Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

MẠT THẾ: NỮ PHỤ PHÁO HÔI XUYÊN SÁCH CHỈ MUỐN LÀM CÁ MẶN

Chương 63: Lại gặp người cá sấu

Ngày cập nhật : 2026-05-03 07:52:26
"Có khách sao?" Người đàn ông có dáng người cao ráo, thanh mảnh, diện mạo thì ưa nhìn, khí chất nho nhã. Chỉ là sắc mặt của anh ta tái nhợt, trông có vẻ ốm yếu.
"Hai nhóc con đến tìm em tám chuyện thôi." Giang Vũ vừa nói vừa lườm hai người, ánh mắt mang theo ý cảnh cáo.
"Chào hai em, anh là Lữ Lương, bạn trai của Giang Vũ."
Lữ Lương gật đầu với hai người, sau đó bị Giang Vũ kéo ngồi xuống bên cạnh.
"Em chào anh!"
Văn Tiêu Tiêu và Tần Lẫm cũng nhanh chóng tự giới thiệu, lịch sự chào hỏi lại.
Sau khi Lữ Lương đến, cái tính bốp chát của Giang Vũ thu lại không ít, nhưng bầu không khí lại càng thêm gượng gạo. Văn Tiêu Tiêu gãi đầu, nháy mắt với Tần Lẫm: Chúng ta có nên rồi đi không?
Đúng lúc này, Lữ Lương bỗng hỏi: "Em lại đi cướp đồ của Dương Húc à? Anh đã nói là không cần rồi mà."
"Cướp gì mà cướp. Những thứ đó vốn là do bọn em cùng phát hiện. Là bọn họ không giữ chữ tín, em chỉ lấy lại phần thuộc về mình thôi. Anh yên tâm đi, Dương Húc biết mình đuối lý nên không dám làm to chuyện đâu. Hôm nay, hắn cũng xả giận đủ rồi, sẽ không đến nữa đâu."
Giang Vũ nói nhẹ nhàng, trong giọng điệu còn thoáng chút ấm ức khó nhận ra.
Lữ Lương lộ vẻ bất lực: "Lần sau đừng như vậy nữa."
"Vâng." Giang Vũ lập tức ngoan ngoãn gật đầu.
Văn Tiêu Tiêu trợn tròn mắt: Hỏng rồi, bị nhồi ăn cơm chó rồi!
"Anh Lữ, sức khỏe của anh không tốt sao?" Ngồi quan sát nãy giờ, Tần Lẫm cuối cùng cũng lên tiếng.
Lữ Lương cươi ngượng ngùng: "Đúng vậy, tôi bị hen suyễn. Trước kia còn có thể dùng thuốc để giữ ổn định, nhưng sau khi tận thế, thuốc men khó kiếm quá... Khụ khụ..."
Mới nói được vài câu, Lữ Lương đã ho sặc sụa, khiến Giang Vũ vội vàng vỗ lưng cho anh.
Bệnh hen suyễn này vốn không thể chữa khỏi hoàn toàn. Ngay cả trước tận thế, người mắc bệnh cũng cần được chăm sóc cẩn thận như búp bê sứ. Lữ Lương có thể sống sót đến tận bây giờ, công lao của Giang Vũ chắc chắn không hề nhỏ.
Tần Lẫm gật đầu, không hỏi thêm nữa. Hen suyễn đúng là khó trị, nhưng đối với dị năng giả hệ Chữa trị mà nói, thì chỉ là chuyện nhỏ.
Giang Vũ... liệu có đáng để hợp tác không?
"Chuyện cậu vừa hỏi chị, xin lỗi, chị cũng lực bất tòng tâm. Thứ đó rất khan hiếm, hiện tại cũng chỉ có những người cấp cao ở căn cứ Bình Minh mới có cơ hội tiếp xúc." Giang Vũ nhìn Tần Lẫm, ý tiễn khách đã quá rõ.
"Làm phiền rồi."
Tần Lẫm gật đầu xin lỗi, sau đó dẫn Văn Tiêu Tiêu rời đi.
"Chất dị hóa là chất gì vậy?" Trên đường về, Văn Tiêu Tiêu cứ bám theo hỏi mãi, rõ ràng là rất tò mò.
Tần Lẫm đang lái xe, do dự không biết nên giải thích việc này thế nào, thì phía trước bất ngờ xuất hiện một con quái vật toàn thân phủ đầy vảy giáp. Nó lao ra với tốc độ cực nhanh, chỉ chớp mắt đã chui vào cửa hàng bên đường.
"Cá... cá sấu?"
Văn Tiêu Tiêu còn đang kinh ngạc, thì ngay sau đó, một nhóm hộ vệ cầm súng đã xông vào cửa hàng. Tiếng súng lẫn với tiếng la hét của đám đông lập tức vang lên hỗn loạn.
Một chiếc xe việt dã quân sự đỗ lại ven đường. Một thanh niên với vẻ mặt mất kiên nhẫn bước xuống xe.
Vương Vũ nhìn cảnh hỗn loạn trong cửa hàng, liền chửi: "Đúng là một lũ phế vật. Lâu như vậy rồi mà ngay cả một con quái vật nhỏ cũng không bắt được."
"Thiếu gia, ngài kiên nhẫn đợi thêm một lát, sắp xong rồi ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-t-th-n-ph-ph-o-h-i-xuy-n-s-ch-ch-mu-n-l-m-c-m-n&chuong=63]

Đi bên cạnh hắn là một sĩ quan mặc quân phục của căn cứ, đang khom lưng nịnh nọt.
Giao thông phía trước bị ùn lại, xe của họ không thể đi tiếp. Không biết Tần Lẫm đang nghĩ gì mà anh cũng không đổi đường, chỉ dừng xe bên cạnh quan sát. Văn Tiêu Tiêu tựa vào cửa kính xe, ánh mắt hờ hững, có chút buồn chán nhìn cảnh náo nhiệt trước mắt.
Một người từ trong cửa hàng chạy ra, mặt mũi dính đầy máu, trên người chằng chịt vết thương. Ngay sau đó, càng lúc càng có nhiều người tháo chạy ra ngoài, trên người ai cũng mang thương tích nặng nhẹ khác nhau.
Trong đội hộ vệ của căn cứ chắc chắn có dị năng giả đi cùng, nhưng lâu như vậy rồi vẫn không thấy con quái vật cá sấu kia chui ra.
"Chúng ta đi thôi."
Văn Tiêu Tiêu không muốn nán lại nữa. Tần Lẫm gật đầu, vừa định nổ máy thì một bóng đen bất ngờ rơi thẳng từ trên cao xuống. Chiếc xe bị đập mạnh, rung lắc dữ dội.
Tần Lẫm và Văn Tiêu Tiêu gần như đồng thời mở cửa lao xuống xe. Ngay khoảnh khắc hai người vừa tránh ra, bóng đen kia đã nện thẳng xuống, đè nát nóc xe, rồi rơi vào bên trong.
Chưa kịp hoàn hồn, Văn Tiêu Tiêu vừa ngẩng đầu lên, đã đối diện với một cái đầu người nằm trong xe.
Con quái vật bò bằng bốn chân, thân hình giống cá sấu nhưng lại mọc ra một cái đầu người. Lúc này, lưng nó chi chít vết thương, khóe miệng vẫn còn dính những vụn thịt nát. Nó nhìn Văn Tiêu Tiêu rồi nhếch miệng cười, quái dị đến rợn người.
Lần này, chẳng cần đợi đội hộ vệ chạy tới, Tần Lẫm đã ra tay trước. Tia sét bổ thẳng xuống sống lưng người cá sấu, nhưng chỉ để lại vài vết thương nông.
Tần Lẫm nhíu mày, kéo Văn Tiêu Tiêu lùi về sau tránh né.
Xui xẻo là đúng lúc này, bên cạnh còn vang lên một giọng nói đáng ghét: "Ai cho phép các người ra tay? Thiếu gia ta muốn bắt sống nó!"
Đến lúc này, Văn Tiêu Tiêu mới hiểu vì sao ban nãy đội hộ vệ vào trong lâu như vậy mà vẫn không bắt được con quái vật. Không chỉ vì nó có da dày thịt béo, mà còn do mệnh lệnh của cấp trên.
Tần Lẫm có nghe lời không?
Đương nhiên là không!
Trong lúc lùi lại, Tần Lẫm không ngừng dồn từng luồng sét chồng lên nhau. Đến khi tích tụ đủ, sét ầm ầm giáng xuống, đánh thẳng vào chỗ người cá sấu đang đứng, để lại một cái hố sâu hoắm.
Khói bụi tan đi, trong hố chỉ còn lại một cái xác cá sấu không đầu. Phần đầu vốn là nơi yếu nhất của nó đã hoàn toàn biến mất.
"Mày là ai mà dám không nghe lệnh tao!"
Vương Vũ nổi trận lôi đình, hùng hổ bước tới, phía sau là đội hộ vệ đi theo bảo vệ. Thế nhưng, vừa nhìn rõ dung mạo của hai người, cơn giận của hắn lập tức vơi đi.
Cũng được đấy, hai đứa này đều rất ưa nhìn.
"Hai đứa tiện dân từ đâu tới mà dám đắc tội thiếu gia nhà họ Vương... Á!"
Lời còn chưa nói hết, gã đã bị Vương Vũ đá văng sang một bên. Tên đội trưởng đang định nịnh hót ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Vương Vũ chỉnh lại quần áo, thong thả nói: "Chẳng qua chỉ là một con thú cưng thôi mà. Chết thì chết, có gì mà loạn cả lên?"
"Vâng, vâng."
Tên đội trưởng vất vả lắm mới bò dậy được, không màng đến cơn đau trên người, vội vàng phụ họa.
"Hai người mới đến căn cứ đúng không?" Vương Vũ quay đầu hỏi. Trong lòng hắn gần như đã chắc chắn, nếu hai người này ở căn cứ Bình Minh từ lâu, thì sao hắn ta có thể chưa từng phát hiện ra được?
Vương Vũ là con trai độc nhất của người đứng đầu căn cứ Bình Minh. Ngày thường, hắn ỷ thế hoành hành trong căn cứ, làm đủ chuyện ngang ngược mà không ai dám quản. Đời tư của hắn lại càng sa đọa, trong nhà nuôi cả một đám người mua vui, nam nữ đều không chừa, chỉ cần thấy ai đẹp mắt là bắt về.
Lúc này, đối diện với Tần Lẫm và Văn Tiêu Tiêu, trên mặt hắn nở một nụ cười đầy háo sắc.
"Liên quan gì đến anh?"
Thái độ của Tần Lẫm có thể nói là lạnh lùng đến ngạo mạn. Vẻ mặt Vương Vũ thoáng chốc cứng lại.
"Hai người làm chết thú cưng của tôi, chẳng lẽ không nên bàn chuyện bồi thường sao?" Vương Vũ lộ ra nụ cười đầy ẩn ý, ánh mắt không chút kiêng dè lướt qua Tần Lẫm và Văn Tiêu Tiêu.
Tần Lẫm: Tên này chắc bị ngu rồi. Hay là giải quyết hắn ta luôn tại đây!
"Anh muốn đền bù thế nào?"
Tần Lẫm cũng chậm rãi nở nụ cười. Văn Tiêu Tiêu nấp sau lưng anh bỗng rùng mình một cái.
Mỗi lần Tần Lẫm lộ ra vẻ mặt này, chắc chắn sẽ có chuyện đáng sợ xảy ra.
Tiếc là Vương Vũ lại không hề cảm nhận được.
"Hay là đến nhà tôi rồi từ từ bàn?"
Nụ cười trên môi Tần Lẫm càng sâu hơn. Đôi mắt phượng hơi cong lên, ánh mắt trầm xuống, lạnh lẽo không chút hơi ấm.
Vương Vũ định đặt tay lên vai Tần Lẫm, nhưng còn chưa kịp chạm vào, cả người đã bị hất văng ra ngoài.
"Aaa! Tay của tao!"
Vương Vũ nằm bò trên đất, một cánh tay bị vặn thành một góc kì quái.
"Thiếu gia!"
Một đám người lập tức chạy đến, vây quanh hắn.
Xe của Tần Lẫm và Văn Tiêu Tiêu đã hỏng, hai người chỉ có thể đi bộ về. Mặc kệ hiện trường đang hỗn loạn, cả hai lặng lẽ rời đi. 

Bình Luận

0 Thảo luận