Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Nam Chính Full Hảo Cảm Đã Hắc Hóa

Chương 5

Ngày cập nhật : 2026-06-15 15:58:49

Chương 5: Góc nhìn nam chính, yêu em chỉ cần một khoảnh khắc


1


Tôi chết rồi.


Không phải nằm mơ.


Không phải say rượu.


Cũng không phải nói mê.


Chưa bao giờ tôi tỉnh táo như lúc này.


Tôi lơ lửng giữa không trung, nhìn bọn họ đổ thuốc vào miệng mình, nhìn bọn họ dùng tấm bạt chống nước quấn tôi hết lớp này đến lớp khác, nhìn bọn họ nhét tôi vào bao tải da rắn rồi quấn băng keo trong suốt vòng này qua vòng khác.


Bọn họ cạy trần nhà ra.


Rồi nhét tôi vào bên trong.


Nơi này thật chật.


Cũng thật tối.


Một con chuột chạy ngang qua thi thể tôi. Nó dường như có chút nghi hoặc, không hiểu vì sao trên địa bàn quen thuộc của mình lại xuất hiện thêm một thứ kỳ quái như vậy.


Nó tiến lại gần, ngửi ngửi.


Sau đó ghét bỏ bỏ chạy.


Đến cả chuột...


Cũng ghét tôi sao?


2


Tôi xuyên qua bức tường, bay sang nhà bọn họ, lặng lẽ nhìn hai người đó.


Tôi quen họ đã sáu năm.


Tôi từng dự đám cưới của họ, từng bế con họ, thậm chí còn từng cứu con họ.


Cô ta từng mang đồ ăn cho tôi, gặp nhau ngoài đường cũng sẽ chào hỏi.


Cô ta có chút nóng tính, nhưng chưa từng nổi giận với tôi. Lúc nào cũng hòa nhã thân thiện, luôn mỉm cười với mọi người.


Tối hôm đó, khi mang bát canh có thuốc tới cho tôi, cô ta cũng cười như vậy.


Hòa nhã.


Thân thiện.


Giống hệt một người chị nhà bên.


Cô ta từng làm hộ công nên rất khỏe.


Rất khỏe.


Chiếc đèn ngủ đập xuống đầu tôi hết lần này đến lần khác.


Mạnh mẽ.


Dứt khoát.


Tôi cầu xin cô ta tha mạng.


Nhưng cô ta vẫn kiên định đập xuống hết lần này đến lần khác.


Đèn ngủ gãy rồi.


Cô ta cầm tượng đồng hình con hươu trên đầu giường lên, nhắm thẳng vào mặt tôi.


Hết lần này đến lần khác.


Cho đến khi linh hồn tôi bay lên giữa không trung, cô ta vẫn chưa dừng tay.


Anh ta từng giảng bài cho tôi, từng dạy tôi kiến thức y học.


Lúc nào cũng điềm tĩnh lễ độ, gặp chuyện không hề hoảng loạn.


Ngay cả lúc xử lý xác tôi cũng như thế.


Bình tĩnh.


Thong thả.


Tỉ mỉ cẩn thận.


Giống như đang tiến hành một thí nghiệm y học nghiêm ngặt.


Bọn họ ôm đứa bé, ngủ rất yên ổn.


Như một gia đình ba người hạnh phúc.


Một gia đình ba người không cùng huyết thống.


Cô ta không tin tôi sẽ giữ bí mật.


Cho nên cô ta giết tôi.


Anh ta yêu vợ mình sâu đậm.


Cho nên anh ta xử lý xác tôi.


Còn em thì sao, Mạt Mạt?


Đã hơn một ngày một đêm rồi.


Vì sao em không báo cảnh sát?


Lúc cô ta đánh tôi, cuộc gọi giữa tôi và em vẫn chưa ngắt.


Vì sao em không báo cảnh sát?


Khi cô ta nói ra bí mật đó, đáng lẽ em cũng nghe thấy.


Vì sao em không báo cảnh sát?


3


Tôi bay ra khỏi cửa sổ, tới ký túc xá nữ của Đại học H.


Tôi không biết em ở phòng nào.


Chỉ có thể tìm từng phòng một.


Cho đến khi nghe thấy giọng nói của em ở đầu cầu thang.


“Anh à, anh biết không?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nam-chinh-full-hao-cam-a-hac-hoa&chuong=5]

Em sắp được làm cô rồi.”


Tôi lướt tới, trên mặt cô ta là vẻ đắc ý và mỉa mai mà tôi chưa từng thấy.


“... Đáng tiếc cho đứa cháu trai và cháu gái của tôi, phải sinh ra trong tù rồi.”


“Ý gì chứ? Cô gọi điện qua đó là biết ngay thôi mà.”


Tôi đứng trước mặt cô ta, như thể chưa từng quen biết người này.


“Tôi muốn gì à? Chắc anh phải biết chứ.” 


Cô ta cúp điện thoại, đưa tay vuốt sợi dây chuyền trên cổ đây món quà tôi tặng cô ta, vẻ mặt tôi thoáng chút buồn bã.


Tôi tưởng cô ta hối hận.


Nhưng cô ta lại tháo sợi dây chuyền xuống, ném thẳng vào thùng rác.


“Chu Thừa Thiện, đừng trách tôi. Tôi chỉ muốn sống tốt hơn mà thôi. Ban đầu tôi nghĩ ở bên anh thì Thẩm Tòng Long sẽ đối xử tốt hơn với tôi và mẹ. Ai ngờ anh lại vô dụng đến thế!”


Thì ra là vậy sao?


Cô ở bên tôi... chỉ vì điều đó thôi sao?


Lạnh.


Lạnh quá...


4


Tôi bay qua hơn nửa khuôn viên trường, trở về ký túc xá quen thuộc.


Tôi thấy điếc đứng ngoài hành lang, cau mày hút thuốc. Dưới đất có hơn chục đầu lọc thuốc lá, vài điếu còn chưa tắt hẳn.


Tôi xuyên qua cửa phòng ký túc.


Liễu Đình, người nằm ở giường sát cửa, đang ngồi ngẩn người, không biết nghĩ gì.


Đình Tử, cậu nghe thấy rồi phải không?


Cậu biết tôi chết rồi phải không?


“Cạch” một tiếng khẽ vang lên.


Đình Tử lập tức nằm xuống giường, nhắm mắt lại, giả vờ như đang ngủ say chưa tỉnh.


Điếc bước vào.


Cậu ấy nằm lên giường, mở to mắt nhìn trần nhà, ngẩn ngơ xuất thần.


Tôi lơ lửng phía trên Đình Tử.


Tôi nhìn thấy một giọt nước mắt lặng lẽ trượt xuống.


Đình Tử...


Đã nghe thấy rồi.


Tôi theo bên cạnh Đình Tử suốt một ngày.


Nhưng cậu ấy không báo cảnh sát.


Đình Tử...


Cậu ấy thích Mạt Mạt mà.


Tôi hiểu rồi.


Tôi rời khỏi bên cậu ấy.


Tôi nghĩ, có lẽ mình nên đến chỗ người thân.


Họ sẽ không ghét bỏ tôi đâu.


5


Không biết đã bay bao lâu.


Cuối cùng tôi cũng đến nhà cậu cả.


Cậu cả và mợ cả đang ăn cơm trưa.


Tôi ngồi bên cạnh họ, nhìn họ vừa ăn vừa trò chuyện.


Trái tim vốn lạnh lẽo của tôi bỗng như có chút hơi ấm.


Đây...


Chính là tình thân sao?


“Bà xã, hôm nay nhớ sang nhà em trai lấy tiền nhé. Khoản này phải cất kỹ, để sau này mua nhà cho Tiểu Dương.” Cậu cả nói.


“Biết rồi, mười vạn tệ chứ gì.” 


Mợ cả cười đến mức không khép nổi miệng. 


“Công ty của em gái anh kiếm tiền thật đấy. Chỉ riêng tiền chia cổ tức mỗi tháng đã có mười vạn! Một năm là một trăm hai mươi vạn rồi!”


“Chứ còn gì nữa! Con bé em gái đúng là keo kiệt. Công ty kiếm được nhiều tiền như thế mà trước đây chẳng chịu cho bọn anh vài trăm nghìn tiêu chơi. Mượn tiền nó cũng hết lần này đến lần khác từ chối. Nó cũng không nghĩ xem, nó họ Vương chứ có phải họ Chu đâu. Có tiền không biết cho anh em ruột và Tiểu Dương nhà mình tiêu, lại đi nuôi cái gã giáo viên nghèo với thằng nhóc họ Chu kia!”


Tôi sững sờ.


Cậu cả...


Đang nói gì vậy?


Tôi không muốn nghe!


Nhưng giọng nói của cậu cả vẫn không ngừng chui vào tai tôi.


“May mà nó chết rồi. Công ty cũng rơi vào tay anh và em hai. Nếu không thì cả công ty sớm muộn cũng bị nó vét sạch để bù đắp cho nhà chồng!”


“Ông xã, trong tay Thừa Thiện còn một căn nhà. Hay là chúng ta...”


“Đúng rồi! Căn nhà đó đáng giá hơn năm triệu cơ đấy! Để anh nghĩ xem làm sao khiến nó nhường lại căn nhà ấy...”


“Giống như lần lừa nó ký giấy chuyển nhượng cổ phần trước đây ấy!”


“Cái gì mà lừa chứ! Gia sản do con gái nhà họ Vương kiếm được thì phải là của nhà họ Vương! Em gái anh hồ đồ, nghe lời đường mật của tên họ Chu kia rồi viết di chúc linh tinh! May mà có em hai, nếu không cả một công ty lớn đã rơi vào tay người ngoài rồi!”


Lạnh quá.


Lạnh quá.


Tôi muốn về nhà!


6


Về...


Nhà...


Nhà ư?


Ở đó còn gì nữa?


Bố?


Mẹ?


Họ đều chết rồi mà.


Cái lạnh thấu xương bao trùm lấy tôi.


Tôi cảm giác mình như một kẻ trần truồng, cô độc bước đi giữa vùng băng nguyên vô tận.


Không có người thân.


Không có người yêu.


Không có bạn bè.


Không còn gì cả.


Tôi trở về nhà.


Ngôi nhà trống rỗng.


Ít nhất...


Ở đây vẫn còn “tôi”.


Tôi nằm xuống bên cạnh chính mình, nhắm mắt lại.


Tôi nghĩ...


Trong giấc mơ, liệu tôi có thể tìm được một người nào đó không?


Một người...


Sẵn lòng cứu tôi.


7


Lần đầu tiên mơ, không có.


Lần thứ hai mơ, không có.


Lần thứ ba mơ, không có.


...


Lần thứ mười mơ, vẫn không có.


Không ai chịu cứu tôi.


Hóa ra tôi làm người thất bại đến thế sao?


Xin các người...


Cứu tôi đi!


...


Lần thứ mười một mơ, không có.


Lần thứ mười hai mơ, không có.


...


Lần thứ hai mươi mơ, không có.


Các người...


Vì sao không chịu cứu tôi?


Chẳng phải cô nói yêu tôi sao?!


Chẳng phải cậu là anh em tốt của tôi sao?!


Chẳng phải các người là người thân của tôi, từng nói sẽ chăm sóc tôi sao?


...


Lần thứ ba mươi mơ, vẫn không có!


Các người đều là kẻ lừa đảo!


Anh em gì chứ!


Người thân gì chứ!


Mãi mãi ở bên nhau gì chứ!


Đều là dối trá!


Tất cả các người đều đang lừa tôi!


...


Lần thứ bốn mươi mơ, vẫn không có!


Tôi thề...


Tôi sẽ khiến các người phải trả giá!


...


Lần thứ bốn mươi sáu mơ, vẫn không có.


Nghe nói...


Chỉ cần một tháng là có thể hình thành thói quen.


Vậy tại sao hơn một tháng rồi...


Tôi vẫn chưa quen được với cái lạnh này?


Thù hận.


Dối trá

.


Lừa gạt.


... Những thứ đó đều không còn quan trọng nữa.


Tôi lạnh quá.


Lạnh quá.


Tôi chỉ mong có một người...


Có thể ôm tôi.


Một lần thôi.


Chỉ cần một lần thôi.


Chỉ cần một lần.


...


8


Lần thứ bốn mươi bảy mơ.


Tôi đã tìm thấy rồi.


Vòng tay này ấm quá.


Ấm quá.


Cho tôi nhìn anh được không?


Tôi muốn biết anh trông như thế nào.


Tôi muốn...


Được gặp anh một lần.

Bình Luận

0 Thảo luận