Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Ái Muội Kỳ

Chương 1: Điều họ muốn là... giữa Nguyễn Thanh Duệ và Chung Tây Mân (1)

Ngày cập nhật : 2026-05-28 08:40:33
Mùa đông năm ấy, thành phố đón liên tiếp hai trận tuyết lớn.
Sau cơn bão tuyết, lớp tuyết dày phủ trắng mọi ngóc ngách, khiến cả thành phố như bị nhấn chìm trong một màu trắng lạnh lẽo.
Người đi đường vội vã ngược xuôi, thời gian với ai cũng quý giá như vàng.
Nhịp sống nơi đô thị quá đỗi gấp gáp, đến cả quán cà phê cũng tràn ngập tiếng bước chân và âm thanh bận rộn.
Trên quầy bar, một ly Americano thêm sáu viên đá vừa được pha xong, nhân viên phục vụ thuận tay rung chiếc chuông nhỏ báo hiệu.
Đúng lúc ấy, cửa quán bị đẩy ra.
Một người phụ nữ tóc đỏ bước vào trong.
Cô mặc chiếc áo khoác đen dài tới mắt cá chân, làn da trắng nơi cổ chân lộ ra dưới lớp áo càng khiến người khác khó rời mắt.
Đôi giày cao gót đế đỏ gõ xuống sàn vang lên từng tiếng dứt khoát, khí thế lạnh lùng mạnh mẽ như cơn gió rét đầu đông ập thẳng vào mặt người đối diện.
Nhân viên trong quán gần như đều nhận ra cô.
Nguyễn Thanh Duệ - quản lý kim bài của giải trí Nhạc Phất.
Trong giới có lời đồn rằng không tồn tại nghệ sĩ nào qua tay cô mà không nổi tiếng. Không biết bao nhiêu minh tinh chen nhau muốn dựa vào cô để leo lên cao, nhưng Nguyễn Thanh Duệ nổi tiếng khó chiều.
Khó chiều đến mức... ngay cả số lượng đá viên trong cà phê cũng phải cố định.
Nguyễn Thanh Duệ cầm ly cà phê lên, tiện tay liếc nhìn thời gian trên màn hình điện thoại.
Đúng lúc ấy, một tin nhắn bật ra.
Nội dung tin nhắn dài đến mức khiến cô vừa đọc vừa cau mày. Đọc xong, cô gần như không chần chừ lấy một giây, lập tức xoay người rời khỏi quán cà phê, bước nhanh về phía thang máy của tòa cao ốc đối diện.
Con số trên màn hình điện tử liên tục nhảy lên.
Mà ngọn lửa vô danh trong lòng cô cũng theo đó bốc cao từng chút một.
"Keng."
Cửa thang máy mở ra.
Nguyễn Thanh Duệ hít sâu một hơi, cố nén cơn bực bội đang dâng lên trong lồng ngực, sau đó sải bước đi thẳng về phía phòng khảo hạch.
Trên đường đi, tiếng chào hỏi vang lên liên tiếp không ngừng.
Nhưng cô giống như chẳng nghe thấy gì cả, vẻ mặt lạnh nhạt đến mức khiến những người xung quanh đều bất giác ngoái đầu nhìn theo.
Đến trước cửa phòng khảo hạch, cô chỉ gõ cửa lấy lệ hai tiếng rồi trực tiếp đẩy cửa bước vào.
"Xin lỗi đã làm phiền mọi người."
"Nhưng tôi có chuyện quan trọng cần trao đổi với Tổng giám đốc Chung."
Cô đặt ly cà phê xuống bàn.
Ánh mắt lạnh lùng của cô dừng lại trên người đàn ông đang ngồi ở vị trí chủ tọa.
Người đàn ông kia chính là Tổng giám đốc của giải trí Nhạc Phất, đồng thời cũng là cấp trên trực tiếp của cô.
Nghe thấy động tĩnh, anh ngẩng đầu lên.
Đôi mắt mang theo ý cười và vẻ đắc ý của kẻ chiến thắng vừa lúc chạm phải ánh nhìn của Nguyễn Thanh Duệ. Anh nhướng mày, ngang nhiên khiêu khích.
Sau khi mọi người trong phòng rời đi.
Cô trực tiếp trượt điện thoại dọc theo mặt bàn tới trước mặt anh.
"Giải thích đi."
"Vì sao lại để tôi phụ trách bộ phận thực tập sinh?"
Một bàn tay thon dài với khớp xương rõ ràng nhẹ nhàng chặn lấy chiếc điện thoại.
Chung Tây Mân cúi đầu liếc qua, sau đó bật cười khẽ:
"À, Chuyện quan trọng em nói...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/i-muoi-ky&chuong=1]

là cái này à?"
"Tôi không nhận."
Anh lười biếng dựa vào ghế, khẽ lắc ngón trỏ:
"Đừng từ chối nhanh như vậy chứ."
"Bộ phận đó trước giờ vẫn luôn do anh quản lý." Nguyễn Thanh Duệ đứng đối diện chiếc bàn dài, bực đến mức có cảm giác dù có giơ tay cũng không thể tát tới mặt anh, "Bây giờ anh đẩy việc sang cho tôi là có ý gì?"
"Ý gì à?" Chung Tây Mân cong môi, "Tùy em nghĩ."
Không khí trong phòng họp lập tức đông cứng lại.
Nguyễn Thanh Duệ từ trên cao nhìn xuống anh, ánh mắt lạnh tanh.
"Ồ..."
"Hóa ra Tổng giám Chung định rút khỏi chuỗi tiến hóa sinh học rồi."
Chung Tây Mân bật cười.
"Em phản đối gấp như vậy..." Anh chống tay lên thành ghế, giọng điệu cà lơ phất phơ đầy lưu manh, "Sao nào? Chuẩn bị rời khỏi hệ sinh thái trước thời hạn à?"
Nói xong, anh thong thả đứng dậy.
"Thông báo chính thức chiều nay mới phát."
"Ngồi xuống xem khảo hạch trước đã. Nếu thật sự không muốn nhận, tôi cũng không ép."
Anh dừng một chút, giọng điệu âm dương quái khí:
"Dù sao cô Nguyễn đây cũng là át chủ bài của Nhạc Phất."
"Trong công ty này ai dám đắc tội em chứ?"
Dứt lời, Chung Tây Mân xoay người mở cửa phòng họp.
Cửa vừa mở.
Một đám nhân viên đang hóng drama ngoài cửa vì mất thăng bằng mà ngã chồng lên nhau đầy thảm hại.
Cả công ty đều biết hai "át chủ bài" của Nhạc Phất từ trước đến nay luôn như nước với lửa.
Chỉ tiếc ân oán giữa họ kéo dài quá lâu, đến giờ chẳng ai biết nguyên nhân thật sự là gì.
Tin đồn về việc hai người bất hòa truyền khắp nơi, thật giả lẫn lộn.
Nhưng điều được nhiều người tin nhất chính là... tranh giành tài nguyên.
Dù sao trước kia, gần như toàn bộ tài nguyên tốt trong giới đều nằm trong tay Chung Tây Mân.
Cho đến khi Nguyễn Thanh Duệ xuất hiện.
Cô gần như dùng tư thế mạnh mẽ nhất, trực tiếp phá vỡ thế độc quyền đó.
Trước khi Nguyễn Thanh Duệ nổi tiếng trong giới quản lý nghệ sĩ, gần như chẳng có ai biết đến cô.
Cô không có bối cảnh, cũng chẳng có ai chống lưng.
Từ một quản lý nhỏ ở tầng đáy của công ty, cô từng bước leo lên bằng chính năng lực của mình. Khi ấy, rất nhiều người còn tưởng cô là "hắc mã" do Chung Tây Mân âm thầm bồi dưỡng.
Ai ngờ vừa gặp mặt, hai người đã như thuốc nổ chạm lửa, đối đầu gay gắt ở khắp mọi nơi.
Nếu không phải bản thân Nguyễn Thanh Duệ đủ thực lực, với cái tính phản nghịch trời sinh ấy, e rằng chỉ cần hôm nay dám mắng cấp trên, ngày mai đã bị đuổi khỏi công ty vì "bước chân phải vào cửa trước".
Nguyễn Thanh Duệ ngồi trên ghế giám khảo, sắc mặt lạnh đến đáng sợ.
Cố tình vị "cấp trên" nào đó lại hoàn toàn không biết nhìn sắc mặt người khác, cứ thích đâm đầu vào họng súng.
"Vị..." Chung Tây Mân cố ý kéo dài giọng, như đang nghiêm túc nghĩ cách xưng hô, nhưng trong mắt rõ ràng ánh lên vẻ muốn gây chuyện, "Cô giáo tóc đỏ có lớp nền hơi xuống tông kia, nhận xét thử xem?"
Ngòi bút của Nguyễn Thanh Duệ khựng lại trên bảng đánh giá, để lại một vệt mực dài.
Cô siết chặt tay, giọng nói lạnh nhạt:
"Điều kiện giọng hát không tệ, nhưng khả năng kiểm soát hơi thở còn yếu."
"Cần tăng cường huấn luyện thể lực."
Nghe vậy, Chung Tây Mân nhướng mày, khóe môi cong lên thành nụ cười như có như không.
"Ồ?"
"Chuyên nghiệp dữ vậy sao?"
Nguyễn Thanh Duệ nâng mắt nhìn anh, ánh mắt viết rõ bốn chữ:
"Anh bị bệnh à?"
Nụ cười trên môi Chung Tây Mân càng sâu hơn.
"Nhìn xem người ta đi." Anh lười biếng dựa vào ghế, giọng điệu cà lơ phất phơ, "Không hổ là quản lý kim bài của Nhạc Phất."
"Bớt nâng tôi lên." Nguyễn Thanh Duệ lạnh lùng đáp, "Tôi không nhận nổi."
"Thuận miệng khen thôi mà." Chung Tây Mân chống cằm cười, "Đừng nóng tính thế chứ."
"..."
Ngòi bút trong tay Nguyễn Thanh Duệ chợt dừng lại.
Hệ thống sưởi trong phòng mở quá lớn, nhưng chẳng hiểu sao vẫn khiến người ta ngửi thấy mùi thuốc súng mơ hồ trong không khí.
Đúng lúc ấy, thực tập sinh đứng trên sân khấu bỗng dè dặt lên tiếng:
"Xin hỏi... chị là cô Nguyễn Thanh Duệ sao?"
Nguyễn Thanh Duệ ngẩng đầu:
"?"
Cô thực tập sinh trang điểm đậm, lông mi giả dày đến mức gần như che kín đôi mắt, nhưng vẫn không giấu nổi vẻ kích động trong ánh nhìn.
Nguyễn Thanh Duệ xoay cây bút trong tay:
"Là tôi."
Mắt cô gái lập tức đỏ hoe, tràn ngập cảm xúc.
"Mấy năm trước em từng gặp chị dưới lầu phòng thi tuyển." Cô ấy xúc động đến mức giọng run lên, "Lúc đó chị còn đưa em sữa và bánh mì..."
"Chị nói em rất giống một người bạn của chị."
"Còn kể em nghe về hành trình debut của cô ấy để động viên em nữa."
"Em luôn muốn có cơ hội nói cảm ơn chị."
"..."

Bình Luận

0 Thảo luận