Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Người Nguyên Thủy Du Hành Đến Tương Lai

Chương 20

Ngày cập nhật : 2026-04-09 17:22:07

Các hành tinh thuộc lãnh thổ Đế quốc về cơ bản đều là lục địa, địa hình rộng lớn, hầu như nhà nào cũng có xe bay.

Xe bay đa phần đều có chức năng lái tự động, sẽ tự động né tránh người đi đường và tránh chướng ngại vật.

Khi không còn đường đi, bắt buộc phải lựa chọn giữa chướng ngại vật và người đi đường thì hệ thống sẽ tự động đâm vào chướng ngại vật để không đụng phải người đi đường.

Nhưng dù hệ thống có thông minh đến đâu thì cuối cùng nó vẫn là hệ thống, dễ bị hacker thao túng, cũng có khả năng hệ thống không còn nhạy.

Cho nên luật pháp Đế quốc yêu cầu người lái xe bay bắt buộc phải có bằng lái, để khi hệ thống không nhạy, người điều khiển có thể thao tác bằng tay để cứu vãn.

Cũng vì thế mà Đế quốc quản lý rất nghiêm ngặt tư cách lái xe bay.

Trên cơ bản, người lái xe không có bằng lái bị bắt giữ đều sẽ bị tạm giam từ một tháng trở lên, nhưng không quá nửa năm.

Điều này còn tùy thuộc vào mức độ nghiêm trọng của vụ việc. Nếu tình tiết nghiêm trọng, gây ra thương vong lớn về người thì thời gian tạm giam không chỉ có vậy.

Lúc đó, Văn Dực Lâm chỉ nghĩ rằng - không thể để người khác nhìn thấy hình thái thiên phú của mình. Bởi vì hình thái thiên phú của hắn hiện tại còn đang trên Tinh Võng, dùng danh hiệu “Kim” để làm mồi nhử, chỉ chờ vài ngày nữa sẽ có một màn “quay xe” toàn mạng để tạo thế. Hình thái thiên phú của hắn quá đặc biệt, đặc biệt là chiếc vương miện trên đầu, chỉ cần công bố là gần như tất cả mọi người sẽ nhận ra, cho nên hắn phải giấu kỹ!

Nhưng hắn lại quên mất, Minh Lạc mới vừa trưởng thành, căn bản là không có bằng lái!

Văn Dực Lâm, người đã biến thành con rắn nhỏ bằng ngón tay, vừa trốn trong túi của Minh Lạc, vừa rưng rưng gửi tin nhắn cầu cứu cha.

Dựa theo mức độ gây hư hỏng công trình công cộng của họ, nếu thật sự bị tạm giam để giáo dục thì ít nhất cũng phải bị giam ba tháng!

Hắn có thể lén trốn đi, nhưng Minh Lạc thì không có cách nào.

Thà rằng ngay từ đầu chính mình bị bắt còn hơn!

Minh Lạc thì lại rất ngoan ngoãn, ngồi trên ghế trong phòng tạm giam, một hỏi một đáp với cảnh sát giao thông để làm hồ sơ.

Cảnh sát giao thông hỏi: “Cậu có biết lái xe không bằng lái là phạm pháp không?”

Minh Lạc nói: “Bây giờ thì đã biết rồi.”

Cảnh sát giao thông nói: “Trước đây không biết à? Cậu là học viên của học viện quân sự đúng không, trong trường đều có dạy mà.”

“Vâng, là do tôi.” Minh Lạc chỉ vào đầu mình: “Nhưng tôi đã từng bị tai nạn, chuyện trước đây đều không còn nhớ nữa.”

Sắc mặt của cảnh sát giao thông phức tạp mà liếc cậu một cái: “Bạn học này, cậu có giả vờ đầu óc không tốt, hay giả vờ bị bệnh tâm thần thì cũng không thể trốn tránh trách nhiệm đâu.”

Minh Lạc: “?”

Tư tế đại nhân không hiểu những lời này lắm.

Văn Dực Lâm: “…”

Cảnh sát giao thông lại hỏi: “Ai đã cho cậu mượn xe bay? Lúc cho cậu mượn, người đó có hỏi cậu về vấn đề bằng lái không? Việc cho cậu mượn xe cũng là phạm pháp.”

Sau đó Minh Lạc không nói gì.

Đã nói là phải bảo vệ đứa trẻ trong bộ lạc, Tư tế đại nhân tuyệt đối nói được làm được.

Cảnh sát giao thông thấy cậu không trả lời cũng không ép buộc, bởi vì mỗi chiếc xe bay đều có đăng ký tên chủ xe, chỉ cần tra một cái là biết ngay. Anh ta chỉ hỏi theo lệ thường mà thôi.

Sau khi làm xong hồ sơ, Minh Lạc bị tạm giam. Bên cảnh sát giao thông sẽ thông báo cho người nhà của cậu đến xử lý chuyện này.

Trước khi đi, Minh Lạc còn khách khí hỏi một câu: “Tôi vừa mới lên mạng tra một chút, lái xe không bằng lái phải bị tạm giam, tôi sẽ phải bị giam bao lâu vậy?”

Cảnh sát giao thông nói: “Còn phải xem tình hình xử lý của chủ xe nữa. Trước tiên sẽ thông báo cho nhà cậu, xem nhà cậu định xử lý chuyện này như thế nào. Nếu họ không muốn xử lý thì theo quy định, cậu chắc sẽ bị tạm giam khoảng ba tháng.”

“Ồ.” Minh Lạc gật đầu tỏ vẻ đã biết: “Cảm ơn.”

Thấy cậu ngoan ngoãn, khách sáo như vậy, cảnh sát giao thông cũng không nặng lời, bảo cậu yên tâm chờ tin tức rồi đi.

Minh Lạc nghĩ rằng, cảnh sát giao thông thông báo cho nhà cậu, vậy chắc là thông báo cho nhà họ Minh.

Nhà họ Minh sẽ quản cậu sao?

Chắc là không, cho nên cậu sẽ phải bị giam ba tháng.

Quả nhiên, cảnh sát giao thông đã trực tiếp thông báo cho nhà họ Minh.

Minh Thành Phong vừa nghe tin con trai út lái xe không bằng lái, chỉ cảm thấy Minh Lạc lại làm hắn mất mặt, đến cũng không thèm đến, căn bản không muốn quản sống chết của cậu.

Minh Nghị biết được chuyện này, trong lòng thầm vui sướng.

Hắn không nói cho cha biết chuyện Minh Lạc quen biết Lê Nguyên Thanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=20]

Hắn không hy vọng Minh Thành Phong lại một lần nữa có bất kỳ kỳ vọng nào đối với Minh Lạc.

Thấy Minh Thành Phong vẫn không quan tâm đến Minh Lạc, hắn rất vui mừng.

Vì do không một ai trong nhà họ Minh ra mặt bảo lãnh cho Minh Lạc, nên ba tháng tạm giam là không thể thoát.

Trong lòng Văn Dực Lâm lại một lần nữa hối hận, sớm biết vậy hắn đã không trốn.

Thế nhưng, điều khiến hắn không ngờ tới là, khi Minh Lạc biết mình bị tạm giam lại không hề nóng nảy chút nào, thậm chí còn chấp nhận một cách vui vẻ.

Văn Dực Lâm: [Cậu không lo lắng chút nào sao?]

Minh Lạc: [Lo lắng cái gì?]

Văn Dực Lâm: [Cậu sẽ bị giam ba tháng đấy! Cậu có hiểu bị giam là có ý gì không?]

Minh Lạc: [Tôi vừa mới lên mạng tra rồi, tôi thấy cũng khá tốt.]

Văn Dực Lâm: [? Cậu tra được cái gì?]

Minh Lạc: [Một ngày có ba bữa cơm ăn, có chỗ ngủ, còn có việc làm, làm việc còn được trả lương, không phải khá tốt sao?]

Văn Dực Lâm: […]

Văn Dực Lâm lặng lẽ tắt khung trò chuyện với Minh Lạc, quay sang gửi tin nhắn cho hoàng đế bệ hạ -

Văn Dực Lâm: [Cha, cha đã phái người đến chưa?]

Văn Dực Lâm: [Con sợ cha đến muộn một chút thì sẽ không kịp.]

Lỡ như Minh Lạc thích ở tù, không chịu đi thì phải làm sao!

Có lẽ lời cầu nguyện của Văn Dực Lâm đã có tác dụng, không bao lâu sau liền có cảnh sát giao thông tới thông báo, có người đến đón họ.

Minh Lạc vừa mới nhận được chậu và các đồ dùng vệ sinh khác, trong tay còn ôm chiếc chăn mới được phát. Khi nghe tin có người đến nộp tiền bảo lãnh cho cậu, cậu còn sững người một chút.

“Vậy là tôi không cần phải đi tù sao?”

Cảnh sát giao thông: “…”

Cái vẻ mặt tiếc nuối này của cậu là sao vậy?

Tuổi còn nhỏ mà có tư tưởng rất nguy hiểm đấy!

Vẻ mặt của cảnh sát giao thông phức tạp: “Đúng vậy.”

Minh Lạc đành phải trả lại những đồ dùng sinh hoạt vừa nhận được, đi theo cảnh sát giao thông ra đại sảnh bên ngoài.

Cậu vừa mới ngồi xuống, cửa lại được mở ra, một người đàn ông trung niên bước vào.

“Tạ Văn tiên sinh, mời vào.”

Tạ Văn bước vào, ánh mắt sắc bén quét qua đại sảnh, tìm kiếm tung tích của Đại hoàng tử.

Khi ánh mắt lướt qua Minh Lạc lại không tự chủ được mà dừng lại một chút, sau đó liền nhìn chằm chằm vào Minh Lạc.

Con rắn vàng nhỏ đang lén lút thò đầu ra từ túi của Minh Lạc để quan sát, khi nhìn thấy Tạ Văn, suýt nữa thì không nhịn được mà phát ra âm thanh.

Sao cha hắn lại tự mình đến đây!

Tạ Văn vốn không định tự mình đến.

Nhưng đứa con trai mà ông yêu thương nhất đã nhấn mạnh vài lần rằng có chuyện rất quan trọng, nhất định phải phái người đáng tin đến.

Nói thật, hiện tại ở toàn bộ Đế Đô Tinh, người mà Tạ Văn tin tưởng nhất chỉ có Lê Nguyên Thanh.

Nhưng con trai của ông và Lê Nguyên Thanh là bạn thân, Văn Dực Lâm lại không thông báo cho Lê Nguyên Thanh mà lại xin ông giúp đỡ, thì rất có khả năng “chuyện quan trọng” này ngay cả Lê Nguyên Thanh cũng không được biết.

Vì thế Tạ Văn đã tự mình đến một chuyến.

Thấy cảnh sát giao thông đưa Tạ Văn đến rồi rời đi, Văn Dực Lâm chột dạ thò đầu ra, cái đuôi nhọn vẫy vẫy về phía Tạ Văn.

Thế nhưng Tạ Văn lại hoàn toàn không chú ý đến hắn, mà chỉ nhìn chằm chằm không chớp mắt vào Minh Lạc.

Rất kỳ lạ.

Đây là cảm giác đầu tiên của Tạ Văn.

Ông cảm thấy cậu thiếu niên trước mặt này mang lại ông một cảm giác rất thân thuộc.

Dường như ông đã từng gặp ở đâu đó.

Nhưng ông tự nhận là có trí nhớ siêu phàm, nếu thật sự đã từng gặp cậu thiếu niên này thì sẽ không thể nào không nhớ được.

Tạ Văn nhíu mày, hỏi: “Cậu… cậu là ai?”

Minh Lạc nhìn Tạ Văn, hơi lộ ra một nụ cười nhạt.

Khi Tạ Văn đến gần, Minh Lạc liền cảm nhận được một mối liên kết mỏng manh.

Trước đó cậu đã cảm thấy kỳ lạ, tại sao trên người Đại hoàng tử, cậu lại không cảm nhận được dấu vết truyền thừa do chính mình để lại.

Vì vậy cậu mới phán đoán rằng truyền thừa của Đại hoàng tử đã xảy ra vấn đề.

Nhưng khi Tạ Văn đến gần, cậu lập tức cảm nhận được.

Đó là sự lôi kéo và cộng hưởng của sức mạnh đồ đằng đối với huyết mạch đồ đằng.

Người này chính là chiến sĩ đồ đằng Thú Vương của cậu.

Minh Lạc rất vui vẻ, cười đến cong cả mắt: “Chào ngài, tôi tên là Minh Lạc, ngài có thể gọi tôi là… Tư Tế.”

Văn Dực Lâm vội vàng vẫy đuôi: Đúng vậy, thưa cha! Cậu ấy chính là Tư Tế mà con đã nói với cha!

Thế nhưng Tạ Văn vẫn không chú ý đến hắn.

Văn Dực Lâm:…

Tạ Văn ngẩn người, trong lòng thầm niệm một câu “Tư Tế”.

Không biết có phải là ảo giác của ông hay không.

Hai chữ đơn giản này ở trong lòng ông lại như một tảng đá nghìn cân, vừa nặng nề lại vừa trang nghiêm.

Như thể là một sự tồn tại vô cùng đặc biệt, đặc biệt đến mức khiến ông không thể bỏ qua một chút nào.

Cậu ta chính là Tư Tế trên Tinh Võng đã giúp mọi người thức tỉnh lần thứ hai sao?

Tất nhiên là Tạ Văn biết chuyện này. Chỉ là đây ;à người ở quân đoàn đệ nhất, ông tin rằng dù là con trai hay là Lê Nguyên Thanh thì đều sẽ xử lý tốt, nên cũng chưa từng hỏi đến.

Điều mà Tạ Văn không hiểu là tại sao ông lại có cảm giác này? Ông thậm chí còn không nhịn được mà quan tâm đến đối phương: “Cậu… vẫn ổn chứ? Có bị thương trong vụ tai nạn không?”

Minh Lạc lắc đầu nói: “Không có.”

Tạ Văn theo bản năng gật đầu: “Không là tốt rồi, vậy chúng ta đi thôi.”

Minh Lạc không có ý kiến, cậu cũng muốn kiểm tra tình hình sức khỏe của chiến sĩ Thú Vương.

Hai người ra khỏi phòng tạm giam, ngồi lên xe bay.

Tạ Văn đột nhiên nghĩ đến điều gì đó: “Khoan đã.”

Minh Lạc: “Ừm?”

Tạ Văn im lặng hai giây, sắc mặt nhất thời hơi trầm xuống: “Cậu đợi tôi một chút, tôi vào một lát rồi ra ngay.”

Minh Lạc: “Có phải ngài làm rơi thứ gì không?”

Tạ Văn: “… Rơi mất con trai.”

Văn Dực Lâm: “…”

Tạ Văn không muốn nói chuyện với cậu thiếu niên này.

Cảm giác không thể kiểm soát được cơ thể như thế này khiến ông rất cảnh giác.

Lý trí thì cho rằng đó là nguy hiểm, nhưng tinh thần lại cảm nhận được sự gần gũi.

Đúng vậy, gần gũi.

Hơi thở trên người cậu thiếu niên khiến thế giới tinh thần của ông cảm thấy vô cùng gần gũi.

Khiến ông theo bản năng phán đoán rằng cậu thiếu niên vô hại, và… muốn bảo vệ đối phương.

Minh Lạc: “Ồ? Con trai ngài?”

Minh Lạc xách con rắn vàng nhỏ trong túi ra: “Là nó sao?”

Văn Dực Lâm: “…………”

Không phải, cảm ơn!

---

Xe của họ vừa mới đi, xe của Lê Nguyên Thanh đã đến, lại được thông báo rằng Minh Lạc đã có người bảo lãnh đưa đi rồi.

Lê Nguyên Thanh: “Có thể biết tên không?”

Cảnh sát giao thông là fan của Lê Nguyên Thanh. Khi nhìn thấy Lê Nguyên Thanh, lại nghĩ đến việc hắn không còn sống được bao lâu nữa, đôi mắt đều đỏ hoe, giọng đầy chua xót nói: “Là một vị tên là Tạ Văn.”

Lê Nguyên Thanh nhíu mày.

Tạ Văn.

Lê Nguyên Thanh biết là ai.

Đây là thân phận giả của hoàng đế bệ hạ.

Mẹ của Văn Dực Lâm họ Tạ, vì vậy mỗi lần bệ hạ đều dùng cái tên "Tạ Văn".

Tại sao bệ hạ lại đích thân đến bảo lãnh cho Minh Lạc?

Rõ ràng ngay cả Văn Dực Lâm và Minh Lạc cũng không thân thiết.

Bình Luận

0 Thảo luận