Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

(NP) Nữ Phụ Học Viện Quý Tộc Cũng Phải Đối Mặt Với Cảnh "Tu La Trường" Sao?

Chương 26: Đi xem mắt

Ngày cập nhật : 2026-04-15 04:49:32
"Dĩ nhiên rồi, quan trọng nhất vẫn là do tôi thường xuyên ăn ở hiền lành với mọi người."
Kỳ Từ vô cùng tự hào, nói:
"Nếu lúc nào đó cô học được một nửa tinh túy của tôi, cô cũng có thể trở thành một đại ca trường học rất được săn đón đấy."
Lâm Trĩ: "."
Cảm ơn, cái đó thì thôi đi.
Lâm Trĩ ước chừng Thương Ứng Hoài chắc đã đi xa, liền nói với Kỳ Từ:
"Tôi đang có việc bận, cúp máy trước đây."
"Hóa ra sáng sớm cô gọi điện cho tôi chỉ để lợi dụng tôi thôi sao?"
?
Lâm Trĩ có chút kinh ngạc.
Bởi vì cô khó mà tưởng tượng nổi với chỉ số thông minh của Kỳ Từ mà lại có thể phát hiện ra chuyện này.
Kỳ Từ khẳng định chắc nịch:
"Hừ, chẳng biết đám bạn nhậu nhẹt quanh cô có bao nhiêu đứa muốn có phương thức liên lạc của tôi, thấy tôi bắt máy cô trong vòng một nốt nhạc, chắc hẳn trong lòng cô đang đắc ý lắm đúng không."
Lâm Trĩ: "?"
Cô bắt đầu thấy mình hơi không theo kịp nhịp độ của Kỳ Từ rồi.
Ngay lúc này, Lâm Trĩ nhận được phản hồi từ Trần Úc.
Vì vậy Lâm Trĩ nói với Kỳ Từ: "Giờ tôi bận rồi, tôi cúp máy nhé?"
Sở dĩ phải hỏi ý kiến Kỳ Từ là vì Lâm Trĩ lo sợ vạn nhất lần tới gặp chuyện gì khẩn cấp, Kỳ Từ mà nổi giận không thèm đếm xỉa đến mình thì tiêu đời.
Kỳ Từ vô cùng hào phóng: "Được rồi được rồi, đi khoe khoang đi."
Sau khi nhận được câu trả lời của Kỳ Từ, Lâm Trĩ dứt khoát ngắt điện thoại.
Cô mở khung chat với Trần Úc ra.
Trần Úc: [Chị ơi, em tra được người này rồi, địa chỉ IP của hắn là ở thành phố A, nhưng lạ ở chỗ thông tin xác thực danh tính của tài khoản này lại là ở nước ngoài.]
Lâm Trĩ nhíu mày.
Dựa theo bối cảnh từ nhỏ đến lớn của Thương Ứng Hoài, cậu không thể nào ra nước ngoài được.
Lâm Trĩ: [Cậu có tra được thông tin xác thực danh tính cụ thể không?]
Trần Úc: [Rất tiếc là không ạ.]
Trần Úc: [Thông tin này có vẻ đã được bảo mật nên rất khó tra cứu.]
Trần Úc: [(sticker tức giận đấm tường.jpg) Chết tiệt thật, rốt cuộc là đứa nào đang chơi xỏ em thế không biết.]
Qua màn hình, Lâm Trĩ cũng có thể cảm nhận được sự suy sụp của Trần Úc.
Đến cả bạn hacker của Trần Úc cũng không tra ra được kẻ đứng sau tài khoản này, điều đó khiến Lâm Trĩ cảm thấy hơi bất lực.
Rõ ràng, tài khoản này đang được Thương Ứng Hoài sử dụng.
Nhưng khi Lâm Trĩ nhấn vào xem trang cá nhân của tài khoản này thì thấy bên trong trống trơn, chẳng tìm thấy bất kỳ manh mối nào liên quan đến đời thực.
Nguyên chủ vốn ham giao thiệp, danh sách bạn bè trên WeChat ít nhất cũng phải hơn năm nghìn người, thế nên Lâm Trĩ cũng không biết người này đã được kết bạn từ lúc nào.
Thấy thực sự không nhớ ra nổi, Lâm Trĩ chỉ đành thở dài một tiếng.
Phía Trần Úc lại gửi tin nhắn tới.
Trần Úc: [Ồ đúng rồi chị ơi, hôm nay Thẩm Hựu Niên về nước rồi, hay là chị đi tìm anh Chấp đi, tâm sự với anh ấy một chút?]
Dù sao cũng là đứa em trai cùng cha khác mẹ, nghĩ lại thì dù Thẩm Chấp có chính trực đến đâu, trong lòng chắc hẳn cũng sẽ không mấy thoải mái.
Đây chính là cơ hội tốt nhất để chị mình chinh phục Thẩm Chấp.
Lúc này biết đâu hàng rào tâm lý của Thẩm Chấp đang yếu ớt nhất, chỉ cần Lâm Trĩ an ủi quan tâm anh thêm một chút, nói không chừng có thể một kích hạ gục ngay đóa hoa vùng cao này.
Lâm Trĩ suy nghĩ một lát, cũng đúng, dù sao vẫn phải tăng thêm độ hảo cảm với Thẩm Chấp, thế nên cô nhắn lại một chữ: [Được.]
Lâm Trĩ tìm đến khung chat của Thẩm Chấp, vừa mới gõ hai chữ "Anh có đó không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-nu-phu-hoc-vien-quy-toc-cung-phai-oi-mat-voi-canh-tu-la-truong-sao&chuong=26]

thì đã nhận ngay một dấu chấm than đỏ chói.
?
Lâm Trĩ bật cười.
Hóa ra Thẩm Chấp không chỉ chặn số điện thoại mà còn chặn luôn cả WeChat của cô rồi.
Cô vốn không phải hạng người thấy khó mà lui, thế là Lâm Trĩ lập tức quyết định, cô phải đến nhà họ Thẩm tìm Thẩm Chấp.
Không muốn dính dáng gì đến cô sao?
Vậy thì cô cứ ép dưa hái xanh chấm đường mà ăn cho bằng được.
Sân bay.
Chàng thiếu niên mặc một chiếc áo khoác bông trắng tinh, bọc mình kín mít, cách ăn mặc này trông vô cùng nổi bật giữa dòng người qua lại tấp nập.
Đôi mắt đẹp của cậu khẽ đảo quanh tìm kiếm, khi nhìn thấy một người quen thuộc, đôi lông mày cậu cong lên, rảo bước tiến lại gần.
Quản gia nhà họ Thẩm vừa nhìn đã nhận ra Thẩm Hựu Niên, ông ấy đón lấy hành lý trên tay cậu, gọi một tiếng:
"Nhị thiếu gia."
"Bác Nghiêm."
Thẩm Hựu Niên bước tới gọi.
Cậu chia đống túi lớn túi nhỏ trên tay ra, chỉ đưa cho bác Nghiêm duy nhất một món đồ được đóng gói trong hộp quà tinh xảo, nói:
"Bác Nghiêm, đây là quà cháu mang từ nước ngoài về tặng bác đấy."
Nghe thấy câu này, bác Nghiêm sững người, nhất thời có chút luống cuống, từ chối:
"Nhị... Nhị thiếu gia, chuyện này không đúng quy tắc cho lắm."
Ông ấy đã ở nhà họ Thẩm hai ba mươi năm, có thể coi là nhìn Thẩm Chấp và Thẩm Hựu Niên lớn lên.
Thời gian đầu khi Thẩm Hựu Niên mới vào nhà, ông ấy đã không ít lần mỉa mai, châm chọc cậu cả công khai lẫn kín đáo.
Dù sau đó ông ấy biết Thẩm Hựu Niên không giống như mình nghĩ, nhưng cho đến khi cậu bị đưa ra nước ngoài, câu "xin lỗi" đó ông ấy vẫn chưa thể thốt ra được.
Vậy mà ông ấy không ngờ Thẩm Hựu Niên về nước lại còn mang quà cho mình, bác Nghiêm nhất thời cảm thấy bối rối.
Giọng nói của Thẩm Hựu Niên vô cùng ấm áp, cậu ấn hộp quà vào tay bác Nghiêm, cười bảo:
"Mấy năm nay cháu ở nước ngoài, cứ nghĩ đến chuyện lưng bác không được tốt lắm, vừa hay bên đó mới ra mẫu máy vật lý trị liệu mới nên cháu mua cho bác.
Chẳng có quy tắc nào ở đây cả, trong lòng cháu, cháu đã sớm xem bác là người thân rồi."
Nghe câu nói ấy, đôi mắt già nua của bác Nghiêm bỗng chốc ngân ngấn lệ, ông ấy lau nước mắt nói:
"Thật cảm động vì nhị thiếu gia vẫn còn nhớ cái lưng già này của lão."
Ông ấy vội vàng nhận lấy tất cả đồ đạc trên tay Thẩm Hựu Niên, thưa:
"Mời nhị thiếu gia đi lối này."
Nói xong, ông ấy nhìn qua cách ăn mặc của Thẩm Hựu Niên, không nhịn được mà nhắc nhở:
"Phu nhân định tổ chức một buổi tiệc nhỏ tại nhà tối nay, nhị thiếu gia mặc bộ này e là sẽ hơi nổi bật quá."
Hiện tại thành phố A đang là mùa thu, vậy mà Thẩm Hựu Niên lại mặc một chiếc áo khoác bông dày cộm, nhìn kiểu gì cũng thấy lạc quẻ.
Thẩm Hựu Niên khẽ gật đầu, để lộ hai chiếc răng khểnh trông vô cùng hiền lành, cười nói:
"Cháu biết rồi, cảm ơn bác Nghiêm."
Có những chuyện không cần phải nói quá rõ ràng.
Bác Nghiêm bề ngoài là chê bộ đồ này của Thẩm Hựu Niên lạc quẻ, nhưng thực chất là đang nhắc nhở cậu rằng, buổi tiệc tối nay phần lớn là không có ý tốt.
Nếu cậu nhớ không lầm thì Khương Khinh Vân dường như chẳng hề có ý định tổ chức tiệc đón gió cho cậu.
Tối nay cậu về nhà họ Thẩm, nếu ăn mặc đơn giản xuề xòa, chắc chắn ngày hôm sau giới thượng lưu sẽ bàn tán rằng con riêng thì mãi là con riêng, chẳng bao giờ lên nổi mặt bàn.
Theo lý mà nói, Thẩm Hựu Niên lúc này nên đến trung tâm thương mại để mua một bộ vest phù hợp nhất.
Nhưng lúc này, nhìn vào tin nhắn cuối cùng vừa được gửi tới trong điện thoại, Thẩm Hựu Niên lập tức gạt bỏ ý định đó.
Khương Khinh Vân muốn cậu mất mặt thì cứ để cậu mất mặt đi.
Dù sao thì cũng sẽ có người xót xa cho cậu mà.
Lâm Trĩ đến nhà họ Thẩm bằng xe của tài xế nhà họ Lâm đến đón.
Kết quả đi được nửa đường, cô thấy tài xế đột ngột quay xe chạy ngược lại.
Lâm Trĩ thắc mắc: "Có chuyện gì thế ạ?"
Tài xế thật thà trả lời:
"Thưa tiểu thư, phu nhân bảo tôi đưa tiểu thư đến trung tâm thương mại ạ."
"Hả?"
Chưa kịp để Lâm Trĩ thắc mắc thêm, cô đã nhận được điện thoại từ mẹ Lâm.
"Cục cưng à, con mặc bộ đồ sáng nay sao mà đến nhà họ Thẩm được chứ.
Lại đây nào, mẹ vừa chọn cho con thêm mấy mẫu mới rồi, nhất định phải diện cho con thật xinh đẹp mới được."
?
Diện cho cô thật xinh đẹp là để đi xem mắt đấy à?

Bình Luận

0 Thảo luận