Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 4 / 333  ·  1.2%
(NP) Chỉ Là Đối Tượng Công Lược Thôi, Chẳng Lẽ Các Anh Đều Tưởng Là Thật Sao?
Chương 4: Tìm đến tận nơi để sờ cơ bụng
12/04/2026 01:31· 2,945 từ

Bạch Thư đứng ở cửa vào, khẽ nở nụ lạnh lẽo.

Cha Bạch mở mắt, trầm quát: "Mày còn mặt cười à? Nhìn cái bộ dạng này mày xem còn ra thể gì nữa không!"

Bạch Thư chẳng buồn vào chỉ tựa người vào cửa nhìn ông ta, mặt không chút tôn

Giọng cha Bạch càng lúc cao, cơn giận gần không thể kìm nén: ra ngoài làm mất thì thôi đi, giờ còn về đây cãi lại Trong mắt mày còn có cha này nữa không!"

Bạch Thư cười khẩy một cuối cùng cũng bước nhà, từng bước tiến trước mặt ông ta.

Ánh mắt cô lạnh lùng đang nhìn một người lạ:

"Ông làm cha từ bao thế? Mẹ tôi xương chưa lạnh, ông đã một đôi mẹ con nhà, bắt tôi gọi người là 'mẹ', là 'em Ông xứng đáng nhắc đến chữ đó sao?"

Bạch Duyệt đứng bên cạnh tức đỏ hoe mắt:

"Chị đừng như vậy mà... năm qua cha đã dốc lòng lo lắng gia đình mình..."

"Lo lắng xem tiêu tiền mẹ tôi để lại thế nào sao?"

Bạch Thư mỉa mai.

"Ông đúng là một người 'tốt' đấy."

Cha Bạch tức giận đến rẩy, thở không ra

Ông ta tức đến mức vì bị đâm tim đen, bởi lẽ nghiệp của ông ta lên được hoàn toàn vào người mẹ quá của nguyên chủ.

"Được rồi, kịch cũng xem mặt cũng mắng rồi, gian của tôi có

Bạch Thư lấy điện thoại nhìn lướt qua, giọng biếng nhác.

"Hôm nay nếu ông muốn xin lỗi đứa em bao cỏ Bạch Duyệt thì tốt nhất bảo rèn luyện lại diễn xuất Lần sau đừng có chờ người ta xuống xe trước cửa hộp đêm, nước mắt chưa kịp lau khô đâu."

Nói xong, cô đẩy cửa thẳng ra ngoài.

Gió từ khe cửa sổ hành lang lùa vào, Thư mới đi được bước, điện thoại bỗng một tiếng rung lên.

Cô cầm lên xem, nhắn của Kỳ Ngôn tới.

Bạch Thư rất ngạc nhiên. ngờ anh lại chủ nhắn tin cho mình.

Kết quả giây tiếp theo, màn hình hiện ra bức ảnh tự sướng trần nửa thân trên.

Ánh đèn từ cửa phòng hắt xuống, bao phủ đường nét cơ thể một lớp quầng sáng ảo.

Chàng trai lười biếng tựa khung cửa, mái tóc ướt át rủ xuống trán, đuôi tóc vẫn đọng những giọt nước li

Một giọt nước đang chậm lăn dọc theo cổ, qua yết hầu nhô dừng lại giây lát xương quai xanh rồi cuối lặn mất vào lồng săn chắc.

Dáng người anh gầy nhưng rỏi, cơ bụng săn rệt như những nét điêu khắc, đường ngư quyến rũ kéo dài ẩn hiện nơi mép tắm quấn trễ dưới hông.

Không khí vẫn còn vương hơi nóng chưa tan, vẫn im lặng, chỉ lại một tấm ảnh sáng khiến người ta phải thở.

Anh không gửi một chữ chỉ có tấm ảnh.

Bạch Thư ngẩn người mất giây, hít sâu một rồi vô thức nuốt miếng, đầu óc cũng rỗng theo.

Bẽn lẽn? Ai bảo anh bẽn lẽn cơ chứ?

Thế này rõ ràng thả thính cực mạnh!

Đến khi hoàn hồn, phát hiện tay mình nhanh hơn não một trả lời tin nhắn:

"Rất thích xem, hãy gửi thêm."

Bạch Thư nhìn dòng tin đó, vẻ mặt đầy tả.

Cô thế mà thật sự đi tiếng lòng của sao?

Cô trừng mắt nhìn màn trán nóng bừng, vừa thu hồi tin nhắn giây tiếp theo, thông lại nhảy lên:

"Ngày mai có muốn qua chơi không?"

Một câu ngắn gọn, không dán, không có từ biểu cảm.

Nhưng ngón tay cầm điện của Bạch Thư khựng một nhịp.

Chết tiệt thật. Bẽn lẽn ảo giác của thanh thuần chính là vỏ bọc, người đàn này căn bản là một sói trong lốt cừu

Bạch Thư nhìn dòng tin đó, im lặng đúng giây.

Sau đó cô bắt đầu mắng mình không biết kinh nghiệm:

"Đầu óc bị cửa kẹp à? Anh ta gửi cái ảnh cơ bụng mày đổ luôn sao? trẻ con ba tuổi

Mắng xong vẫn chẳng ích lại không nhịn bấm vào tấm kia.

Chết tiệt, vai rộng thật, bụng săn chắc thật, quai xanh cũng đẹp phạm quy.

Cô nghiến răng nhìn chằm vào những đường nét mờ trên màn hình, quả tay lại một nữa hành động trước cả

"Được thôi (* ̄︶ ̄)."

Khoảnh khắc tin nhắn gửi nhìn cái biểu tượng xúc đó, Bạch Thư toàn tuyệt vọng với mình.

Hệ thống: [Ting... Nhiệm vụ bắt đầu: Vui lòng hiện một đòn tấn tâm hồn đủ để lung lay thế giới quan" Kỳ Ngôn. Phương thức giới hạn, mức độ tự càng ấn tượng phần thưởng càng

Được, tốt lắm. Bạch Thư một lần nữa tự ngẩng cao đầu.

...

Ngày hôm sau. Ánh nắng qua cửa sổ sát chiếu lên người Bạch

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-chi-la-oi-tuong-cong-luoc-thoi-chang-le-cac-anh-eu-tuong-la-that-sao&chuong=4]

Cô mặc một chiếc váy mi đơn giản, mái còn hơi xoăn nhẹ khi gội, đang cúi thong thả khuấy ly

"Thưa tiểu thư, thẻ của dường như... Đã bị băng rồi ạ."

Nhân viên cửa hàng đồ cẩn thận nói.

Bạch Thư đầy thắc mắc, nói là không thể Nhưng nghĩ đến chuyện qua, cô bật cười

Không hổ danh là người ăn bám tốt số cô, tối qua trong ký bị cô đâm tim đen đến đau mặt, nay đã lập tức quá hóa giận mà giở cắt đứt tài chính.

Tiếc là ông ta quên - Bạch Thư chưa giờ là kiểu người khóa thẻ là sẽ ngoãn nghe lời.

Cô cầm điện thoại gọi nhà, người nghe máy người làm, đối phương dặt nói:

"Ông chủ và nhị tiểu đã ra nước ngoài sáng sớm rồi ạ, sớm nhất cũng phải tuần mới về."

Hừ, quả nhiên vẫn đang trò. Không có ở nước sao? Thế thì tốt.

Bạch Thư đứng dậy, ban chỉ muốn khiêm đổi ít tiền mặt. ông già đã thách thì đừng trách cô trở

Cô chọn một lúc năm túi ở quầy chuyên màu sắc chất liệu hề trùng lặp, tiện lấy thêm vài món trang cao cấp và đồ lặt vặt.

Nghĩ đến buổi tối còn gặp Kỳ Ngôn, cô hề chớp mắt chọn cho anh một chiếc nam phiên bản giới hạn.

Lúc thanh toán, cô thong lấy ra một chiếc dự phòng khác, thản nói: "Quẹt thẻ này."

Bạch Thư bước ra khỏi tâm thương mại, bước mạnh mẽ, hất tóc cái rồi đi thẳng khu trưng bày xe mới đó.

Nhân viên bán hàng còn kịp mở miệng giới đã đưa tay vào một chiếc xe thao mui trần màu đỏ

"Lấy chiếc này, có xe ngay không?"

Người bán hàng ngẩn ra: Không lái thử một sao ạ?"

Bạch Thư liếc nhìn anh "Quẹt thẻ."

Nửa giờ sau, Bạch Thư vào chiếc xe mới mình, tâm trạng sảng chưa từng có.

Cô thậm chí còn chưa phim cách nhiệt, cứ để biển số tạm lao ra đường.

Cùng lúc đó, cha Bạch xuống máy bay đang lối đi VIP, điện vang lên liên hồi.

Ông ta định không nghe, tin nhắn cảnh báo động của ngân hàng tục nhảy ra, vừa nội dung, cả người ông cứng đờ tại chỗ.

Sau khi xem xong vài đơn với con số lồ, ngón tay ông run rẩy, điện thoại rơi xuống đất, sắc mặt mét ngay lập tức.

"Ba, ba sao thế?" Bạch nhận ra điều bất vội tiến tới đỡ ông ta.

Cha Bạch ôm ngực, môi bệch: "Ba... Ba đau quá..."

Giây tiếp theo, một tiếng thét vang dội trong đi VIP của sân "Mau gọi bác sĩ!"

Và chỉ số huyết áp cha Bạch hôm nay, ngoài dự kiến, đã vỡ mọi kỷ lục trước đến nay.

...

Bạch Thư lái chiếc xe rực rỡ đến chói chậm rãi dừng trước hộp đêm.

Đèn xe nháy sáng, tiếng nhẹ xé toạc đêm.

Người phục vụ vốn đang khách khác, vừa nhìn biểu tượng xe đặc thì biến sắc, lập đích thân rảo bước tới cửa xe.

Giây tiếp theo, một người nữ sải bước xuống trên đôi giày cao

Mái tóc xoăn nhẹ, trang diễm lệ, sắc môi rực đầy kiêu hãnh, váy ngắn ôm sát thân hình chữ S quyến

Mỗi bước đi của mang theo phong thái biệt, giống như một hồng nở rộ giữa đen, rực rỡ mà không tục.

Cô khẽ vuốt lại tóc, mắt nhìn lên khiến phục vụ không tự được mà cúi đầu

Bạch Thư vừa bước vào đêm, ánh đèn lướt chiếc váy hai dây sát, tôn lên những cong mượt mà.

Cô định phớt lờ sự ào để lên thẳng hai, nhưng phía trước vang lên một tiếng cợt nhả:

"Ồ, đây chẳng phải tiểu thư nhà họ sao?"

Cô nhướng mày, dừng bước, về phía phát ra thanh.

Một nhóm người đang dựa quầy bar, ai nấy ăn mặc sang trọng, mặt bất cần đời, ràng là vừa chơi rất

Trong đó có vài người ấn tượng, không thân thiết với Duyệt thì cũng hay đâm chọc sau lưng.

Kẻ cầm đầu là chướng nhất, tóc húi cua trắng xóa, ngậm tăm khóe miệng, tay cầm cành hoa hồng đã sắp dáng đi lảo đảo.

Anh ta tiến đến trước cô, mặt nở nụ lưu manh:

"Thư Thư, đã lâu không Cành hoa này nếu không chê, thì coi là sự bù đắp năm đó anh đã đá đi, nhận lấy nhé?"

Bạch Thư nhìn cành hoa tội nghiệp kia, khóe hiện lên một nụ lạnh:

"Con cóc từ đâu đến thế này?"

Trần Cảnh, mối tình đầu nguyên chủ. Anh ta cũng không tệ, thành xuất sắc, miệng lưỡi ngào nên rất được lòng sinh.

Hai người vốn là bạn lớp từ nhỏ, bề trong nhà lại luôn ý định mai mối nhân, nên dù nguyên chủ tình kiêu ngạo nhưng đầy mong đợi vào tương này.

Tiếc là nhà nguyên chủ giàu nhưng lại là giàu xổi, có tiền không có địa vị hội, thế nên bị nhà Trần khinh miệt.

Sau này nguyên chủ cũng tên khốn này và Duyệt đã sớm vụng với nhau.

Nguyên chủ cũng coi như khí chất, trực tiếp xóa sạch mọi lạc.

Nụ cười của Trần Cảnh lại trong chốc lát, ràng là không ngờ Thư lại làm anh mất mặt giữa đám đông.

Trong mắt anh ta lóe sự bực bội, cộng hơi men bốc lên, ta dứt khoát lớp mặt nạ thanh lịch, môi bước tới một ánh mắt lả lơi đánh cô:

"Phải rồi, nghe nói con nga như em lại mình bám lấy tên riêng nhà họ Hoắc, quả người ta đến một nhìn cũng chẳng thèm cho em?"

Đuôi mắt Bạch Thư nhướng khóe môi vẫn giữ cười lạnh lùng đó, tiếp theo...

"Chát!"

Một cái tát giòn giã thẳng vào mặt Trần lực mạnh đến mức anh ta phải quay đi.

"Tỉnh táo lại chưa?"

Bạch Thư thong thả thu về, lấy khăn giấy trong túi ra lau bàn tay.

"Nếu vẫn chưa đủ, tôi ngại ban cho anh một tát nữa đâu."

Trần Cảnh ôm lấy mặt, thể tin nổi mà mắt nhìn cô.

Những người xung quanh cũng sờ, không ai ngờ Thư lại trực tiếp tay.

"Bạch Thư! Cô dám..."

Trần Cảnh đưa tay định lấy cổ tay Bạch hơi men và sự nhục khiến mắt anh đỏ ngầu. Nhưng đầu ngón anh ta còn chưa chạm vào cô...

Bạch Thư bất ngờ xoay khóa chặt cổ tay ta, một động tác người dứt khoát, vai vào lồng ngực anh ta, chính đà lao tới Trần Cảnh mà tung lực mẽ!

"Rầm!"

Cả người Trần Cảnh bị ngã xuống đất, lưng xuống sàn khiến mặt cũng như rung chuyển.

Anh ta rên hừ hừ, nổ đom đóm, nhất đến thở cũng không

Phen này mọi người hoàn ngây người.

"Mấy chuyện rác rưởi giữa Bạch Duyệt tôi muốn nhớ lại, nhưng anh còn dám chọc tôi..."

Ánh mắt Bạch Thư trầm giọng nói trầm hơn phần, mang theo vẻ lẽo tiến lên một

Đôi giày cao gót nền gạch cạnh người phát ra tiếng động lảnh.

"Tôi không ngại khiến anh thành thái giám ngay mặt bàn dân thiên đâu."

Bạch Thư khẽ thở dốc hơi, cô vừa ngẩng lên thì bỗng bắt một bóng dáng quen trong đám đông.

Kỳ Ngôn đứng cách đó xa, thân hình cao nửa ẩn mình trong tối.

Gương mặt đẹp trai yêu ấy vẫn còn vương kinh ngạc, rõ ràng đã chứng kiến toàn quá trình cô đánh người.

Bờ môi đỏ rực của nhếch lên, sự lạnh trong mắt tan biến lập tức.

Bạch Thư đưa ngón tay mảnh lên, khẽ ngoắc một cái.

Khoảnh khắc này, đuôi mắt khẽ nhướng, ánh mắt lánh như nước, trong lười biếng toát ra chút quyến rũ đầy ý

Chiếc váy hai dây ôm lấy thân hình mảnh theo động tác hơi người về phía trước cô, vạt váy thuận thế ra một đường cong cảm, để lộ một đoạn chân trắng ngần thanh mảnh.

"Xem đủ chưa?"

Giọng nói của cô mang ý cười, ngón tay ngoắc thêm một cái.

"Còn không mau qua đây?"

Ánh mắt của những người quanh lập tức đồng dồn về phía Kỳ

Khi bị mọi người tập chú ý, gương mặt xảo đến mức gần yêu nghiệt của Kỳ hoàn toàn lộ ra dưới đèn.

Xương lông mày của anh đẹp, sống mũi cao đôi môi mỏng mím một đường, đuôi mắt rủ xuống mang theo vài lạnh lùng bẩm sinh.

Lúc này bị Bạch Thư tên công khai, lông anh khẽ run lên, như có chút không với việc đột ngột trở tâm điểm.

Nhưng Kỳ Ngôn vẫn rất ngoãn đi về phía

Sau khi đến trước mặt anh cúi đầu nhìn

Bạch Thư chợt nhớ tới ảnh anh đã gửi mình.

Ánh mắt cô khẽ chuyển ngón tay thuận theo áo sơ mi của Ngôn mà thọc vào

Hơi thở của Kỳ Ngôn lại, cơ bụng lập căng cứng.

Anh theo bản năng nắm cổ tay cô nhưng muộn.

Lòng bàn tay Bạch Thư áp sát vào khối bắp săn chắc ấy, giác ấm nóng truyền đầu ngón tay.

"Quả nhiên rất chắc."

Cô khẽ cười, đầu ngón cố tình lướt qua múi bụng đang căng cảm nhận được từng bên dưới đang khẽ động theo động tác mình.

Vành tai Kỳ Ngôn đỏ lực nắm nơi cổ tăng thêm: "Cô..."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận