nhau.
Giang Thời Cảnh đưa tay đỡ cánh tay Quý Du.
"Được, vậy lần sau tôi sẽ hỏi anh trước."
Khoảng cách đột ngột rút ngắn khiến tim Quý Du đập thình thịch, anh rút tay về, giả vờ như không có chuyện gì tiếp tục đi.
Khi nhắn tin thì rụt rè chết đi được, sao không thấy cậu do dự khi hôn tôi.
Giang Thời Cảnh đút tay vào túi, hỏi: "Anh tan làm rồi à?"
"Ừm, định ăn gì đó gần đây, lát nữa về nhà luôn."
Giang Thời Cảnh gật đầu phía sau, cố ý không trả lời, trong lòng cứ lẩm bẩm: Mau gọi tôi đi cùng...
Quý Du đợi một lúc, thấy phía sau không có tiếng động, quay đầu hỏi: "Đi cùng không? Cậu ăn gì?"
"Tôi ăn gì cũng được!"
Ước nguyện thành công.
Quý Du bị cảm xúc đột nhiên dâng trào của cậu làm cho khó hiểu.
Người này bị làm sao vậy.
-
Hai người tìm một quán lẩu.
Vì thời tiết lạnh, các bàn lẻ trong quán đã đầy, các phòng riêng đều đã được đặt trước, họ bày tỏ sự tiếc nuối định rời đi thì có một cặp đôi vừa ăn xong đi ra.
Nhân viên phục vụ nhanh chóng dọn dẹp bàn, mời hai người ngồi xuống.
Gọi món xong, Quý Du đặt áo khoác sang một bên, miệng ngậm dây buộc tóc, buộc tóc gọn gàng, một sợi tóc không buộc được cứ thế vắt trên vai.
Giang Thời Cảnh chỉ vào, nhắc nhở anh, Quý Du mới phát hiện, vắt ra sau tai.
Anh xắn tay áo lên, ngẩng đầu lên thì thấy Giang Thời Cảnh vẫn luôn nhìn mình.
"Nhìn gì?"
Giang Thời Cảnh đưa tay chạm vào môi mình: "Miệng anh, chỗ này, vẫn chưa lành hẳn."
Quý Du theo bản năng mím môi, mới phát hiện Giang Thời Cảnh nói là chỗ bị cắn lần trước.
Vì không có cảm giác gì, anh suýt nữa quên mất.
"Tại ai?" Quý Du hạ giọng, có chút bực bội nói.
"Anh không phải nói không phải tôi cắn sao?"
Quý Du nghẹn lời, không thèm để ý đến cậu.
Tôi thành ra thế này là vì hôn ai, trong lòng không có chút tự biết sao, tại ai chứ?
Anh lại ngẩng đầu nhìn Giang Thời Cảnh,phát hiện biểu cảm của cậu quá đỗi bình thản.
Cậu thực sự chỉ đang trình bày một sự thật.
Người hoảng loạn là chính mình.
...Chết tiệt.
-
Nồi lẩu sôi sùng sục, Quý Du cho rau vào, chợt nhớ ra điều gì đó ngẩng đầu hỏi Giang Thời Cảnh: "Đúng rồi, Giáng sinh cậu có kế hoạch gì không?"
Giang Thời Cảnh nghe thấy câu này lập tức dựng tai lên: "Tôi thế nào cũng được."
"...Hưng phấn cái gì, hình như tôi cũng chưa nói là muốn hẹn cậu mà?"
Biểu cảm của Giang Thời Cảnh héo hon đi trông thấy: "Vậy tôi ở nhà vẽ bản thảo vậy."
Người này bị làm sao vậy, tâm tư này cũng quá rõ ràng rồi.
Quý Du thở dài, gắp rau đã nhúng vào bát Giang Thời Cảnh: "Hôm đó tôi chắc phải đi làm, tối nếu có thời gian thì tìm cậu."
"Được!"
"Nhưng rất có thể không có thời gian đâu, cậu đừng hy vọng quá."
"Được..."
Dễ dỗ như vậy.
Quý Du cười thầm, lại nhúng thêm một đĩa thịt, rồi cầm cốc uống một ngụm nước cam, còn muốn nói gì đó, ngẩng đầu lên thì thấy Giang Thời Cảnh đang nhìn về phía cửa, mắt không chớp.
Anh cũng nhìn theo, là bóng lưng của hai người đàn ông: "Ai vậy, cậu quen à?"
"Không, chắc không phải người tôi quen."
Giang Thời Cảnh nhìn họ đi vào phòng riêng, lắc đầu.
Chắc là nhận nhầm rồi.
Ngô Dương sao có thể ở cùng Tôn Châu được?
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận