Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

MẠT THẾ: NỮ PHỤ PHÁO HÔI XUYÊN SÁCH CHỈ MUỐN LÀM CÁ MẶN

Chương 46: Bại lộ

Ngày cập nhật : 2026-04-11 07:17:28
Dạo gần đây, Văn Tiêu Tiêu cũng bận rộn vô cùng. Ngày nào cô cũng phải đến hồ chứa nước kiểm tra, còn dẫn theo Tiểu Lượng ra ngoài thành săn bắn.
Tang thi quanh khu vực huyện Nghi về cơ bản đã được tiêu diệt sạch sẽ. Mỗi lần ra ngoài, cô đều đi cùng Phương Lỗi hoặc Trương Tuyết Hàng. Dần dần, Tần Lẫm cũng không còn đi theo nữa, vì anh còn có những việc khác cần xử lý.
Đương nhiên, nguyên nhân chính vẫn là vì Văn Tiêu Tiêu không biết lái xe, nên chỉ đành để hai ông anh trong đội dẫn đi.
Bọn họ cũng tiện thể dẫn theo Tiểu Lượng. Cậu bé vừa ngoan ngoãn vừa hiểu chuyện, ai trong đội cũng thích đưa cậu theo cùng.
Hôm đó, nhóm Văn Tiêu Tiêu còn chưa kịp xuất phát thì Tống Ngôn Thâm đã trở về.
"Ơ, lâu lắm rồi mới thấy anh đấy." Văn Tiêu Tiêu ra vẻ ngạc nhiên.
Tống Ngôn Thâm: "..."
"Hóa ra mấy người là bạn của anh Thâm à?"
Bạch Tinh Tinh ló đầu ra từ phía sau lưng Tống Ngôn Thâm, nhìn nhóm Văn Tiêu Tiêu bằng ánh mắt ngạo mạn pha lẫn khinh thường.
Văn Tiêu Tiêu chớp chớp mắt, nở một nụ cười ngọt ngào. "Ô kìa, tôi cứ tưởng là ai, hóa ra là cô nàng ướt như chuột lột hôm bữa à? Còn gọi 'anh Thâm' nữa chứ, tôi đây chẳng quen biết anh Thâm nào cả."
Nói xong, cô còn làm mặt quỷ với Bạch Tinh Tinh rồi quay người định rời đi.
"Cô... Anh Thâm, anh nhìn cô ta kìa!" Bạch Tinh Tinh cãi không lại, đành phải quay sang bày ra vẻ mặt tủi thân với Tống Ngôn Thâm.
"Tiêu Tiêu, em dẫn cô Bạch cùng ra ngoài thành đi." Tống Ngôn Thâm không trách Văn Tiêu Tiêu, nhưng cái giọng đó lại chẳng khác nào đang ra lệnh.
"Dựa vào đâu chứ? Ai muốn dẫn cô ta theo thì tự mà dẫn, em không rảnh."
Văn Tiêu Tiêu quay đầu lại, nhìn Tống Ngôn Thâm bằng ánh mắt khó tin. Sao anh ta có thể đưa ra một yêu cầu vô lý như vậy chứ?
"Anh Thâm, em cũng không muốn đi cùng cô ta đâu. Anh xem cô ta dữ chưa kìa." Bạch Tinh Tinh túm lấy tay áo Tống Ngôn Thâm, gương mặt nhỏ nhắn lộ vẻ hoảng hốt, giống như một con thỏ nhỏ vừa bị kinh động.
Phương Lỗi bất giác rùng mình, cảm thấy trong nhà như lạnh đi vài phần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-t-th-n-ph-ph-o-h-i-xuy-n-s-ch-ch-mu-n-l-m-c-m-n&chuong=46]

Không phải lại mất điện rồi đấy chứ?
"Hừ."
Văn Tiêu Tiêu liếc Tống Ngôn Thâm, người đang chuẩn bị mở miệng dỗ dành Bạch Tinh Tinh, rồi quay người đi thẳng ra ngoài.
Sáng sớm ra đã gặp chuyện xúi quẩy!
"Tiêu Tiêu, đừng giận." Sau khi lên xe, Tô Gia an ủi Văn Tiêu Tiêu.
Văn Tiêu Tiêu bỗng quay đầu nhìn cô: "Chị không giận à?"
"Chị giận gì chứ?" Tô Gia hơi khó hiểu. Cô vẫn luôn cảm thấy mình chẳng thân thiết được với ai.
Vẻ mặt Văn Tiêu Tiêu thoáng chốc trở nên kỳ quặc. Đây là tình huống gì thế này, tuyến tình cảm của nam nữ chính đâu mất rồi?
"Thấy Tống Ngôn Thâm ở bên cạnh người phụ nữ khác, chẳng lẽ chị không ghen sao?" Văn Tiêu Tiêu nhìn cô chằm chằm, lại hỏi thêm.
"Tại sao chị phải ghen?" Tô Gia xoa đầu Văn Tiêu Tiêu. " Hơn nữa, hiện tại Tống Ngôn Thâm cũng chưa có bạn gái, quen ai là quyền tự do của anh ấy mà."
Văn Tiêu Tiêu cứng họng.
Được rồi, Tống Ngôn Thâm không xứng với chị đâu. Sau này, em sẽ tìm cho chị một người tốt hơn.
Cả nhóm ghé qua đón Tiểu Lượng.
Trong căn nhà nhỏ, Tiểu Lượng hỏi Tôn Mông: "Cậu có muốn đi cùng mình không? Chị Tiêu Tiêu và mấy anh thật sự rất tốt, còn rất lương thiện nữa."
Tôn Mông bướng bỉnh quay lưng đi, không thèm nhìn Tiểu Lượng đang lúi húi thu dọn đồ đạc.
Tôi mới chẳng thèm ghen tị đâu.
"Bíp bíp!"
Bên ngoài vang lên tiếng còi xe.
"Cậu chờ mình một chút."
Tiểu Lượng vội vàng chạy ra ngoài, ghé tới cửa kính ghế phụ hỏi: "Anh Phương Lỗi, em có thể đưa bạn em đi cùng được không ạ?"
"Đương nhiên là được rồi. Em vào gọi cậu nhóc ra đây đi." Phương Lỗi sảng khoái đồng ý ngay.
Tiểu Lượng lại chạy vội vào trong, nắm lấy tay Tôn Mông, vui vẻ nói: "Tiểu Mông, chúng ta có thể cùng ra ngoài thành."
"Ai muốn đi cùng cậu chứ."
Ngoài miệng tuy nói vậy, nhưng Tôn Mông lại không hề phản kháng khi bị Tiểu Lượng nắm tay kéo đi.
Bị Tiểu Lượng vừa lôi vừa kéo ra khỏi nhà, Tôn Mông mới ra vẻ miễn cưỡng lên tiếng: "Tôi đi chỉ vì nể mặt cậu thôi, nếu không, tôi chẳng thèm đi."
Phương Lỗi ngồi trong xe nhìn hai đứa trẻ, mày hơi nhíu lại. Sao nhìn bóng dáng đứa bé kia lại thấy quen quen nhỉ?
Tiểu Lượng và Tôn Mông đã ngồi lên xe, nhưng Phương Lỗi vẫn chưa nhớ ra mình đã từng gặp ở đâu.
Đôi mắt đen láy của Tôn Mông lướt qua hai người ngồi ở hàng ghế sau. Đều là con gái, trông cũng không lớn hơn mình bao nhiêu, chưa chắc đã lợi hại bằng mình.
Đến khi ngước lên nhìn ghế trước, mắt Tôn Mông lập tức mở to. Qua gương chiếu hậu, cậu đối diện với đôi mắt sắc bén như chim ưng của người đàn ông kia, mà đối phương cũng đồng thời nhìn rõ cậu qua mặt gương.
Cậu không biết người đàn ông đó có nhận ra mình hay không, nhưng ngay trong khoảnh khắc ấy, Tôn Mông chỉ muốn quay đầu bỏ chạy.
Người đàn ông này chính là kẻ đã nổ súng, cũng là người mà cậu đã hai lần ra tay ám sát nhưng đều không thành.
Ban đầu, Tôn Mông không định giết người vô tội. Chỉ là khi đó cậu đang nóng lòng muốn tăng cường dị năng, mà trong tay người đàn ông này lại có rất nhiều tinh hạch. Thêm vào đó, anh ta không phải là dị năng giả, nên cậu cứ ngỡ đối phương sẽ rất dễ đối phó.
"Em sao thế? Trước đó Tiểu Lượng nói em bị ốm, giờ đã khỏe hẳn chưa?"
Văn Tiêu Tiêu nhét vào tay cậu một quả táo, là Tô Gia vừa đưa cho cô.
Giọng nói ấy lập tức phá vỡ bầu không khí im lặng, gượng gạo trong xe. Trương Tuyết Hàng cũng thu lại ánh mắt dò xét, tập trung lái xe.
Tôn Mông khẽ thở phào, cố ép mình bình tĩnh lại, đè xuống ý định mở cửa xe lao ra ngoài, rồi đáp: "Cảm ơn chị, em khỏi rồi."
"Khỏi là tốt rồi. Em với Tiểu Lượng gầy quá, hai đứa nhỏ sống cùng nhau thì tự chăm sóc nhau kiểu gì đây?" Văn Tiêu Tiêu lộ vẻ mặt lo lắng, rồi lại nói tiếp: "Căn cứ nên lập hẳn một tổ chức cứu trợ cho trẻ con mới phải. Không thể để bọn nhỏ tự xoay xở một mình mãi như vậy được."
Có Văn Tiêu Tiêu ở đây thì chẳng bao giờ lo không có chuyện để nói. Chẳng mấy chốc, cô đã từ chuyện lo cho cuộc sống của hai đứa trẻ chuyển sang nghĩ xem hôm nay nên ăn gì.
"Hôm nay chúng ta có nên ra bờ sông xem thử không? Em vẫn muốn ăn cá, với lại con cá lớn kia cũng chẳng thấy tăm hơi đâu nữa."
Những người còn lại không ai lên tiếng, tự nhiên cũng không phản đối.
Bên bờ sông, Tôn Mông cố ý đứng tránh xa Trương Tuyết Hàng và Phương Lỗi. Hai người này cậu đều biết, hơn nữa còn từng chạm mặt tới hai lần.
Còn Tô Gia thì trông có vẻ không dễ chọc. Trong lần vây bắt trước cũng có mặt cô ta, mà dù trong đêm, cô ta cũng không phải kiểu dễ đối phó.
Vì thế, lúc này cậu đứng cạnh Văn Tiêu Tiêu vẫn là an toàn nhất.
Lỡ bị nhận ra, còn có thể bắt cô ta làm con tin.
Thế là Tôn Mông cứ bám sát Văn Tiêu Tiêu, đến cả Tiểu Lượng cũng chẳng buồn để ý tới nữa.
Tất cả là tại tên ngốc đó!!! Sao lại đần thế không biết, còn dắt mình tới đúng hang cọp.
"Em cũng thích ăn cá à? Chỗ cá lần trước mà Tiểu Lượng mang về chắc em chưa được ăn đâu nhỉ? Lần này chị bắt cho em một con thật to." Thấy Tôn Mông đi theo sau, Văn Tiêu Tiêu cũng không nghĩ nhiều, ngược lại còn hào hứng bàn với cậu chuyện ăn cá.
"Dưới nước chẳng phải là có quái vật sao?" Tôn Mông còn nhỏ, nhưng giọng điệu lại mang theo chút lạnh lùng.
"Không sao, không có gì phải sợ."
Văn Tiêu Tiêu vận dụng dị năng hệ Thủy, tình hình dưới dòng nước lập tức hiện rõ trong cảm nhận của cô. Nơi sâu dưới đáy sông, dòng nước vẫn trôi lững lờ.
Ở một góc khuất dưới đáy sông, một thân hình khổng lồ khẽ động đậy.
Con cá lớn giật mình: Lại là luồng sức mạnh kỳ quái đó, chạy mau thôi!
Con cá lớn lập tức lao vút đi dưới đáy sông, trước khi chạy còn cuốn theo một phần lương thực dự trữ.
Tìm hồi lâu vẫn không thấy con cá lớn kia đâu, Văn Tiêu Tiêu đành bỏ cuộc. Cô làm y như lần trước, trực tiếp hất cá lên bờ.
Lần này, vừa bắt xong cá, Văn Tiêu Tiêu đã nhanh tay bịt kín lỗ băng lại. Có như vậy sẽ không còn ai nhòm ngó lũ cá dưới sông nữa, cũng tránh được chuyện mất mạng.
Ngay khi Văn Tiêu Tiêu sử dụng dị năng, Tôn Mông lập tức cảm nhận được.
Mạnh phết nhỉ! Không ngờ bà chị này trông ngốc nghếch vậy mà lại có bản lĩnh đến thế.

Bình Luận

0 Thảo luận