Sáng / Tối
Ngày 19 tháng 10 năm 2015. Thời tiết: Không rõ
Lần thứ 46, vẫn không có ai đưa tay ra.
Đây là một phòng học có bậc thang hình vòng cung sức chứa ba trăm người của đại học H.
Phía sau phòng học có hai cửa lớn nằm trái phải, ba dãy ghế hình quạt bao quanh bục giảng trung tâm. Bàn dài màu gỗ sồi nhạt, ghế gập, bảng trắng cùng thiết bị đa phương tiện, giống mọi giảng đường có bậc thang thường thấy trong các trường đại học.
Rất nhiều sinh viên đại học H từng học ở đây, tự học ở đây, đùa giỡn ở đây, họp hành ở đây, lén lút yêu đương ở đây. Họ quen thuộc nơi này đến mức biết rõ chiếc ghế thứ ba hàng thứ hai từ dưới đếm lên bên phải bị lỏng ốc, hễ ngồi là ngã. Mấy đàn anh nghịch ngợm còn cố ý dụ đàn em mới tới ngồi lên đó, cười ầm lên nhìn đàn em ngã nhào, rồi mới nói cho họ biết ghế nào hỏng không được ngồi, chỗ nào ánh sáng tối thích hợp nhất để lười biếng ngủ gật hoặc làm chuyện mờ ám.
Họ quen nơi này, quen đến mức giống như nhà mình vậy.
Nhưng lúc này, họ lại mơ mơ màng màng bị nhốt trong “ngôi nhà” ấy, hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra.
Giảng đường ba trăm chỗ ngồi, hiện có gần một trăm người. Có nam có nữ, có già có trẻ, có cụ già năm sáu mươi tuổi, cũng có trẻ con bốn năm tuổi, nhưng nhiều nhất vẫn là những sinh viên đại học mười tám mười chín tuổi.
“Chuyện gì vậy? Sao tôi lại ở đây?”
Một nam sinh hơi béo ngồi hàng đầu nghi hoặc hỏi.
“Đây chẳng phải phòng học trường mình sao? Đến giờ lên lớp rồi à? Ê anh em phía trước, tiết này học môn gì thế?”
Một nam sinh đeo kính tóc rối tung chọc chọc cậu béo phía trước. Cậu béo quay đầu lại, cũng đầy khó hiểu mà lắc đầu.
“Điên, có phải lại là mày không? Nhân lúc tao ngủ đem tao tới đây chơi khăm?”
Ở hàng giữa có người tỉnh táo hơn một chút. Một nam sinh mặc áo thun sọc trắng tức giận túm cổ áo nam sinh mặc hoodie bên cạnh.
“Không phải tao, lần này thật sự không phải tao! Điếc, mày tin tao đi, chuyện này không liên quan đến tao mà!”
Nam sinh hoodie bị gọi là “Điên” lúc này cũng ngơ ngác không hiểu gì. Cậu ta hoàn toàn không nhớ nổi mình đã tới phòng học này bằng cách nào.
“Điếc, buông tay đi. Nghĩ cũng biết không thể nào mà, điên làm gì có bản lĩnh kéo từng này người tới chơi khăm.”
Nam sinh đeo kính vừa nói vừa cùng hai nam sinh cùng hàng tách hai người kia ra. Rõ ràng bọn họ quen biết nhau, hơn nữa còn khá thân.
“Là chương trình truyền hình đúng không? Giờ chẳng phải có rất nhiều show thích chơi khăm người qua đường để quay phản ứng bị dọa sợ à? Chắc chắn lần này cũng vậy!”
Bảy tám người trung niên ngồi bên trái đang thảo luận. Trông họ nho nhã lịch sự, rất có học thức.
“Ba ơi, Nam Nam sợ… ba…”
Bé gái mặc váy hoa chưa tới một mét, mắt đỏ hoe níu lấy ống quần người đàn ông trung niên bên cạnh, run run gọi.
“Nam Nam đừng sợ, có ba đây, ba với mẹ đều ở đây. Ba mẹ sẽ đưa con về nhà ngay. Mấy tổ chương trình bây giờ càng lúc càng quá đáng, chưa được đồng ý đã tùy tiện đem người tới cái nơi quái quỷ này. Ba nhất định sẽ đi khiếu nại bọn họ!”
Người đàn ông trung niên đeo kính gọng vàng ở góc trái vừa nói vừa bế cô bé váy hoa lên, kéo theo người phụ nữ hơi mập bên cạnh định rời đi.
…
Tống Trúc Nhân day day thái dương, nhìn giảng đường hỗn loạn trước mắt mà không biết phải làm sao.
Cô không hiểu vì sao mình lại xuất hiện ở đây.
Rõ ràng hôm nay là sinh nhật cô, cả phòng ký túc xá sáu người đã cùng nhau tới KTV Hoan Ca gần trường hát karaoke mừng sinh nhật. Chơi tới tận mười giờ mới quay về trước giờ giới nghiêm. Mọi người quậy quá sức nên đều mệt, tắm rửa qua loa trong bóng tối rồi leo lên giường ngủ luôn. Vậy mà chẳng hiểu sao cô lại xuất hiện ở đây.
Cô là tân sinh viên khoa Sinh học của đại học H năm nay, nhập học mới hơn một tháng. Cô nhớ phòng học này nằm ở tầng bốn khu B giảng đường. Tuần trước, trong tiết công khai lý luận Trung y của khoa Sinh học, cô từng cùng các anh chị khóa trên tới đây học. Khi đó cô và bạn cùng phòng tới sớm nên chiếm được hàng cuối cùng vị trí đẹp nhất, vui vẻ xem một màn đàn anh năm hai trêu chọc đàn em cùng khoa.
Nói thật, tiết lý luận Trung y hôm đó cực kỳ nhàm chán. Phần lớn sinh viên đều lơ đãng chơi điện thoại hoặc buôn chuyện. Chỉ có đàn anh năm hai nghịch ngợm ngồi hàng đầu vì quên mang điện thoại, lại vừa trêu đàn em xong nên không ai nói chuyện cùng, cuối cùng đành nhàm chán nằm bò trên bàn vẽ lung tung.
Hình vẽ lung tung ấy tổn hại mỹ quan trường học ấy đáng lẽ phải ở ngay trên mặt bàn chỗ cô đang ngồi mới đúng, sao giờ lại biến mất rồi?
Tống Trúc Nhân có chút nghi hoặc.
Theo bản năng, cô muốn tìm người quen để tụ lại thành nhóm. Trong hoàn cảnh xa lạ, con người luôn đặc biệt cô đơn và bất an khi chỉ có một mình.
Cô đảo mắt nhìn quanh, nhưng chẳng thấy mấy gương mặt quen thuộc. Dù sao cô mới nhập học hơn một tháng, người quen cũng chỉ khoảng ba mươi mấy bạn cùng lớp, vậy mà ở đây cô không nhìn thấy lấy một ai. Ngược lại, bảy tám người trung niên bên trái kia cô lại nhận ra là giáo viên trong trường, chỉ là không tiếp xúc nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nam-chinh-full-hao-cam-a-hac-hoa&chuong=1]
Họ chủ yếu dạy sinh viên năm hai năm ba chứ không phải khóa tân sinh viên.
Phòng học có bậc thang này không có cửa sổ, không thể thấy ánh sáng, bình thường chỉ có thể dựa vào đèn điện, vừa tắt đèn một cái là tối đen như mực, giơ tay không thấy năm ngón.
Đám trẻ nhát gan và các cô gái tức khắc hét lên chói tai, tiếng bàn ghế va chạm, tiếng xô đẩy và chửi bới vang lên không ngớt.
“Reng”
Một tiếng chuông cực kỳ sắc nhọn vang lên, đâm thấu màng nhĩ đau nhức, mọi người không tự chủ được mà kẻ khom lưng, người ngồi thụp xuống, hai tay bịt chặt lấy tai.
Mười mấy giây sau, thính giác của mọi người mới bắt đầu khôi phục để nghe thấy tiếng động.
“Chào các bạn thân mến, chào mừng đã đến với thế giới của tôi.”
Một giọng nói thô ráp thông qua loa phóng thanh vang vọng khắp phòng học.
“Bây giờ, chúng ta hãy chơi một trò chơi…”
“Ai rảnh mà chơi trò chơi với mày! Là mày bắt ông đây đúng không? Tao cảnh cáo mày mau thả tao ra, nếu không lúc tao ra ngoài được tao sẽ giết chết mày!”
Trong bóng tối, một người đàn ông trung niên hét lớn ngắt lời người bí ẩn. Anh trai ông ta là doanh nhân có tiếng ở thành phố H, quan hệ rộng khắp cả hai giới hắc bạch, thế nên ông ta chẳng sợ trời chẳng sợ đất, gây họa xong cũng hoàn toàn không lo lắng, có anh trai chống lưng thì ai dám động vào ông ta.
“Thả… thả ra… ặc… ặc…”
Giữa màn đêm dày đặc, mọi người hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra, chỉ nghe thấy người đàn ông trung niên hống hách kia phát ra những tiếng ọc ọc mơ hồ như thể bị ai đó bóp nghẹt cổ. Một vài người thông minh hơn đã lờ mờ nhận ra điều gì đó, sợ đến mức toàn thân run rẩy.
Đột ngột, một luồng sáng chiếu xuống. Mọi người ngẩng đầu nhìn lên. Trong quầng sáng, người đàn ông trung niên hống hách kia đang bị một sợi dây thừng thắt vào cổ. Mặt ông ta đỏ gay, hai mắt lồi ra, vằn vện những tia máu đỏ rực.
Ông ta há hốc miệng, thè chiếc lưỡi đỏ tươi ra cố gắng hít lấy chút không khí. Hai tay ông ta cào cấu điên cuồng vào sợi dây thừng trên cổ, để lại những vệt máu dài, dưới móng tay út nuôi dài dính đầy da thịt của chính mình.
Đôi chân ông ta vùng vẫy trên không trung, cố tìm một điểm tựa nhưng chẳng chạm vào đâu, ngược lại càng khiến cơ thể bị nghẹt thở hơn.
Sợi dây càng lúc càng siết chặt, lún sâu vào lớp thịt chảy xệ trên cổ. Khuôn mặt tím tái trở nên vặn vẹo kinh khủng, mạch máu ở cổ nổi rõ mồn một. Ông ta co giật toàn thân, những cơn run rẩy nhỏ dần, giống như sự giãy chết cuối cùng của con người trước khi lìa đời. Nhưng dù có vùng vẫy thế nào, bước chân của tử thần cũng chưa từng chậm lại.
Dần dần, người đàn ông ngừng cử động, hai tay lơ lửng. Một mùi hôi thối xộc lên, vùng đáy quần của ông ta có một màu sẫm, chất lỏng đục ngầu men theo bắp đùi đang đung đưa như cá chết trượt xuống, từng giọt từng giọt rơi trên sàn nhà.
Quá trình này kéo dài ròng rã hơn ba phút!
Không phải không có ai muốn cứu, mà là ông ta bị treo quá cao. Có người đã trèo lên dãy bàn dài định cứu ông ta xuống, nhưng vẫn còn cách tới ít nhất ba mét!
Không ai biết ông ta bị treo lên bằng cách nào, đây rõ ràng chỉ là một phòng học đơn giản, không có ròng rọc hay công cụ đặc biệt gì, việc leo lên trần nhà gần như là không thể. Vậy mà sợi dây thừng đó dường như mọc ra từ trần nhà, lẳng lặng tròng vào cổ người đàn ông rồi siết chết ông ta ngay trước mắt bao người!
Biểu hiện vặn vẹo trên mặt người đàn ông đông cứng lại, đôi mắt đầy tia máu và oán độc trừng trừng nhìn xuống tất cả mọi người.
“Giết người rồi! Giết người rồi! Cứu mạng với.”
Tiếng hét thất thanh của một cô gái vang khắp phòng học, mọi người như lũ ruồi không đầu nháo nhào muốn tháo chạy khỏi nơi này.
Thế nhưng, vô ích! Hoàn toàn vô ích! Căn phòng này không có cửa sổ, hai cánh cửa trái phải cứng như đúc từ gang thép, mặc cho họ kéo hay tông mạnh thế nào cũng không hề lay chuyển, giống như đó là một bức tường bê tông đặc quánh.
“Khởi động kết thúc. Các bạn thân mến, xin hãy kiềm chế sự nhiệt tình của mình lại một chút, dù sao thì món chính vẫn chưa bắt đầu đâu.”
Giọng nói ác quỷ của người bí ẩn lại vang lên, sự độc ác trong lời nói dường như muốn tràn ra ngoài.
“Xin ông hãy tha cho tôi, tôi xin ông, tôi sẽ đưa tiền cho ông, xin hãy tha cho tôi đi, tôi sẽ không nói gì với ai cả! Xin hãy tha cho tôi!”
“Nam Nam con bé mới năm tuổi thôi mà, nó không biết gì cả, xin hãy tha cho con gái tôi, cầu xin ông tha cho nó!”
“Tôi có thai rồi, làm ơn đi, đứa bé còn chưa chào đời, nó còn chưa được nhìn thấy thế giới này, xin hãy tha cho chúng tôi…”
“Chú ơi, chú đừng giết Nam Nam, đừng giết Nam Nam mà, Nam Nam ngoan, Nam Nam nghe lời chú mà, chú ơi làm ơn…”
...
Người bí ẩn phớt lờ mọi lời van xin, tiếp tục dùng giọng nói thô ráp nói:
“Vui lòng đừng nói với tôi những lời như vậy, nó sẽ khiến tôi… không thể tự chủ được mà… hưng phấn đấy. Phải kiềm chế, phải kiềm chế, trò chơi còn chưa bắt đầu, trước tiên hãy bình tĩnh, bình tĩnh lại nào…”
Những lời thì thầm đầy tâm thần này kéo dài hơn một phút, người bí ẩn dường như cuối cùng đã bình tĩnh lại để bắt đầu trò chơi của mình.
“Chúng ta chơi trò chơi nhé, nghe rõ quy tắc đây, nếu không sẽ chết đấy.”
“Trò chơi có tên là: Bùm, Nổ tung rồi!.”
“Trong số các bạn, sẽ có một người nhận được một quả bom. Sức công phá của bom không lớn, chỉ có thể nổ chết người trong bán kính 5 mét thôi, nên mọi người không cần lo lắng.”
“Quy tắc 1: Thời gian đếm ngược ban đầu của quả bom là 5 phút. Người giữ bom phải chuyền nó cho một người tự nguyện tiếp nhận trước khi thời gian kết thúc. Người tiếp nhận nói tôi đồng ý thì việc chuyển giao mới thành công.”
“Quy tắc 2: Mỗi lần chuyền bom, thời gian sẽ được cộng thêm 10 giây.”
“Quy tắc 3: Trong vòng một phút, một người không thể nhận chuyển giao hai lần. Thời gian kết thúc thì bom sẽ nổ.”
“Được rồi, bây giờ, trò chơi bắt đầu.”
“Quả bom đầu tiên nằm ở chỗ.”
Người bí ẩn kéo dài giọng, tim của mọi người bất giác thắt lại.
“Thiên thần nhỏ đáng yêu Nam Nam!”
Trên màn hình máy chiếu, con số đếm ngược đỏ tươi đến ghê người hiện ra.
5:00
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận