Lâm Trĩ cử động quá mạnh, khiến cô vô tình làm đổ chai rượu bên cạnh.
Tiếng thủy tinh vỡ tan tành trên mặt đất vang lên lanh lảnh, khiến mọi người xung quanh giật mình quay lại nhìn.
"Chị ơi, chị không sao chứ?"
Trần Úc là người đầu tiên nhận ra cảm xúc bất ổn của Lâm Trĩ, vội vàng hỏi han.
Thẩm Chấp cũng chú ý tới Thương Ứng Hoài, đôi mắt anh khẽ lóe lên một tia sáng rồi lại im lặng không nói gì.
"Tôi không sao."
Lâm Trĩ dựng thẳng ly rượu lên, rút vài tờ giấy trên bàn trà rồi nói.
Nhân viên phục vụ vội vã gọi người vào dọn dẹp các mảnh vỡ.
Trần Úc thấy Lâm Trĩ bình an vô sự, ngay lập tức chĩa mũi dùi về phía Thương Ứng Hoài, gằn giọng:
"Sao cậu lại ở đây?"
Lâm Trĩ ghét Thương Ứng Hoài không phải chuyện ngày một ngày hai, cũng hèn chi chị cậu ta lại kích động đến vậy khi nhìn thấy tên này.
Cậu ta ngăn hành động muốn dọn dẹp của nhân viên phục vụ lại, cố tình gây khó dễ:
"Để cậu ta làm."
Không còn nghi ngờ gì nữa, "cậu ta" trong miệng Trần Úc chính là Thương Ứng Hoài.
Thương Ứng Hoài vẫn giữ vẻ mặt lầm lì, tĩnh lặng như mặt hồ không chút gợn sóng.
Cậu quỳ sụp xuống, Trần Úc bước tới, không chút khách khí giẫm thẳng lên lòng bàn tay cậu.
Trần Úc dường như vẫn chưa hả giận, còn dùng lực nghiến đi nghiến lại.
Gân xanh trên tay Thương Ứng Hoài nổi lên cuồn cuộn, đôi mắt đen vốn đang bình thản bỗng ngước lên, nhìn chằm chằm vào Trần Úc.
"Sao, muốn đánh tôi à?"
Trần Úc nhận ra sự phản kháng của Thương Ứng Hoài, cậu ta đặc biệt nhấn mạnh:
"Đừng quên thân phận của mình."
Dù là học sinh diện ưu tiên ở học viện Si Á hay là một nam người mẫu trong quán bar, Thương Ứng Hoài chưa bao giờ là đối tượng mà Trần Úc có thể nể nang hay không dám đắc tội.
Gân xanh của Thương Ứng Hoài giật giật, nhưng rồi cậu lại thả lỏng lực tay, không phản kháng nữa.
Mảnh thủy tinh đâm sâu vào lòng bàn tay cậu, máu tươi tuôn ra, hòa cùng rượu vung vãi trên sàn nhà.
Lâm Trĩ cũng sực tỉnh khỏi những gì vừa xảy ra, cô quát lên một tiếng: "Trần Úc!"
Cô không ngờ một nhân vật phụ lại có ác ý lớn đến vậy với nhân vật phản diện.
Trong khoảnh khắc đó, cô dường như đã hiểu tại sao Trần Úc lại là tên đàn em trung thành nhất bên cạnh nguyên chủ.
Dù Trần Úc có tỏ ra phục tùng trước mặt cô đến thế nào thì cũng không che giấu được sự xấu xa tận trong xương tủy.
Cậu ta cũng giống như nguyên chủ, cảm giác ưu việt từ nhỏ đã khiến cậu ta không coi việc bắt nạt kẻ khác là một lỗi lầm.
Trong tâm trí họ, những học sinh diện ưu tiên chỉ là lớp đáy của chuỗi thức ăn, bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu, chỉ cần nhìn thấy là có thể tùy ý lăng mạ.
"Chị ơi."
Trần Úc không hiểu nổi tại sao rõ ràng Lâm Trĩ cũng rất ghét Thương Ứng Hoài mà lại ngăn cản mình.
"Lại đây."
Lâm Trĩ hít một hơi thật sâu rồi nói.
Nguyên chủ đã dồn Thương Ứng Hoài vào đường cùng rồi, ít nhất lúc này Lâm Trĩ không muốn để Trần Úc dẫm vào vết xe đổ của mình.
Cô có hệ thống ràng buộc, có thể dựa vào việc tiếp cận nam chính để duy trì mạng sống, nhưng Trần Úc thì chẳng có gì cả.
Trần Úc ngoan ngoãn đi tới.
"Xin lỗi cậu ấy đi."
"Cái gì cơ?"
Trần Úc nghi ngờ tai mình có vấn đề.
Cậu ta đã bảo hôm nay phong thủy không tốt mà, quả nhiên giờ chị cậu ta uống nhầm thuốc rồi, lại bắt cậu ta đi xin lỗi một thằng học sinh nghèo.
Lâm Trĩ nhìn thẳng vào mắt Trần Úc, lặp lại lần nữa: "Xin lỗi."
Bất kể Thương Ứng Hoài có hận cô đến nhường nào, cô cũng không thể kéo Trần Úc vào vũng bùn này.
Thương Ứng Hoài vốn đã ở thế đường cùng, tuy Lâm Trĩ không biết tại sao hôm nay cậu lại bỏ học đi làm người mẫu nam, nhưng cô hiểu rõ, phần lớn Thương Ứng Hoài xuất hiện là để nhắm vào mình.
"Chị!"
Trần Úc uất ức tột cùng.
Đặc biệt là khi cậu ta nhận ra Lâm Trĩ không hề nói đùa.
Điên rồi, đúng là điên thật rồi!
Dù sao cậu ta cũng là thiếu gia của tập đoàn họ Trần, bắt cậu ta xin lỗi một đứa trẻ mồ côi, làm sao có thể chứ!
Hàng lông mi của Thương Ứng Hoài khẽ rung động, cậu ngước mắt nhìn Trần Úc, chạm phải ánh mắt đang bừng bừng lửa giận của cậu ta.
Cậu khẽ nhếch môi đầy vẻ mỉa mai.
"Hừ, cậu còn dám khiêu khích tôi!"
Nhận ra sự giễu cợt trong mắt Thương Ứng Hoài, Trần Úc xắn tay áo định xông lên dạy cho cậu một bài học nhớ đời.
Lâm Trĩ muốn ngăn cản nhưng không kịp nắm lấy tay áo của cậu ta.
"Ai đó cản nó lại hộ tôi với." Lâm Trĩ bất lực lên tiếng.
Trương Minh vội vàng tiến tới ôm lấy vai Trần Úc, khuyên can:
"Thôi mà ông bạn, tối nay mọi người đang vui, ông đừng gây chuyện nữa."
Trần Úc khó chịu:
"Ai bảo tôi gây chuyện, rõ ràng là nó gây sự trước, ông nhìn cái bản mặt rẻ tiền của nó xem, nhìn là thấy ngứa mắt rồi."
Nghe thấy câu này, Giang Tùy Chi liền phản bác:
"Làm ơn dùng từ cho đúng hộ cái, tối nay tôi chẳng thấy vui vẻ gì cả."
Đâu chỉ là không vui, phải gọi là uất ức đến chết đi được.
Ngay từ đầu anh đã biết Lâm Trĩ không phải hạng người tốt lành gì, dù cô có dồn anh vào chỗ chết thì anh cũng chẳng thấy lạ.
Thế nên lúc chọn một trong mười ly, anh chỉ nghĩ thầm Lâm Trĩ quả nhiên độc ác tột cùng.
Kết quả Lâm Trĩ lại tráo Vodka thành nước lọc.
Giang Tùy Chi càng nghĩ càng thấy nghẹn khuất, anh thậm chí cảm thấy thà uống Vodka rồi nhập viện còn hơn là chịu cái cảm giác này.
Hệ thống: [Chúc mừng ký chủ thành công nhận được 2% độ hảo cảm của nhân vật mục tiêu F2 Giang Tùy Chi, hiện tại độ hảo cảm là 20%, đề nghị ký chủ tiếp tục cố gắng.]
Lâm Trĩ lại một lần nữa nhận được thông báo từ hệ thống.
Nhưng lúc này cô cũng chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm đến cái tên máu M như Giang Tùy Chi nữa.
Cô ra lệnh cho Trương Minh ấn Trần Úc ngồi xuống, rồi nói với nhân viên phục vụ bên cạnh:
"Anh đưa cậu ta xuống xử lý vết thương đi."
Trần Úc ra tay rất nặng, chắc chắn đống mảnh vỡ thủy tinh đó đã có mảnh găm sâu vào tay Thương Ứng Hoài.
Nhân viên phục vụ gật đầu đáp "Vâng", rồi nói với Thương Ứng Hoài:
"Đi thôi, coi như cậu may mắn, hôm nay có đại tiểu thư đứng ra cản giúp."
Ánh đèn vàng mờ ảo, nửa khuôn mặt của Thương Ứng Hoài chìm trong bóng tối, cậu đột nhiên lạnh lùng lên tiếng:
"Cô đừng có nghĩ là tôi sẽ biết ơn cô."
Lúc này trong phòng bao không còn âm thanh nào khác, câu nói của Thương Ứng Hoài vang lên bằng phẳng nhưng vô cùng đột ngột.
"Vãi thật, mày thái độ cái kiểu gì thế hả!"
Trần Úc vốn dễ bị kích động, giờ thấy Thương Ứng Hoài được hời còn khoe mẽ thì lại càng tức lộn ruột.
Trương Minh vội vàng ấn hắn xuống lần nữa: "Thôi mà, bớt giận đi."
"Không, cái loại người gì thế này không biết."
Ánh mắt Thương Ứng Hoài nhìn thẳng vào Lâm Trĩ và cô cũng đã bắt trọn sự ác ý trong đáy mắt cậu.
Thương Ứng Hoài đang muốn chọc giận cô.
Tại sao chứ?
Máu M thì một người là đủ rồi, huống hồ Lâm Trĩ tin chắc Thương Ứng Hoài hận mình thấu xương, không thể nào nảy sinh cảm xúc gì khác ngoài lòng thù hận được.
Bên cạnh có người dường như quen biết Thương Ứng Hoài, cậu ta nhíu mày lên tiếng:
"Thương Ứng Hoài, cậu nói ít đi một câu đi."
Cậu ta vốn tưởng Thương Ứng Hoài nghỉ học xong sẽ không gặp lại Lâm Trĩ nữa, ai dè Giang Tùy Chi gọi người mẫu nam mà cũng gọi trúng Thương Ứng Hoài.
Cái vận khí quái quỷ gì của Thương Ứng Hoài đây không biết.
Đỗ Nham tiến tới thì thầm vào tai Thương Ứng Hoài:
"Thôi đi, đừng khiêu khích nữa, dù cậu đã rời khỏi học viện Si Á nhưng cậu vẫn còn ở thành phố A, cậu không muốn sống nữa à?"
Cậu ta không mù, Lâm Trĩ trước đó có thể hố F3 Kỳ Từ đến mức thân tàn ma dại thì chứng tỏ gia thế của cô ở thành phố A có địa vị nhất định.
Tối nay Lâm Trĩ còn có thể ép F2 Giang Tùy Chi uống Vodka, mà Giang Tùy Chi cũng chỉ dám mắng cô vài câu đầu môi, những mối quan hệ phức tạp này thực sự không phải là thứ mà một học sinh nghèo như Thương Ứng Hoài có thể đắc tội nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-nu-phu-hoc-vien-quy-toc-cung-phai-oi-mat-voi-canh-tu-la-truong-sao&chuong=19]
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận