Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Ái Muội Kỳ

Chương 6: Mỗi lần em đến nhà anh, mục đích rõ ràng quá rồi đấy (2)

Ngày cập nhật : 2026-05-28 08:40:33
"Hửm?" Chung Tây Mân hoàn hồn, cúi đầu nhìn bảng điểm của Đường Tô Kỳ rồi bật cười, "Tôi đâu nói không hài lòng."
"Em thích là được."
Nói xong, anh tiện tay rút một tờ hồ sơ trên cùng.
Nhìn thấy cái tên bên trên, giọng anh mang theo chút hứng thú:
"Vậy anh chọn Thiệu Di."
Nguyễn Thanh Duệ còn chưa bước ra khỏi văn phòng tổng giám đốc, tin tức về vụ cá cược năm trăm nghìn đã lan khắp công ty.
Lúc cô tìm được Đường Tô Kỳ, cô gái nhỏ đang lo lắng đến đỏ hoe mắt.
Giống hệt một con thỏ trắng sắp khóc.
Đa số thực tập sinh đều chỉ mới mười mấy hai mươi tuổi, ngày nào cũng vùi đầu luyện tập vì giấc mơ debut.
Đường Tô Kỳ cũng vậy.
Làm thực tập sinh suốt bốn, năm năm.
Mới vừa tròn hai mươi.
Ai ngờ vận may lại rơi xuống đầu cô đúng vào năm hai mươi tuổi này.
Được Nguyễn Thanh Duệ ký hợp đồng.
Nghĩ tới đây, cô bé lại nghẹn ngào muốn khóc.
Nguyễn Thanh Duệ mặt vô cảm rút thêm một tờ khăn giấy đưa qua.
Từ lúc bước vào phòng tới giờ, Đường Tô Kỳ đã khóc gần nửa tiếng.
Cô vốn tưởng đây sẽ là kiểu tính cách mạnh mẽ giống Lý Trác.
Ai ngờ lại là một túi khóc nhỏ.
Nhưng quả thật khi để mặt mộc, Đường Tô Kỳ rất giống Lý Trác.
Dù nhìn kỹ thì ngũ quan hai người hoàn toàn không giống nhau.
"..."
Dù thế nào đi nữa.
Năm trăm nghìn đó, cô nhất định phải thắng.
Tan làm, mưa đã tạnh.
Màn đêm sau cơn mưa yên tĩnh đến lạ thường.
Nguyễn Thanh Duệ vừa quét vân tay mở cửa, đã mơ hồ ngửi thấy mùi thức ăn từ khe cửa bay ra.
Cửa vừa mở.
Một bóng người cao lớn lập tức phủ xuống.
Nụ hôn nóng ẩm ập tới không kịp đề phòng, dừng nơi khóe mắt, môi, rồi men xuống cần cổ cô.
Hôn đến mức đầu óc cô choáng váng.
Không biết từ lúc nào, chiếc nơ nơi cổ áo lại bung ra.
Một đầu quấn quanh cổ tay cô.
Đầu còn lại nằm trong tay người đàn ông.
Chung Tây Mân cúi đầu cắn nhẹ lên vành tai cô:
"Lần này..."
"Mới là anh tự tháo."
"..."
Đầu óc Nguyễn Thanh Duệ trống rỗng.
Cô còn chưa kịp phản ứng, cơ thể đã bị anh bế bổng lên đặt lên bồn rửa tay.
Nụ hôn nóng rực men dọc xuống cổ cô.
Nơi nào đi qua cũng như bị lửa thiêu đốt.
Cô đưa tay đẩy vai anh.
Chung Tây Mân bị động tác nửa chống cự nửa thuận theo ấy trêu đến căng cứng toàn thân.
Bàn tay nóng rực chạm vào làn da lạnh buốt nơi mắt cá chân cô, cuối cùng vẫn nhịn xuống.
Anh vuốt nhẹ chân cô:
"Ngày mai nhớ mang tất."
Nguyễn Thanh Duệ bật cười:
"Tính kiểm soát mạnh như vậy sao không đi làm ở trung tâm chỉ huy luôn đi?"
Chung Tây Mân cúi đầu cắn nhẹ lên bắp chân cô.
Cô đau đến mức đá anh một cái.
Anh cố tình lùi ra xa nửa bước, tiện tay kéo mạnh dải ruy băng đang quấn quanh cổ tay cô.
Cổ tay cô bị kéo về phía anh.
Nguyễn Thanh Duệ thuận thế chống lên bụng anh, đầu ngón tay trượt xuống dây buộc trên quần thể thao màu xám, kéo anh trở lại gần mình.
Nhiệt độ cơ thể nóng bỏng xuyên qua lớp áo sơ mi mỏng khiến cô như bị thiêu cháy.
Cô chủ động ngẩng đầu muốn hôn anh.
Ai ngờ Chung Tây Mân lại nghi hoặc hỏi ngược:
"Anh có tính kiểm soát hồi nào?"
"..."
Nguyễn Thanh Duệ cạn lời.
"Về nhà còn tăng ca nữa."
"Em tới nhà anh mỗi lần đều có mục đích rõ ràng thật đấy."
"Không vì thân thể anh thì còn vì cái gì?"
Cô cố tình nói đầy mỉa mai, giật mạnh dải ruy băng ném lên người anh rồi định nhảy xuống.
Kết quả lại bị Chung Tây Mân ôm trọn vào lòng.
Hai người vô thức nhìn nhau.
Anh nhìn cô đầy trêu chọc.
Ánh mắt sâu thẳm, dục vọng dày đặc như ánh sao vụn trong đêm.
Sau đó anh bế cô đi về phía bồn tắm.
Tiếng nước chảy rất nhanh đã che lấp mọi âm thanh còn lại.
Những viên bong bóng tắm được thả vào từ trước tan dần trong nước nóng, theo từng gợn sóng loang ra, rồi bị dòng nước liên tục đổ xuống đánh tản khắp mặt bồn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/i-muoi-ky&chuong=6]

Những mảng màu lấp lánh nổi lững lờ trên mặt nước, nhuộm cả làn nước trong veo thành một mớ hỗn độn mơ hồ và mê hoặc.
Dưới ánh đèn vàng phản chiếu như ánh sao, đầu óc Nguyễn Thanh Duệ dần trở nên trống rỗng.
Ký ức bất giác quay ngược về nhiều năm trước.
Đêm đó, trong khu đình viện kiểu Trung, bóng cây lay động theo gió. Hơi nóng mùa hè hòa lẫn mùi rượu nhàn nhạt bị gió thổi qua bàn tiệc cuốn đi.
Đó là bữa tiệc thăng chức của Chung Tây Mân - vị tổng giám trẻ tuổi nhất từ trước đến nay của Nhạc Phất giải trí.
Mọi người uống đến nghiêng ngả.
Thật ra hôm ấy Nguyễn Thanh Duệ vốn không định tới.
Không lâu trước đó, cô và Chung Tây Mân đã hoàn toàn trở mặt vì chuyện của Lý Trác.
Nhưng những người đại diện cùng khóa đều khuyên cô rằng, Chung Tây Mân giờ đã nắm quyền thật sự trong công ty. Muốn giữ được công việc lương cao này, ít nhất cũng nên để cả hai có một bậc thang mà bước xuống.
Bữa tiệc thăng chức chính là cái bậc thang ấy.
Khi đó cô ngồi một mình trên bậc đá ngoài đình viện, vừa nhìn hòn non bộ cùng dòng nước chảy róc rách trước mặt, vừa không ngừng mắng Chung Tây Mân.
Mắng đến mức buồn ngủ kéo tới lúc nào không hay.
Trong tay cô chẳng biết từ khi nào đã xuất hiện một tấm thẻ phòng, góc thẻ sắc đến mức cứa đau lòng bàn tay.
Trên đỉnh đầu vang lên giọng nói hơi say của ai đó, bảo cô đi nghỉ ngơi trước.
Chỉ là không ai ngờ được...
Anh ta đưa nhầm thẻ phòng.
Tấm vốn định đưa thật ra là phòng bên cạnh vừa mới đặt thêm.
Đêm khuya, sau khi tiệc rượu tan, Chung Tây Mân say đến mức không mở nổi cửa phòng. Nhân viên đình viện phải dùng thẻ tổng mới giúp anh ta mở cửa.
Trong bóng tối, Nguyễn Thanh Duệ chỉ cảm thấy bên cạnh giường lún xuống.
Ngay sau đó, cô trở mình, vô thức lăn vào một lồng ngực nóng ấm.
...
Mãi đến sáng hôm sau cô mới biết, căn phòng ấy là phòng riêng Chung Tây Mân thuê cố định ở Thúy Hồ để nghỉ ngơi sau những buổi xã giao.
Cũng là lúc cô biết...
Mình đã ngủ với cấp trên trực tiếp.
...
Tắm xong, Nguyễn Thanh Duệ đứng trong phòng tắm sấy tóc.
Bữa tối trên bàn đã nguội hẳn. Chung Tây Mân hâm nóng lại rồi bưng ra đảo bếp, sau đó nhớ ra con chó trong nhà còn chưa được cho ăn nên quay vào lấy thức ăn cho chó.
Lúc quay lại, anh nhìn thấy Nguyễn Thanh Duệ đang co một chân ngồi trên ghế cao, cúi đầu chăm chú ăn cơm.
Cái bát cô dùng là loại riêng anh chuẩn bị cho cô, miệng bát lớn mà sâu.
Với sức ăn của Nguyễn Thanh Duệ, việc cô có thể sống sót chỉ bằng cơm nắm suốt thời gian qua quả thật đúng là kỳ tích.
Nguyễn Thanh Duệ vừa ăn một miếng cơm thì nghe tiếng bước chân tới gần. Cô gắp một miếng thịt kho bỏ vào miệng, đặt đũa xuống, sau đó như làm ảo thuật lấy từ trong túi ra một cái bát cho chó.
"Mua cho bé cưng cái bát mới."
Một cái bát chó giá năm chữ số, chỉ riêng chờ giao hàng đã mất ba ngày.
Không hiểu nổi, nhưng tôn trọng.
Chung Tây Mân bật cười, nhận lấy cái bát rồi đặt xuống dưới bàn bếp.
Con chó nhỏ nhìn thấy chiếc bát quen thuộc lập tức xoay vòng vòng vì phấn khích, liên tục dụi đầu vào chân anh, cái đuôi vẫy đến mức sắp bay lên trời.
"Favor thích lắm."
Anh xoa đầu chó hai cái, chống một chân quỳ xuống thảm rồi đổ thức ăn vào bát.
Nguyễn Thanh Duệ đung đưa chân, mũi chân đặt lên đầu gối đang chống của anh, cúi mắt hỏi:
"Có chuyện này tôi vẫn chưa từng hỏi anh."
Chung Tây Mân ngẩng đầu nhìn cô.
"Em muốn hỏi gì?"
"Ngày hôm sau tỉnh dậy sau bữa tiệc thăng chức đó... anh cảm thấy thế nào?"
"Muốn tìm hiểu anh à?"
Chung Tây Mân cười như một con công kiêu ngạo, khóe môi cong lên đầy đắc ý.
"Không dễ đâu."
Nguyễn Thanh Duệ bật cười lạnh.
"À."
Cô chống cằm nhìn anh, giọng chậm rãi:
"Thật ra... cảm giác anh tối nay mang lại cho tôi còn chẳng bằng đêm đầu tiên."
Động tác của Chung Tây Mân khựng lại.
Bàn tay đang nắm mắt cá chân cô siết nhẹ, đáy mắt lộ ra tia hưng phấn nguy hiểm.
Hắn ngẩng đầu nhìn cô, giọng khàn khàn:
"Lát nữa đừng khóc."
...Ai thấy hay thì thả tim cho tui lấy động lực thức đêm gõ phím tiếp nà! ❤️
Nhấn theo dõi để đọc truyện sớm nhất nha.

Bình Luận

0 Thảo luận