Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Nam Chính Full Hảo Cảm Đã Hắc Hóa

Chương 10

Ngày cập nhật : 2026-06-15 16:01:46

Chương 10: Góc nhìn nam chính, thế giới của tôi chỉ có em


Ngày 21 tháng 10 năm 2015


Tôi đã xóa ký ức tối qua của cô ấy.


Tôi muốn bắt đầu lại với cô ấy từ đầu.


Cô ấy đến nhà tôi.


Những thứ trong nhà đã bị tôi vứt đi hết, giờ trống trơn.


Cô ấy có chê tôi không?


Tôi chỉ có một căn nhà, không có xe, không có tiền.


Cô ấy sẽ thích tôi sao?


Cô ấy đeo sợi dây chuyền đính ước của tôi.


Đó là đang ngầm ám chỉ điều gì sao?


Không, không.


Chu Thừa Thiện, bình tĩnh lại đi.


Cô ấy đâu biết đây là tín vật đính ước của cậu.


Tôi cố đè nén niềm vui trong lòng, lơ lửng trước mặt cô ấy.


“Phượng hoàng ngoái đầu ngậm trăng sáng... phượng hoàng... phượng... hoàng? Chẳng lẽ là Phượng Cầu Hoàng? Nhiệt tình thế à, tặng thẳng Phượng Cầu Hoàng làm quà sinh nhật luôn.”


Cô ấy cười nói.


Tôi đỏ mặt.


Tôi muốn ở bên cô ấy.


Nhưng hình như tiến triển nhanh quá rồi.


Cô ấy còn bắt đầu trêu tôi nữa.


“Ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu cuộc sống sống chung rồi. Mình sẽ cho cậu một mái nhà ấm áp hạnh phúc. Mình sẽ bảo vệ cậu thật tốt, không để cậu phải chịu bất kỳ tổn thương nào nữa! Mình lấy danh nghĩa Tống Trúc Nhân thề!”


Cô ấy nghiêm túc nói.


Đôi mắt trong veo như nước.


Trong đó tràn ngập hình bóng của tôi.


Cô ấy nhìn thấy tôi!


Cô ấy nhìn thấy tôi!


Cô ấy nói sẽ cho tôi một mái nhà.


Sẽ bảo vệ tôi.


Sẽ không để tôi bị tổn thương thêm nữa!


...


Kỳ lạ thật.


Rõ ràng đã chết rồi.


Vì sao vẫn còn có thể khóc được chứ?


“Có điều... ngôi nhà này hơi đơn sơ, phải tốn nhiều công sức trang trí lại mới được.”


Đúng vậy.


Phải trang trí thật đẹp.


Ngôi nhà của chúng tôi.


Trong lòng giống như cất giấu một đài phun nước.


Ngọt ngào và vui sướng không ngừng tuôn trào.


Cô ấy quan sát ngôi nhà của chúng tôi, đi tới ban công.


“Ban công này rộng thật đấy. Chúng ta có thể đặt một chiếc ghế mây treo đôi ở đây. Buổi chiều cùng ngồi phơi nắng, buổi tối cùng ngắm sao ngắm trăng. Cậu thấy thế nào?”


Ừm. Tuy ánh nắng làm mình hơi đau, nhưng chỉ cần Nhân Nhân thích thì thế nào cũng được.


“Đúng rồi. Ngoài hoa cỏ ra, chúng ta còn có thể nuôi vài con cá nhỏ, vài con rùa nhỏ nữa. Trong nhà chỉ có hai chúng ta, mình sợ cậu cô đơn. Lúc mình đi học sẽ để cá với rùa ở nhà bầu bạn với cậu nhé!”


Trên mặt cô ấy là nụ cười nhàn nhạt.


Dịu dàng đến mức như có thể nhấn chìm cả con người ta.


Tôi say đắm trong sự dịu dàng ấy.


Cô ấy đang quan tâm tôi.


Cô ấy biết tôi không thể ra ngoài.


Sợ tôi ở nhà một mình sẽ cô đơn.


Muốn nuôi thú cưng để làm bạn với tôi.


Thật ra không cần đâu. Thế giới của mình chỉ cần có cậu là đủ rồi.


Vậy thế giới của cậu... có thể cũng chỉ có mình được không?


“Mình xem thử nhà bếp nào. Cậu gầy quá, ôm chẳng thích tay gì cả. Sau này ngày nào mình cũng hầm canh cho cậu uống. Mình là người Quảng Đông đó nha. Canh hầm lửa nhỏ kiểu Quảng Đông nổi tiếng thiên hạ vô song. Đảm bảo nuôi cậu trắng trẻo mũm mĩm luôn!”


Như nghĩ đến điều gì đó, biểu cảm trên mặt cô ấy có hơi... gian gian.


Tôi có chút ngượng ngùng.


Lại có chút tự ti.


Gương mặt tôi...


Máu thịt bê bết.


Gần như có thể nhìn thấy cả xương sọ.


Cơ thể tôi...


Tím tái, lạnh ngắt, cứng đờ.


Xấu xí đến như vậy.


Liệu có dọa cô ấy sợ không?


“Cậu chỉ cần ngồi yên thôi là được. Việc nhà để mình làm. Đừng làm tay bị thương, mình sẽ đau lòng lắm.”


Trên mặt cô ấy đầy vẻ xót xa.


Cậu đang đau lòng vì mình sao? Đừng đau lòng, cũng đừng buồn nhé.


Mình không còn đau nữa rồi.


Lúc mới đầu thì đau lắm.


Nhưng quen rồi... thì không còn đau nữa.


“Phòng trẻ em này hình như hơi thừa thì phải. Chúng ta có con đâu mà cần phòng trẻ em. Đổi thành phòng sách nhé? Cậu thích đọc sách mà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nam-chinh-full-hao-cam-a-hac-hoa&chuong=10]

Ở đây đặt một giá sách thật lớn, rồi chúng ta cùng nhau từ từ lấp đầy nó, được không?”


Cô ấy cười híp mắt nói.


Trên mặt không hề có chút ghét bỏ nào.


Được làm mẹ.


Có những đứa con đáng yêu của riêng mình.


Đó là nguyện vọng của rất nhiều phụ nữ.


Vậy mà cô ấy lại sẵn sàng từ bỏ quyền làm mẹ vì tôi.


Chẳng lẽ...


Cô ấy thật sự yêu tôi rồi sao?


Yêu một cô hồn dã quỷ như tôi?


Tôi không dám tin.


Một tình cảm chân thành và nóng bỏng đến như vậy...


Thật sự sẽ rơi xuống đầu tôi sao?


Không đâu.


Không đâu.


Tôi đã thành ra thế này rồi.


Còn có gì đáng để người khác lừa gạt nữa chứ?


“Phòng ngủ phụ hình như cũng hơi thừa. Giường phòng ngủ chính rộng như vậy, chúng ta ngủ chung được không?”


Cậu là con gái đó!


Giữ... giữ ý tứ một chút đi!


Chúng ta... tiến triển nhanh quá rồi!


Tôi cảm thấy mặt mình nóng bừng.


Trái tim đã ngừng đập từ lâu dường như cũng mất kiểm soát, muốn nhảy khỏi lồng ngực.


“Chẳng phải cậu sợ lạnh sao? Một mình ngủ cô đơn lắm, sẽ lạnh đấy. Để mình sưởi giường cho cậu không được à? Mùa đông còn tiết kiệm được cả túi chườm nước nóng nữa.”


Cô ấy giải thích.


Rồi còn làm ra vẻ đáng thương nhìn tôi.


“Thế... thế này là phạm quy rồi! Cậu giả vờ đáng thương cũng vô ích thôi!”


Tôi nghĩ vậy đấy.


Nhưng lời nói ra lại là:


Được... được thôi. Nhưng cậu không được động tay động chân đâu đấy! Nếu... nếu thật sự không nhịn được, tôi cho phép cậu... ôm tôi một chút...


“Gặp được cậu thật tốt quá!”


Cô ấy ngượng ngùng cúi đầu, rồi lại mạnh dạn tỏ tình với tôi.


Tôi cảm thấy mình như đang ngâm mình trong suối nước nóng, được sự ấm áp và tình yêu của cô ấy bao bọc.


Thoải mái quá...


Cô ấy tất bật dọn dẹp ngôi nhà của chúng tôi.


Mệt đến mức nằm luôn trên sàn rồi ngủ thiếp đi.


Sao có thể như vậy được?


Sẽ bị cảm lạnh mất.


Nhân Nhân, mau dậy đi, cậu sẽ bị lạnh đấy.


Tôi đưa tay đẩy cô ấy.


Nhưng bàn tay lại xuyên qua cơ thể cô.


...


Lại quên mất rồi.


Tôi đã chết rồi mà.


Tôi lặng lẽ thu tay về, đứng trước cửa ban công chắn gió cho cô ấy.


Nam Nam mở cửa chạy vào, chui xuống gầm giường trong phòng ngủ của chúng tôi.


Con bé lại đang chơi trốn tìm với đám trẻ con sao?


Tôi hơi cau mày chán ghét.


Cả nhà họ...


Đúng là đáng ghét.


Không bao lâu sau, người phụ nữ đáng ghét kia chạy vào, phá phách khắp ngôi nhà của tôi và Nhân Nhân.


Dừng tay! Dừng tay lại! Đồ sát nhân! Cút khỏi nhà chúng tôi!


Tôi gào lên, vung tay muốn đẩy Vương Linh.


Nhưng hết lần này đến lần khác, tay tôi đều xuyên qua cơ thể cô ta.


Tôi đã chết rồi.


Tôi không thể chạm vào người sống.


Cũng không thể bảo vệ Nhân Nhân.


Tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn cô ấy bị bắt nạt mà bất lực!


Vì sao tôi không thể chạm vào người sống?


Tôi cần một cơ thể.


Tôi phải bảo vệ Nhân Nhân!


Ngày 22 tháng 10 năm 2015


Tôi cần một cơ thể.


Một cơ thể trẻ trung, đẹp trai, khỏe mạnh.


Tôi muốn ở bên Nhân Nhân suốt đời, vĩnh viễn không chia lìa!


Trước đó, tôi phải để thi thể cũ của mình phơi bày dưới ánh mặt trời.


Để đôi vợ chồng kia nhận lấy báo ứng xứng đáng!


Bạn của Nhân Nhân đến nhà chúng tôi chơi.


Tôi không thích người phụ nữ tên Ôn Nhã này lắm.


Cô ta chiếm quá nhiều sự chú ý của Nhân Nhân.


“Nhã Nhã à, chuyện này... mình thật sự không biết phải nói thế nào. Hay là chúng ta trả nhà đi, tìm chỗ khác ở thì hơn.”


Nhân Nhân do dự nói.


Sao có thể được chứ! Nhân Nhân, cậu không được rời xa tôi!


Cơn giận dữ không thể khống chế dâng lên từ tận đáy lòng.


Rèm cửa bị oán khí của tôi kéo căng bay phấp phới.


Trong lúc tránh rèm cửa, Nhân Nhân vô tình giẫm phải cây bút vẽ rồi ngã xuống.


Ngay lập tức, toàn bộ oán khí trong tôi đều bị thay thế bởi vẻ xót xa.


Nhân Nhân, có đau không? Để tôi đỡ cậu dậy...


Bàn tay tôi lại xuyên qua cơ thể cô ấy.


Tôi một lần nữa quên mất.


Tôi không thể chạm vào cô.


Ôn Nhã đỡ cô ấy dậy.


Tay hai người chồng lên nhau.


Đột nhiên tôi cảm thấy ghen tị.


Ghen tị với người phụ nữ này vì cô ta có thể chạm vào Nhân Nhân.


Vì thế...


Tôi quyết định dọa cô ta một chút.


Tôi búng một giọt máu lên trán cô ta, mong chờ dáng vẻ hoảng sợ của cô ta.


Thế nhưng Nhân Nhân lại nhanh hơn một bước, lau đi giọt máu ấy rồi trân trọng nắm chặt trong lòng bàn tay.


Tôi bỗng nhiên vui vẻ hẳn lên.


Nhân Nhân, cậu đang ghen sao?


Không cần ghen đâu.


Cả con người tôi đều là của cậu rồi, huống chi chỉ là một giọt máu.


Nhân Nhân cố tình lớn tiếng nói rất nhiều lời.


Tôi biết.


Đó là nói cho người phụ nữ tên Vương Linh kia nghe.


Nhân Nhân thông minh như vậy.


Chắc chắn cô ấy đã đoán được sự thật.


Giờ đang tìm cách chạy ra ngoài báo cảnh sát.


Tôi nhìn cô bước vào thang máy.


Nhìn cô dần rời xa khu chung cư.


Dáng vẻ vừa sợ hãi vừa căng thẳng của cô ấy cũng thật đáng yêu.


Không lâu sau.


Cảnh sát quả nhiên tới.


Họ kéo tôi xuống khỏi trần nhà.


Cắt lớp băng keo trong suốt.


Tháo từng lớp vải chống thấm quấn bên ngoài.


Tôi thấy họ bịt mũi, buồn nôn muốn ói.


Tôi biết.


Bộ dạng hiện giờ của tôi rất xấu xí.


Quả nhiên.


Tôi phải nhanh chóng tìm một cơ thể mới.


Tôi không muốn Nhân Nhân nhìn thấy dáng vẻ xấu xí của mình.


Trong lòng Nhân Nhân...


Tôi nên là dáng vẻ khỏe mạnh, đẹp trai mới đúng.


Rất nhanh, cảnh sát xác định được nghi phạm.


Đổng Thành và Vương Linh bị bắt.


Tôi yên tâm rời đi.


Đã đến lúc đi tìm cơ thể mới rồi.


Ngày 25 tháng 10 năm 2015


Liễu Đình.


Người anh em cùng phòng suốt ba năm của tôi.


Trẻ t

uổi.


Khỏe mạnh.


Đẹp trai.


Hơn nữa tôi vô cùng quen thuộc với cậu ấy.


Nếu thay thế cậu ấy, sẽ không ai phát hiện điều bất thường.


Giống như bản năng vậy.


Tôi biết cách nuốt chửng linh hồn của một người.


Tôi ăn mất Đình Tử.


Sau đó từng chút một nhét linh thể đã lớn hơn đôi chút của mình vào cơ thể cậu ấy.


Sau một đêm.


Tôi trở thành Liễu Đình.


Trở thành...


Một người sống.


Bình Luận

0 Thảo luận