Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 1 / 333  ·  0.3%
(NP) Chỉ Là Đối Tượng Công Lược Thôi, Chẳng Lẽ Các Anh Đều Tưởng Là Thật Sao?
Chương 1: Mở màn đã là chiến trường
12/04/2026 01:31· 1,920 từ

Ánh đèn trong hộp mờ ảo đầy ám muội, loa bass dập mạnh khiến nhà khẽ rung lên.

Phía gần quầy bar, người bắt đầu nhỏ to tán.

"Vừa rồi chẳng phải Bạch tiểu thư của nhà Bạch đó sao? Nghe nói hôm trước mới bị hôn mà?"

"Nghe đâu bị chính kia của nhà họ Hoắc khai từ chối, chậc chậc, đó mất mặt kinh

"Cô ta còn mặt mà vác mặt ra ngoài tôi thì tôi đã cái lỗ nào xuống rồi."

Những lời mỉa mai thầm lẫn trong mùi rượu sóng âm náo nhiệt, không lớn nhưng đủ để nên những gợn sóng trong đông.

Mà lúc này trong bao, Bạch Thư đang diện chiếc váy hai dây đen đường cong lả lướt, da trắng ngần như tuyết.

Dưới tác động của men, đôi mắt cô phủ tầng sương nước, tựa như chiếc móc câu đầy hoặc trong đêm tối.

Cô khẽ nhướng đuôi một tay túm lấy cổ chàng trai trước mặt, kéo cúi thấp người xuống, vặn dừng lại sát đôi mình.

"Chẳng phải đã nói sao, cứ ngoan ngoãn một sẽ có tiền?"

Giọng cô ngọt lịm đường, đôi môi gần như sát vào anh mà thầm

Chàng trai bất ngờ kéo về phía trước, một anh phải chống lên ghế phía sau cô để thăng bằng, đầu gối lún vào nệm mềm.

Rõ ràng cao hơn rất nhiều, nhưng lúc này anh lại ngoan ngoãn như bị thuần phục.

Làn da trắng lạnh anh dưới ánh đèn hiện sắc đỏ không tự nhiên, cả vành tai cũng một lớp hồng mỏng.

Bạch Thư nhìn người mắt, chỉ cảm thấy anh mức đẹp trai.

Đó là kiểu thanh sạch sẽ và thanh tú, xương mảnh khảnh, xương quai hiện lên mờ ảo lớp áo sơ mi đồng

Bạch Thư khẽ cười tiếng, cầm điện thoại từ tay vịn sofa lên, bấm cái rồi đẩy giao chuyển tiền ra trước mặt

"Mười vạn, chắc là báo nhận tiền đã vang rồi đấy."

Quả nhiên, túi quần chàng trai truyền đến tiếng nhưng anh không thèm liếc nhìn, chỉ chằm chằm mắt vào mặt cô.

Như thể đang cân lại như đang kìm nén cảm xúc nào đó.

Bạch Thư dùng ngón móc vào mép áo sơ của anh, khẽ kéo về mình:

"Giờ thì, hôn tôi cái, nếu không tôi sẽ anh không xứng đáng nhận tiền này đâu."

Yết hầu của chàng trượt mạnh một cái, hàng rung động.

Anh đột nhiên cúi áp sát, bóng tối lặng phủ xuống bao trùm lấy bộ cơ thể cô.

Hơi thở của anh vào khuôn mặt cô mang sự nóng bỏng không ổn khẽ khựng lại bên môi.

Bạch Thư cảm nhận luồng khí nóng hổi đó khựng lại, vừa định lùi đã bị anh giữ lấy eo.

Động tác không hề bạo nhưng lại khiến cô thể cử động.

Cử chỉ của anh nhẹ, thậm chí có thể dè dặt, như thể quanh quẩn ở một giới nào đó, không đang dò xét hay do dự.

Sự tiếp cận đó hề điêu luyện, ngay cả độ cũng có chút vụng mang theo một sự nớt đã kìm nén từ

Khi anh cúi đầu, tác không chuẩn xác khiến tình chạm vào tóc của cô, làm nhíu mày vì đau.

Bạch Thư hơi nghiêng lại nghe thấy một tiếng dốc cực nhẹ của anh, trong đó là sự loạn và phân vân.

Cả người anh căng như một sợi dây đàn kéo căng đến cực hạn, thở nóng rực phả má và cánh môi, trái tim cô bỗng chốc loạn

Cô định mở miệng gì đó nhưng đã bị chặn lại.

Anh áp sát hơn như muốn phong tỏa thanh của cô nhưng lại không sự chạm vào, chỉ lại một chút áp lực lảng nơi đầu môi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-chi-la-oi-tuong-cong-luoc-thoi-chang-le-cac-anh-eu-tuong-la-that-sao&chuong=1]

Cô chỉ có thể ra một tiếng rên rỉ nhỏ, gần như không thể thấy.

Vốn dĩ cô là kiểm soát nhịp điệu, nhưng đây lại phát hiện bản đã bị đối phương đảo lộn mọi dự tính lúc nào không hay.

Bạch Thư thậm chí đầu hối hận không biết vạn kia có phải mình tiêu quá tùy tiện không.

Một lúc lâu sau, mới chậm rãi lùi ra.

Cô vẫn đứng yên chỗ, hơi ấm nơi đầu dường như vẫn còn sót điều gì đó, ngay hơi thở cũng mất tự

Ánh đèn đổ xuống hai người những vệt tối nhòa, không khí vẫn còn vấn chút tình tứ gọi tên.

Phản ứng đầu tiên cô khi định thần lại vươn tay đẩy mạnh một đẩy người kia ra thể mình.

"Anh làm cái gì

Giọng Bạch Thư không mang theo vài phần hoảng không giấu giếm.

Chàng trai bị đẩy cũng không lộ vẻ khó chỉ cúi đầu lau nhẹ môi, ánh mắt vẫn vương sắc đỏ chưa tan, nhiên nói:

"Chỉ là để chị xem, tôi có đáng giá vạn này không thôi."

Bạch Thư nghẹn họng.

Cô chỉ định bảo ta hôn vào má thôi

Hệ thống: [Đinh... Nhiệm hoàn thành vượt mức, phần 4 điểm tuổi thọ, 400 tích lũy.]

Bạch Thư lập tức thấy cái hôn này cũng... thôi!

Chưa kịp để cô thêm lời nào, cửa phòng đột nhiên bị ai đó bạo đẩy ra.

Ánh sáng từ cửa vào, một người đàn ông hiện ở đó.

Anh mặc một bộ đen được cắt may vô vừa vặn, hàng khuy cài kẽ như thể ngay hơi thở cũng phải tuân quy tắc.

Bộ vest tôn lên dáng cao ráo hoàn hảo, bước đi đều bình thản, chế nhưng lại toát sự xâm lược đầy áp

Ngũ quan của anh lên mờ ảo giữa ánh bóng tối.

Xương chân mày rõ đuôi mắt hơi nhếch, sống thẳng tắp, sắc môi nhạt, da trắng sứ càng nổi bật gương mặt đẹp mức ma mị.

Đó là vẻ đẹp dựa vào sự ấm áp chinh phục, mà là sự lệ mang theo hơi nguy hiểm, đẹp đến mức tình nhưng lại khiến người ta thể rời mắt.

Lúc này ánh mắt rất lạnh, đáy mắt sâu như nhuộm mực, không cười lại rực rỡ đến chẳng ai dám nhìn thẳng.

Dù không nói một người đàn ông này chỉ đứng đó thôi đã đủ động hơn mọi âm ồn ã ngoài kia.

Khi Bạch Thư nhìn anh, sống lưng cô đột căng thẳng.

Hoắc Lăng chậm rãi về phía cô, ánh mắt từ vạt váy xộc xệch, bắp chân trần rồi lại ở khuôn mặt cô.

Cái nhìn đó giống một chiếc móc sắt gỉ, từng tấc da thịt cô, biểu cảm của anh lạnh lùng đến cực điểm.

Lúc này anh mới động.

Từng bước, từng bước tiến về phía cô.

Bạch Thư theo bản lùi lại nửa bước nhưng không còn đường lui.

Anh đứng định hình mặt cô, không nói năng cũng chẳng thèm liếc nhìn trai kia lấy một

Anh rũ mắt, tầm dừng lại trên cổ chân của cô.

Cô còn chưa kịp ứng, anh đã cúi người, gối quỳ xuống đất, giơ nhặt chiếc giày cao cô đã tháo ra.

Động tác bình tĩnh mức quái dị.

Những ngón tay thon cầm lấy gót giày, rõ từng khớp xương nhưng lại một lớp xanh nhạt manh.

Anh mang vẻ mặt nhạt, lặng lẽ nắm lấy chân cô, từng chút một giày vào cho cô.

Động tác kiềm chế cùng cực, ngay cả sự nhẹ của đầu ngón tay tỏ ra vô cùng kẽ.

Nhưng đằng sau sự chế đó lại là một thịnh nộ sâu sắc, tĩnh đến tột cùng lại đáng sợ hơn.

Bạch Thư nín thở, động nhìn anh.

Hoắc Lăng cuối cùng ngẩng đầu, ánh mắt đâm vào mắt cô, trong đó có lấy một chút cười, chỉ có cái lạnh xương.

Giọng anh bình thản cực điểm, trầm thấp đến lạnh:

"Về nhà."

Tim Bạch Thư nảy một cái, cô theo phản nhìn sang chàng trai bên giây tiếp theo liền mình phản bác:

"Về nhà cái gì, với anh có quan hệ sao? Cút đi!"

Hoắc Lăng không đáp chỉ bước lên một bước, tác dứt khoát bế bổng lên kiểu công chúa.

Bạch Thư không kịp phòng, cả người bị anh bổng lên.

Tiếng kinh hô còn kịp thốt ra, tay cô bản năng định vùng vẫy nghe thấy anh nói bên tai:

"Còn cử động nữa, thừa biết tôi sẽ làm mà."

Giọng anh không lớn, trầm đến mức như ép tận tủy xương, khiến sống cô lạnh toát.

Người Bạch Thư cứng

Cô đương nhiên biết.

Trong nguyên tác, Hoắc là một nhân vật phản tàn nhẫn không chút nương

Để leo lên vị cao trong nhà họ Hoắc, thể dùng mọi thủ tuyệt tình nhất.

Ngay cả trong quá cô xuyên sách và thực nhiệm vụ công lược anh, nào cô cũng phải trọng, lo sợ run rẩy, sợ sơ sẩy một chút mạng.

Hoắc Lăng bế cô, chân vững chãi đi về cửa.

Khi đi ngang qua trai kia, anh cúi đầu nhìn một cái.

Ánh mắt nhạt nhẽo đủ sức nặng để áp đối phương, tựa như một phán xét có thể nát tất cả bất cứ nào.

Chàng trai ngước mắt, nhiên nhìn lại anh, ánh lặng lẽ, khóe môi không nhưng cũng không hề tránh.

Tầm mắt của anh cùng dừng lại trên người Thư.

Bạch Thư cũng nhìn ánh mắt hai người giao trong thoáng chốc.

Giây phút đó, không như bị kéo căng một lặng lẽ, không ai nói cũng chẳng ai chịu đầu.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận