Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Người Nguyên Thủy Du Hành Đến Tương Lai

Chương 26

Ngày cập nhật : 2026-04-20 16:17:04

Khi lần đầu tiên người này chuyển tiền cho cậu, Minh Lạc cũng không quá để tâm.

Nhưng tư tế đại nhân không thể nào ngờ được, đây mới chỉ là khởi đầu.

Từ ngày hôm đó, dãy số lạ này ngày nào cũng sẽ chuyển tiền cho cậu.

Ngày hôm sau: Nhận được 420 Tinh tệ.

Số lạ: [Hôm nay ăn nhiều một chút nhé.]

Minh Lạc định chuyển tiền lại nhưng lại phát hiện đối phương đã tắt chức năng này.

Hắn có thể chuyển cho cậu, nhưng cậu lại không thể chuyển cho hắn.

Minh Lạc đành phải từ bỏ.

Ngày thứ ba: Nhận được 367 Tinh tệ.

Số lạ: [Hôm nay hơi ít, có chút việc nên không làm được lâu.]

Ngày thứ tư: Nhận được 533 Tinh tệ.

Số lạ: [Hôm nay nhớ ăn thêm một bát nhé.]

Ngày thứ năm, ngày thứ sáu…

Minh Lạc nhìn từng dòng lịch sử chuyển khoản, cuối cùng cũng không nhịn được mà hỏi: [Anh trộm di thể Lê Nguyên Thanh không phải là để lừa tiền chúng tôi sao?]

Số lạ: […]

Số lạ: [Không phải.]

Minh Lạc: [Vậy mục đích của anh là gì?]

Số lạ: [Chỉ hy vọng các cậu không bị tộc Hải Yêu lừa gạt, đó thật sự là một cái quan tài rỗng, di thể của Lê Nguyên Thanh đang ở chỗ tôi.]

Minh Lạc trầm ngâm suy nghĩ.

Giả sử di thể của Lê Nguyên Thanh thật sự đang ở trong tay người này - Thì tại sao quan tài lại ở chỗ tộc trưởng của tộc Hải Yêu?

Trừ khi hắn đã bán cái quan tài rỗng cho tộc Hải Yêu.

Nhưng nếu tộc Hải Yêu đã biết di thể của Lê Nguyên Thanh ở chỗ hắn thì sao có thể để hắn đi, chỉ cần quan tài mà không cần người?

Buổi đấu giá cũng đã được thông báo rồi, thứ được đấu giá là di thể chứ không phải quan tài.

Cho nên một người có thể bán quan tài rỗng cho tộc Hải Yêu, lại có thể mang theo di thể mà toàn mạng thoát thân, chắc chắn sẽ không quá ngu ngốc.

Một người thông minh liệu có bấm vào đường link virus rõ ràng như vậy không? Lại còn chuyển tiền cho cậu? Tuy rằng rất ít tiền.

Lại giả sử di thể không ở trên tay hắn, hắn chỉ đang lừa người thôi. Vậy thì đồ bồi táng sao lại ở trên tay hắn?

Đương nhiên, còn có một khả năng nữa, đó là tộc Hải Yêu cố tình tung ra một cái quan tài rỗng, sau đó cùng với người này liên thủ giăng bẫy, tất cả đều là giả.

Nhưng…

Minh Lạc liếc nhìn từng dòng lịch sử chuyển khoản.

Cho dù có khả năng đây cũng chỉ là một màn kịch, nhưng không thể không nói, Minh Lạc đã bắt đầu chú ý đến người này.

Sau khi trầm tư một lát, Minh Lạc đã gọi cho dãy số lạ này.

Thấy Minh Lạc gọi đến, phản ứng đầu tiên của Lê Nguyên Thanh là… gọi nhầm sao?

Hắn nhìn chiếc quang não cũ nát của mình, không lập tức trả lời.

Chờ đến khi tiếng chuông ngừng, hắn mới mím môi.

Số lạ: [?]

Minh Lạc: [Sao không nghe máy?]

Số lạ: [Cậu sẽ bị dọa sợ.]

Minh Lạc: [Sẽ không.]

Số lạ: [Sẽ đó.]

Minh Lạc không vui, liền dùng chiêu cũ: [Là do anh không dám sao?]

[Không thể nào, cách một cái internet xa như vậy mà anh còn sợ tôi làm gì anh à?]

[Vốn dĩ tôi còn cảm thấy anh khá tốt, còn nhắc nhở tôi không nên mắc bẫy của tộc Hải Yêu, kết quả là anh chỉ có gan như vậy thôi sao?]

[Là tôi đã nghĩ quá nhiều rồi, hóa ra anh cũng không tốt đến vậy.]

Minh Lạc ngẩng cằm, nhìn những lời mình vừa viết xuống. Thiếu niên kiêu ngạo gõ gõ quang não, vô cùng hài lòng.

Quả nhiên là âm dương quái khí! Thật là trà xanh!

Không hổ là người nguyên thủy đã học xong trung học phổ thông, sắp vào đại học!

Cuối cùng lại gửi thêm một cái: [Đầu chó.JPG] hộ thể.

Số lạ: […]

Kỹ năng này sở dĩ là vạn năng đối với Minh Lạc là vì nó quá hữu dụng.

Quả nhiên, chưa đầy một phút, dãy số lạ đã chủ động gửi yêu cầu gọi đến.

Minh Lạc ngay lập tức bắt máy.

Cách một tinh vực xa xôi, tín hiệu không được tốt lắm, nhưng khi quang não hiện lên hình ảnh của đối phương, Minh Lạc vẫn sững người một chút.

Hình dáng anh tuấn của người đàn ông hiện ra rõ ràng trước mắt, đôi mắt xanh lam cùng với đại dương xanh thẳm phía sau hắn hòa quyện vào nhau.

Nếu bỏ qua giai đoạn gầy rộc trước khi gen hỏng bùng phát, thì ngũ quan ban đầu của người đàn ông này thật sự là có tỷ lệ hoàn hảo không thể chê vào đâu được.

Ngày Lê Nguyên Thanh qua đời, Minh Lạc đã tự mình xác nhận.

Cậu đã dùng huyết mạch đồ đằng của mình để cảm nhận cơ thể đối phương, nhưng dù là hình thái thiên phú hay là sinh khí, tất cả đều chỉ là một chiếc hộp tĩnh lặng.

Không ai có thể che giấu được sự sống chết trước cảm nhận của Tư Tế.

Nhưng hôm nay, khi tận mắt nhìn thấy Lê Nguyên Thanh xuất hiện ở đầu dây bên kia, Minh Lạc rất khó để không hoài nghi, rốt cuộc đối phương có phải là người nhân bản hay không.

Hai người nhìn nhau qua màn hình quang não, nhất thời không ai nói gì.

Lê Nguyên Thanh không nhận ra mình lại để tâm hơn cả tưởng tượng.

Lòng bàn tay hắn rịn ra một chút mồ hôi.

Hắn không dời tầm mắt đi, lo lắng mình chỉ cần né tránh một chút sẽ khiến Minh Lạc càng thêm hoài nghi về tính thật giả của hắn.

Cứ nhìn như vậy một lúc lâu, cuối cùng Minh Lạc mới mở lời trước: "Rất giống."

Hai chữ đơn giản đã nói lên sự nghi ngờ của cậu.

Lê Nguyên Thanh không bất ngờ.

Nếu không phải chính hắn đã tự mình trải qua cái chết một lần, thì hắn cũng sẽ cảm thấy mình là giả.

Lê Nguyên Thanh nhẹ giọng nói: “Người nhân bản có lẽ sẽ lấy được một chút ký ức từ tế bào của bản thể, nhưng sẽ không có được toàn bộ ký ức, cậu có thể hỏi tôi những chuyện đã xảy ra.”

Minh Lạc nói: “Chuyện lớn hay chuyện nhỏ?”

Lê Nguyên Thanh: “Tất cả.”

Minh Lạc phủ định câu trả lời này: “Những chuyện lớn anh làm đều có trên Tinh Võng, còn những chuyện nhỏ thì người khác cũng không biết.”

Lê Nguyên Thanh: “Tất cả mà tôi nói là chuyện giữa chúng ta.”

Minh Lạc suy nghĩ, “Chúng ta cũng không gặp riêng nhau được mấy lần.”

Lê Nguyên Thanh: “…”

Cẩn thận nghĩ lại thì hình như đúng là như vậy.

Người nhân bản được tạo ra từ gen trong một thời gian ngắn sau khi chết, có thể lấy được một chút ký ức từ những tế bào chưa hoàn toàn mất đi sinh khí.

Bởi vì là chỉ một chút ký ức chứ không phải nhiều, nên thật sự không đủ để chứng minh trong trường hợp gặp mặt và chung sống không nhiều.

Hoàn toàn có thể nói là do nhân bản mà có.

Minh Lạc tiếp tục nói: “Sau khi nhân bản gen, còn có thể cấy ghép nội tạng từ bản thể. Sau khi người chết, nội tạng sẽ không lập tức chết đi. Sau khi được bảo quản ở nhiệt độ thấp có thể tiến hành cấy ghép, nội tạng sau khi cấy ghép cũng sẽ có "ký ức tế bào". Trên Tinh Võng có một tin tức, một người đàn ông trẻ tuổi sau khi cấy ghép tim thường xuyên mơ thấy những chuyện mà người hiến tạng đã làm cùng bạn gái.”

Trừ phi là người tương đối hiểu biết Lê Nguyên Thanh, hơn nữa còn sống cùng hắn lâu dài. Chỉ cần người này có thể kể ra đầy đủ những trải nghiệm và một số chuyện khi họ ở chung mà không có bất kỳ sai sót nào, thì mới có thể xác định được đây có phải là bản thân hắn hay không.

Đương nhiên, cách nhanh nhất là xét nghiệm gen.

Nhưng người này hiện tại cũng không ở Đế Đô Tinh, xét nghiệm gen là không thể.

Minh Lạc nghĩ đến một người, đó là ông cụ Tống.

Minh Lạc nói: “Anh có dám gặp ông cụ Tống không?”

Là người thân duy nhất của Lê Nguyên Thanh, ông cụ Tống có thể nói là người hiểu hắn nhất.

Nếu ông cụ Tống có thể khẳng định đây là Lê Nguyên Thanh, thì người này chắc chắn không giả được.

Lê Nguyên Thanh vốn dĩ không muốn để ông ngoại lo lắng, nhưng thấy thái độ này của Minh Lạc, lại nghĩ đến việc tộc Hải Yêu công khai bán đấu giá quan tài, nếu hắn không xuất hiện, ông ngoại cũng sẽ lo lắng di thể của hắn có thật sự bị trộm hay không.

Hắn đồng ý: “Có thể.”

Trước tiên Minh Lạc gọi cho ông cụ Tống, biết được ông đang ở nhà liền đến thẳng nhà ông.

Ông cụ Tống vẫn như trước, ngày ngày chăm sóc hoa cỏ. Chỉ là không biết có phải là vì chuyện của Lê Nguyên Thanh hay không mà trông ông đã già đi không ít.

Ông cụ Tống: “Cháu đến tìm ta là vì chuyện của tộc Hải Yêu?”

Tất nhiên ông cụ Tống cũng đã thấy tin tức về việc tộc Hải Yêu bán đấu giá quan tài.

Minh Lạc nói: “Không phải.”

Cậu kể lại chuyện nghi ngờ về người nhân bản của Lê Nguyên Thanh.

Ông cụ Tống không hổ là người đã từng trải qua sóng to gió lớn. Khi biết có người tự xưng là cháu ngoại của mình xuất hiện, biểu cảm của ông cũng không có gì thay đổi.

Sau đó ông lại nói: “Ta đã sớm xuất ngũ. Nguyên Thanh sinh ra trên chiến trường, lớn lên ở trường học, sau khi tốt nghiệp lại trở về chiến trường, thời gian ta ở chung với nó cũng không nhiều.”

Minh Lạc nói: “Cho nên nếu ngài không thể xác định được thì cháu định sẽ tìm gấu nhỏ.”

Hùng Viễn là phó quan của Lê Nguyên Thanh. Trong mắt Minh Lạc, ngoài ông cụ Tống ra thì chắc là gấu nhỏ là người thân thiết với hắn nhất.

Người tiếp theo là Văn Dực Lâm.

Ông cụ Tống thấy cậu đã có sắp xếp, liền nói: “Cứ thử xem trước đã.”

Minh Lạc gọi cho dãy số lạ một lần nữa.

Lần này Lê Nguyên Thanh trả lời rất nhanh.

Lại một lần nữa nhìn thấy gương mặt của cháu ngoại, trong lòng ông cụ Tống vẫn có chút xúc động, hơi khựng lại một chút.

Ông cụ Tống bắt đầu suy nghĩ xem phải "kiểm tra" người cháu ngoại bị nghi ngờ là nhân bản này như thế nào. Nhưng nghĩ mãi lại phát hiện ra thời gian ông và Lê Nguyên Thanh ở chung thực sự quá ít, đến mức nhất thời không tìm được chỗ nào để "kiểm tra".

Lê Nguyên Thanh đợi mãi không thấy ông ngoại nói gì, trong lòng có hơi buồn rầu khó chịu.

Hắn cũng phát hiện ra, ký ức sâu sắc nhất giữa hắn và ông ngoại lại là khoảng thời gian chưa đầy một tháng hắn trở về Đế Đô Tinh trước khi chết.

Đó là lần duy nhất hắn buông bỏ mọi thứ để ở bên cạnh người ông cô độc này.

Có lẽ ông cụ Tống thật sự không nghĩ ra được gì, liền nói: "Cháu… kể lại chuyện cháu chơi cờ với ta đi."

Lê Nguyên Thanh không chút nghĩ ngợi mà nói: “64 ván. Thắng 12 ván, còn lại đều thua.”

Nghe xong câu trả lời của Lê Nguyên Thanh, trong lòng ông cụ Tống đã có chút tin tưởng.

64 ván này không phải là chơi xong trong một ngày, mà là trong gần một tháng đó.

Bởi vì thời gian ở chung quá ít, cho nên mỗi ngày đã làm việc gì đều trở nên vô cùng quý giá, khắc sâu vào trong đầu.

Thời gian quý giá hiếm có này, ông cụ Tống vẫn luôn nhớ kỹ, nhớ rất rõ.

Nhưng bây giờ xem ra, đứa trẻ này cũng rất cẩn thận mà cất giữ ký ức này.

Ánh mắt ông cụ Tống dịu đi một chút.

Sự chuyển biến trong thái độ của ông đã được Minh Lạc thu vào mắt.

Người này… thật sự là Lê Nguyên Thanh sao?

Tuy trong lòng đã xác định, ông cụ Tống vẫn tiếp tục hỏi một số chi tiết.

Lê Nguyên Thanh đều trả lời trôi chảy.

Trong mắt ông cụ Tống đã có ý cười, lại nói: “Vậy cháu kể kỹ lại xem, lần cuối cùng chúng ta chơi cờ, ta đã nói gì, cháu lại nói gì.”

Lê Nguyên Thanh: “…”

Lê Nguyên Thanh ngay lập tức im lặng.

Minh Lạc thò đầu qua nhìn hắn, không trả lời được sao?

Lê Nguyên Thanh theo bản năng mà liếc nhìn Minh Lạc đang đứng bên cạnh ông cụ Tống, lại nghĩ đến nội dung cuộc đối thoại cuối cùng với ông ngoại, không hiểu sao lại cảm thấy mặt nóng ran.

Ông cụ Tống thúc giục: “Không nghĩ ra? Hay là căn bản không biết?”

Lê Nguyên Thanh căng da đầu trả lời: “…Ông nói nếu cháu muốn gặp cậu ấy thì có thể chủ động liên lạc với cậu ấy.”

Ông cụ Tống: “Ồ, muốn gặp ai cơ?”

Lê Nguyên Thanh: “…”

Lê Nguyên Thanh nhìn về phía Minh Lạc: “…Cậu ấy.”

Minh Lạc, người đột nhiên bị nhìn, tỏ vẻ: “?”

Ông cụ Tống: “Ta đang nói về lần mà cháu đã nhìn quang não 21 lần, mong ngóng đối phương trả lời đấy.”

Lê Nguyên Thanh xác định, ông cụ cố tình.

Lời đã nói ra, Lê Nguyên Thanh chỉ có thể cắn răng thừa nhận: “Là Minh Lạc.”

Minh Lạc khó hiểu: “Tôi không trả lời anh sao? Tại sao lại phải xem hơn hai mươi lần?”

Lê Nguyên Thanh mặt không biểu cảm: “Cậu đang bận.”

Minh Lạc: “Ồ.”

Vậy thì không phải là cố ý.

Cậu gật đầu, xem ra đây thật sự là Lê Nguyên Thanh.

Tuy không biết tại sao Lê Nguyên Thanh rõ ràng đã chết rồi lại kỳ lạ mà sống lại. Nhưng dù sao đi nữa, Lê Nguyên Thanh còn sống!

Minh Lạc rõ ràng là đã vui mừng hơn.

Lê Nguyên Thanh thật sự còn sống, không phải là người nhân bản, là thật sự tồn tại.

Đây chính là chiến sĩ Thú Vương đầu tiên mà cậu nhìn trúng ở thế giới này.

Cũng là người đầu tiên cung phụng cậu. Hắn có thể sống, Tư Tế thật sự rất vui mừng!

Ông cụ Tống lại tiếp tục hỏi: “Còn gì nữa? Chúng ta còn nói chuyện gì?”

Lê Nguyên Thanh: “…”

Hắn im lặng nhìn ông cụ Tống.

Ông cụ Tống không dao động, tiếp tục chờ câu trả lời.

Rất có ý tứ rằng nếu anh không nói được thì chắc chắn không phải là cháu ngoại của ta, chắc chắn là Lê Nguyên Thanh giả!

Trong lòng Minh Lạc vui mừng, cũng thò đầu qua chờ câu trả lời.

Lê Nguyên Thanh hơi hé miệng, im lặng một chút, lại há mồm.

Thôi…

Cứ làm cho ông cụ vui vẻ đi.

Nếu ông cụ đã vui vẻ như vậy thì làm con cháu còn có thể so đo cái gì nữa?

Lê Nguyên Thanh mở miệng, giọng lại không tự giác hạ thấp xuống: “… Đến lốp xe dự phòng cũng không tới lượt.”

Ông cụ Tống nghiêng tai: “Cái gì? Ta không nghe rõ.”

Minh Lạc nghe rõ, nhưng lại không biết có ý gì.

Lê Nguyên Thanh: “Ông nói cháu, cho… tặng nhà, tặng tiền cho người ta, mà đến cả lốp xe dự phòng cũng không tới lượt.”

Quả nhiên, sau khi nói xong, Lê Nguyên Thanh liền thấy biểu cảm vui tươi hớn hở của ông cụ Tống.

Minh Lạc lại như lâm đại địch: "Anh còn tặng tiền, tặng nhà cho ai nữa??

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nguoi-nguyen-thuy-du-hanh-en-tuong-lai&chuong=26]

Ngoài tôi ra, anh còn cung phụng những người khác sao?"

Lẽ nào ở thời đại này ngoài cậu ra còn có Tư tế khác sao?

Là ai?

Là ai muốn cướp đi chiến sĩ Thú Vương mà cậu coi trọng!

Lê Nguyên Thanh: “…”

Hắn làm sao mà nuôi nổi người khác chứ…

Nhưng câu trả lời này không hiểu sao lại khiến Lê Nguyên Thanh cảm thấy hơi mất mặt, vì thế không trả lời.

Hắn không trả lời, vị tư tế đại nhân vốn đang rất vui mừng vì biết hắn còn sống, bây giờ lại không mấy vui vẻ.

Minh Lạc ngồi bên cạnh nhíu mày, não bộ nhanh chóng vận hành, suy nghĩ xem rốt cuộc Lê Nguyên Thanh còn cung phụng ai nữa?

Trong vũ trụ chắc là không có Tư tế thứ hai, nếu không thì chuyện thức tỉnh lần thứ hai sẽ không cần phải đợi đến sau khi cậu xuất hiện mới được tung ra.

Cho nên Lê Nguyên Thanh còn tặng tiền, tặng nhà cho ai nữa?

Lê Nguyên Thanh thường xuyên liếc nhìn Minh Lạc, thấy biểu cảm của cậu thiếu niên không vui, dường như còn đang canh cánh trong lòng vì hắn không trả lời câu hỏi của cậu.

Lê Nguyên Thanh gọi cậu một tiếng: “Minh Lạc.”

Minh Lạc không để ý đến hắn.

Trong lòng thậm chí còn có chút ấm ức.

Một bộ lạc chỉ có thể có một Tư tế.

Đây là quy tắc ngầm.

Đa số chiến sĩ Thú Vương cũng chỉ theo một Tư tế.

Sao lại có thể cung phụng những người khác chứ?

Không có chút tinh thần khế ước nào!

Lê Nguyên Thanh suy nghĩ, gọi một câu theo cách mà đám Hùng Viễn gọi thiếu niên: “Tiểu thiếu gia.”

Minh Lạc ngẩng đầu liếc hắn một cái, lại không nói gì.

Lê Nguyên Thanh không ngờ Minh Lạc sẽ để tâm đến vấn đề này như vậy.

Hắn không trả lời là vì hắn biết đây là ông ngoại cố tình hỏi, nói nhiều dễ làm người khác hiểu lầm.

Dù sao thì những từ ngữ như “lốp xe dự phòng” từ trước đến nay đều được dùng trong một số mối quan hệ nhất định.

Trong giọng nói của Lê Nguyên Thanh mang theo một chút bất đắc dĩ.

Hắn nói: “Không có người khác, chỉ có cậu thôi.”

Cằm Minh Lạc hơi ngẩng lên, rõ ràng không mấy tin tưởng vào lời hắn nói.

Lê Nguyên Thanh: “Tiền của tôi đều cho cậu hết rồi.”

Minh Lạc hỏi: “Thật sao?”

Lê Nguyên Thanh: “Thật sự.”

Dừng một lát, Lê Nguyên Thanh thành thật nói: “Tôi cũng không nuôi nổi người thứ hai.”

Dù sao thì tiền của hắn đều đã cho Minh Lạc rồi, lấy tiền đâu mà nuôi người khác?

Minh Lạc: “…”

Minh Lạc nghĩ đến thuốc bổ máu đã không còn tác dụng với mình. Sau này không biết phải mua gì để bổ máu, có lẽ sẽ cần rất nhiều tiền, lập tức có hơi chột dạ.

Cậu liếc nhìn Lê Nguyên Thanh, chậm rãi nói: “Tôi cũng sẽ cố gắng kiếm tiền.”

Phải biết trước đây ở bộ lạc căn bản không cần Tư tế phải tự đi săn. Chỉ cần chờ chiến sĩ đồ đằng mang thức ăn đến là được rồi.

Minh Lạc biết bây giờ thời đại đã khác, không thể cứ mãi dựa vào người khác được, bản thân cũng phải nỗ lực một chút.

Lê Nguyên Thanh: “Không sao, giai đoạn này cậu cứ học hành cho tốt, chuyện kiếm tiền tôi sẽ nghĩ cách.”

Minh Lạc ho khan một tiếng: “Lỡ như cần nhiều tiền một chút…”

Lê Nguyên Thanh: “Bao nhiêu?”

Minh Lạc làm sao mà biết được cần bao nhiêu, cậu nói một con số rất lớn để thử lòng Lê Nguyên Thanh: “Lỡ như lên đến hàng trăm triệu thì sao?”

Lê Nguyên Thanh: “…”

Lê Nguyên Thanh, người cho rằng một tháng nhiều nhất cũng chỉ vài chục triệu, hiếm khi im lặng một chút.

Lại nghĩ đến việc mấy ngày nay hắn chỉ chuyển cho thiếu niên vài trăm Tinh tệ để ăn cơm, liền càng im lặng hơn.

Minh Lạc nhìn vào mắt hắn: “Anh cũng cảm thấy hơi nhiều phải không?”

Lê Nguyên Thanh: “…Cũng không nhiều.”

Minh Lạc hỏi: “Không nhiều sao?”

Lê Nguyên Thanh: “Đúng vậy, người khác tôi không biết, nhưng tôi cảm thấy đây là chi tiêu bình thường.”

Ông cụ Tống nheo mắt.

Cũng không biết là ai ở trong quân đoàn cả ngày, chi tiêu một năm có lẽ còn chưa đến mười vạn.

Minh Lạc liền yên tâm.

Không cần lo lắng chiến sĩ Thú Vương của cậu bị người khác cướp nữa, cậu quay sang hỏi Lê Nguyên Thanh làm thế nào mà sống lại.

Lê Nguyên Thanh kể tóm tắt lại quá trình, nói ra chuyện "phương thuốc dân gian" dịch năng lượng mà Minh Lạc cho hắn uống, nhưng lại giấu đi chuyện gen thay đổi.

Mắt Minh Lạc sáng lên: “Nói như vậy, những gì tôi cho anh uống quả thực có tác dụng.”

“Đúng vậy.” Lê Nguyên Thanh nghiêm túc nhìn chằm chằm vào cậu: “Cảm ơn cậu đã cứu tôi.”

Vì vậy, bất kể Minh Lạc muốn gì, chỉ cần không vi phạm nguyên tắc của hắn, hắn đều sẽ đáp ứng.

Hiện tại… chẳng qua chỉ là vài trăm triệu một tháng mà thôi!

Minh Lạc: “Có tác dụng là được rồi, anh có thể sống, tôi cũng rất vui.”

Minh Lạc nhớ ra Tạ Văn và những người khác còn chưa biết tin vui này, liền nói: “Tôi trở về nói cho họ biết.”

Trong mắt Lê Nguyên Thanh cũng nhiễm ý cười: “Được.”

Sau khi ngắt kết nối, Minh Lạc nói với ông cụ Tống một tiếng rồi trở về hoàng cung.

Cậu vừa đi, quang não cá nhân của ông cụ Tống liền vang lên.

Lê Nguyên Thanh đã lập tức gọi vào quang não cá nhân của ông.

Có Minh Lạc ở đây, vừa nãy có rất nhiều lời không tiện nói.

Ông cụ Tống đại khái cũng hiểu được băn khoăn của Lê Nguyên Thanh, không chút bất ngờ: “Nếu bệ hạ biết cháu còn sống, chắc chắn sẽ phái người đi đón cháu về, cháu có thể yên tâm.”

Lê Nguyên Thanh lắc đầu: “Tộc Hải Yêu cố tình tung ra tin tức bán đấu giá chính là để chờ ở đây, Đế quốc không thể mạo hiểm.”

Ông cụ Tống nhíu mày: “Vậy cũng không thể để cháu ở tinh vực Thâm Hải mãi. Nếu bị tộc Hải Yêu phát hiện, cháu sẽ rất nguy hiểm.”

Nói đến đây, Lê Nguyên Thanh chần chừ một lát, thấp giọng hỏi: “Ông ngoại, có lẽ… cháu không thể trở về.”

Không phải là không trở về được, mà là không thể trở về.

Ông cụ Tống không hiểu: “Tại sao lại không thể trở về? Cháu lo lắng Đế quốc đã công bố tang lễ của cháu, bây giờ biết cháu không chết, người dân Đế quốc sẽ cảm thấy bị lừa sao?”

“Không phải.” Lê Nguyên Thanh im lặng hai giây, sau đó cố định thiết bị đầu cuối quang não, cách một màn hình mà biến thành một hình thái khác trước mặt ông cụ Tống.

Ông cụ Tống nhìn Lê Nguyên Thanh đột nhiên biến hình cũng sững người một chút, sau đó hơi trợn tròn mắt. Cho dù là người từng trải như ông, giờ phút này cũng không tránh khỏi kinh ngạc.

Lê Nguyên Thanh trước mắt rõ ràng vẫn là bộ dạng trước đây, nhưng lại toát ra vẻ không giống bình thường.

Đôi mắt hắn dường như sâu thẳm hơn, giống như biển rộng không thấy đáy, ẩn chứa sự nguy hiểm không thể nắm bắt. Khi đối diện với hắn, những người có chứng sợ biển sâu sẽ cảm thấy ngạt thở.

Nửa dưới cơ thể hắn đã hoàn toàn thay đổi, không còn là cơ thể người nữa mà thay vào đó là một cái đuôi cá màu xanh bạc. Mỗi một chiếc vảy trên đó đều tỏa ra ánh sáng bạc nhàn nhạt, trông vô cùng lộng lẫy, nhưng lại khiến ông cụ Tống cảm thấy càng nguy hiểm hơn.

Như thể những ánh sáng bạc đó không phải là vật trang trí đẹp mắt mà là những lưỡi dao sắc bén nhất.

Một lúc lâu sau, ông cụ Tống mới tìm lại được giọng nói của mình, "Đây là... hình thái thiên phú của cháu? Sao lại biến thành như vậy? Ta nhớ hình thái thiên phú của cháu là sói."

Lê Nguyên Thanh không trả lời mà hỏi lại: “Ông nói cháu như thế này, có thể trở về được không?”

Ông cụ Tống há mồm: “Tại sao lại như vậy?”

Lê Nguyên Thanh trầm giọng nói: “Đây cũng là điều cháu muốn hỏi ông. Cha cháu rốt cuộc là người như thế nào? Ông ấy còn có thân nhân nào không?”

Lê Nguyên Thanh sinh ra trên chiến trường. Khi cha mẹ còn sống, số lần họ gặp nhau cũng không nhiều, bởi vì họ sẽ không đưa một đứa trẻ ra tiền tuyến.

Trong ký ức của Lê Nguyên Thanh, thời gian hắn ở chung với cha mẹ cũng không nhiều lắm. Mỗi khi hắn hỏi về cha mẹ, về cơ bản chỉ nhận được một câu trả lời, đó là họ đang ở tiền tuyến.

Đến khi hắn học trung học, cha mẹ đã qua đời.

Hắn chưa từng gặp qua thân nhân của cha mình, thân nhân của hắn chỉ có nhà họ Tống.

Ông cụ Tống cẩn thận suy tư: “Thông tin đăng ký của cha cháu là trẻ mồ côi. Hắn đi lên từ một người lính bình thường, sau này vì năng lực quá xuất sắc, chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã lên đến vị trí trung tướng, sau đó yêu mẹ cháu, hai người họ rất yêu nhau.”

Ông cụ Tống hỏi hắn: “Cháu nghi ngờ việc cháu biến thành như vậy có liên quan đến cha cháu sao?”

Lê Nguyên Thanh nói: “Mấy ngày nay cháu vừa tìm hiểu tin tức ở cảng, vừa dùng tinh thần lực để ‘ám thị’ một đốc công ở cảng, đứng ra bảo đảm cho cháu làm giấy tờ tùy thân của tộc Hải Yêu.”

Sau khi có được giấy tờ tùy thân của tộc Hải Yêu, thiết bị đầu cuối quang não cá nhân của hắn ở tộc Hải Yêu cũng được gỡ bỏ rất nhiều hạn chế.

Hắn đã đi xét nghiệm gen của mình.

Lê Nguyên Thanh: “Cháu… có huyết thống gen của tộc Hải Yêu.”

Lê Nguyên Thanh không nói quá rõ ràng.

Thực ra huyết thống gen của tộc Hải Yêu cũng không nhiều, mà phần lớn lại là một loại gen cổ xưa hơn.

Lúc đó người của tộc Hải Yêu xét nghiệm cho hắn còn kinh ngạc hỏi, có phải hắn đã dung hợp với một loại gen sinh vật biển sâu cổ đại nào đó không. Còn nói loại gen này của hắn rất hiếm thấy, hỏi hắn có thể cho anh ta một ít máu để làm nghiên cứu hay không.

Tộc Hải Yêu điên cuồng đề xuất tiến hóa toàn dân, hễ thấy gen lợi hại là lại muốn dung hợp.

Ban đầu họ chính là sử dụng gen của sinh vật biển sâu để tiến hóa.

Tinh thần lực của Lê Nguyên Thanh rất mạnh mẽ, sau khi "ám thị" đối phương rằng gen của hắn là của tộc Hải Yêu bình thường thì mới có thể làm xong xét nghiệm.

Ông cụ Tống liền không ngồi yên được nữa: “Lúc cháu sinh ra đã được xét nghiệm gen, đăng ký thông tin thân phận rồi, không có huyết thống Hải Yêu.”

“Có lẽ trước đây đã dùng phương pháp nào đó để áp chế.” Đây là suy đoán hợp lý nhất mà Lê Nguyên Thanh có thể nghĩ ra.

Lê Nguyên Thanh hồi tưởng lại người cha trong ký ức của mình, người đàn ông trông có vẻ không quá nổi bật đó: “Sau khi hình thái này của cháu thức tỉnh, hình thái sói trước đó đều đã bị nó hấp thụ và cắn nuốt.”

Một hình thái có thể cắn nuốt một hình thái thiên phú khác, Lê Nguyên Thanh không biết nên hình dung như thế nào. Ngay cả hắn còn cảm thấy hình thái này của mình rất kỳ quặc.

Sắc mặt của ông cụ Tống trở nên nghiêm trọng.

Chả trách đứa trẻ này lại nói có lẽ không thể trở về.

Việc đầu tiên khi trở về Đế quốc chính là xét nghiệm gen, xem có phải là giả mạo hay không. Cho dù có ngoại hình giống hệt cũng không có tác dụng.

Mà gen của hắn hiện tại đã khác trước, thậm chí còn có cả gen của tộc Hải Yêu.

Tộc Hải Yêu chính là kẻ địch!

Nếu suy nghĩ theo hướng khác: Cho dù không xét nghiệm gen, Lê Nguyên Thanh chắc chắn cũng sẽ rất được chú ý. Hắn không thể nào cả đời không sử dụng hình thái thiên phú được. Mà hình thái thiên phú hiện tại của hắn không phải là sói đen khổng lồ trước đây mà là giống như bây giờ…

Một khi sử dụng, hắn phải làm thế nào để người dân Đế quốc tin rằng hắn là Lê Nguyên Thanh thật sự chứ không phải là giả? Ngay cả hình thái thiên phú cũng không giống nhau!

Nếu không phải trước đó ông đã xác định được thân phận của Lê Nguyên Thanh thì e rằng ông thật sự sẽ hoài nghi, đứa cháu ngoại trước mặt này có phải là nhân bản vô tính hay không!

Chuyện này nhất định có liên quan đến cha của Lê Nguyên Thanh!

Nhà họ Tống của họ qua nhiều thế hệ đều không có hình thú như vậy. Trước đây khi Lê Nguyên Thanh thức tỉnh hình sói, họ còn rất vui mừng, cảm thấy gen của Tống gia quả nhiên tương đối mạnh. Lê Nguyên Thanh đã kế thừa huyết mạch của mẹ nhiều hơn, không ngờ lại giấu ở chỗ này!

Ông cụ Tống không dám tưởng tượng, nếu gen hiện tại của Lê Nguyên Thanh bị lộ ra ngoài thì sẽ có ảnh hưởng lớn đến Tống gia như thế nào.

Thế gia chiến thần Tống gia, thế mà lại có một đứa con có gen của tộc Hải Yêu!

Lê Nguyên Thanh nhẹ giọng nói: “Ông không cần lo lắng, cháu sẽ nghĩ cách.”

Ông cụ Tống chỉ có thể dặn dò: “Dù thế nào đi nữa, bảo vệ an toàn của bản thân là quan trọng nhất.”

Lê Nguyên Thanh: “Cháu hiểu.”

---

Khi trở về cung, Minh Lạc đã báo cho Tạ Văn và những người khác tin tức Lê Nguyên Thanh còn sống.

Nếu là người khác nói với họ chuyện này, có lẽ không ai sẽ tin.

Nhưng đây là do Tư Tế nói, hơn nữa còn đã thông qua được bài kiểm tra của ông cụ Tống, vậy thì rất có khả năng là sự thật.

Là huynh đệ tốt của Lê Nguyên Thanh, Văn Dực Lâm là người đầu tiên khóc rống lên: “Tôi đã biết Nguyên Thanh sẽ không dễ dàng chết như vậy mà! Anh ấy là một người tốt như vậy… anh ấy…”

Đại hoàng tử hoàn toàn không còn khí độ của một hoàng tử nữa. Bây giờ hắn hận không thể bay qua đó để đón Lê Nguyên Thanh trở về.

Hùng Viễn cứng đờ một lúc lâu: “Nói cách khác… trước đây không phải là ảo giác của tôi sao? Thật sự là thượng tướng đang gọi tôi?”

Minh Lạc: “…Đúng vậy.”

Cả người Hùng Viễn không ổn: “Thế mà tôi… thế mà tôi lại tự tay… tự tay đưa thượng tướng chìm xuống đáy biển…”

Minh Lạc an ủi hắn: “Không trách anh, đây là chuyện mà tất cả chúng ta đều không ngờ tới.”

Văn Dực Lâm cũng đỏ mắt, chủ động an ủi Hùng Viễn: “Đúng vậy, đây là chuyện mà mọi người đều không ngờ tới. Còn nữa, tuy mọi người đều đã quen gọi như vậy, nhưng Nguyên Thanh bây giờ là nguyên soái.”

Chỉ tiếc rằng chuyện này đối với Hùng Viễn mà nói là một cú sốc quá lớn, hắn ngay lập tức khóc rống lên.

Văn Dực Lâm vốn dĩ cũng đang kìm nén cảm xúc, sau đó dứt khoát cùng Hùng Viễn gào khóc.

Cũng may ở đây đều là người một nhà. Đại hoàng tử không màng hình tượng như vậy, ngày thường cũng chỉ có Tạ Văn sẽ mắng hắn hai câu.

Nhưng lúc này Tạ Văn cũng không có tâm trạng gì để mắng Văn Dực Lâm. Chính ông cũng đang mang vẻ mặt vừa sợ hãi vừa may mắn.

Theo thông lệ của tinh tế, để gen của người dân Đế quốc không bị rò rỉ, mọi công dân qua đời đều được hỏa táng.

Theo quy trình bình thường thì Lê Nguyên Thanh cũng nên được hỏa táng.

Nhưng Tạ Văn cảm kích sự cống hiến của nhà họ Tống với Đế quốc, cảm kích chuyện Lê Nguyên Thanh trước khi qua đời đều đã sắp xếp mọi việc ổn thỏa cho Đế quốc. Ông không nỡ để người cháu ngoại duy nhất của ông cụ Tống cũng theo một ngọn lửa mà biến thành tro bụi, cho nên mới chế tạo một chiếc quan tài đặc biệt, rồi lại đưa quan tài trở về Trái Đất, nơi mà Lê Nguyên Thanh yêu thích nhất.

Cứ như vậy, ít nhất thì khi ông cụ Tống tưởng nhớ cháu trai, biết được "di thể" của Lê Nguyên Thanh được chôn cất ở Trái Đất, ông cụ có thể đến Trái Đất để gặp một chút.

Nếu lúc đó ông thật sự hỏa táng Lê Nguyên Thanh thì…

Tạ Văn chỉ cần nghĩ đến đây cũng không nhịn được mà hít một hơi, quả thực là một chuyện càng nghĩ càng thấy sợ.

“May mắn, may mắn.” Vị Hoàng đế bệ hạ vẫn luôn duy trì vẻ ngoài bình tĩnh cũng lặng lẽ lau một vệt mồ hôi, sau đó nói: “Nói như vậy, chúng ta còn phải cảm ơn tộc Hải Yêu. Nếu không thì Nguyên Thanh vẫn cứ mãi ở đáy biển, e là cũng dữ nhiều lành ít.”

Minh Lạc hừ nhẹ một tiếng: “Cho nên tôi sẽ không so đo chuyện họ bán đấu giá quan tài.”

Tạ Văn cười một tiếng: “Có lẽ họ còn không biết họ đã giúp chúng ta một ân huệ lớn.”

Nói đến đây, Tạ Văn lại oán trách một câu: “Đứa trẻ Nguyên Thanh này cũng thật là, sau khi thoát ra cũng không sớm liên lạc với chúng ta.”

Minh Lạc muốn nói lại thôi.

Tạ Văn hỏi: “Sao vậy?”

Minh Lạc cân nhắc lời lẽ: “Anh ấy nói anh ấy có gửi tin nhắn cho gấu nhỏ, nhưng gấu nhỏ đã chặn số anh ấy.”

Hùng Viễn: “…”

Tạ Văn: “…”

Họ ngay lập tức nghĩ đến lần đầu tiên nhận được tin nhắn từ số lạ.

Người đó nói hắn là Lê Nguyên Thanh, hiện đang bị mắc kẹt ở tinh vực Thâm Hải, còn bảo Hùng Viễn chuyển tiền cho hắn để mua một thiết bị đầu cuối…

Vô cùng giống một kẻ lừa đảo qua tin nhắn.

Minh Lạc: “Không sai, chính là hắn.”

“…………”

***

Lời tác giả:

Lê Nguyên Thanh: Tủi thân ấm ức.

Bình Luận

0 Thảo luận