Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Duyên Tình Với Cảnh

Chương 60

Ngày cập nhật : 2026-04-09 13:48:47



"Em xin lỗi cái gì?" Quý Du rất không hiểu, "Người làm ra những chuyện này là Tôn Châu, cậu ta còn chưa xin lỗi, em dựa vào đâu mà xin lỗi?"


"Em cứ nghĩ im lặng thì chuyện lớn sẽ hóa nhỏ, nhưng em phát hiện mình đã sai rồi. Anh làm đúng, buông xuôi chỉ khiến dư luận bùng nổ thôi."


Giang Thời Cảnh như thường lệ xoa bóp đầu ngón tay của anh, nhưng giọng nói có chút khàn, biểu cảm cũng rất đau khổ, "Nếu em có thể giải quyết sớm hơn thì tốt rồi."


Nhìn thấy cậu như vậy, Quý Du trong lòng cảm thấy khó chịu không nói nên lời. Anh tăng tốc độ tay, sau khi vuốt từng lọn tóc của Giang Thời Cảnh xuống, anh mới nói: "Nhưng em nói cũng có lý, dồn loại người này vào đường cùng không biết cậu ta có thể làm ra chuyện gì."


Thậm chí chưa làm gì, ảnh của Ngô Dương cũng đã bị treo trên quảng trường rồi.


Chuyện đã đến nước này, kết quả tồi tệ nhất mà họ có thể nghĩ đến đã xảy ra. Giang Thời Cảnh lại gọi điện cho Ngô Dương, định bàn bạc đối sách.


Nhưng chuông điện thoại reo đi reo lại, gọi mấy lần mà bên kia không ai bắt máy. Ban đầu họ nghĩ Ngô Dương bị một số chuyện làm chậm trễ, nhưng đợi mấy tiếng đồng hồ, từ trưa đến chiều rồi đến tối, họ vẫn không liên lạc được với câun ta.


Không còn cách nào, hai người khoác áo khoác lái xe đến nhà Ngô Dương, đứng ngoài cửa bấm chuông mấy lần, vẫn không ai ra mở cửa.


Quý Du đứng một bên khoanh tay, dần dần mất kiên nhẫn, anh bước lên một bước đứng trước mặt Giang Thời Cảnh và bấm chuông thêm hai lần nữa. Nhưng không ngờ người bên trong không ra, ngược lại cánh cửa phòng bên cạnh lại mở ra, một dì thò đầu ra.


Làm phiền dân sao? Quý Du theo bản năng rụt tay lại, cúi người định xin lỗi.


Nhưng người đó lại nói: "Hai cậu là bạn của cậu bé trắng trẻo, hơi lùn sống ở đây phải không?"


Giang Thời Cảnh đứng trước mặt Quý Du, gật đầu: "Đúng vậy."


Người hàng xóm xua tay: "Vậy thì hai cậu không cần bấm nữa, hôm nay chắc cậu ấy không về đâu. Trưa nay tôi về nhà vừa hay gặp cậu ấy kéo vali ra ngoài, vội vàng hấp tấp, còn đụng vào tôi một cái."


Đi rồi sao?


Giang Thời Cảnh và Quý Du nhìn nhau, tiếp tục hỏi: "Vậy dì có biết cậu ấy đi đâu không?"


"Cái này tôi làm sao mà biết được. Nhưng cách đây một thời gian còn có người đến tìm cậu ấy, gõ cửa nửa đêm." Nhớ lại lúc đó, người hàng xóm còn có chút bực bội, "Cãi nhau mấy tiếng đồng hồ, lại không biết có phải ai say rượu làm loạn không, tôi cũng không dám ra xem."


Cách đây một thời gian? Giang Thời Cảnh suy nghĩ một chút: "Là người da đen đen..."


Cậu còn chưa kịp nói xong, người đối diện đã điên cuồng gật đầu.


"Đúng, chính là cậu ấy. Cũng không phải chỉ một lần đâu, trước đây Gia Tường còn đặc biệt đến xin lỗi chúng tôi, mang theo rất nhiều đồ. Túi lớn túi nhỏ, hoa quả đồ ăn vặt đều có."


Giang Thời Cảnh mím môi: Quả không hổ danh Triệu Gia Tường, đối nhân xử thế thật sự rất tốt.


"Cậu thanh niên đó tốt lắm, vừa biết nói chuyện vừa hiểu chuyện. Nhưng lâu rồi không gặp cậu ấy. Ấy, hai cậu bấm chuông lâu như vậy, cậu ấy cũng không có nhà sao?"


"Dạo này đi công tác."


"Thảo nào."


-


Ngô Dương hoàn toàn mất liên lạc.


Điều này khiến Giang Thời Cảnh cảm thấy bất an chưa từng có.


Ngô Dương rốt cuộc biết bao nhiêu về chuyện này? Tại sao cậu ta lại chọn biến mất vào thời điểm này?


Vậy mình rốt cuộc nên giải quyết chuyện này như thế nào?


Giang Thời Cảnh cầm điện thoại, suýt nữa thì bốc đồng đăng một bài đính chính trên Weibo để phủ nhận mối quan hệ của hai người. Nhưng Quý Du nhìn thấy thì lại ngăn lại: "Bây giờ không thể đăng, nếu cậu ra mặt vào thời điểm này, nói gì cũng sẽ bị họ coi là em đang trốn tránh trách nhiệm."


Cổ tay bị Quý Du nắm chặt, Giang Thời Cảnh vẫn cầm điện thoại trong tay, không biết là ai đang run nhẹ.


Đây là lần đầu tiên cậu hối hận vì sự nhượng bộ của mình, cũng là lần đầu tiên cậu có những suy nghĩ không tốt.


Nếu ngay từ đầu cậu đã không chọn giúp Ngô Dương, nếu khi Ngô Dương lo lắng ảnh của mình bị lộ ra ngoài mà cậu vẫn cố chấp, trực tiếp đăng bài đính chính, vậy thì liệu tất cả những chuyện này có không xảy ra không, liệu cậu có thể toàn thân rút lui không, bây giờ cũng không cần phải đối mặt với những chuyện phiền phức này nữa không?


Liệu cậu có nên để Ngô Dương tự mình giải quyết chuyện này không?


Không, không chỉ vậy, cậu thậm chí còn nghĩ đến từ "tự sinh tự diệt".  Thế nhưng ý nghĩ này chỉ tồn tại trong đầu cậu vài giây, lắc đầu, gạt bỏ những từ ngữ độc địa đó ra khỏi tâm trí.


 Cậu nắm lấy tay Quý Du, vẻ mặt thành khẩn và có chút vội vàng, cậu rất sợ Quý Du sẽ tiếp tục giận vì sự nhường nhịn của mình: "En sẽ tìm cách tìm Ngô Dương, em thực sự sẽ cố gắng hết sức để giải quyết chuyện này, anh cho em thêm chút thời gian."


 Quý Du dùng tay kia xoa đầu cậu như thường lệ, như dỗ trẻ con: "Đừng hoảng, bây giờ vấn đề cần giải quyết nhất không phải là của em nữa, vì bản thân người trong cuộc còn không quan tâm đến chuyện ảnh, em cũng đừng bận tâm trước."


 Thực ra Quý Du cũng hiểu rõ, Giang Thời Cảnh không chỉ sợ mình sẽ giận, mà còn trực tiếp gánh vác chuyện ảnh bị lộ lên vai mình.


 Cậu luôn như vậy, gánh vác mọi chuyện một mình, rồi lại an ủi người khác rằng "không sao đâu".


 Quý Du đổi giọng: "Nhưng anh cũng thực sự tò mò về cậu ta, những bức ảnh như vậy bị lan truyền khắp nơi mà cậu ta vẫn có thể biến mất."


 Cả hai đều im lặng.


 Không ai có thể hiểu được lý do Ngô Dương làm như vậy bây giờ.


 Vì mọi chuyện đã như vậy, ảnh cũng đã được tung ra, bây giờ việc cấp bách nhất không phải là tìm Tôn Châu và đưa hắn vào tù sao?


 Tại sao lại biến mất vào thời điểm quan trọng này?


 -


 Tay Giang Thời Cảnh không ngừng nghỉ, gọi điện, nhắn tin cho Ngô Dương, rồi lại liên lạc với Thường Thịnh và Triệu Gia Tường một lần nữa.


 Thường Thịnh nghe chuyện này xong còn rất ngạc nhiên, y nghe xong liền cúp máy gọi cho Ngô Dương – gọi qua WeChat, **gọi thoại, thậm chí cả gọi video trên Douyin cũng dùng đến, nhưng không có chút hồi âm nào.


 Y gửi tin nhắn cho Giang Thời Cảnh: Tôi cũng không liên lạc được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/duyen-tinh-voi-canh&chuong=60]

Không biết cậu ấy có thể chạy đi đâu, mấy ngày này tôi sẽ gọi cho cậu ấy. Thanh minh tôi về một chuyến, giúp các cậu tìm. Hy vọng cậu ấy có thể về trước đó.


 Giang Thời Cảnh trả lời: Được, cảm ơn, về tôi mời cậu ăn cơm.


 Triệu Gia Tường vừa trình bày xong kế hoạch của mình từ trên sân khấu xuống, khi lướt điện thoại thấy mấy cuộc gọi của Giang Thời Cảnh thì có linh cảm không lành, thế là hắn cúi đầu xin lỗi các lãnh đạo, chạy vào nhà vệ sinh lén gọi lại.


 Nghe Giang Thời Cảnh kể lại sự việc, hắn không thể khép miệng lại được, vốn dĩ thức đêm làm kế hoạch đã khiến hắn đau đầu, bây giờ nghe những chuyện này đầu càng nặng hơn: "Chuyện gì vậy? Ảnh bị tung ra rồi sao?"


 "Ừ. Tôi đang tìm cách liên lạc với Ngô Dương."


 "Nhưng cậu ấy đi rồi thì có thể đi đâu được?" Triệu Gia Tường chống tay lên bồn rửa mặt, nhìn chằm chằm vào mình trong gương, đầu óc quay cuồng.


 Hắn nghĩ mãi về những nơi Ngô Dương có thể xuất hiện, nhưng cuối cùng cũng chỉ nghĩ đến nhà của họ.


 Ngô Dương vốn không phải là người thích giao tiếp, cậu ta rời nhà thì còn có thể đi đâu được.


 "...Tôi vẫn nghĩ cậu ấy sẽ không đi quá xa. Haizz... phiền chết đi được, tôi không xin nghỉ được, các cậu đợi tôi mấy ngày, tôi về giúp các cậu tìm."


 "Không sao, không cần vội, chuyện này cũng không phải một sớm một chiều là giải quyết được."


 "Các cậu cũng đừng vội, biết đâu mấy ngày nữa cậu ấy lại về."


 "Được."


 Giang Thời Cảnh cúp điện thoại, mở các ứng dụng mạng xã hội khác ra xem IP của Ngô Dương, may mắn là cậu ta không ra khỏi thành phố. Cậu lại chuyển ứng dụng gửi tin nhắn cho Ngô Dương: Ngô Dương, bất kể chuyện gì xảy ra, ít nhất hãy cho chúng tôi biết cậu vẫn an toàn được không?


 Trong trường hợp không thể xác nhận Ngô Dương an toàn, Giang Thời Cảnh thậm chí còn nghi ngờ Tôn Châu đã đưa cậu ta đi.


 Người vốn không mấy khi xem mạng xã hội hôm nay không biết là lần thứ bao nhiêu mở Weibo. Tin nhắn riêng, bình luận, các bài đăng trong siêu thoại... những người mắng cậu ngày càng nhiều.


 [Tôi thực sự không ngờ J đại lại là người như vậy]


 [Tôi cũng vậy... buồn cả ngày rồi...]


 [Các người sao lại gió chiều nào xoay chiều ấy vậy, chưa xác thực mà?]


 [Fan cứ bịt mắt chạy đi, ảnh chụp chung của hai người cũng không phải không có, đều đến nhà tìm anh ta rồi, người có thể chụp ảnh c ngoài Jisland ra còn ai nữa?]


 [Tôi thích J đại hai năm rồi, tuy không đặt được bản thảo của anh ấy, nhưng phong cách vẽ của anh ấy thực sự rất đẹp, thái độ cũng tốt, năng lực làm việc cũng mạnh... Tôi thực sự không thể tin anh ấy lại là người như vậy]


 [Các người rốt cuộc thích cái gì, không phải chỉ là một người biết vẽ thôi sao? Anh ấy cũng chưa từng đăng gì ngoài tranh vẽ, sao lại có người thực sự thích họa sĩ rồi?]


 Đột nhiên, điện thoại bị giật mạnh đi, Giang Thời Cảnh nhìn lòng bàn tay ngẩn người hai giây mới ngẩng đầu lên, Quý Du đang chống nạnh cúi đầu nhìn cậu: "Đừng xem nữa, ăn cơm."


 Quý Du hất cằm về phía bàn ăn.


 Giang Thời Cảnh lúc này mới phát hiện Quý Du đã nấu cơm xong. Cả ngày hôm nay đầu óc cậu quá hỗn loạn, gần như mất đi cảm giác về những thứ khác. Cậu chợt nhận ra và hít mũi: "Thơm quá."


 "Đương nhiên rồi." Quý Du ném điện thoại của cậu lên ghế sofa, đưa tay kéo cậu dậy, "Đừng nghĩ nữa, nhất thời cũng không thay đổi được gì, chi bằng ăn uống tử tế."


 "Ừm."


 Đi đến, Giang Thời Cảnh mới thấy Quý Du đã làm đầy một bàn, cà tím băm thịt, súp lơ khô, thịt xào ớt, thậm chí còn có một bát canh củ cải ngô. Không biết Quý Du đã làm một mình bao lâu, cậu lại không hề để ý.


 "Vất vả rồi, sao không gọi em giúp?" Giang Thời Cảnh kéo ghế ngồi vào, kéo Quý Du ngồi cạnh mình.


 Bình thường hai người đều ngồi đối diện, nhưng hôm nay Giang Thời Cảnh rất cần một chút hơi ấm từ Quý Du bên cạnh.


 Quý Du nhún vai, kéo bát cơm đặt đối diện lại: "Chỉ có bốn món thì giúp gì, em vì những chuyện này đã đủ đau đầu rồi. Hơn nữa bình thường đều là em nấu cơm, tay anh đã cứng rồi, lát nữa nếu mặn nhạt thì đừng chê nhé."


 Thực ra Quý Du cũng không phải là không nghĩ đến việc nhờ Giang Thời Cảnh giúp, ít nhất cũng có thể thay đổi suy nghĩ, chuyển hướng sự chú ý. Nhưng mỗi lần thò đầu ra khỏi bếp, Giang Thời Cảnh đều nhíu mày nghịch điện thoại, tiếng gọi điện thoại cũng thỉnh thoảng lọt vào tai mình. Anh liền từ bỏ ý định này.


 Chuyện này mình không giúp được gì nhiều, chỉ có thể làm những việc nhỏ.


 Vì Giang Thời Cảnh đã nói cậu sẽ giải quyết, vậy thì mình chỉ cần tin tưởng là được.


 Ít nhất đừng để cậu cảm thấy áp lực từ mình nữa. Rõ ràng mình mới là người nên đứng về phía cậu nhất.


 "Không đâu." Giang Thời Cảnh gắp miếng cà tím cho vào miệng nhai, đưa ra phản hồi, "Không phải rất ngon sao?"


 "Vậy thì tốt."


 Quý Du múc một ít canh vào bát nhỏ đặt trước mặt Giang Thời Cảnh: "Ngô Dương vẫn chưa liên lạc được sao?"


 "Ừm, đã gửi tin nhắn và gọi điện, đều không có ai nghe máy."


 "Vậy cũng không còn cách nào khác, vừa tìm người vừa đợi thôi." Quý Du cũng tự múc cho mình một bát, "Mấy ngày này em đừng xem Weibo nữa, ảnh hưởng tâm trạng."


 "Ừm..." Giang Thời Cảnh ngẩng đầu nhìn anh, "Nhưng anh sẽ xem chứ?"


 "Hả?" Quý Du không ngờ cậu lại hỏi như vậy, nhưng anh thực sự định làm như vậy, thậm chí đã lén lút phản bác vài người rồi. Anh hắng giọng, nhướng mày cười nói, "Vậy anh cũng không xem nữa nhé?"


 Giang Thời Cảnh im lặng hai giây, trong đầu hiện lên hình ảnh hai người nói không xem nhưng lại lén lút mở Weibo, có chút buồn cười một cách khó hiểu.


 Nếu thấy phần nào đó khiến mình tức giận, có lẽ họ sẽ khó mà tâm sự với đối phương trước.


 Thế là cậu cúi đầu cong môi: "Vậy thì cùng xem đi."


 Thấy Giang Thời Cảnh vẫn còn cười được, Quý Du thực ra có một câu hỏi muốn hỏi từ lâu rồi: "...em thực sự không giận chút nào sao?"


 Giang Thời Cảnh quá Phật hệ rồi, đến mức này rồi, trong siêu thoại đủ thứ nước bẩn đều đổ lên người cậu, mắng cậu, mắng tranh cậu vẽ, thậm chí có những kẻ miệng còn độc hơn đã mắng cả Ngô Dương. Mặc dù anh hoàn toàn không thể hiểu được tại sao nạn nhân hoàn toàn của chuyện này lại trở thành kẻ xấu trong miệng họ, giúp Giang Thời Cảnh PR.


 Nhưng tâm lý của Giang Thời Cảnh nên nói là mạnh mẽ hay là... rộng lượng?


 "Cũng được, dù sao những gì họ mắng cũng sẽ không thành sự thật." Giang Thời Cảnh gắp một miếng thịt cho Quý Du, "Không phải anh nói sao, nhất thời cũng không thay đổi được gì, chi bằng ăn uống tử tế."


 Cậu ngẩng đầu nhìn vào mắt Quý Du, mỉm cười với anh: "Chỉ cần anh tin em là được."


Bình Luận

0 Thảo luận