Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 18 / 333  ·  5.4%
(NP) Chỉ Là Đối Tượng Công Lược Thôi, Chẳng Lẽ Các Anh Đều Tưởng Là Thật Sao?
Chương 18: Khơi gợi cảm xúc của Hoắc Lăng
12/04/2026 01:33· 3,369 từ

Bạch Thư nở nụ cười lẽo, lực đạo trên tay cuối cũng nới lỏng đôi chút, vẻ lạnh lùng trong lại càng đậm thêm phần.

Trong ngữ khí của theo sự châm chọc triệt để: cuộc là đời tư của hỗn loạn?"

Nói xong, cô giơ tay từ trong túi xách ra một ảnh dày cộm, chẳng hề khí mà ném thẳng người cha Bạch.

Xấp ảnh đó rơi vãi tả dưới đất, cha Bạch cúi nhìn, gương mặt tức khắc đờ.

Trong ảnh, Bạch Duyệt ăn hở hang lộng lẫy, qua lại những người đàn ông khác có tấm đang cầm rượu cười nói ngông trong hộp đêm.

Có tấm lại ở trước khách sạn, tựa vào vai đàn đầy vẻ mập mờ, quấn

Thậm chí còn có một Bạch Duyệt nằm bò trong lòng gã đàn ông, ngước đầu hôn với biểu cảm lơ hết mức.

Càng có thêm vài tấm cảnh Bạch Duyệt cậy đông người nạt những cô gái khác, tóc, xô đẩy với mặt hung tợn, đâu vẻ thuần khiết lương thiện ngày vẫn diễn trước mặt mọi

Mọi thứ rõ rành rành, chứng xác thực.

Bạch Thư thong thả bồi một câu, giọng không nặng nhưng đâm trúng tử huyệt:

"Đứa con gái mà ông hào nhất, nghe lời nhất, ngoan nhất, chính là cái đức này đây."

Cơn giận trên mặt cha đông cứng lại, ông ta nhìn bức ảnh đó hồi lâu không thốt ra nổi lời nào.

Bạch Duyệt nhìn thấy những ảnh kia thì đờ người ra, cắt không còn giọt máu.

Nhưng sau khi phản ứng theo bản năng cô ta vẫn tranh cãi, giọng nói mang tiếng khóc nghẹn ngào, vàng hét lên:

"Đây không phải sự thật! chị hãm hại tôi..."

Lời còn chưa dứt, Bạch đã vung chân, đá một cú mạnh vào người cô ta, đạo không chút nương

Bạch Duyệt bị đá văng đất, nhếch nhác cuộn tròn người

Bạch Thư nhìn xuống ánh mắt lạnh lẽo như dao

"Hơn nữa, cô lại dám người bắt cóc tôi, nhục mạ gan của cô cũng lớn đấy, Bạch Duyệt."

"Cái gì?"

Sắc mặt cha Bạch biến ông ta nhíu mày nhìn về Bạch Thư, giọng điệu đầy không tin nổi.

"Bạch Duyệt dù có thế đi nữa... Nhưng nó là em con, sao nó có thể ra chuyện như vậy

Khi nói câu này, biểu của cha Bạch không hề do sự thiên vị lộ rõ cách đương nhiên.

Bạch Thư hừ lạnh một

Quả nhiên hoàn toàn không ngoài dự đoán của cô.

Chỉ biết thiên vị

Lúc này, chuông cửa vang

Bạch Thư buông tay ra, lại hai bước.

Bạch Duyệt liệt ngồi dưới há miệng thở dốc, cuối cùng tìm lại được chút sức

Nhưng hận thù trong đáy cô ta dường như muốn xé người khác ra thành trăm

Gò má cô ta sưng biến dạng, đầu tóc rối tung một mớ bòng bong, trông cùng thảm hại.

Trong đầu Bạch Duyệt lúc toàn là những ý nghĩ điên

Con tiện nhân này, dám tay đánh cô ta!

Cô ta nhất định phải chết nó!

Nhất định phải giết chết!

Cha Bạch đứng bên cạnh, mắt dừng lại trên người Bạch sự xót xa trong đáy không giấu nổi, theo năng định tiến lên cô ta dậy.

Nhưng giây tiếp theo, những ảnh rơi vãi dưới đất lại vào mắt ông ta khiến ta đau nhức.

Tay cha Bạch khựng lại không trung, sắc mặt chuyển từ sang trắng, cuối cùng vẫn cắn răng nhẫn nhịn.

Lúc này, có vài tiếng chân xuất hiện.

Cha Bạch với gương mặt coi định mở miệng quát tháo: cho phép các người..."

Nói được nửa câu, ông ngẩng đầu lên, tiếng nói đột nghẹn lại.

Chỉ thấy những người bước đều mặc cảnh phục, trước ngực số hiệu, thần sắc vô nghiêm nghị.

Viên cảnh sát trẻ đi rút thẻ ngành ra, ánh mắt tĩnh:

"Chúng tôi nhận được tin án về việc có người tình bắt cóc và giam giữ trái phép. Ông Bạch, ông phối hợp điều

Cảnh sát trực tiếp khống và dẫn Bạch Duyệt đi.

"Cha, cha mau cứu con Con không có làm... Cha!"

Bạch Duyệt vùng vẫy hét nhưng chẳng ai thèm đoái hoài cô ta.

Cha Bạch bấy giờ mới sự bừng tỉnh, ánh mắt từ ảnh dưới đất quét sang Duyệt, khóe miệng khẽ rẩy.

Cuối cùng ông ta cũng ra, lần này Bạch Duyệt thực đã gây ra họa lớn, còn là loại đặc nghiêm trọng.

Bạch Thư nhìn cảnh sát đi, cô vỗ tay tán thưởng.

"Kể từ hôm nay, tôi Bạch gia hoàn toàn không còn kỳ quan hệ nào nữa."

Giọng Bạch Thư lạnh nhạt, mắt lướt qua cha Bạch.

"Hộ khẩu tôi sẽ chuyển sau này ông cũng đừng coi là con gái nữa."

Cái nhà này đã bắt mục rỗng rồi, bây giờ ngay những món đồ cổ của cô mà bọn họ dám nhòm ngó.

Bạch gia đã sắp đi hồi kết rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-chi-la-oi-tuong-cong-luoc-thoi-chang-le-cac-anh-eu-tuong-la-that-sao&chuong=18]

Vốn dĩ cô luôn suy làm sao để xoay người, làm để rũ bỏ quan hệ Bạch gia một cách sẽ dứt khoát, lần cóc và trò hề của Duyệt này lại vô tình cho hội.

Mặc dù việc thanh toán sản sau này sẽ có không rắc rối, nhưng đường phải từng bước, cơm phải từng miếng.

Cô sẽ từ từ xử

...

Bạch Thư vừa bước ra căn nhà đó, bước chân vẫn vững vàng, trong đầu đang toán những việc tiếp

Nhưng giây tiếp theo, vòng cô đột nhiên thắt chặt.

Chưa kịp để cô phản một bàn tay đã đưa ra phía sau, lực đạo không nhưng lại khóa chặt tay cô một cách xác, bàn tay còn lại thế ôm lấy eo cô.

"Suýt..."

Bạch Thư chưa kịp thốt tiếng kinh hãi thì cả người bị lôi vào trong chiếc hơi màu đen sang đầy khiêm nhường bên đường.

Cửa xe đóng sầm một cách biệt hoàn toàn với tầm và âm thanh bên ngoài.

Bạch Thư mạnh mẽ quay vừa định nổi cáu thì lại phải một đôi mắt quen mang theo chút ý đáng đòn.

Hoắc Lăng ngồi trong xe, lưng vào ghế, bàn tay với khớp xương rõ ràng vẫn đặt bên eo cô, cười nơi khóe môi theo vẻ ngông cuồng không giếm.

"Sao thế?"

Hoắc Lăng nghiêng đầu, hờ liếc nhìn cô một cái, giọng trầm thấp:

"Vừa mới trút giận xong vẫn chưa thấy vui à?"

Bạch Thư thấy cái người mới chia tay cách đây không lại hiện ra trước mắt

Cô nghiến răng nghiến lợi "Thấy anh thì làm sao tôi cho nổi?"

Cái tên này sao cứ âm hồn bất tán, lại xuất trước mặt cô nữa rồi!

Xem ra anh ta thực muốn cô lấy bức tranh từ bà ngoại về.

Hoắc Lăng như không thấy đề phòng trên mặt Bạch Thư, thong thả rút từ trong ghế bên cạnh ra xấp giấy A4, trực quăng vào lòng cô.

Xấp giấy rơi xuống, âm nghe thì nhẹ bẫng nhưng sức thì không hề nhỏ.

Bạch Thư cúi đầu nhìn, giác cau mày, định mở miệng "Thế này là có ý

Lời còn chưa thốt ra, đã tùy ý lật xem vài đầu tiên.

Chỉ lướt mắt qua, cả Bạch Thư sững lại, đôi mắt to thêm vài phần.

Hợp đồng chuyển nhượng cổ

Hơn nữa lại là hợp chuyển nhượng cổ phần của công nhà cô.

Trên tài liệu, giấy trắng đen viết vô cùng rõ ràng, cả vị trí đóng dấu công ty và chữ của pháp lý cũng để trống, chỉ chờ chính tên đóng dấu.

Đầu óc Bạch Thư vang một tiếng "uỳnh", trong lòng chỉ lại hai chữ:

Vãi chưởng!

Anh ta thực sự muốn lại cổ phần cho cô sao?

Bạch Thư vẫn còn đang người, tay nắm chặt bản hợp chuyển nhượng cổ phần đó, óc như một mớ bong, những con chữ mắt hiện ra vô cùng ràng nhưng cô lại chẳng dám

Dáng vẻ này lọt vào Hoắc Lăng, ý cười nơi đáy anh càng thêm rõ rệt.

Người đàn ông hơi nghiêng áp sát lại, một tay tùy chống dưới cằm, những khớp rõ ràng, đường nét chảy, khóe môi mang một độ cong vừa lười vừa nguy hiểm.

Ngũ quan của anh vốn đẹp đến mức sắc sảo, đôi mỏng đỏ nhạt, đuôi mắt nhếch lên, cả người ra vẻ lười nhác lẫn tà khí thiên bẩm, đôi mắt kia lại đen không thấy đáy, khi nhìn người cứ như có thể nhìn tận xương tủy.

Bạch Thư vừa lúc quay lại định mở lời hỏi.

Kết quả vừa quay sang...

Khoảng cách giữa hai người đến mức gần như không có hở.

Cánh môi suýt chút nữa chạm thẳng vào môi Hoắc Lăng.

Không khí bỗng chốc trở yên tĩnh.

Hoắc Lăng vẫn chưa tránh

Đôi mắt đen thẳm kia ngay sát gần, mang theo ý phóng túng, ánh mắt dừng trên môi cô hồi giống như cố ý lơ lửng tâm trí người không chịu dời đi.

Nhịp tim của Bạch Thư hẫng đi nửa nhịp.

Khóe môi Hoắc Lăng khẽ lên, giọng nói trầm thấp lười "Sao thế, lại muốn hôn à?"

Bạch Thư vừa định lùi sau, động tác còn chưa kịp tất thì Hoắc Lăng đã tay, bàn tay rộng giữ chặt lấy sau cô.

Lực đạo không nặng nhưng mang theo một cảm giác khống không thể kháng cự, anh thế kéo cả người về phía trước.

Bạch Thư còn chưa kịp ứng thì hơi thở đã tràn mùi hương trên người Hoắc thanh khiết lạnh lùng lẫn chút mùi bạc gần đến mức gần như sát vào nhau.

Đúng lúc này...

Hệ thống: [Tinh! Nhiệm vụ hoạt: Khơi gợi cảm xúc của Lăng.]

Hệ thống: [Dựa vào mức dao động cảm xúc của mục để trao thưởng.]

Bạch Thư: "..."

Cô nghiến răng.

Đã lâu lắm rồi làm loại nhiệm vụ này đối Hoắc Lăng.

Lần trước nhiệm vụ vẫn là tặng cho anh ta một tát.

Hoắc Lăng nhận ra sự nhãng của cô, anh khẽ nheo tỏa ra luồng khí tức hiểm, bàn tay đang sau gáy cô tăng vài phần lực đạo.

Bạch Thư nghiến răng nghiến nhìn chằm chằm vào gương mặt tú ở ngay sát vách Hoắc Lăng, trong lòng quyết tâm...

Phần thưởng nhiệm vụ không thì phí!

Cô đột ngột đưa tay qua cổ Hoắc Lăng, trong ánh có phần ngỡ ngàng của cô mạnh bạo cắn cánh môi anh.

"Suýt..."

Hoắc Lăng hừ nhẹ một nhưng không hề có ý định lại.

Vị tanh nồng của máu tỏa giữa môi răng hai người, Thư vốn định chạm vào rời đi ngay, nhưng bị người đàn ông khách vi chủ mà giữ lấy sau gáy.

Lòng bàn tay anh ấm và mạnh mẽ, ngón tay luồn vào trong tóc cô, kéo lại gần mình hơn.

Bạch Thư có thể cảm được nơi cánh môi bị cô rách vẫn đang rỉ máu, Hoắc Lăng dường như hề biết đau, trái còn làm sâu thêm nụ này.

Đầu lưỡi anh quét qua họng khiến cô cảm thấy tê bàn tay còn lại không từ lúc nào đã chặt lấy eo cô.

Không biết dây an toàn cô đã được tháo ra từ giờ, anh nhấc bổng cả cô lên để cô trên đùi mình.

Bạch Thư bị anh ôm trong lòng, bị buộc phải ngửa đón nhận nụ hôn mang vị máu nồng đậm

Rất lâu, rất lâu sau

Hoắc Lăng hơi lùi lại, tay cái lướt qua cánh môi át của cô, giọng nói thấp đến đáng sợ:

"Nhiệt tình thế cơ à?"

Bạch Thư thở dốc, trừng nhìn vết thương trên môi anh chính mình cắn ra, vệt tươi ấy càng làm bật làn da trắng của anh, khiến cả người toát ra một vẻ nguy hiểm quyến rũ.

Cô không chịu thua kém cười lạnh: "Sao hả, Hoắc tổng không chịu nổi rồi à?"

Ánh mắt Hoắc Lăng đột tối sầm, con ngươi đen kịt đang kìm nén một cơn tố, giây tiếp theo, mạnh bạo bế thốc người cô lên, trực tiếp lại trên người mình, bắt ngồi đối diện trên đùi anh.

Bạch Thư dán sát vào ngực rắn chắc của anh, cô như có thể cảm nhận nhịp tim của anh...

Nhanh một cách bất thường, như bị câu nói vừa rồi cô khơi gợi đến mức mất lý trí.

"Chịu nổi hay không..."

Hoắc Lăng ghé sát tai giọng nói trầm khàn đầy hung hơi nóng phả vào vành cô mang theo một tê dại.

"Lát nữa em sẽ biết thôi."

Bạch Thư đang định mở thì âm thanh của hệ thống ngột vang lên trong đầu:

Hệ thống: [Nhiệm vụ hoàn Phần thưởng 5 điểm tuổi thọ 500 điểm tích lũy.]

Cô còn chưa kịp vui thì bên cổ bỗng truyền đến cơn đau.

Hoắc Lăng chẳng hề khách mà cắn một cái lên cổ lực không nặng nhưng đủ lại dấu răng ửng

"Anh!" Bạch Thư trợn mắt, còn chưa dứt.

Hoắc Lăng đã liếm nhẹ môi, đáy mắt mang theo ý ngông cuồng, lười biếng thốt bốn chữ:

"Lễ thượng vãng lai."

Nói xong, đầu ngón tay men theo đường cong eo thon cô chậm rãi trượt xuống, tác mập mờ đến điểm.

Bạch Thư bấy giờ mới nhận ra...

Hình như mình chơi quá rồi.

Bạch Thư liếc nhìn khoang này, không gian không lớn, cửa đều đã khóa chặt, chẳng nào một mật thất, toàn không để lại cô nửa con đường thoát

Trong lòng cô cười lạnh tiếng.

Được, không chạy được chứ

Thế thì chơi luôn.

Khoảnh khắc cánh môi chạm nhau, Hoắc Lăng rõ ràng sững một giây, ngay sau đó, mắt hoàn toàn trầm giống như bị sự động đột ngột này của châm ngòi nổ.

Tay anh siết chặt lấy cô, lực đạo mạnh mẽ như khảm cả người cô vào mình, môi răng quấn hơi thở càng lúc hỗn loạn.

Bạch Thư tưởng mình còn thể làm chủ nhịp độ, kết nhanh chóng phát hiện ra chiếm hữu và phản của người này mạnh cô tưởng tượng nhiều.

Nụ hôn của Hoắc Lăng xuống đầy hung bạo và không nương tình, giữa những lần răng nghiền nát mang ý vị trừng phạt lời, đầu ngón tay men eo cô trượt xuống dưới với độ nóng bỏng.

...

Bạch Thư bị anh đưa đến khu biệt thự, nhìn thấy biệt thự cao cấp quen sắp hiện ra trước trong lòng cô đã Hoắc Lăng tám trăm lần.

Cứ mập mờ thế này thì kết cục là cô phải sofa thật mất.

May mà xe vừa mới vào sân biệt thự thì Hoắc nhận được một cuộc điện

Anh tựa vào cửa xe, giọng nói gì đó, thần sắc lười nhác vừa lạnh lùng.

Bạch Thư chớp thời cơ, đẩy cửa xe, nhanh nhẹn nhảy rồi chạy thục mạng ra mà không thèm quay lại.

Tài xế ngồi phía trước lại một chút, phản ứng lại định đuổi theo: "Hoắc tổng..."

Nhưng vừa mới bước ra bước, ánh mắt Hoắc Lăng tối lại, giơ tay ngăn anh

"Bỏ đi."

Tài xế sững sờ, nhìn hướng mắt của Hoắc Lăng thì Bạch Thư vì chạy quá nên vấp chân một cả người lảo đảo chút nữa thì ngã sấp

Hoắc Lăng nhìn cảnh này không nói gì, chỉ cúi đầu nhẹ cánh môi bị cô rách, khóe môi từ cong lên.

Nụ cười ấy mang theo cưng chiều rõ rệt không thể giếm.

...

Bạch Thư chạy trối chết, sợ chiếc xe phía sau đuổi mãi đến khi cắt đuôi toàn chiếc xe hơi đen đó cô mới lại.

Không về nhà bà ngoại, đó lộ quá.

Cô rẽ vào một lối đi thẳng về căn hộ chung mình đã mua.

Đóng cửa, khóa trái, kéo Bạch Thư dựa cả người vào cửa, thở phào một hơi

Cái ngày hôm nay đúng chẳng khác nào đi tàu lượn tốc.

Bắt cóc, Bạch Duyệt, cảnh Hoắc Lăng...

Đầu óc cô cứ ong hết cả lên.

Bạch Thư cũng chẳng buồn nhiều, tùy ý đá văng giày vào phòng tắm dội nước, nước nóng trút xuống đi phần lớn sự nhác và cơn giận của một ngày.

Đợi khi mặc vào bộ thun và quần đùi rộng rãi, người cô nằm vật xuống thoải mái đến mức thì rên lên thành

Điện thoại quăng sang một cô nhìn chằm chằm lên trần lười biếng nghĩ thầm:

Thật là kích thích vãi

Tiếng chuông điện thoại chợt lên đột ngột, phá vỡ sự tĩnh trong căn phòng.

Bạch Thư chẳng buồn quan cô vùi đầu vào gối, nhưng chuông cứ dai dẳng không như muốn khiến người phát điên.

Cô phiền không chịu nổi, tay chộp lấy điện thoại, ánh thiếu kiên nhẫn quét qua hình.

Hiển thị cuộc gọi lạ.

Bạch Thư cau mày, số sao?

Cô vốn định cúp máy, lại sợ là bên phía cảnh hoặc là bà ngoại, do một giây, cô vẫn nút nghe, giọng điệu nhác:

"Alo?"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận