Sáng / Tối
Tấm màn vải lần đầu tiên khiến người ta cảm thấy nặng nề, rào cản duy nhất này giống như một vực sâu không thể vượt qua, chắn ngang trước mặt Minh Niệm.
Sáu trăm mười chín người, có lẽ đối với những sinh mạng vô tội bị đầu độc năm xưa, vẫn chưa đủ để an ủi linh hồn của hàng ngàn sinh mạng đó trên trời. Tuy nhiên, sáu trăm mười chín người này, không ai khác chính là huyết thân của Thái phó, là huyết thân của Thái phó còn quan trọng hơn cả sinh mạng của mình.
Chất phác lương thiện như y, dù chỉ là một thứ tử bị người khác bắt nạt từ nhỏ trong Giang phủ, một khi biết gia đình gặp tai họa, không biết sẽ có hậu quả thế nào. Huống hồ, trong nhà còn có người mẫu thân đã nâng đỡ y đến tận bây giờ và người phụ thân đáng kính nhưng lại coi trọng như sinh mạng.
Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, tất cả những điều không muốn thấy đều trở thành hiện thực chỉ sau một đêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/niem-niem-bat-vong&chuong=47]
Từng muốn dùng sức lực của mình để đổi lấy cơ hội sống sót cho gia đình Thái phó, nhưng không ngờ bây giờ, tất cả đều trở thành những ảo tưởng nực cười.
Lời của Minh Quả vừa rồi vẫn còn văng vẳng bên tai, nhưng làm sao cũng không muốn tin rằng điều đó đã thực sự xảy ra.
“Vương gia?”
Lông mày nhíu chặt, vẻ mệt mỏi nặng nề vẫn còn đọng lại trong mắt, mãi đến khi Giang Phủ mơ màng mở mắt, Minh Niệm mới phát hiện mình đã vào trong lều.
“Muộn thế này rồi mà còn chưa ngủ, có chuyện gì sao?”
“Không, không, không có.”
Bản năng vội vàng phủ nhận, nhưng lần này, vẻ mệt mỏi tiều tụy không thể che giấu được nữa, tất cả đều lọt vào mắt Giang Phủ.
“Laij đây ngồi.”
Giang Phủ kéo Minh Niệm về phía mình, “Nói đi, dù không giúp được ngài, nhưng nói ra có lẽ sẽ dễ chịu hơn một chút.”
“Không có, Thái phó đa tâm rồi, Niệm Nhi vẫn ổn mà.”
Minh Niệm cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng nụ cười này chưa kịp nở đã bị Giang Phủ đột nhiên nắm chặt tay, cơ thể mảnh khảnh của chàng trai trẻ đột ngột cứng đờ, trên khuôn mặt cũng lộ ra vẻ đau khổ thảm thiết.
“Tuy Vương gia che giấu rất tốt, nhưng ta vẫn có thể nhìn ra một chút. Có lẽ ta hoàn toàn bất lực, không thể giúp Vương gia một hai, nhưng dù sao chúng ta cũng là… là phu thê…”
Nói đến đây, Giang Phủ đã xấu hổ đến mức muốn tự tát mình một cái, còn Minh Niệm bên cạnh cũng ngây người nhìn Thái phó, trên làn da trắng như tuyết nổi lên một mảng hồng nhạt.
“Hạ, hạ quan nói bậy Vương gia không cần để ý!”
Giang Phủ đột nhiên buông tay Minh Niệm, đứng bật dậy, vội vàng đến mức đụng phải đỉnh lều. Vẻ mặt bối rối xấu hổ của Giang Phủ cuối cùng cũng khiến Minh Niệm “phì” một tiếng bật cười, tiếng cười không che giấu vang trời động đất, cười đến mức ngả nghiêng, cười đến khóe mắt trào nước.
“Cười đủ chưa?”
“Ha ha, đủ rồi, đủ rồi. Phụt──”
“Minh Niệm!”
“Vâng, vâng, không cười nữa, không cười nữa. Thái phó đáng yêu quá.” Minh Niệm vừa nói vừa nhào tới.
Giang Phủ cũng chiều chuộng để mặc hắn, đợi tiếng cười dần lắng xuống, mới nói: “Đã vui hơn chút nào chưa?”
“Ừm.”
“Vậy đã nghĩ kỹ chưa?”
“Ừm.”
“Ta không ép buộc, chỉ muốn chia sẻ gánh nặng với ngươi.”
“Ta biết, Thái phó…”
Giọng Minh Niệm nghẹn ngào, rất khẽ, Giang Phủ nghe rất khó khăn, giọng nói lẩm bẩm như tự nói với mình từng chút một xoáy vào tim hắn──“Thái phó, ta không biết phải làm sao, không biết. Nói ra người sẽ rời bỏ ta, trong mắt không còn ta nữa… Không nói… Sẽ có một ngày, Thái phó sẽ hận ta, ta cũng không thể cầu xin sự tha thứ của người nữa…”
Cuối cùng, Minh Niệm từ từ ngẩng đầu lên, sắc mặt tái nhợt──
“Giang lão Thái phó và mẫu thân của người đã… tự vẫn vài ngày trước.”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận