Lâm Trĩ đi theo đúng lộ trình mẹ Lâm đưa, vừa mới bước tới cửa cửa hàng thời trang cao cấp đã được các nhân viên tư vấn nhiệt tình vây quanh chào đón.
Lâm Trĩ nhất thời bị thái độ niềm nở quá mức này làm cho giật mình.
Mẹ Lâm đã đợi ở đây từ sớm, bà tao nhã nhấp một ngụm trà, thấy Lâm Trĩ đến liền cười nói:
"Đến rồi à cục cưng, mau lại đây xem con thích mẫu nào?"
Trong cửa hàng có những nhân viên có vóc dáng tương đồng với Lâm Trĩ, họ thay nhau mặc thử từng bộ trang phục, phối hợp với đủ loại trang sức.
Lâm Trĩ ngồi trên ghế sô pha cùng mẹ Lâm, cứ mỗi lần thay một bộ mới, mẹ Lâm lại quay sang hỏi ý kiến cô.
"Cục cưng, bộ này thấy thế nào?"
"Mẹ thấy bộ váy này mà phối với sợi dây chuyền kia thì tuyệt đẹp luôn."
"Mẹ nhớ trong tủ đồ của con cũng có một bộ gần giống thế này?
Nhưng không sao, bộ này là mốt mới."
"Còn bộ này thì sao? Mẹ thấy dễ thương quá, nhìn là biết rất hợp với con rồi."
"Bộ này cũng không tệ."
"Cái kia cũng được đấy."
"Lấy hết mấy bộ đó đi."
Thấy ham muốn mua sắm của mẹ Lâm bùng nổ mạnh mẽ, Lâm Trĩ vội vàng ngăn lại:
"Mẹ ơi, thật sự đủ rồi ạ."
Lâm Trĩ đã từng xem qua tủ đồ của nguyên chủ, quần áo trong đó nhiều đến mức sắp làm sập cả tủ rồi.
Giờ mẹ Lâm cứ tiếp tục mua thế này, Lâm Trĩ cảm giác mình lại phải xây thêm một phòng thay đồ mới mất thôi.
Mẹ Lâm như đi guốc trong bụng Lâm Trĩ, bà bảo:
"Mấy bộ đồ trước đây mua cho con đều lỗi thời rồi, mấy bộ này mới vừa vặn."
Mẹ Lâm dặn nhân viên gói hết những bộ vừa thử gửi về nhà họ Lâm, chỉ giữ lại một bộ mà bà ưng ý nhất.
"Bộ này lát nữa con hãy mặc đi gặp dì Khương nhé."
Mẹ Lâm cầm bộ trang sức bên cạnh lên ướm thử:
"Phối với bộ này là đẹp nhất."
Lâm Trĩ bất lực.
Thấy mẹ Lâm đang hào hứng như vậy, cô cũng không nỡ làm bà mất hứng, đành phải gật đầu đồng ý.
Thế là mười phút sau, Lâm Trĩ xuất hiện với vẻ ngoài lộng lẫy như một con công xòe đuôi.
Mẹ Lâm còn cho người làm tóc và trang điểm kỹ càng cho cô, khiến Lâm Trĩ không nhịn được mà lên tiếng ngăn cản:
"Con ăn mặc thế này có phải là quá long trọng rồi không?"
Làm gì có ai đến nhà người khác chơi mà lại mặc váy dạ hội nhỏ rồi đeo cả đống trang sức thế này.
"Long trọng chỗ nào?"
Mẹ Lâm liếc nhìn, vô cùng hài lòng với mắt nhìn của mình, bà nói:
"Rất hoàn hảo mà, vả lại tối nay dì Khương của con tổ chức tiệc, con mà mặc giản dị quá rồi bị mấy đứa con gái khác lấn át thì sao?"
"Mẹ biết con thích Thẩm Chấp, thế nên trong hoàn cảnh này càng không được để mất mặt."
Mẹ Lâm nhìn Thẩm Chấp lớn lên từ nhỏ, bà hiểu rõ anh được các cô gái cùng trang lứa yêu thích đến mức nào.
Hồi trước bà còn thấy may mắn vì Lâm Trĩ không thích Thẩm Chấp.
Bởi cái loại hũ nút như Thẩm Chấp mà con gái bà để mắt tới thì chắc là cuộc sống tẻ nhạt lắm.
Nhưng giờ mẹ Lâm nghĩ lại, so với cái cậu Kỷ Phỉ mà Lâm Trĩ từng thích thì bà thà chọn Thẩm Chấp còn hơn.
Ít nhất thì cũng biết rõ gốc gác, nhân phẩm cũng tạm ổn.
Sau khi tút tát cho Lâm Trĩ xong xuôi, mẹ Lâm cười híp mắt khen:
"Tiểu Trĩ nhà mình đúng là xinh đẹp tuyệt trần."
Lâm Trĩ bị mẹ Lâm "hành hạ" trang điểm ăn diện như vậy đến tận buổi chiều mới xong.
Cũng may mẹ Lâm vốn là người ham vui, bà cũng quyết định cùng Lâm Trĩ đến nhà họ Thẩm.
Ngồi trên xe, mẹ Lâm như sực nhớ ra điều gì, dặn dò:
"Ồ đúng rồi, nhà họ Thẩm còn có một cậu nhị thiếu gia suốt ngày được gửi nuôi ở nước ngoài, hồi đám tang ông cụ Thẩm cậu ta có về một lần, lúc đó con đang học cấp ba, chắc là chưa gặp qua đâu."
"Cậu ta ấy à, tính tình cũng được, chỉ là thân thế hơi kém một chút.
Nghe nói hôm nay cậu ta về nước, nếu con có gặp thì cố gắng tránh mặt đi một chút."
Tính nết con gái mình thế nào, mẹ Lâm là người rõ nhất.
Vị nhị thiếu gia nhà họ Thẩm vì thân phận con riêng nên địa vị trong nhà luôn rất khó xử, khó tránh khỏi việc Lâm Trĩ vì coi thường Thẩm Hựu Niên mà bị người khác lợi dụng làm bia đỡ đạn.
Nghe lời dặn dò đầy lo lắng này, đôi mắt Lâm Trĩ khẽ lóe lên.
Thật bất ngờ.
Theo lý mà nói, mẹ Lâm và Khương Khinh Vân là bạn thân, đáng lẽ bà phải căm ghét Thẩm Hựu Niên - sản vật từ việc ngoại tình của Thẩm Phong Hiên mới đúng, nhưng Lâm Trĩ không ngờ mẹ Lâm lại chủ động bảo mình lánh mặt cậu.
Lâm Trĩ cũng hiểu rõ tính cách của nguyên chủ.
Cụm từ "lánh mặt" của mẹ Lâm chắc chắn là không muốn Lâm Trĩ đi tìm rắc rối cho Thẩm Hựu Niên.
Điều này khiến Lâm Trĩ không khỏi tò mò xem những nhân vật trong nhóm F4 truyền thuyết này rốt cuộc là người như thế nào.
...
Lâm Trĩ khoác tay mẹ Lâm cùng bước xuống xe.
Vừa xuống xe, cô đã thấy một người phụ nữ quý phái thong thả bước tới, thần thái vô cùng thanh lịch và trí thức.
Bà ấy mỉm cười nói: "A Dự, đã lâu không gặp."
Bà ấy khẽ nghiêng đầu nhìn về phía Lâm Trĩ, cười bảo:
"Đây là Tiểu Trĩ phải không, hôm nay ăn mặc đẹp quá, suýt chút nữa dì đã không nhận ra con rồi."
"Được rồi Khinh Vân."
Tống Dự liếc nhìn Khương Khinh Vân một cái đầy trách móc:
"Cậu mà cứ khen mãi là Tiểu Trĩ nó ngượng đấy."
Lâm Trĩ phối hợp cúi đầu tỏ vẻ thẹn thùng.
"Tiểu Trĩ đến để tìm Thẩm Chấp đúng không?"
Khương Khinh Vân đặc biệt tiến lại gần phía Lâm Trĩ hỏi.
Lâm Trĩ không ngờ Khương Khinh Vân lại nhìn thấu mục đích của mình ngay từ cái nhìn đầu tiên, cô hơi ngẩn người.
Khương Khinh Vân ném cho Tống Dự một cái nhìn kiểu "đúng như mình đoán", vẻ mặt đầy tự hào như muốn nói:
"Cậu xem, tớ nói không sai mà."
Lâm Trĩ lập tức hiểu ra Khương Khinh Vân chỉ thuận miệng nói vậy thôi, không ngờ lại khiến cô tự lộ đuôi.
Tống Dự mỉm cười vỗ vỗ tay Lâm Trĩ, nói:
"Được rồi, mẹ có chuyện cần nói với dì Khương của con, con cứ đi tìm Tiểu Chấp mà chơi đi."
Lâm Trĩ vội vàng gật đầu lia lịa.
Cô cảm thấy nếu mình còn ở lại đây thêm chút nữa, chắc sẽ bị Khương Khinh Vân nhìn thấu tâm can mất thôi.
Thế là Lâm Trĩ dứt khoát chọn cách rời đi.
Đối với nhà họ Thẩm, Lâm Trĩ vẫn còn giữ lại đôi chút ký ức.
Vì Tống Dự và Khương Khinh Vân có quan hệ thân thiết nên hai nhà thường xuyên qua lại, Lâm Trĩ thậm chí còn có một căn phòng riêng ở nhà họ Thẩm để nghỉ ngơi khi cần.
Lâm Trĩ dựa vào ký ức trong đầu, xách tà váy định lên tầng hai thì bỗng nghe thấy những tiếng ồn ào truyền đến từ phía gần vườn hoa.
Bước chân cô khựng lại.
Cô nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy một thiếu niên ăn mặc kỳ lạ đang bị một đám người vây quanh, những tiếng tranh cãi loáng thoáng truyền tới khiến Lâm Trĩ nảy sinh tò mò.
Giọng nói của hệ thống vang lên đúng lúc: [Người đó là Thẩm Hựu Niên.]
Hóa ra Thẩm Hựu Niên đang bị người khác bắt nạt ngay trong biệt thự nhà mình sao?
Sao mà đáng thương thế.
Lâm Trĩ dứt khoát đổi hướng, định đi ra vườn hoa xem sao.
Tiếng tranh cãi phía vườn hoa không hề nhỏ, đứng từ xa Lâm Trĩ cũng có thể nghe thấy giọng điệu gây hấn của ai đó.
"Ai cho phép mày bước chân vào nhà họ Thẩm hả?
Dì Khương nhân từ mới cho mày về nước, chứ không có bảo cho mày ở lại nhà họ Thẩm đâu nhé."
Thiếu niên cầm đầu hừ lạnh một tiếng, nói:
"Con riêng thì phải có dáng vẻ của con riêng, tao mà là mày thì thà chết quách ở nước ngoài cho xong, đừng bao giờ quay về nữa."
"Đúng đấy, sao mặt mày dày thế hả, mày nên giống như bà mẹ chết sớm của mày ấy, mau chết đi cho rảnh nợ, đừng ở đây làm xấu mặt người khác nữa."
Tiếng giễu cợt vang lên không ngớt.
Lâm Trĩ càng đi tới gần càng nghe rõ hơn.
Cô có thể nhìn thấy rõ sự nhẫn nhịn và kiên cường trên khuôn mặt Thẩm Hựu Niên, dù bị bao nhiêu người chửi bới nhưng vẻ mặt cậu vẫn không hề lộ ra chút giận dữ nào.
Cứ như thể đã quá quen với việc này rồi vậy.
"Cậu ấy thật đáng thương."
Lâm Trĩ cảm thán.
Hệ thống: [?]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-nu-phu-hoc-vien-quy-toc-cung-phai-oi-mat-voi-canh-tu-la-truong-sao&chuong=27]
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận