Sáng / Tối
Hai đạo thánh chỉ ban ra, trong triều ngoài triều đều là một trận sóng gió lớn.
Giang Phủ hoàn toàn không biết gì về những gì sắp xảy ra, mỗi ngày chỉ có Minh Quả mang theo đại phu đến bắt mạch cho y, và những tin tức ít ỏi mà y biết được đều từ miệng Minh Quả. Sau khi biết vết thương của Minh Niệm đã thuyên giảm, Giang Phủ hơi yên tâm, nhưng không lâu sau, khuôn mặt đột nhiên căng thẳng của Minh Quả khiến Giang Phủ sinh nghi.
Hỏi vài lần đều bị lảng tránh, Minh Quả không giỏi ăn nói lại càng không biết lừa dối, sau vài lần dò hỏi chỉ đành bỏ chạy, nhưng vẻ mặt giằng xé của Minh Quả khiến Giang Phủ không thể nào yên lòng được.
Sau khi quyết định, y liền đi lên theo bậc thang đá, Giang Phủ cẩn thận dựa vào cửa ra vào của mật thất, đợi một lúc quả nhiên nghe thấy tiếng bước chân từ phía trên.
Trên dưới phủ Tần Vương đều không biết dưới tẩm phòng của Tần Vương lại có một mật thất như vậy, các nô bộc trong phủ vẫn theo lệ vào dọn dẹp, chỉ yên tĩnh một lát liền truyền đến tiếng nói chuyện.
Hai nữ nhân đang nói chuyện, giọng nói không lớn, thậm chí còn mang theo sự cẩn trọng và kìm nén, khiến Giang Phủ nghe khá khó khăn. Tuy nhiên, sự lo lắng đầy ắp trong lòng khiến y đặc biệt tập trung, tiếng thì thầm dần trở nên rõ ràng, từng chữ từng câu lọt vào tai Giang Phủ.
“Không biết chúng ta còn có thể ở lại phủ bao lâu nữa…”
“Chúng ta cũng sẽ bị đuổi đi sao?!”
Giọng nói của người phụ nữ đột nhiên cao vút lên rất nhiều, có vẻ khá kinh ngạc.
“Vương gia không còn nữa, chúng ta làm sao có thể ở lại đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/niem-niem-bat-vong&chuong=68]
Phủ Giang nhiều người như vậy nói chém là chém, Vương gia giữ được mạng đã là… ôi, theo vua như theo hổ, ngay cả huynh đệ cũng không tha!”
“Suỵt! Ngươi không muốn sống nữa sao?!”
“Bây giờ Vương gia bị giáng làm thứ dân còn bị phát phối đến Vĩnh Châu nơi hoang vu đó, chúng ta đều là nô tài sinh ra trong nhà, Vương gia đối xử với chúng ta ân trọng như núi, còn quan tâm đến cái mạng hèn này sao!”
Tiếp theo là tiếng khóc nức nở của các cô nương, đứt quãng, cho đến khi hoàn toàn biến mất Giang Phủ vẫn ngây người trên bậc đá, hai mắt mờ mịt.
Đợi đến khi y hoàn hồn, người đã trở lại trước bàn sách, quá trình ở giữa hoàn toàn không còn ký ức, bây giờ trong đầu chỉ còn lại những mảnh rời rạc về cả tộc sắp bị chém và bị phát phối Vĩnh Châu. Khuôn mặt của người thân lần lượt lướt qua trước mắt, có thúc bá già tám mươi tuổi, cũng có những người bà con xa mà y không còn nhớ rõ mặt, trên mặt mỗi người đều lộ ra vẻ kinh hoàng. Cuối cùng, đọng lại trước mắt lại là một khuôn mặt vô cùng quen thuộc, trên đó không có sợ hãi, chỉ có sự lo lắng u sầu quen thuộc, nụ cười nơi khóe mắt như sợi dây thòng lọng quấn chặt lấy trái tim Giang Phủ, đau đớn đến mức không thở nổi.
Giáng làm thứ dân, phát phối Vĩnh Châu…
Giang Phủ biết, điều này có ý nghĩa gì đối với Minh Niệm. Y đã tận mắt chứng kiến nam nhân đó chỉ huy ngàn quân vạn mã một cách ung dung, khí phách ngạo nghễ thiên hạ đó có thể khiến tất cả mọi người phải khuất phục, năm nhân như vậy rõ ràng là một cường giả bẩm sinh. Bây giờ, lại phải bị xiềng xích, phát phối đến nơi man di.
Chỉ cần có thể ở bên cạnh Thái Phó, vinh hoa phú quý ta đều không cần, ta chỉ cần một mình Thái Phó mà thôi.
Giọng nói của Minh Niệm đột nhiên xông vào đầu, trầm thấp dịu dàng, dường như có thể chạm tới một cách chân thực.
Đau buồn ngẩng mắt, nhưng vẫn là căn phòng trống rỗng, không một bóng người. Giang Phủ ngã ngồi xuống đất, hai tay ôm mặt, tiếng nức nở bị kìm nén đau đớn vặn vẹo, nước mắt cũng từ từ chảy ra qua kẽ ngón tay.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận