Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Niệm Niệm Bất Vong

Chương 50

Ngày cập nhật : 2026-03-19 10:32:58

Lời nói đột ngột dừng lại, một làn gió lạnh thổi mạnh qua mặt, ngọn nến vụt tắt, chỉ còn một làn khói hương cô độc lững lờ bay lên.

Minh Niệm không động đậy, Giang Phủ chỉ cảm thấy sợ hãi khi dồn hết can đảm nói xong lời đó. Nỗi sợ hãi thấm vào tận xương tủy, khiến người ta rùng mình, thậm chí không dám đối mặt, chỉ cảm thấy tảng đá lớn đè nặng trong lồng ngực khiến mình càng khó thở hơn.

Hóa ra, cái chết không đáng sợ, nhưng vào khoảnh khắc này lại sợ hãi đến vậy khi nhìn thấy sự thất vọng trong mắt chàng trai trẻ.

Ngay khi Giang Phủ cảm thấy mình gần như bị sự ngạt thở này bóp nghẹt đến chết, một giọng nói đột ngột xé tan sự tĩnh lặng, giọng nói quen thuộc nhưng dường như xa lạ, thậm chí mang theo sự bi thương già nua, khàn khàn và lạnh lẽo - “Chết? Thái phó muốn chết để toàn vẹn đạo hiếu?”

“…Phải.”

Giang Phủ nghiến răng nói ra từ này, rồi lại không khỏi mềm lòng giải thích, muốn an ủi chàng trai trẻ đột nhiên trở nên xa lạ trước mặt, “Ta chết, trung hiếu vẹn toàn, ta không còn cách nào khác. Mong… Vương gia hiểu.”

“……Vậy còn ta? Vậy còn ta?!”

Giọng nói tràn đầy nội lực đột ngột bật ra từ lồng ngực, khiến Giang Phủ gần như theo bản năng lùi lại vài bước, ôm lấy ngực. Khi y ngẩng đầu lên, mới phát hiện mắt đã hoàn toàn thích nghi với bóng tối, lúc này y mới kinh hãi nhìn thấy khuôn mặt chàng trai trẻ bị vặn vẹo vì tức giận.

Trên khuôn mặt đó, hoàn toàn bị sự tức giận chi phối. Sự tức giận mang theo tuyệt vọng khiến toàn thân run rẩy, đôi mắt đen cũng đầy máu đỏ, như thể bất cứ lúc nào cũng muốn nuốt chửng người khác.

“Ngưowif nghĩ cho tất cả mọi người, tại sao… tại sao vĩnh viễn không nghĩ đến ta?! Mười năm, ha, ta đã đợi người mười năm, mười năm không một ngày nào không nghĩ đến người, không một ngày nào không vì người mà liều mạng ra lệnh cho mình mạnh mẽ! Cuối cùng, cuối cùng cũng sắp nhìn thấy hy vọng rồi, người lại nói với ta rằng người muốn chết?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/niem-niem-bat-vong&chuong=50]

Hahaha──”

Minh Niệm cười ngả nghiêng, nước mắt trào ra khóe mắt, chỉ có đôi mắt đỏ ngầu trong đêm tối đặc biệt đáng sợ──“Trong cuộc đời ta đã không còn chính mình nữa, Thái phó, người muốn bức chết ta sao?”

Minh Niệm như vậy Giang Phủ chưa từng thấy, chàng trai trẻ bình thường với nụ cười ôn hòa dường như đã hoàn toàn thay đổi, điều này khiến Giang Phủ đột nhiên nhớ lại đồng nghiệp từng ví Tần Vương như “ác quỷ thà chết chứ không thể đắc tội”, lúc đó mình còn trách họ không hiểu sự khiêm nhường ôn hòa của Tần Vương. Nhưng lúc này nhìn lại, cái lạnh lẽo khiến mình đông cứng ngay lập tức có lẽ mới là bản tính của chàng trai trẻ.

Không đợi Giang Phủ suy nghĩ thêm, Minh Niệm liền đẩy y ngã xuống đất. Trọng lượng của hai người đè nặng khiến lưng đau nhói, nhưng sự cắn xé càng không thể chống đỡ theo sau.

Nụ hôn như cướp đoạt cắn lên môi Giang Phủ, không cho phép phản kháng, càng không ngừng nghỉ. Giang Phủ giãy giụa muốn quay mặt đi, cằm liền bị ngón tay siết chặt, sức mạnh đó khiến người ta tuyệt vọng.

“Vương gia! Ưm!”

Đáp lại y là sự tấn công dữ dội hơn, ngay cả tay cũng bị đai lưng siết chặt, giơ cao quá đầu. Trong chốc lát, Giang Phủ đã bị lột trần truồng, cổ đầy vết răng.

“Đợi, đợi một… A!”

Khi răng của Minh Niệm di chuyển đến ngực, Giang Phủ phản kháng càng dữ dội hơn, khi y kinh hoàng phát hiện ý đồ của Minh Niệm, nh//ũ hoa đã rơi vào vòng vây của răng. Nơi nhạy cảm từng được hôn và li/ếm láp hết lần này đến lần khác đột nhiên bị kéo mạnh, cơn đau nhói khiến y hét lên, sau khi tê liệt lại là cơn đau càng không thể chịu đựng được.

======================

Tiểu Niệm Niệm chắc là công đầu tiên bị tôi ngược thảm đến vậy, tôi xin lỗi con nhé Tiểu Niệm Niệm… nên tôi cho con ăn thịt đây… 

Bình Luận

0 Thảo luận