Sáng / Tối
Khi nhận được "hồi âm" của Minh Lạc, phản ứng đầu tiên của Lê Nguyên Thanh là nhíu mày.
Cậu nhóc này bị trúng độc rồi sao?
Sao lại có loại đường link này!
Nhưng khi đọc đến câu tiếp theo.
Là em đây…?
Em đây??
Về mặt lý trí, Lê Nguyên Thanh không tin.
Nhưng lỡ như thì sao?
Lỡ như cậu nhóc này lúc lên mạng đã bị lừa, bị người ta lừa gạt, thật sự đi chụp những hình ảnh hoặc video không đứng đắn…
Lê Nguyên Thanh nhìn chằm chằm vào hai chữ "em đây".
Cuối cùng vẫn bấm vào.
Nếu cậu nhóc thật sự bị lừa, hắn phải báo cáo trang web này ngay lập tức!
Không thể để nhiều người thấy hơn nữa!
Sau đó thì không có sau đó nữa.
Virus với tốc độ cực nhanh đã khóa máy truyền tin của hắn, xâm nhập vào cơ sở dữ liệu của quang não.
Quang não này là do hắn mua, không biết đã qua mấy đời, là một thiết bị đầu cuối vô cùng cũ nát. Hắn cũng không có tiền mua thứ đắt hơn, sau đó lại mày mò sửa lại, căn bản không chống đỡ nổi loại virus cao cấp như vậy.
Chưa đầy một phút, quang não đã bắt đầu bốc khói, rồi “bụp” một tiếng, nổ tung!
Lê Nguyên Thanh: “…”
Vì không có giấy tờ tùy thân, lại phải tự kiếm tiền mua thiết bị đầu cuối, còn muốn tìm hiểu tin tức, cho nên hắn đã cực khổ bốc vác ở cảng để kiếm tiền mua một chiếc quang não cũ. Bây giờ nó đã nổ tung.
Nhìn máy truyền tin đã hỏng, Lê Nguyên Thanh còn có gì không hiểu nữa.
“…Kẻ lừa đảo.” Hắn thấp giọng nói một câu.
Thiết bị đầu cuối quang não là một máy truyền tin vô cùng quan trọng.
Lê Nguyên Thanh không thể nào lần nào cũng dùng "tinh thần lực" khống chế người của tộc Hải Yêu để mượn thiết bị đầu cuối. Thứ nhất là để đảm bảo tinh thần lực của hắn luôn ở trạng thái đỉnh cao, thứ hai cũng là do Lê Nguyên Thanh không muốn.
Đế quốc và tộc Hải Yêu là hai nước đối địch, nhưng chiến tranh không liên quan đến dân thường. Lê Nguyên Thanh không nỡ ra tay, nếu khống chế nhiều sẽ khiến cho thức hải tinh thần của đối phương có vấn đề.
Cho nên hắn đã chọn một khu cảng cũ nát để bốc vác hàng hóa, tiền công tính theo ngày và khối lượng, cũng tiện cho hắn tìm hiểu tin tức.
Tộc Hải Yêu có một loại thực phẩm dinh dưỡng đặc biệt, không thể bỏ vào nút không gian, cũng không thể dùng robot để bốc vác mà phải dùng sức người.
Khu cảng tương đối cũ, nhưng không gian hành động lại lớn.
Hắn có sức lực, tiền công tính theo khối lượng cũng không ít, nhưng vì hắn không có thiết bị đầu cuối nên đã bị đốc công ăn chặn một ít phí thủ tục.
Do đó sau khi nhận được tiền, Lê Nguyên Thanh đã đến chợ đồ cũ để mua một thiết bị đầu cuối cá nhân.
Giá cả ở tộc Hải Yêu thấp, nhưng chiếc quang não mua được với giá rẻ cũng vô cùng cũ nát. Lê Nguyên Thanh đã tự sửa chữa một hồi lâu mới thành công kết nối được với internet của Đế Đô Tinh. Vì không có giấy tờ tùy thân nên vẫn luôn hiện ra cảnh báo.
Quan trọng nhất là khi hắn vừa làm việc vặt ở cảng, vừa tìm hiểu tin tức thì đã nghe được tin tức về thành Thủy Cung từ chỗ đốc công.
“Tộc trưởng vĩ đại sắp tổ chức một buổi đấu giá long trọng tại thành Thủy Cung, công khai bán đấu giá di thể của thượng tướng Lê Nguyên Thanh thuộc Đế quốc.” Đốc công mặt mày hớn hở, trong giọng nói mang theo sự sùng bái đối với tộc trưởng của tộc Hải Yêu: “Cậu có biết đó là ai không? Lê Nguyên Thanh của Đế quốc! Chiến thần trong mắt những người dân Đế quốc đó, ha ha. Nghe nói quan tài của hắn còn được làm bằng khoáng thạch dùng để chế tạo chiến hạm nữa. Đáng tiếc, di thể của hắn đã bị tộc trưởng của chúng ta lấy được rồi.”
Đốc công hoàn toàn không cảm thấy việc tộc trưởng trộm di thể của người khác có gì không đúng, thậm chí còn coi đó là một vinh quang: “Đó chính là gen của chiến thần, chắc chắn có rất nhiều người muốn. Nhưng có lẽ chỉ có những nhân vật lớn mới có tư cách tham gia đấu giá, chúng ta thì đến nghĩ cũng không dám nghĩ.”
Lê Nguyên Thanh nghe xong liền hiểu được mục đích của Cá voi xanh khi tổ chức buổi đấu giá này.
Một là để buộc hắn phải xuất hiện, hai là cũng để làm bẽ mặt Đế quốc.
Nhưng Đế quốc không biết hắn còn sống, một khi tin tức đấu giá được tung ra, Cá voi xanh chỉ cần lấy quan tài ra là bên Đế quốc rất có khả năng sẽ tin.
Đế quốc sẽ để tộc Hải Yêu sỉ nhục nguyên soái của Đế quốc như vậy sao?
Đế quốc sẽ không.
Vì vậy, họ phải đến tộc Hải Yêu để đàm phán, dùng những thứ khác để đổi. Hoặc là chỉ có thể trơ mắt nhìn "di thể" của Lê Nguyên Thanh bị tộc Hải Yêu đem ra bán đấu giá.
Mà hắn, người đang ở tinh vực Thâm Hải, nếu muốn ngăn cản tộc Hải Yêu làm như vậy thì phải nghĩ cách quay về lấy quan tài đi. Nhưng Cá voi xanh hiện tại chắc chắn đã giăng thiên la địa võng để chờ hắn mắc câu.
Đương nhiên, hắn có thể bí mật liên lạc với người của Đế quốc. Hoặc là hắn nhập cảnh trái phép ra ngoài, hoặc là người bên Đế quốc nhập cảnh trái phép đến đây đón hắn đi. Chỉ là Cá voi xanh không ngu, hắn chắc chắn cũng đã nghĩ đến khả năng này. Vì vậy trong khoảng thời gian này, mọi cảng tinh tế đều được giới nghiêm rất nghiêm ngặt.
Chỉ cần hắn dám xuất hiện, hoặc là người của Đế quốc dám đến, thì chỉ có một con đường chết.
Lê Nguyên Thanh không thể để người của Đế quốc đến tinh vực Thâm Hải.
Bây giờ chỉ có một cách, đó là báo cho đám Hùng Viễn biết trước rằng, tuy Cá voi xanh có quan tài nhưng "di thể" không có ở đó.
Vì thế hắn đã gửi huân chương vinh dự và viên đá nhỏ cho Hùng Viễn và Minh Lạc, tỏ ý rằng quan tài đã bị hắn "trộm" đi.
Chờ đến khi Cá voi xanh công khai bán đấu giá cái gọi là "di thể" của hắn, hắn sẽ báo cho Đế quốc đó chỉ là một cái quan tài rỗng.
Đế quốc có tin hay không không quan trọng, ít nhất là để cho họ nghi ngờ.
Chỉ cần có một chút nghi ngờ, bên Đế quốc sẽ thận trọng xử lý. Đến lúc đó một câu "muốn nhìn thấy di thể trước" là sẽ không bị tộc Hải Yêu dắt mũi nữa.
Nhưng không ngờ rằng, cậu thiếu niên còn cho hắn một hậu chiêu.
Nhìn chiếc quang não đã hỏng, Lê Nguyên Thanh thở hắt ra.
Cũng tốt, ít nhất cậu nhóc đó không phải thật sự bị lừa đi chụp những video kỳ quái nào đó.
Vốn dĩ hắn còn do dự, không biết có nên nói cho ông ngoại biết mình còn sống hay không. Sau đó hắn lại lo lắng, cho dù có chứng minh được bản thân trước mặt ông ngoại, nhưng hắn hiện đang ở tinh vực Thâm Hải, có thể trở về hay không vẫn là một ẩn số, nếu không thể…
Thì chỉ là làm cho ông cụ đau lòng thêm một lần nữa.
Giờ cũng tốt, quang não hỏng rồi thì không cần phải do dự nữa.
---
Sau khi quang não bên phía Lê Nguyên Thanh nổ tung, bộ phận kỹ thuật bên Đế quốc cũng mất liên lạc với định vị.
Tạ Văn: “Vị trí định vị đầu tiên ở đâu?”
Bộ phận kỹ thuật nói: “Sau khi virus cấy vào thành công, vị trí định vị đầu tiên hiển thị là ở tinh vực Thâm Hải.”
Tạ Văn nhíu mày: “Lại là tộc Hải Yêu.”
Minh Lạc nói: “Tộc Hải Yêu đã đánh cắp Lê Nguyên Thanh, lại còn chủ động tìm đến chúng ta, chắc chắn là có mưu đồ gì đó.”
“Không sai.” Tạ Văn gật đầu, cảm thán trong khoảng thời gian này Tư Tế đại nhân đã học tập rất nhanh, chỉ cần nói vài câu là có thể hiểu được mọi chuyện: “Nhưng bên Trái Đất vẫn phải đi một chuyến. Hùng Viễn, cậu dẫn đội robot đến đó điều tra xem quan tài của Nguyên Thanh còn ở đó không.”
Thực ra Tạ Văn hiểu rất rõ rằng, nếu thật sự là do tộc Hải Yêu làm thì Cá voi xanh chắc chắn là nhắm vào tấm da thú.
Có lẽ hắn sẽ đưa ra đề nghị dùng "di thể của Lê Nguyên Thanh" để đổi lấy tấm da thú.
Nghĩ đến tấm da thú, ánh mắt Tạ Văn lóe lên một chút, trong lòng bắt đầu thấy thương hại cho tộc Hải Yêu.
Họ sẽ không bao giờ biết được bí mật thật sự của tấm da thú.
Tuy nhiên, đó là do chính tay Tư Tế viết xuống, dùng làm đồ gia truyền cũng là một món hời cho họ.
Kế hoạch vẫn sẽ được tiến hành như ban đầu.
Hùng Viễn dẫn đội robot đến Trái Đất.
Sau khi đám người rời đi, Tạ Văn liền khuyên bảo Minh Lạc: “Sau nàykhông được bấm linh tinh vào những trang web như vậy, toàn là virus đấy.”
Mặt Minh Lạc hơi đỏ, nhưng trên mặt lại ra vẻ bình tĩnh: “Chỉ thử một lần thôi.”
Tâm trạng Tạ Văn phức tạp.
Mới bấm có một lần mà ngài đã biết dùng chiêu này để thả câu rồi.
Minh Lạc chắp tay sau lưng, vẻ mặt vững vàng, bình tĩnh: “Tôi đi xem Khúc Tiểu Ngọ.”
Tạ Văn: “Khoan đã, vừa nãy có Khúc Tiểu Ngọ ở đó nên tôi không tiện hỏi ngài. Bên học viện quân sự Đế quốc hiện tại đều đang đồn rằng ngài quen biết Tư Tế, có phải là do chính miệng ngài nói không?”
Minh Lạc: “Là tôi nói.”
Tạ Văn: “Việc này sẽ nhanh chóng lan truyền khắp cả Đế quốc, đến lúc đó sẽ có vô số người đến tìm ngài. Tôi nhớ trước đây ngài đã nói là không muốn bại lộ thân phận.”
Minh Lạc có một bộ logic phán đoán của riêng mình: “Tỷ lệ thức tỉnh của Đế quốc quá thấp, đây là điều không bình thường. Tôi không thể nào cứ mãi ẩn mình sau lưng được. Sau này, khi người mà tôi thức tỉnh ngày càng nhiều thì ngược lại sẽ có lợi cho tôi.”
Đương nhiên việc này chỉ có thể từ từ.
Cho nên cậu đã báo trước cho mọi người, nói rằng mình quen biết "Tư Tế".
Như vậy cậu sẽ có nhiều quyền lựa chọn hơn. Ngoài quân đoàn ra, những người mà cậu muốn chọn cũng phải phù hợp với tiêu chuẩn của cậu.
Tạ Văn suy nghĩ một chút, vẫn ủng hộ quyết định của Tư Tế, ông chỉ nói: “Đế quốc có nhiều người như vậy, ngài chỉ có một mình, sao có thể lo được hết mọi việc… Giúp người khác thức tỉnh, ngài cần phải trả giá điều gì?”
Minh Lạc mỉm cười: “Đừng lo lắng, tôi chỉ cần hao phí một chút huyết mạch đồ đằng là được. Có thuốc bổ máu bổ sung, huyết mạch đồ đằng sẽ không cạn kiệt nữa.”
Nghe vậy, Tạ Văn liền yên tâm.
Minh Lạc nói: “Huống chi, tôi đã tìm được ông rồi.”
Khi cậu mới thức tỉnh, bản thân không chỉ yếu ớt mà huyết mạch đồ đằng trong huyết trì cũng không nhiều.
Để tự bảo vệ mình, tất nhiên cậu phải che giấu tung tích.
Nhưng bây giờ cậu đã tìm được chiến sĩ Thú Vương.
Văn Dực Lâm cũng đã nhận được truyền thừa hoàn chỉnh, đồng thời cũng có được thực lực của một chiến sĩ đồ đằng Thú Vương.
Cậu cũng không còn yếu ớt như lúc mới thức tỉnh, tất nhiên là không có gì phải sợ.
Một câu nói đơn giản đã làm cho tâm thần Tạ Văn rung động, suýt nữa thì biến hình ngay tại chỗ.
Ý của Tư Tế là, vì có ông ở đây nên Tư Tế mới yên tâm.
Tạ Văn đột nhiên hiểu ra tại sao ở thời cổ đại, mỗi một chiến sĩ Thú Vương đều sẽ khăng khăng một mực đi theo Tư Tế.
Giờ phút này, ông cũng có cảm giác cam tâm tình nguyện như vậy.
Tạ Văn: “…Đúng vậy, chiến sĩ đồ đằng của ngài sẽ theo ngài cả đời.”
Trong ký ức truyền thừa, bảy chiến sĩ Thú Vương đều vì muốn trở thành đệ nhất chiến sĩ của Tư Tế mà ngứa mắt lẫn nhau.
Tạ Văn đã thành công thừa hưởng sự hẹp hòi này.
Tạ Văn trở về liền gửi tin nhắn cho vợ.
Người mà Tư Tế coi trọng nhất chính là ông.
Tạ Văn: [Vợ ơi, em đi du hành vũ trụ đến đâu rồi?]
Tạ Văn: [Còn nhớ lão tổ tông mà anh đã nói với em không?]
Tạ Văn: [Hôm nay ngài ấy đã khen anh!]
Hoàng hậu: [Lão tổ tông bị mù à?]
Tạ Văn: [TAT]
Tạ Văn: [Vợ ơi, khi nào em về?]
Hoàng hậu thầm nghĩ, nếu lão tổ tông biết anh lén lút ngu ngốc giống như con trai anh thì còn coi trọng anh không?
Hoàng hậu: [Sắp rồi]
Tạ Văn: [Nhớ em, chờ em về sẽ giới thiệu em với lão tổ tông, là một đứa trẻ rất ngoan.]
Hoàng hậu: […]
Lời này sao càng nghe càng kỳ quái.
Đây là tôn kính Tư Tế như tổ tiên, hay là cưng chiều như một đứa trẻ?
Thực tế, Tạ Văn cũng luôn có cảm giác hỗn loạn này.
Về mặt lý trí, ông tôn kính Tư Tế, nhưng nhìn Tư Tế trẻ tuổi như vậy lại luôn luôn có thêm một chút lo lắng.
---
Minh Lạc trước mặt chiến sĩ Thú Vương đã nói rất tự tin, rằng huyết mạch đồ đằng của cậu hiện tại rất dồi dào, kết quả là rất nhanh đã bị vả mặt.
Chuyện này có liên quan đến anh trai của Khúc Tiểu Ngọ.
Tạ Văn đã điều tra rõ ràng thân phận của Khúc Tiểu Ngọ.
Cậu ta quả thực có một người anh trai tên là Khúc Đại Ngọ, đến từ một hành tinh xa xôi. Từ hồi trung học, bất kể là thể chất hay tinh thần lực đều rất mạnh, thành tích luôn đứng đầu trường. Học viện quân sự Đế quốc có chính sách miễn học phí cho những học sinh như vậy nên anh ta đã đến đây học.
Năm 18 tuổi, anh ta thành công thức tỉnh hình thái thiên phú, nhưng trong giai đoạn dung hợp đã bị người khác ám toán, dẫn đến thất bại. Hình thái thiên phú biến mất, thức hải tinh thần bị tổn thương.
Từ thiên đường rơi xuống địa ngục, đối với Khúc Đại Ngọ mà nói, đó là một cú sốc rất lớn.
Lý do anh ta nỗ lực như vậy là vì muốn sớm đưa em trai và mẹ đến Đế Đô Tinh để sinh sống.
Sau khi hình thái thiên phú biến mất, ban đầu Khúc Đại Ngọ cũng không suy sụp. Cho dù đã rời khỏi lớp tinh anh để trở lại ngành robot, anh ta vẫn rất nỗ lực.
Chỉ là vì thức hải tinh thần bị tổn thương, khiến cho việc điều khiển robot cũng trở thành vấn đề. Khúc Đại Ngọ bắt đầu chán nản, không còn tinh thần, cũng đã tạm thời bảo lưu kết quả học tập.
May mà Khúc Tiểu Ngọ cũng là một người có chí tiến thủ. Tuy cậu ta không thức tỉnh hình thái thiên phú, nhưng cũng đã dựa vào nỗ lực của bản thân để thi đỗ vào học viện quân sự Đế quốc. Cậu ta vừa học, vừa cùng mẹ chăm sóc cho anh trai.
Họ sống trong một căn phòng rẻ nhất ở Đế Đô Tinh, Minh Lạc đã cho người đưa Khúc Đại Ngọ vào hoàng cung.
Cậu dùng ngón tay nhẹ nhàng dò xét, liền phát hiện ra hình thái thiên phú của Khúc Đại Ngọ.
“Hình thái thiên phú của anh vẫn chưa biến mất.”
Khúc Đại Ngọ, người từ nãy đến giờ vẫn luôn vô hồn, không quan tâm mình đang ở đâu, cũng không quan tâm người trước mặt là ai, cho dù là Tạ Văn đến cũng không có phản ứng gì. Khi nghe thấy những lời này, trong mắt anh ta đột nhiên có ánh sáng.
Đôi mắt đờ đẫn của anh ta trong phút chốc như được ánh mặt trời chiếu rọi, đột nhiên nhìn về phía Minh Lạc: "Cậu nói gì?"
Thấy Minh Lạc không trả lời, Khúc Đại Ngọ đột nhiên nắm lấy tay Minh Lạc: "Cậu vừa nói gì? Cậu nói lại lần nữa đi, cậu nói, cậu nói tôi…"
Khúc Tiểu Ngọ bị dọa sợ, vội vàng la lên: "Anh! Anh, anh, anh đừng có vội!"
Từ lúc Tạ Văn cho người đón anh trai, cậu ta đã đoán ra thân phận của Minh Lạc. Sau đó lại phát hiện ra Tạ Văn chính là hoàng đế bệ hạ, Khúc Tiểu Ngọ cảm thấy mình như bị bánh từ trên trời rơi trúng.
Ai có thể ngờ được Minh Lạc chính là Tư Tế kia!
Cậu ta hiểu rằng mình đã biết một bí mật lớn.
Bí mật này e là còn sẽ mang đến nguy hiểm cho cậu ta.
Nhưng cậu ta không sợ, nếu có thể chữa khỏi cho anh trai thì cậu ta cam nguyện mạo hiểm.
Bây giờ cậu ta chỉ sợ anh trai mình nhất thời nóng vội mà mạo phạm Minh Lạc.
Tính tình của Minh Lạc lại khá tốt, hay nói đúng hơn, cậu rất hòa nhã với những thú nhân nhỏ bé bị bệnh.
“Tôi nói hình thái thiên phú của anh vẫn còn.” Giọng Minh Lạc ôn hòa: “Nhưng nếu anh cứ nắm lấy tôi như vậy thì tôi không có cách nào giúp anh được.”
Giọng của cậu quá bình tĩnh, phảng phất như có thể trấn an lòng người.
Tay Khúc Đại Ngọ đang nắm chặt từ từ buông ra, nhưng ánh mắt vẫn gắt gao nhìn chằm chằm Minh Lạc: “Cậu giúp tôi? Cậu sẽ giúp tôi? Cậu là ai? Cậu giúp tôi bằng cách nào?”
Anh ta liên tiếp hỏi mấy câu,hơi giống như kẻ ngốc.
Khúc Tiểu Ngọ vội vàng nói: “Anh trai, cậu ấy, cậu ấy là Tư Tế! Vị đại lão Tư Tế thần bí đó! Cậu ấy có thể giúp người ta thức tỉnh lần thứ hai!”
Minh Lạc liếc nhìn Khúc Tiểu Ngọ, không phủ nhận.
Khúc Đại Ngọ không biết Tư Tế là ai, nhưng bốn chữ “thức tỉnh lần thứ hai” thì anh ta đã nghe hiểu.
Khúc Đại Ngọ “bịch” một tiếng quỳ xuống: “Xin ngài hãy giúp tôi!”
Lúc này Tạ Văn mới hài lòng với sự thức thời của anh ta, lạnh lùng nói: “Lần sau còn động tay động chân thì đừng trách ta không khách khí.”
Khúc Tiểu Ngọ lau mồ hôi, nép sát vào Khúc Đại Ngọ, không dám nói gì.
Minh Lạc lại hơi nhíu mày.
Tạ Văn hỏi: “Rất phiền phức sao?”
Minh Lạc gật đầu: “Có một chút.”
Cậu giải thích cho Tạ Văn: "Giai đoạn dung hợp sở dĩ quan trọng không chỉ vì sẽ bị suy yếu, mà là vì hình thái thiên phú chỉ có thể kích hoạt được tiềm năng từ cơ thể và thức hải tinh thần sau khi đã hoàn toàn dung hợp với cơ thể. Nếu dung hợp thất bại, hình thái thiên phú sẽ không thể nhận được sức mạnh từ cơ thể của người thức tỉnh. Chúng có thể tồn tại là dựa vào cơ thể của người thức tỉnh làm môi giới, nếu không có nguồn cung cấp sức mạnh thì chúng sẽ không thể xuất hiện."
Giống như một chiếc quang não không có mạng, chỉ có thể chơi game offline chứ không thể lên Tinh Võng.
“Hình thái thiên phú của anh ta không xuất hiện được là vì đã bị tách ra khỏi bản thể.”
Mà hình thái thiên phú bị tách ra, không thể nhận được sức mạnh từ cơ thể con người thì sẽ ngày càng suy yếu cho đến khi hoàn toàn biến mất.
Minh Lạc phát hiện hình thái thiên phú của Khúc Đại Ngọ cũng đã sắp biến mất.
Rõ ràng là anh ta đã bị thương một thời gian không ngắn nên mới dẫn đến tình trạng này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=25]
Có lẽ chỉ một hai tháng nữa là sẽ hoàn toàn biến mất, đến lúc đó có muốn cứu vãn cũng vô dụng.
Những gì Minh Lạc nói, Tạ Văn cũng đã từng nghe vô số nhà khoa học nói qua.
Tuy các nhà khoa học không nói cụ thể như vậy, nhưng ý tứ đại khái cũng không khác nhau là mấy.
Chỉ là tuy có thể hiểu được những lý thuyết này, nhưng lại không có cách nào chữa trị.
Tạ Văn: “Vậy phải chữa trị như thế nào?”
Minh Lạc: “Cho anh ta tiến vào giai đoạn dung hợp, để hình thái thiên phú và cơ thể của anh ta dung hợp lại một lần nữa.”
Tạ Văn: “Cậu vừa nói sẽ có một chút phiền phức.”
Minh Lạc: “Đúng vậy, sẽ có một chút.”
Tạ Văn nhíu mày, dường như cũng không quá muốn Minh Lạc mạo hiểm.
Nhưng Minh Lạc đã nhận tiền, lại không nỡ nhìn hình thái thú nhỏ thật sự biến mất.
Minh Lạc nói với Tạ Văn: “Đừng lo lắng, có thể sẽ phải tiêu tốn nhiều huyết mạch đồ đằng hơn một chút. Chỉ cần có thuốc bổ máu, tôi sẽ hồi phục rất nhanh. Để tôi thử xem đi, sau này gặp phải vấn đề tương tự thì cũng có cách giải quyết.”
Tạ Văn không thể ngăn cản Tư Tế, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tư Tế bắt đầu bận rộn.
Muốn cho Khúc Đại Ngọ vào giai đoạn dung hợp một lần nữa thật sự không phải là một việc đơn giản.
Minh Lạc điều động huyết mạch đồ đằng trong cơ thể, kết hợp với năng lực cảm ứng mạnh mẽ của bản thân, cố gắng lôi kéo hình thái thiên phú sắp tan biến kia.
Hình thái thiên phú của Khúc Đại Ngọ quá yếu ớt, nếu có sức mạnh của người khác tham gia vào thì rất có khả năng sẽ lập tức bị đánh tan.
Năng lực cảm ứng của Minh Lạc rất mạnh, cậu dẫn dắt huyết mạch đồ đằng bao bọc lấy hình thái thiên phú của anh ta, biến sức mạnh của huyết mạch thành sức mạnh đồ đằng, rồi rót sức mạnh mới này vào hình thái thiên phú một lần nữa. Điều này có thể giúp hình thái thiên phú trở nên mạnh mẽ hơn một chút, để sau đó xây dựng một thông đạo dung hợp mới với cơ thể của chủ nhân.
Đây là một việc làm rất tỉ mỉ, hơn nữa một khi đã bắt đầu thì không thể dừng lại.
Một khi dừng lại giữa chừng, hình thái thiên phú của Khúc Đại Ngọ sẽ tan biến ngay lập tức.
Tất cả mọi người có mặt ở đó đều nín thở.
Tim Khúc Tiểu Ngọ đập rất nhanh, một nửa là căng thẳng, một nửa là khiếp sợ.
Khi Minh Lạc không đi học, mọi người đều nói rằng Minh Lạc là một tên phế vật có thể chất cấp F, tinh thần lực cấp C, đến ngành robot chỉ là để lấy cái bằng cho có. Loại thể chất và tinh thần lực này mà lên robot là tự tìm đường chết.
Ai có thể biết được, đây mới là đại lão thực sự!
Thời gian trôi đi từng giây từng phút, mặt Minh Lạc dần dần trở nên tái nhợt, là kiểu tái nhợt do mất máu quá nhiều, màu môi cũng đã thay đổi.
Tạ Văn không nhịn được tiến lên một bước, rồi lại không dám lên tiếng, rất sợ làm phiền đến Tư Tế.
Nhưng thấy sắc mặt Minh Lạc ngày càng không tốt, Tạ Văn từ từ siết chặt nắm đấm.
Minh Lạc cũng không ngờ rằng sẽ hao tổn nhiều huyết mạch đồ đằng như vậy.
Rõ ràng theo cậu dự tính nhiều nhất cũng chỉ tiêu hao khoảng hai phần huyết mạch trong huyết trì, nhưng bây giờ đã mất đến năm phần mà hình thái thiên phú của Khúc Đại Ngọ vẫn còn đang hấp thụ.
Chỉ có một khả năng, đó là hình thái thiên phú của Khúc Đại Ngọ rất mạnh! Cho nên cần rất nhiều sức mạnh đồ đằng!
Thông đạo dung hợp mới còn chưa hoàn toàn được thiết lập, cậu không thể tùy tiện dừng tay.
Minh Lạc mở mắt nhìn Tạ Văn, chỉ nói hai chữ: “Thuốc.”
Tạ Văn không nói hai lời, đưa lọ thuốc đã chuẩn bị sẵn đến bên miệng Minh Lạc.
Minh Lạc uống một ngụm thuốc, định bổ sung huyết mạch đồ đằng đang nhanh chóng tiêu hao.
Kết quả là không biết tại sao, trước đây cậu uống vào là có tác dụng ngay, bây giờ lại không có phản ứng gì.
Không đúng, hình như mấy ngày trước cậu đã cảm nhận được, trước đây chỉ cần uống nửa lọ thuốc bổ máu là có thể hồi phục được một ít, sau này phải uống hết cả một lọ mới có thể bổ sung.
Minh Lạc: “Thêm nữa.”
Tạ Văn vừa thấy liền biết có vấn đề, nhanh chóng mở một lọ khác đưa đến miệng Minh Lạc.
Không có hiệu quả.
Thấy huyết mạch đồ đằng trong huyết trì ngày càng ít đi, Minh Lạc thầm kêu không ổn.
Huyết mạch đồ đằng là sinh mệnh của Tư Tế, một khi cạn kiệt thì cậu sẽ chìm vào giấc ngủ ngàn thu.
Chủ quan rồi.
Cậu không cho rằng thuốc bổ máu sẽ mất đi tác dụng.
Ngay khi huyết mạch đồ đằng chỉ còn lại vài giọt, có lẽ là vì thấy sắc mặt Minh Lạc quá khó coi, Tạ Văn lạnh lùng nói: “Mạng của cậu quan trọng hơn.”
Ngụ ý là nếu không được thì cứ từ bỏ Khúc Đại Ngọ.
Tim Khúc Tiểu Ngọ thắt lại, không biết là sợ hãi anh trai xảy ra chuyện, hay là sợ hãi Minh Lạc vì cứu anh trai mà xảy ra chuyện.
May mà ngay khi huyết trì sắp khô cạn, hình thái thiên phú của Khúc Đại Ngọ cuối cùng cũng ngừng hấp thụ, bắt đầu thiết lập một liên kết mới với bản thể.
Cơ thể Minh Lạc mềm nhũn, suýt nữa thì ngã quỵ.
“Tiểu thiếu gia!”
Tạ Văn và Khúc Tiểu Ngọ vội vàng định đến đỡ cậu, nhưng người gần Minh Lạc nhất lại là một robot AI. Minh Lạc vừa dựa vào người robot AI liền nhắm mắt lại.
Minh Lạc như thể đang mơ một giấc mơ.
Cậu mơ thấy mình đang vui vẻ bơi lội trong đại dương.
Vô số con cá khổng lồ, hình thù kỳ quái, có con thì tránh xa cậu, có con thì dùng ánh mắt tò mò nhìn cậu.
Cậu có hơi tò mò, vươn tay muốn sờ vào con cá gần nhất, nhưng khi sắp chạm vào con cá đó thì cậu đột nhiên ngây người.
Trong mắt con cá đó, cậu đã nhìn thấy đôi mắt của chính mình, đó là một đôi mắt màu xanh lam.
Minh Lạc đột ngột tỉnh táo lại, phát hiện mình không ở trong đại dương mà là ở trong khoang trị liệu.
Cậu sờ vào mắt mình, là mơ sao?
Nhưng tại sao lại rõ ràng như vậy?
Cùng lúc đó.
Dưới đáy biển của tinh vực Thâm Hải, Lê Nguyên Thanh như có cảm ứng, ngẩng đầu khẽ vuốt giữa trán.
Trong thức hải tinh thần, "dịch năng lượng" mà Minh Lạc để lại đang tỏa ra hơi ấm, nhưng lại rất nhanh trở về trạng thái bình tĩnh.
Như thể có thứ gì đó vừa nhẹ nhàng đến rồi lại nhanh chóng rời đi.
Là ảo giác sao?
Bên ngoài khoang trị liệu.
Thấy Minh Lạc đã tỉnh, Tạ Văn liền đi đến.
Sắc mặt Tạ Văn rất khó coi, nhưng khi đối mặt với Minh Lạc, ông vẫn miễn cưỡng nở một nụ cười: “Cậu đã ngủ suốt bốn ngày rồi, có chỗ nào không thoải mái không?”
Bốn ngày?
Chả trách sắc mặt của chiến sĩ Thú Vương lại kém như vậy.
Minh Lạc chớp mắt, nói: “Hơi khát.”
Lập tức liền có người mang nước đến cho cậu.
Uống xong nước, vị Tư tế đại nhân nhìn khuôn mặt khó coi của Tạ Văn, bắt đầu tự biện hộ cho bản thân: "Tôi phát hiện thuốc bổ máu vô dụng."
Không phải là cậu không lên kế hoạch tốt, mà là thuốc bổ máu đột nhiên không còn tác dụng.
Khi phát hiện Minh Lạc liên tiếp uống hai lọ thuốc, Tạ Văn đã nhận ra tình hình, liền suốt đêm đi đón Chris đến.
Loại thuốc mà Minh Lạc uống ban đầu là do Chris điều chế.
Khi biết có thể được gặp vị "Tư Tế" thần bí, Chris không nói hai lời liền chạy đến.
Kết quả là phát hiện Tư Tế không giống như mình tưởng tượng.
Nào là muốn bổ máu, muốn tìm con đâu?
Sao lại là một thiếu niên?
Chris ho khan một tiếng: “Là như thế này, tất cả các công thức thuốc bổ máu đều có thêm không ít dược liệu. Tôi đã ghi rõ trong hướng dẫn sử dụng, không nên bồi bổ quá đà, cơ thể quá yếu mà bồi bổ quá nhiều cũng không phải là chuyện tốt. Hầu hết các loại thuốc đều có kháng tính, cho dù là thuốc bổ, uống nhiều cũng sẽ mất đi hiệu quả.”
Nói đến đây, Chris dừng lại một chút: “Mà nói đi cũng phải nói lại, cho dù có kháng thuốc thì cũng sẽ không xuất hiện triệu chứng nhanh như vậy. Tính từ lần đầu tiên cậu uống thuốc đến giờ, cũng mới chưa đầy một tháng, sao lại kháng thuốc nhanh như vậy?”
Tạ Văn nghĩ đến điều gì đó: “Những lọ thuốc trước đây đã uống hết rồi sao?”
Ánh mắt Minh Lạc lập tức chuyển sang nơi khác, nói: “Tôi hơi mệt.”
Tạ Văn: “Các bác sĩ trong hoàng cung đã chế tạo ít nhất hơn bốn mươi lọ thuốc, những lọ thuốc đó đâu rồi?”
Minh Lạc ngáp một cái: “Hay là tôi ngủ thêm một lát nữa đi.”
Tạ Văn không nói gì, chỉ im lặng nhìn cậu.
Theo như ký ức truyền thừa nhắc nhở, Tư tế đại nhân ăn mềm không ăn cứng.
Minh Lạc: “…”
Minh Lạc quả nhiên bắt đầu chột dạ, ấp úng nói: “Trước đó đưa thuốc cho Lê Nguyên Thanh nên đều đã uống hết rồi.”
Tạ Văn lập tức hiểu ra.
Hóa ra những "phương thuốc dân gian" đó là do huyết mạch đồ đằng tinh luyện.
Huyết mạch đồ đằng ẩn chứa sức mạnh đồ đằng, có thể nói là nguồn năng lượng thuần khiết nhất.
Chỉ trong một tháng ngắn ngủi, cậu đã không ngừng uống thuốc để tinh luyện sức mạnh đồ đằng từ huyết mạch đồ đằng cho Lê Nguyên Thanh.
Tạ Văn không nói gì.
Dù sao thì Minh Lạc cũng là vì cứu Lê Nguyên Thanh. Mặc dù cuối cùng Lê Nguyên Thanh vẫn qua đời, nhưng đây cũng là tâm ý của Tư Tế vì muốn cứu một thú nhân.
Nhắc đến Lê Nguyên Thanh, Minh Lạc lại nghĩ đến đôi mắt xanh lam mà cậu đã thấy trong mơ.
Không biết tại sao, Minh Lạc đột nhiên rất muốn biết câu trả lời.
Cậu hỏi Tạ Văn: “Ông nói xem, Lê Nguyên Thanh biết rõ thể chất của tôi là cấp F, tinh thần lực cấp C. Với trạng thái này thì vào ngành robot chắc chắn là không lái được robot, tại sao anh ấy lại muốn cho tôi vào ngành robot?”
Tạ Văn trầm giọng nói: “Ngành robot có một giáo sư gần đây đang nghiên cứu một loại robot mà thể chất cấp thấp cũng có thể điều khiển được, đã có một số thành quả. Hắn đã đặt trước cho cậu một con, đợi cậu học xong thực hành, vị giáo sư đó sẽ đích thân dạy cậu.”
Bởi vì nghiên cứu này mới có thành quả cách đây không lâu, nên phải mất vài năm nữa mới có thể sản xuất hàng loạt.
Cho nên loại robot này hiện tại mà nói, cả Đế quốc cũng chỉ có vài con.
Minh Lạc sững người một chút.
Tạ Văn không nói, e là cậu thật sự không biết.
Giống như Hùng Viễn đã nói với cậu, đừng nhìn căn nhà mà Lê Nguyên Thanh mua cho cậu chỉ có 200 mét vuông.
Nhưng khu dân cư đó có an ninh cực cao, toàn là những gia đình của các quan chức lớn như ông cụ Tống ở. Hơn nữa có tiền cũng không ai bán, người ngoài muốn mua cũng không mua được.
Những sắp xếp mà Lê Nguyên Thanh đã làm cho cậu đủ để cậu sống vô lo trong tương lai, chỉ là người này lại chưa từng giải thích một câu.
Minh Lạc cảm thấy dường như cậu lại càng thêm nhớ nhung tên thú nhân đã qua đời đó.
Cậu lại hỏi: “Di thể và quan tài của anh ta đã tìm được chưa?”
Tạ Văn: “Bị trộm rồi. 2 ngày trước Hùng Viễn đã đến Trái Đất, dùng máy dò tìm mới nhất để tìm kiếm trong vùng biển đã hạ táng quan tài. Tuy không tìm thấy nhưng lại phát hiện dấu vết của phi thuyền khác hạ cánh trên bờ.”
Minh Lạc nhíu mày: “Thật sự bị người của tộc Hải Yêu đánh cắp sao?”
Tạ Văn: “Có khả năng.”
Minh Lạc lướt xem quang não của mình, người đánh cắp đồ bồi táng đó cũng không gửi tin nhắn lại nữa.
Cậu ngẩng đầu, dùng giọng điệu kiên định nói với Tạ Văn: "Tôi muốn tìm lại di thể của anh ta, bất kể thế nào."
Cậu nhất định sẽ để Lê Nguyên Thanh được yên nghỉ.
Tạ Văn: “Tôi hiểu. Tôi đã cho người đi tìm hiểu tin tức trong tộc Hải Yêu, chắc là sẽ sớm có tin tức mới.”
“Ừm.” Minh Lạc đáp: “Khúc Đại Ngọ đâu?”
Tạ Văn: “Ở bên ngoài, vẫn còn trong giai đoạn dung hợp, tôi không cho anh ta rời đi.”
Minh Lạc liền đi xem Khúc Đại Ngọ.
Hình thú của Khúc Đại Ngọ thật sự rất lớn.
Minh Lạc chưa từng thấy qua hình thú lớn như vậy, nằm trên mặt đất như một ngọn đồi nhỏ.
Cơ thể nó đen nhánh như được bọc một lớp da dày, trên trán còn có một cái sừng nhọn, cơ bắp tứ chi vô cùng phát triển, tràn đầy sức mạnh bùng nổ khủng khiếp.
Điều kỳ lạ nhất vẫn là cái đuôi của nó.
Nó có một cái đuôi rất dài, trên đó đầy gai ngược.
Giống như sự kết hợp của nhiều hình thú, nhưng lại chỉ ở trên một hình thái thiên phú.
Nhưng dù hình thái của nó là gì, thì tin tức khủng bố mà nó ẩn chứa vẫn khiến người ta kinh hãi.
Chả trách lại tiêu hao nhiều huyết mạch đồ đằng của cậu như vậy. Tên này tuyệt đối có được thực lực từ cấp đồ đằng Thú Vương trở lên! Cho nên, đây là hình thái thiên phú cấp S sao?
“Hình thái thiên phú này là gì vậy?”
Khúc Tiểu Ngọ nước mắt lưng tròng nói: “Nghe nói là một loại cự thú cổ đại nào đó, gen của anh trai tôi có dấu hiệu phản tổ…”
Minh Lạc, một người cổ đại, cho biết: “Thời cổ đại không có loại cự thú như vậy.”
Chỉ là người trong vũ trụ đa phần đều như vậy. Hễ là con thú nào chưa từng gặp qua, cũng không cần biết có phải là đột biến gen hay không, chỉ cần vừa cao lớn, vừa uy mãnh, lại chưa từng thấy qua thì đều gán cho cái mác cự thú cổ đại.
Khúc Tiểu Ngọ lau nước mắt: “Cảm ơn cậu, Minh Lạc. Sau này cậu có chuyện gì cứ tìm tôi, bảo tôi làm trâu làm ngựa cho cậu cũng được!”
Tạ Văn nhíu mày: “… Cậu nghĩ hay đấy.”
Còn muốn làm trâu ngựa cho Tư Tế.
Cậu ta có biết sau khi thân phận của Tư Tế bị bại lộ thì sẽ có bao nhiêu người xếp hàng chờ làm trâu, làm ngựa không?
Khúc Tiểu Ngọ bị Hoàng đế bệ hạ dọa cho một trận, lập tức không dám nói gì nữa.
Chuyện, chuyện gì xảy ra vậy, làm trâu làm ngựa sao lại là nghĩ hay chứ?
Khúc Đại Ngọ không thể nói chuyện, nhưng vẫn dùng ánh mắt nhìn chằm chằm vào Minh Lạc, nhìn chằm chằm vào người đã cho anh ta cuộc sống thứ hai.
Minh Lạc đi qua sờ đầu anh ta: “Mau chóng vượt qua giai đoạn dung hợp, đừng làm tôi thất vọng.”
Sau đó lại có chút tính toán nhỏ, việc cậu trị liệu cho Khúc Đại Ngọ không hề lấy tiền.
Khúc Đại Ngọ là hình thái thiên phú cấp S, là thực lực của một chiến sĩ Thú Vương.
Cậu không thu tiền… ừm, vậy thì chiến sĩ Thú Vương này coi như là người một nhà nhỉ?
Lại thu nhận thêm một chiến sĩ Thú Vương nữa, Minh Lạc hài lòng gật đầu.
Con cự thú còn không biết rằng, Tư Tế đang bắt đầu có những tính toán, đã âm thầm trói buộc nó rồi.
Nó hơi lùi về phía sau, rất sợ mình không cẩn thận, chân trước sẽ đè lên người Tư Tế.
[Tôi sẽ.]
[Nhất định sẽ không làm ngài thất vọng.]
---
Hai ngày sau, tộc Hải Yêu công khai bán đấu giá quan tài và di thể của nguyên soái Lê Nguyên Thanh thuộc Đế quốc.
Cá voi xanh cho biết, hoan nghênh bạn bè từ các chủng tộc, các tinh vực đến thành Thủy Cung của tinh vực Thâm Hải để tham gia đấu giá, ai trả giá cao thì được.
Tiêu đề chính thức còn đặc biệt ghi chú một dòng chữ - "Tộc Hải Yêu ủng hộ mọi nghiên cứu về gen".
Ý tứ rất rõ ràng, nếu bạn có được di thể của Lê Nguyên Thanh, bạn muốn làm bất kỳ nghiên cứu nào về gen thì tộc Hải Yêu đều sẽ ủng hộ vô điều kiện!
Nói cách khác, một khi di thể của Lê Nguyên Thanh rơi vào tay những nghiên cứu sinh vật đã được cơ cấu đó, thì rất có khả năng họ sẽ lợi dụng gen của hắn để nhân bản vô tính, hoặc thử dung hợp với các chủng tộc, động vật, hay gen kỳ quái khác. Tất cả đều có khả năng!
Có cư dân mạng của Đế quốc đã vượt tường lửa vào internet của tinh vực tộc Hải Yêu. Khi nhìn thấy hot search này, đã lập tức truyền tin trở lại Đế quốc.
Cư dân mạng của Đế quốc đều tức giận nổ tung.
“Không phải nói di thể của thượng tướng đã được hỏa táng rồi sao? Tại sao lại ở chỗ tộc Hải Yêu?”
“Mọi người bình tĩnh, biết đâu tộc Hải Yêu quỷ dị đa đoan đang giở trò lừa chúng ta!”
“Hoàng thất đâu? Sao không ra mặt giải thích đi!?”
Tạ Văn không ra lệnh cho người dập tin tức này. Loại tin tức này càng dập thì ngược lại phản ứng sẽ càng mạnh.
Minh Lạc cũng rất tức giận.
Vốn dĩ đã đau lòng vì người chiến sĩ Thú Vương mà cậu chọn đã qua đời.
Hai ngày trước lại mới biết, trước khi chết Lê Nguyên Thanh còn sắp xếp mọi thứ cho cậu rất chu đáo. Bây giờ lại nhìn thấy có người sỉ nhục hắn như vậy, Tư tế đại nhân rất bênh vực người của mình, rất hẹp hòi, cậu không thể nhịn được.
Lúc này bên hông trái Minh Lạc đeo một vật trang trí hình con gấu nhỏ, bên hông phải đeo một vật trang trí hình con nhện nhỏ, trên tay còn quấn một con… phiên bản thu nhỏ của cự thú cổ đại, chuẩn bị ra khỏi cung.
Tạ Văn thế mà lại cảm thấy hơi ghen tị, cũng muốn biến thành một trong những vật trang trí đó, nhưng vẫn vội vàng ngăn cậu lại: “Ngài định đi tham gia buổi đấu giá sao?”
Minh Lạc thản nhiên nói: “Không sai, ông yên tâm, chúng tôi sẽ đến Liên Bang trước, ngụy trang thành người của Liên Bang rồi mới đi.”
Tạ Văn sao dám để Tư Tế đi mạo hiểm?
Đang lúc ông nghĩ xem phải khuyên Minh Lạc như thế nào thì quang não của Minh Lạc vang lên, là một tin nhắn.
Số lạ: [Đó là một cái quan tài rỗng, di thể của Lê Nguyên Thanh không có ở đó, không cần mắc bẫy.]
Minh Lạc lập tức phản ứng lại, đây là "kẻ trộm" đã chụp ảnh đồ bồi táng cho cậu trước đó.
Nhưng đối phương rõ ràng đã đổi một số khác.
Đúng vậy, Lê Nguyên Thanh đã phải làm việc vất vả mấy ngày mới mua được một thiết bị đầu cuối cũ, và thề rằng lần này tuyệt đối không bấm vào đường link nào nữa.
Minh Lạc buông vật trang trí hình cự thú cổ đại trong tay xuống, trả lời: [Ngươi biết di thể của anh ấy ở đâu sao?]
Lê Nguyên Thanh không ngờ Minh Lạc sẽ trả lời nhanh như vậy, sững người một chút rồi nói: [Biết.]
Minh Lạc: [Ở đâu?]
Số lạ: [Tôi nói anh ta chưa chết, cậu có tin không? Tôi còn có thể cho anh ta gọi video với cậu.]
Minh Lạc: [Nếu di thể của anh ấy thật sự ở trên tay ngươi, thì ngươi chỉ cần dùng một sợi tóc của anh ấy cũng có thể nhân bản ra một người giống hệt anh ấy.]
Trong khoảng thời gian này, kiến thức tinh tế không phải là học suông, chút mánh khóe này không lừa được cậu.
Lê Nguyên Thanh bất đắc dĩ.
Đã biết là không ai tin, trừ phi có thể kiểm chứng gen ngay tại chỗ.
Nhưng gen của hắn…
Số lạ: [Không lừa cậu, di thể của anh ta thật sự ở chỗ tôi.]
Minh Lạc: [Ta không tin.]
Lê Nguyên Thanh do dự một lúc, nhắm mắt lại, bảo quang não tự chụp cho hắn một tấm ảnh rồi gửi đi.
Hắn cũng gửi cả huân chương và viên đá cùng đi.
Hắn biết đối phương chưa chắc sẽ tin, nhưng đành phải coi ngựa chết thành ngựa sống mà chạy chữa vậy.
Minh Lạc bấm vào xem ảnh, quả thực là Lê Nguyên Thanh.
Nhưng cũng không thể phủ nhận đây là một người nhân bản.
Minh Lạc đưa cho Tạ Văn xem.
Vật trang trí hình gấu nhỏ và nhện nhỏ cũng thò đầu qua xem ảnh.
Sau khi xem xong, mấy người Tạ Văn cùng im lặng một lúc.
Tạ Văn: “Là giả.”
Gấu nhỏ và nhện nhỏ đồng thời gật đầu.
Tạ Văn: “Di thể không thể nào béo lên được.”
Gấu nhỏ và nhện nhỏ lại gật đầu một lần nữa.
Lúc thượng tướng qua đời, người đã vô cùng gầy gò và tiều tụy.
Nhìn lại Lê Nguyên Thanh trong ảnh này xem, có gầy gò không? Có tiều tụy không? Thậm chí còn có vẻ tròn trịa hơn!
Vừa nghe là giả, Minh Lạc liền có hơi không vui.
Nếu không phải còn muốn hỏi thăm tin tức về di thể từ tên lừa đảo này, Minh Lạc đã chặn số hắn rồi.
Thấy Minh Lạc hồi lâu không trả lời, Lê Nguyên Thanh lại gửi một tin nhắn nữa.
Số lạ: [Cậu đang làm gì vậy?]
Thực ra điều hắn muốn biết nhất là, tại sao Minh Lạc lại không có chút phản ứng nào đối với tấm ảnh mà hắn đã gửi?
Minh Lạc: [Đang kiếm tiền.]
Buổi đấu giá cần rất nhiều tiền, nếu họ định đi đến buổi đấu giá của tộc Hải Yêu thì không thể thiếu tiền được.
Số lạ: [Cậu không có tiền?]
Minh Lạc thuận miệng qua loa: [Đúng vậy, không có tiền ăn cơm.]
Số lạ: […]
Lê Nguyên Thanh nhớ rõ rằng khi hắn phân chia tài sản cho Minh Lạc, thì đã chia cho cậu một phần ba.
Tiền của cậu nhanh vậy mà đã dùng hết rồi sao?
Lê Nguyên Thanh liếc nhìn số dư 124 Tinh tệ còn lại sau khi mua xong thiết bị đầu cuối second-hand, rồi vẫn chuyển hết cho Minh Lạc. Cùng lắm thì lát nữa lại đi bốc vác hàng.
Minh Lạc: [??]
Số lạ: [Vậy cậu cứ mua một ít đồ ăn lót dạ trước đi.]
Số lạ: [Xin lỗi, tạm thời chỉ có bấy nhiêu thôi.]
Minh Lạc nghi hoặc hỏi Tạ Văn: "Không phải hắn đến để lừa tiền của chúng ta sao?"
Sao lại còn chuyển tiền cho cậu nữa?
Tạ Văn: “…”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận