Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

MẠT THẾ: NỮ PHỤ PHÁO HÔI XUYÊN SÁCH CHỈ MUỐN LÀM CÁ MẶN

Chương 44: Người mới đến xui xẻo

Ngày cập nhật : 2026-04-10 02:14:20
Không chỉ mình Tiểu Lượng nghĩ đến thịt, Văn Tiêu Tiêu nhìn đĩa rau xanh trên bàn, ánh mắt đầy mong đợi, nhìn Tô Gia chằm chằm: "Gia Gia, không gian của chị có nuôi được gà vịt cá thịt không?"
Tô Gia: "..."
Chuyện này chị thật sự bó tay.
"Muốn ăn thịt thì chỉ còn cách ra ngoài thành săn, mà cũng chỉ có thú hoang thôi. Trong thành bây giờ gần như trống không, đến bóng người sống còn chẳng có mấy."
Phương Lỗi rất hiểu Văn Tiêu Tiêu đang thèm thịt đến mức nào, nhưng chỉ cần nhớ tới cảnh dọn dẹp huyện Nghi, tận mắt thấy đống xác gia cầm thối rữa bị kéo đi thiêu hủy, dạ dày anh lại cồn cào.
"Vậy chúng ta ra ngoài thành đi."
Văn Tiêu Tiêu nhìn mọi người với ánh mắt mong chờ.
Giờ vật tư trong thành đều đã được đội hộ vệ gom hết vào kho, tang thi cũng đã bị quét sạch. Ngoài việc chờ băng tan, bọn họ thật sự chẳng có gì để làm.
"Mấy đứa đi đi, ông già này không muốn ra ngoài chịu lạnh đâu."
Triệu Quân xua tay. Rõ ràng còn chưa đến năm mươi, vậy mà ông chú đã bắt đầu sống như người già rồi.
Tống Ngôn Thâm thì có việc phải làm. Hôm nay sẽ có một nhóm người sống sót từ một căn cứ nhỏ tới, anh đã bàn với Hàn Thành là sẽ cùng đi đón họ.
Văn Tiêu Tiêu càng nhìn càng thấy Tống Ngôn Thâm đã sắp thành nửa chủ nhân của nơi này rồi. Qảu nhiên là nam chính chỉ quan tâm sự nghiệp có khác.
Thế là ba nam hai nữ, năm con người rảnh rỗi hí hửng ra khỏi thành.
Bọn họ lái một chiếc xe việt dã quân dụng đã được cải tạo, là chiếc trước đó họ đòi từ chỗ Hàn Thành. Chở người hay chở hàng đều rất tiện.
Ở cổng thành, Hàn Thành bố trí khá đông người canh gác để ra dáng một chút, nên nhìn qua cũng coi như phòng bị nghiêm ngặt.
Ngay tại cổng, Văn Tiêu Tiêu lại nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé kia.
"Tiểu Lượng, em định ra khỏi thành sao?" Với một đứa trẻ mà nói, chuyện này thật sự quá nguy hiểm.
"Dạ đúng ạ, nhưng mấy anh ấy không cho em ra ngoài." Tiểu Lượng có chút chán nản. Mấy anh lính gác này sao mà làm khó thế không biết.
"Em đi cùng bọn chị đi."
Văn Tiêu Tiêu vẫy Tiểu Lượng lên xe. Đội của họ có mang theo một đứa trẻ cũng không thành vấn đề.
"Em cảm ơn ạ." Tiểu Lượng vội vàng cảm ơn rồi chui vào xe.
"Em nhỏ thế này mà định ra khỏi thành một mình sao?"
Trương Tuyết Hàng từng gặp Tiểu Lượng nên ấn tượng với cậu bé khá sâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-t-th-n-ph-ph-o-h-i-xuy-n-s-ch-ch-mu-n-l-m-c-m-n&chuong=44]

Thằng nhóc này rất lanh lợi.
"Dạ, bạn em bị thương, em muốn tìm chút đồ ăn để bồi bổ cho cậu ấy, nhưng trong thành chẳng còn gì cả." Cũng vì từng trải nhiều nên Tiểu Lượng mới nghĩ đến chuyện ra vùng núi ngoài thành thử vận may.
"Em ngoan lắm." Trương Tuyết Hàng xoa đầu Tiểu Lượng.
Bốn bề huyện Nghi đều là núi, cây cối um tùm. Nếu là lúc trước tận thế, nơi này hẳn là một chốn phong cảnh hữu tình.
Xe dừng ở bìa rừng bên dòng Thanh Thủy. Giữa mùa đông rét buốt, núi non trơ trụi, cây cối khẳng khiu, mặt sông cũng đóng một lớp băng dày.
Văn Tiêu Tiêu đứng bên bờ sông, ngơ ngác hỏi: "Dưới sông có cá không nhỉ?"
"Tang thi cá, hay cá biến dị?" Tần Lẫm đứng bên cạnh, cố ý trêu cô.
Thấy khóe môi Văn Tiêu Tiêu vừa cong đã xụ xuống, còn hậm hực lườm anh một cái. Tần Lẫm lại càng thấy buồn cười.
"Động vật cũng biến dị sao ạ?" Tiểu Lượng nhỏ giọng hỏi.
"Chuột còn biến dị được, thì những loài khác đương nhiên cũng có thể. Chỉ là chúng không có khả năng sinh sản đáng sợ như lũ chuột thôi. Cho nên sau này em đừng chạy ra ngoài một mình nữa." Tần Lẫm nhắc nhở.
"Tiểu Lượng, chị bắt cá cho em ăn."
Văn Tiêu Tiêu kéo Tiểu Lượng lại gần mình, rồi hơi hất cằm nhìn Tần Lẫm. "Hôm nay anh không có phần cá nào đâu."
Tần Lẫm gật đầu, cũng không giận. "Em cẩn thận đấy. Đứng cách mặt băng xa một chút, kẻo rơi xuống dưới."
Sau khi dặn dò xong, anh quay người đi vào rừng. Chỉ trông vào Văn Tiêu Tiêu mà muốn có thịt ăn thì e là khó, nên Tần Lẫm vốn cũng không trông đợi gì nhiều.
Nhưng lần này, rõ ràng Tần Lẫm đã đánh giá thấp cô rồi.
Văn Tiêu Tiêu, người đã khống chế dị năng hệ Thủy đến mức cực kỳ thành thạo, trực tiếp ngưng tụ một vòng xoáy dưới đáy sông để bắt cá, thậm chí còn có thể thông qua dị năng cảm nhận rõ ràng tình hình bên dưới mặt nước.
Vòng xoáy càng lúc càng lớn, dần dần dâng lên cao, rồi ầm một tiếng xuyên thủng lớp băng dày.
Tiểu Lượng kinh ngạc trợn tròn mắt. Dị năng của chị Tiêu Tiêu sao lại khác anh Trương Dương nhiều vậy nhỉ?
Một con, hai con,... Trong chốc lát, mấy con cá diếc béo múp đã bị dòng nước hất lên bờ. Tiểu Lượng vội vàng nhặt cá bỏ vào chiếc giỏ tre nhỏ sau lưng.
"Thôi thế này là đủ rồi. Chúng ta còn phải để dành cho lần sau nữa."
Với tám chín con cá lớn bị quăng lên bờ, Văn Tiêu Tiêu đã thấy mỹ mãn lắm rồi.
Bên bờ sông chỉ có cô và Tiểu Lượng, còn những người khác rõ ràng chẳng hứng thú gì với chuyện xuống nước bắt cá.
Hai người ngồi xổm trên đất, nhìn đám cá trong giỏ. Ngó nghiêng một lúc, cuối cùng mới kết luận đám cá này không biến dị, có thể ăn được.
"Em biết nấu ăn không?" Văn Tiêu Tiêu hỏi Tiểu Lượng. Một đứa bé sống một mình như này, chắc cũng biết nấu nướng chút chút.
Ai ngờ Tiểu Lượng lại đỏ bừng mặt, chậm rãi cúi đầu, ấp úng nói: "Dạ... em không giỏi lắm."
Không phải cậu khiêm tốn, mà là thật sự không biết nấu. Ngày thường cậu toàn ăn đồ nấu sẵn, chưa từng tự nấu cơm bao giờ.
Hai người nhìn nhau trân trân, cuối cùng chỉ đành ngồi chờ những người khác quay lại.
Không phải đợi quá lâu, những người khác lần lượt quay về, trên tay ai cũng ít nhiều mang theo chút chiến lợi phẩm. Tần Lẫm xách theo hai con chim lông xanh mướt, vẫn còn sống.
Văn Tiêu Tiêu nhìn một lúc rồi phán: "Thịt ít quá."
Tần Lẫm: "..."
Cứ tưởng trong số họ chẳng ai biết nấu nướng, nào ngờ ngoài Văn Tiêu Tiêu và Tiểu Lượng ra, kỹ năng sinh tồn ngoài trời của những người còn lại đều rất ra gì và này nọ. Trương Tuyết Hàng nhanh chóng nhặt cành khô dựng bếp, Phương Lỗi làm sạch cá, xuyên qua bằng cành cây dài rồi đặt lên giá nướng.
Mùi thơm dần lan ra, ai nấy đều nuốt nước bọt.
"Tiêu Tiêu, em giỏi thật đấy." Phương Lỗi chưa từng thấy Văn Tiêu Tiêu lợi hại như vậy. Không biết từ khi nào, cô bé dường như đã không còn là gánh nặng của cả nhóm nữa rồi.
"Đương nhiên rồi." Văn Tiêu Tiêu chớp chớp mắt, chưa bao giờ tiếc lời khen dành cho chính mình.
Tần Lẫm không nhịn được, bật cười thành tiếng. Thấy vậy, những người khác cũng mỉm cười.
Giữa khu rừng ven sông, từng đợt hương thơm thoảng bay trong gió. Tô Gia rắc những thứ gia vị đã gom được lên lớp thịt cá mềm thơm, chỉ trong chốc lát, mùi hương đã trở nên nồng nàn đến mức khiến người ta thèm thuồng.
Văn Tiêu Tiêu miệng thì đòi ăn thịt, nhưng thật ra lại chẳng ăn được bao nhiêu. Mới ăn nửa con cá nướng, cô đã no căng, ngồi sang một bên vuốt lông cho Tiểu Tuyết.
"Bíp bíp bíp!"
Tiếng còi xe vang lên trên quốc lộ khiến mọi người đều chú ý. Xuyên qua cánh rừng trơ trụi, nhìn từ xa có thể thấy trên đường quốc lộ đang đỗ rất nhiều xe tải phủ bạt ngụy trang.
"Chắc là nhóm người sống sót di cư tới rồi."
Ăn uống no nê xong, mọi người lần lượt đứng dậy vươn vai.
"Sao họ lại dừng ở đó không đi tiếp? Phía trước chẳng phải là đến huyện Nghi rồi sao?" Văn Tiêu Tiêu xách Tiểu Tuyết đứng dậy theo.
Chẳng bao lâu sau đã có người xuống xe đi về phía họ. Cả nhóm cũng không định tránh mặt, nên cứ đứng tại chỗ chờ đối phương tới gần.
Đi đầu là một nam một nữ, trông họ đều còn rất trẻ, trên người mặc quân phục rằn ri, trước ngực đeo huy hiệu màu vàng bốn cánh trông như một ngôi sao. Phía sau là bốn binh sĩ cầm súng, cũng mặc quân phục tương tự, chỉ là huy hiệu trước ngực họ màu bạc, hoa văn cũng đơn giản hơn nhiều.
"Mấy người đang nướng cá ở đây à? Còn nhiều thế này, ra giá đi, chúng tôi mua hết."
Vừa mở miệng, cô gái đã lộ rõ vẻ hống hách. Trong suốt lúc nói chuyện, cô ta chẳng buồn nhìn thẳng nhóm Tần Lẫm lấy một lần, ngược lại ánh mắt cứ dán chặt vào đám cá trong giỏ của Tiểu Lượng, vẻ hứng thú hiện rõ mồn một.
"Tinh Tinh, không được vô lễ." Người đàn ông lên tiếng ngăn lại, rồi nhìn mọi người, ôn tồn nói: "Xin chào, tôi là Bạch Đình Sương. Còn đây là em gái tôi, Bạch Tinh Tinh. Trước kia tôi phụ trách căn cứ huyện Thường, sau này sẽ đến sinh sống ở huyện Nghi."
Lời lẽ của Bạch Đình Sương khách sáo, phong thái cũng khá điềm đạm. Nhưng sau khi giới thiệu xong, ánh mắt anh ta cũng dừng lại ở chỗ cá còn lại.
"Em gái tôi rất muốn ăn cá, không biết các vị có thể nhường lại cho chúng tôi không? Chúng tôi có thể trả bằng tinh hạch."
Bạch Đình Sương tuy đang nói với tất cả mọi người, nhưng ánh mắt từ đầu đến cuối vẫn luôn dừng trên người Tần Lẫm. Anh ta có trực giác rằng, trong nhóm này, người đàn ông này hoặc là thủ lĩnh, hoặc chí ít cũng là người có quyền quyết định. 

Bình Luận

0 Thảo luận