Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 14 / 212  ·  6.6%
Ái Muội Kỳ
Chương 14: Chiều cao khi em đi giày cao gót... (2)
10/06/2026 09:20· 1,293 từ

"Em biết sai rồi... em xin em sai rồi..."

"Xin chị đừng để em đi em không muốn người cứ nhìn thấy anh ta nghĩ tới em..."

"Làm ơn... chị giúp em với..."

Nói đến cuối cùng, Hạ Tân gần như bật khóc tiếng.

Cô ấy sợ mình bị bỏ

Sợ chỉ cần buông tay ra, Thanh Duệ sẽ không giờ quản mình nữa.

Dường như chỉ cần ôm chặt người trước mặt, cô vẫn còn cơ hội níu lại cảm giác an toàn cuối

Nguyễn Thanh Duệ cũng không ngờ một câu nói của lại khiến Hạ Tân Niên phản lớn đến vậy.

Cô cảm nhận được người trong đang ôm mình rất nhất thời có chút luống cuống.

Sau vài giây cứng đờ, cô chậm chạp giơ tay nhẹ lưng Hạ Tân Niên.

"...Được."

Khả năng an ủi người khác cô thật sự rất

Cho dù trong lòng có thể nhận được nỗi đau đối phương, nhưng đến lúc mở lại chẳng biết nên nói

So với cảm giác thân mật, dường như càng thích khoảng cách an toàn với mọi hơn.

Nhưng giờ phút này, Hạ Tân lại khiến cô lần tiên cảm nhận được.

Thì ra một cái ôm thân cũng có thể ấm như vậy.

Sau khi dỗ dành ổn thỏa Hạ Tân Niên, Nguyễn Duệ đưa cô ấy quay lại trường.

Trên đường trở về, cô vừa gặp Triệu Chước Ninh.

Không biết cô nhóc chạy đi mà lúc quay lại cầm theo một cốc nước nóng, nước vẫn còn bốc nghi

Vừa nhìn thấy Nguyễn Thanh Duệ, Chước Ninh liền bước tới.

"Nguyễn lão sư, chị uống chút ấm đi, đừng ép thần căng quá."

Nguyễn Thanh Duệ khẽ nói một "Cảm ơn", nhận lấy nước.

Hơi ấm từ lòng bàn tay mạch máu lan dần trái tim, xoa dịu cảm giác nhói vừa rồi.

Trên đường quay về công ty, Tây Mân gọi cho mấy cuộc.

Không cần nghĩ cũng biết tên kia chắc chắn gọi để cười nhạo cô.

Nguyễn Thanh Duệ dứt khoát cúp

Sau đó tiện tay kéo luôn anh vào danh sách

Mắt không thấy, lòng không phiền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/i-muoi-ky&chuong=14]

Vừa về tới công ty, Nguyễn Duệ lập tức chỉ danh hai người, lạnh mặt ném một câu:

"Đi làm thủ tục từ chức."

Sau đó cô triệu tập toàn nhân viên còn lại phòng họp.

Những người khác còn chưa kịp cảm cho hai đồng bị sa thải, bởi vì ngay đó, cơn bão cũng sắp xuống đầu họ.

Không ai có thể thoát được.

Trong phòng họp, tiếng Nguyễn Thanh mắng người liên tục lên.

Ngoài cửa tụ tập không ít viên hóng chuyện.

Đây không phải lần đầu họ Nguyễn Thanh Duệ nổi

Nhưng lại là lần đầu tiên cô tức đến mức

Ngày thường, ngay cả đối thủ đội trời chung như Tây Mân cũng chưa từng chọc tức thành như vậy.

Có thể tưởng tượng hai cái search hôm nay nghiêm đến mức nào.

"Cốc cốc."

Đúng lúc Nguyễn Thanh Duệ đang đến mức khí huyết lên, ngoài cửa phòng họp đột vang lên hai tiếng

Người bên ngoài sau khi gõ không chờ cô cho trực tiếp đẩy cửa bước vào.

Ánh mắt Chung Tây Mân dừng người cô vài giây, mắt hiện lên chút nghiền ngẫm nói.

Khóe môi anh còn hơi cong như thể tâm trạng tốt.

Nguyễn Thanh Duệ vừa nhìn thấy mắt đầy tính trêu kia liền hung dữ trừng ngược

"Tôi đang họp."

"Tôi có việc gấp."

Chung Tây Mân ung dung kéo ngồi xuống vị trí cửa sổ.

Ánh nắng ấm áp rơi trên anh, đường nét gương bị chia thành hai mảng sáng rệt.

Một nửa chìm trong nắng, đôi màu hổ phách nhạt đến mức giống đá quý.

Nửa còn lại ẩn trong bóng hốc mắt sâu thẳm theo cảm giác nguy hiểm lòng người.

Nguyễn Thanh Duệ nhíu mày:

"Vậy anh nói đi."

Chung Tây Mân thong thả đáp:

"Phiền mọi người ra ngoài trước."

Đám người trong phòng nghe vậy được đại xá, lập thu dọn laptop với tài liệu lao nhanh ra cửa.

Ai ngờ người đầu tiên vừa vào tay nắm cửa, Tây Mân lại chậm rãi bổ thêm một câu:

"Tan làm nhớ tới phòng nhân nộp đơn nghỉ việc. mai không cần tới nữa."

Trong phòng họp nháy mắt im phắc.

Một câu nói trực tiếp chấm công việc của tám

Giết người cũng chẳng qua như

Chẳng mấy chốc, phòng họp đã dọn sạch.

Cánh cửa đóng lại lần nữa.

Nguyễn Thanh Duệ cũng hơi ngây

"Chung tổng đúng là quyết đoán."

"Em cũng có thể."

"Tôi không thể."

Nguyễn Thanh Duệ giơ tay lên đầu biểu thị chiều của anh.

"Cấp bậc của anh ở đây."

Sau đó cô lại hạ tay ngang eo mình.

"Còn tôi ở đây."

Chung Tây Mân lắc lắc ngón

Tiếp đó anh giơ hai ngón chỉ vào mắt mình.

"Em ở đây."

"?"

"Chiều cao khi mang giày cao

"..."

"Khoảng mét bảy bảy."

Nguyễn Thanh Duệ nghẹn họng vài

"Cái kiểu đùa nhạt nhẽo gì

Cô kéo ghế ngồi xuống đối anh, hai người cách một chiếc bàn họp rộng.

Chung Tây Mân gõ nhẹ đầu tay lên mặt bàn, đầy vẻ trêu chọc:

"Chậc... Tôi đã bảo em quê rồi mà em còn tin."

"Có điều phong cách mới hôm của em cũng không

Nguyễn Thanh Duệ cúi đầu nhìn người mình.

"...Trời ơi."

Sáng nay vì đi đón Úc Uyên nên cô tiện khoác đại chiếc áo lông mềm này ra ngoài, vốn định người xong sẽ về nhà thay

Kết quả...

Cô mặc nguyên bộ đồ này từ sân bay tới trường, rồi lại từ phim trường công ty.

Mà suốt cả quãng đường, không ai nhắc cô.

Ngay cả người quay phim đi quay cô cả ngày chẳng thấy có gì không ổn.

"..."

Hình tượng nữ vương lạnh lùng cô!

Sắc mặt Nguyễn Thanh Duệ từ chuyển đỏ.

Cô cố giả vờ bình tĩnh:

"Rốt cuộc anh có chuyện gì?"

"Tôi bảo em đào người đâu?"

"Đào cái..."

Nguyễn Thanh Duệ nói được nửa mới đột nhiên phản lại, sau lưng lập tức toát một tầng mồ hôi lạnh.

Con công này sao còn nhớ đó chứ?!

Cô miễn cưỡng viện đại một do để qua loa:

"Studio gia công kia giấu người quá. Ngay cả đội Nhất Hàng cũng không chịu chia thông tin."

"Dù sao cũng là bí mật nghiệp, Chung tổng chắc hiểu mà."

"Tôi không hiểu."

Chung Tây Mân hơi nhíu mày, ràng không vui.

"Chuyện nhỏ thế này em cũng không xong?"

Đầu ngón tay anh lười biếng vòng trên mặt bàn, tác mang theo vài phần ái khó tả.

"Làm tôi còn định thưởng cho nữa chứ."

"Không cần."

Nguyễn Thanh Duệ lạnh lùng đáp:

"Tần suất hiện tại vừa đẹp."

"Em đang nghĩ linh tinh gì

Chung Tây Mân bật cười khẽ.

"Lưu manh."

Anh lấy điện thoại ra, gửi phần tài liệu đã chỉnh lý sẵn vào WeChat của

"Tin nóng tôi lấy được từ người quen."

"Liên quan tới Từ Minh."

"Em xem có dùng được không."

Nguyễn Thanh Duệ hơi bất ngờ:

"Quan hệ rộng dữ vậy?"

Chung Tây Mân tựa lưng vào gương mặt dưới ánh càng thêm lười biếng đẹp trai.

"Bởi vì tôi ở đây."

Anh đưa tay đặt trên đỉnh mình.

"Cao mét chín."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận